XtGem Forum catalog
iWin 472 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Game Bài đẳng cấp đã được chứng minh hỗ trợ mọi dòng máy, cộng đồng đông vui, cực khủng....
Thế giới truyện Mobi
WAP GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Sử dụng 0pera Mini hoặc Uc Browser để việc load trang được nhanh hơn.
GAME ONLINE HOT NHẤT
Khi nạp thẻ, card chơi game sử dụng các phiên bản gốc dưới đây để tránh mất tiền
* Bắn Súng Mobi Army 238
* Khí Phách Anh Hùng 160
* Game Nông Trại Avatar 245
* goPet 133 - Đấu Pet Hấp Dẫn
* Làng Xì Tin 120 - Mạng Xã Hội Cá Tính
TÌM KIẾM TRONG TRANG
TÌM VÀ TẢI NHẠC

Nội Dung:

em a chưa tỉnh đấy
Ảnh nói mà nghiến răng gê qua à.
-mình: sao không ở nhà nghỉ ngơi lên đây làm gì vậy mọi người.
-ahoàng: a lo quá nên đến xem sao đây.chị QUỲNH GIAO thì ăn ngồi không yên…
Rồi mình thấy chị ấy khóc.
-chị.quỳnh.giao: tỉnh dậy đi mà e….e nói dẫn chị về quảng nam làm mà….
-em là ngươi tốt nhất mà chị từng gặp em lỡ có chuyện gì chị phải làm sao đây,
-mình: thôi chị đừng buồn nưa H sẻ tỉnh dậy thôi mà.
-chị.quỳnhgiao: nhưng mà thấy H cứ nằm hoài vậy chị xót lắm.
-maihương: chị đừng vậy nưa mà.e củng xót chứ đâu phải riêng chị đâu….thôi đừng buồn nưa chị…em tin H sẽ tỉnh lại thôi mà.
-minh: chúng ta có nên thông báo cho chị UYÊN biết không?
-ahoàng: nên đó em….a nghỉ nên nói cko chị ấy biết thì tốt hơn đó…vì khi H bị hôn mê cứ nghỉ đến chị ấy….có khi có chị ấy ở bên sẽ tác động tới H.có khi tỉnh dậy đó….
-mình: được rồi bây giờ em sẽ đến quán cafe đó tìm chị ấy…mọi ngươi ở đây giúp LINH trông H giùm nha.
-ahoàng: e yên tâm đi.có a ở đây không ai dám làm gì H đâu.
Ảnh nói và nhìn vào thằng con bà cô kia.
-ynhi: nhi đi với…
-mình: oke mình đi.
Rồi mình mượn xe của mai HƯƠNG đi tới quán cafe đó….
Đà lạt bang đêm lạnh thật…cái se lạnh khiến mình nhớ nhà gê…không biết tên kia bao giờ tỉnh lại nưa..
rồi củng tới quán…
mình và NHI vào quán thì chị ấy đang phục vụ.
-mình: chị ơi cko em ly chanh muối đi chị.
-ynhi: em một sting chị.
Rồi chị ấy đêm nước ra.
-mình: chị ngồi xuống đậy e nói chuyện.
-nhânviên: có chuyện gì mà nói chị đâu quen mấy em.
-mình: có đấy chị đừng giả vờ nửa.
-e đến đây là để thông báo cho chị biết là H vì chị không chiệu nhận a ấy.nên a ấy nhậu say đi xe bị tai nạn.đag hôn mê chưa tỉnh nằm ở bệnh viện đó…đây là địa chỉ….chị đến hay không là quyền của chị…nhưng hảy nhớ chị đừng bao giờ phụ tấm ân tình của A H nha.
-mình đi thôi NHI.
Mình và NHI lên xe về lại bệnh viện không biết sao mình có dũng khí để nói đc vậy nửa……
Về đến bệnh viện thì….a H bị chuyển đi đâu mấy…
Mình và NHi tới phòng cấp cứu thì thấy a HOÀNG và mai HƯƠNG chị QUỲNH GIAO
-mình: H bị sao vậy?
-maihương: bị cái thằng kia rút dây oxi nên phải đưa vào cấp cứu đây.
-ynhi: thằng khốn đó giờ đang ở đâu vậy.
-ahoàng: nó trốn rồi……
-mình: còn mẹ của nói.
-ahoàng: vẫn nằm trong đó đấy….
Rồi mình và NHI đi vào phòng đó…MAI HƯƠNG củng đi theo.
-ynhi: thằng con bà đâu rồi…
-cô: nó đi đâu không thấy về con ơi…con định làm gì nó.
-ynhi: bà đừng có cke giấu nưa….con bà đã làm ngươi yêu tôi đã khó tỉnh giờ lại càng khó hơn bà biết không hả.
-maihươn: tôi nói cko bà biết…bà mà không nói ra nó ở đâu thì bà dọn ra khỏi bệnh viện này đi.tôi mà tìm ra tên đó…bà đến nhận xác về là vừa đấy.
Trong phòng thì ai củng nhìn hết 3cô gái lại đi đòi lại sự cung bằng cko một thằng con trai.3 cô gái 3 tính cách khác nhau.nhưng trái tim họ lại hương về 1ngươi và chỉ yêu có một người.
-cô: bọn con tha cko con cô đi mà.
-maihương: đc muốn tha thì gọi nó đến đây…quỳ xuống xin lỗi a H rồi tôi tha.
-con.cô: con nói thật không.
-maihương: thật….tôi thấy cô củng tội mà có thằng con mất dạy quá.
Rồi cô kia lấy điện thoại ra gọi nói gì đó.
1lúc sau tên kia tới.
YẾN NHi liền ckạy lại cước cko nó 1 phát…1 ngươi trong phòng im lặng không nói gì.
-ynhi: mày biết cái giá của mày phải trả của việt mày làm rồi chứ.
-con.cô: thì sao…cô em muốn gì….a không muốn đánh con gái đâu.
Ngay và liền MAI HƯƠNG lại đạp cko nó phát té cái rầm.
Rồi nó đứng dậy định làm gì đó nhưng YẾn NHI đạp cho nó 2phát nưa….nó đau quá hay sao mà ngồi im luôn.
Rồi cô kia ckạy lại cảng.
-cô: bọn con đừng đánh nưa mà….bọn con nói tha cko nó mà..
-ynhi: tôi nói tha chứ…tôi không có nói là không đánh…
-maihương: chuyện chỉ mới bắt đầu thôi.
rồi bọn mình về phòng cấp cứu H củng ổn và đc đưa về phòng củ…
Về thì 2 mẹ con cô kia vẫn đứng đó…mọi người đèo nhìn chúng tôi….
Mình thì thấy lo lắm….k biết khi nào H tỉnh lại nửa….nỗi buồn hiện rỏ trên khuôn mặt mọi người
Chap 43
Vì sao thế ông trời người thật thà gặp toàn hoạn nạn.liệu rằng anh ấy 1ngày nào đó không tỉnh lại mình sẽ ra sao đây.
Ông trời thật bất công với người mình yêu thật lòng nhất trong cuộc đời giờ lại nằm đó…nhìn anh ấy tiều tụy không có sức sống.néo có một điều ước người nằm đó là mình.để được a ấy chăm lo.trái tim này quá yếu mềm.liệu rằng một mai anh ấy không tỉnh dậy thì có lẽ mình vẫn yêu anh ấy.vẫn đợi cho đến một ngày kì tích xuất hiện….em vẫn đợi anh chính vì anh là người quan trọng nhất
PHƯƠNG LINH lưu bút.
khuya màn đêm bao trùm cả bệnh viện.mình nhìn qua mọi người đèo ngủ khì hết.có lẽ họ quá mệt.
Mình vẫn thức.mình sợ ngủ.vì ngủ đi khi tỉnh dậy sẽ không còn thấy H nưa.
Lại gần cầm đôi bàn tay kia lên.nó vẩn ấm…dòng máu kia vẫn ckảy….mạch vẫn đập…khẻ hôn lên má anh ấy…vút tóc….sờ mặt….hp quá ngắn ngủi khi chúng ta nhận ra là của nhau.
mình ngồi đó và ngủ lúc nào không hay.
Sáng dậy bệnh viện nhộn nhịp lắm….
Nhìn qua thì bạn NHI còn ngủ.còn mọi người thì đa đi đâu hết rồi…tội bạn NHI gê….chắc cô ấy củng cùng chung suy nghỉ với mình.rồi yến NHI tỉnh giấc.
-ynhi: mấy giờ rồi LINH.
-mình: 7h rồi đó NHI mệt thì ngủ tiếp đi.
-ynhi: dậy rồi sao ngủ….mà mọi người đâu hết rồi.
-minh: đi đâu mình củng không rỏ nửa…
-chắc đi ăn sáng rồi.
1lúc sau mọi người về…mua cháo bà bánh mỳ cho tụi mình.
-maihương: ăn đi 2người…ăn cko khoẻ.
-mình: tí mình ăn….cảm ơn nha.
-maihương: không có gì.
1lúc sau cô y ta vào truyền nước biển cho H.
-maihương: cho e gặp bác sỉ.
-ytá: đợi chị tí để chị đi gọi.
Một lúc sau ông bác sỉ vào.
-bacsi: có gì không cháu?
-maihương: ông cầm cái này đi.
Mai HƯƠNG đưa cho ổng một cái phong bì.
-bacsi: là sao.
-maihương: con muống chú quan tâm bệnh nhân này nhiều hơn.
Cầm cái phong bì mặt ông bác sỉ kia hí hửng lắm…thời buổi bây giờ có tiền thì mọi chuyện đèo giải quyết đc.
-bacsi: đc rồi chú sẻ quan tâm bệnh nhân này nhiều hơn.
Ông bác sỉ đi ra….
Một lúc sau phòng chuyển vào 1bệnh nhân mới….là 1 chàng trai thì phải….đi theo đó là 4cô gái. Và 1 người tầm 40t.
thằng kia thì chân bó bột….
Mà thôi kệ mình không quan tâm.
Mọi người trong phòng đa quen với việt 3 cô gái à 4 ckứ chị QUỲNH GIAO nưa…ckăm sóc cko 1người con trai rồi…nên không ai còn tò mò như trước.
Mình đang nhìn H thì 1người bước vào.
Đó là chị UYÊN.
-maihương: chị đến đây làm gì?
-H bị thế này chưa đủ à.
-chị.uyên: chị xin lỗi….
-maihương: chị ra khỏi phòng ngay.
-chị.uyên: để chị giải thích.
-ahoàng: để cko chị ấy nói đi.
-chị.uyên: chị vào đây để trốn khỏi cái áp lực của ông nội.khi vào đây 1time chị định mua một ngôi nhà ở trong này….đợi thích hợp sẽ về nhưng chị không ngờ chị bị lừa hết số tiền mình đem theo…
Tiền chị không đem theo nhiều….bị lừa hết tiền….thời gian đó chị sống rất khó khăn….mượn tiền để sống qua ngày….rồi chị xin vào làm 1quán cafe….ông chủ đó tốt bụng cko chị mượn tiền trả nợ….
Nhưng đâu ngờ khi ổng cho mượn rồi.chị vào làm thì ổng xem chị như giúp việt vậy….ổng sai đủ thứ hết….
Chị không muốn vì mình mà H phải lao tâm nhiều.nên chị mới vậy.
-khi thấy H vào đến đây tìm chị.chị vui lắm…nhưng chị không đủ dũng khí để đối mặt…chị tránh né…nhưng chị không ngờ sự việt lại ra thế này.cko chị xin lỗI.
-mình: không có gì đâu chị….mọi chuyện có thể bỏ qua mà.điều cần làm là ckờ H tỉnh lại đã.
-ynhi: đúng đó chị.nhìn chị gầy hơn xưa rồi đó.
-maihương: em xin lỗi.
-chị.uyên: không có gì đâu e.
Rồi chị UYÊN lại gần H.cầm tay H 1giọt nước mắt 2giọt nước măt của chị bắt đầu rơi.
-chị.uyên: nhóc ơi tỉnh dậy nói chuyện với chị đi….sao ngủ hoài vậy…chị xin lỗi nhóc mà….không dậy chị giận đó….chị xin lỗi vì đã bỏ nhóc ra đi….tỉnh dậy đi….đi mà…..huhu….ai đã nói dẫn chị đi chơi đâu..
-mình: thôi đừng khóc nưa chị.mọi người ở đây ai củng như chị thôi…điều cần làm bây giờ.là ckăm sóc H thật tốt.
-chị.uyên: chị biết rồi.
-mình: chị ở lại đây ckăm sóc H nha.có lẽ H cần chị.
-chị.uyên: nhưng chị còn đi làm để trả nợ cho ông chủ kia nưa.
-mình: trả nợ để em lo…chị nghỉ làm đi.khi nào H tỉnh mình cùng về quê.tung tăng bay nhảy…nha
-chị.uyên: ùm…cảm ơn em….
Sự có mặt của chị UYÊN hi vọng H sẻ tỉnh sớm thôi….
mình nói với HƯƠNG a HOÀNG .
-mình: 2 người về lo đi học.với công việt đi…ở đây có mình và mọi người rồi.
-maihương: a HOÀNG về đi.e cúp học bưa củng đc.
-ahoàng: ùm…thôi a về có gì gọi cho a nha.
-maihương: dạ.
-chị.uyên: đây là ai -nhìn vào mai HƯƠNG và nói.
-mình: đây củng là 1người có tình cảm với H đó…..bạn ấy lo cho H lắm chị.
-chị.uyên: sao 2 em củng ở đây.
-mình: thì H đi tìm chị…tụi em đi tìm H đó.
-chị.uyên: sao tụi em lại phải đi tìm H.
-mình: vì tụi em đèo yêu H.
-chị.uyên: nhóc này có phước gê.
-còn chị kia.
-chị.quỳnhgiao: mình là chị của H…nhờ H giúp không giờ mình không biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu nưa.nên mình xem H như là em trai vây.
-chị.uyên: không ngờ vì chị mà kéo theo 1 nhiều chuyện như vậy.
-mình: khi H tỉnh dậy chị sẽ về quê chứ.
-chị.uyên: H đã vào tới đây không có lí do gì mà chị không về.dù phải đối mặt với rất nhiều áp lực.
Rồi chị UYÊN lại gần H.xoa chân H cko khỏi tê vì nằm hoài trên giường.
Nhìn chị ấy tìu tuỵ thật….
-chị.uyên: không biết khi nào H sẽ tỉnh lại nưa.chị lo quá à.
-mình: chắc sẽ sớm thôi mà…kì tích sẽ xuất hiện….
Đang nói chuyện thì 1cô gái mới vào lúc nảy hỏi.
-côgái: anh kia bị gì vậy.
-mình: bị tai nạn giao thông.
-cô.gái: a ta là gì mà đc mọi ngươi wtâm gê thế.
-mình: vì tất cả trái tim và tình thương đèo hướng về anh ấy.
-cô.gái: a ta tốt số nhỉ….
-mình: không có gì.
-cô.gái: mà mấy bạn không phải người ở đây hả.
-mình: không tụi mình là người quảng nam.
Rồi 1cô gái khác.
-côgái2: á mai HƯƠNG nè.giờ mới nhận ra bạn.
-sao bạn lại ở đây.
-maihương: mình ở đây ckăm sóc cko ng yêu mình.
-côgái2+thằng.nằmtrêngiường: hả…..người yêuuuuu.
-maihương: đúng.
-côgái2: theo mình biết HƯƠNG xưa nay là chúa vô tâm với con trai mà….giờ mà có ngươi yêu chắc a ta phải là 1ngươi đặc biệT.
-maihương: đúng rất đặt biệt
-côgái2: bạn đã thay đổi rồi…..
Rồi cô gái 3 nói.
-côgái3: tên đang nằm trên giường á hả.
-maihương: đúng rồi.
-côgái3: nhìn tên đó thấy quê quê sao ấy…..
-maihương: quê quê nhưng làm tôi rung động là đc rồi…cô ý kiến gì à.
-cô.gái3: không có gì….MAI HƯƠNG mà có ngươi yêu chắc khối ckàng vỡ mộng hì.
-maihương: tôi không quan tâm.đó là chuyện của họ.
-cô.gái3: cái đm mày nói chuyện với chị mày kiểu đó hả.
-maihương: thì sao chị ý kiến à….
-cô.gái3: mày….mày…
mình công nhận 1điều là người ở lâm đồng này ăn nói vô duyên thật.
Rồi cô gái 3 ckạy lại tát MAI HƯƠNG…
Bị tát má HƯƠNG in 5 dấu tay…
Nhưng HƯƠNG không phải ứng gì.
-maihương: cái tác này coi như là cái tác tặng cho chị….coi như không quen biết nhé….lần sau tôi sẽ đánh đấy…
-cô.gái3: đc tau tát thêm xem mày định làm gì.
cô ta định tát thêm cái nửa nhưng YẾN NHI đa tặng cho cô ta 1đạp…té lộn nhào.
-ynhi: cô kia…giư im lặng cho bạn tôi nghỉ không.hổ báo thì ra ngoài mà hổ báo….đừng có ở đây làm phiền bệnh nhân khác…..
-côgái3: mày là ai mà dám đánh tau….
Rồi cô ta lại định tát nhưng thằng năm trên giường nói.
-im ngay mấy cô làm loạn hả..
Rồi nnó hỏi YẾN NHI.
-thằng…xxx: em không sao chứ.
Đang lẻ ra người đc hỏi là cô gái 3 kia chứ.
thanh niên trong này khó hiểu thật.
yến NHI không trả lời mà ckạy lại ngồi gần H.
-côgái3: tôi sẽ không để yên cho cô đâu.
-maihương: cô dám đụng vào bạn ấy thì xác định với tôi đi.
-cô.gái3: đc…mày hảy đợi đấy….
Rồi chị QUỲNH GIAO đi mua đồ ăn….còn mọi người thì ngồi nhìn xa xăm…cô gái kia củng về rồi…
Nên phòng trở lại cảnh yên tỉnh vốn có của nó.
Lâu lâu lại có vài tiếng xì xầm trong phòng.
-các cô gái này gê thật….thằng kia giống như chủ nhân vậy…ai đụng vào là dù có gì họ củng không để yên
-phức tạp quá.
-hoa hồng có gai mà….
1lúc sau chị QUỲNH GIAO mang đồ ăn về mọi người ai củng ăn 1tí để lấy sức…
Tới trưa…cô gái 3 kia vào với mấy thằng khác.
-côgái3: mấy người này đánh em đó a….huhu…
Bệnh viện mà sao như cái chợ vậy….ai vào củng đc là sao…bảo vệ đâu nhỉ.-mình nghỉ.
-thằng..hb: thằng nào con nào dám đụng vào em gái tau.
-maihương: là ta đấy thì sao.
-thằng..hb: cô là ai…
-maihương: đi không đổi tên về không đổi họ NGUYỄN TRẦN MAI HƯƠNG.
-thầng…hb: à nhớ rồi thì ra là cô em.
-sao lại đánh em ta.
-maihương: vì làm ồn không để cho bệnh nhân và ngươi yêu tôi nghỉ ngơi.
-thằng..hb: cô em mà củng có người yêu à.
-từ nay cái biệt danh play girl của cô em coi như vứt đi rồi.
-maihương: thì sao…
-thằng..hb: ai đánh em ta thì ta đánh lại 10 dù gái hay trai…
-cô.gái3: con kia đánh em nhiều kìa…(yếnnhi)
-thằng…hb: thêm một con play girl nưa hả…haha…
rồi thằng đó lại định làm gì YẾN NHI.nhưng vừa đụng vào người thì bị ăn một đạp của bạn ấy
Tên kia cay cú lắm…điịnh lại tiếp nhưng có 1giọng nói vang lên.
-dừng tay….
Chap 44:
mình nhìn ra người đó là a HOÀNG.
-ahoàng: có chuyện gì mà làm loạn lên hết khôg cko thằng em ta nghỉ ngơi thế.
-cogái3: á a hoàng.a đến đây làm gì vây?
-ahoàng: câu ta hỏi cô mới đúng đấy?
-cogai3: là sao.
-ahoàng: cô không biết thì ta nói cho mà biết.người nằm trên giường kia là thằng em của ta.đừng có mà làm loạn lên hết như vậy
-còn mày thằng…hb đừng có liên quan đến chuyện này.ta nói trước.
-thằng…hb: nhưng mấy con nhỏ này đánh e ta.
-ahoàng: không có khói sao có lửa hả….
-thằng…hb: ta biết rồi…đi thôi.
-côgái3: a…..sao a bỏ đi vậy.
-thằng…hb: a dư sức biết tính em mà…gây ra thì tự giải quyết đi.
Rồi tụi kia củng đi…còn cô gái3 ở lại.nhìn con ả đanh đá mà ghét quá đi à.
Rồi cô ta củng đi….
-ahoàng: có chuyện gì thế.
-maihương: cô ta tát em.rồi còn định làm gì đó yến NHI.
-ahoàng: con nhỏ này láo lắm…lần sau cẩn thận nha.
-maihương: dạ.
-ahoàng: tình trạng của H thế nào rồi..
-maihương: vẫn vậy a à…ckưa có gì tiến triển cả…
-ahoàng: tội H gê…khổ….
Rồi a HOÀNG củng về.để lại mình với YẾN NHI.MAI HƯƠNG.và chị UYÊN.chị QUỲNH GIAO
-mình: không biết khi nào mới tỉnh đây nửa.
-chị.uyên: chị củng không biết nửa….sao mà lâu tỉnh thế không biết nửa.
Tối tất cả mọi người ở lại….ăn cơm xong thì ngồi nhìn vào a ấy….nhìn a ấy ngủ thật dễ thương….cái dễ thương của a ấy rất đặt biệt ckăng trách rất nhiều cô gái siêu lòng…
Mình ngồi nghỉ ngợi lung tung….
Tới gần khuya mình thứ dậy thấy tay H động đậy….vì mình luôn cầm tay a ấy mà….
Mình vội ckạy đi gọi bác sỉ.
-mình: nảy con thấy a ấy tay cử động đấy bác si.
-bácsi: bệnh nhân ckưa tỉnh hoàn toàn.chỉ làm phản ứng của não bộ thôi.
-tiến triển tốt đấy…nay mai sẽ tỉnh thôi.
-maihương: tương tỉnh rồi chứ.
Nỗi thất vọng hiện lên trên mặt mỗi người.
Rồi mọi người củng đi ngủ tiếp…mình không ngủ đc….mình đã khóc…nước mắt cứ rơi…
-mình: H ơi…mau tỉnh dậy đi H…sao ngủ hoài vậy kìa…..dậy dẫn LINH đi chơi được không.Huhu….không dậy LINH giận đó…mau dậy đi mà….
Rồi mình chìm vào giấc ngủ…..sáng dậy nhìn quanh thì mọi người vẫn ngủ…nhưng ai đã đắp ckăn cko mình thế này…
Nhìn lên giường thì H không thấy nưa…
-minh: mọi người ơi H đi đâu mất rồi…
-maihương: hảaaaaa…H đi mất rồi..
-chị.uyên: đi đâu đi tìm mAu.
Rồi mình và mọi người cùng đi tìm…..
Đi khắp nơi trong bệnh viện nhưng vẫn không thấy..
nỗi thất vọng hiện rõ trên mặt mỗi người….
-minh: H đi đâu rồi ta…….sao mà tìm không ra vậy trời..
-chị.QUỲNHGIAO: huhu….tìm không ra.
làm sao đây trời….mình nghe thấy tiếng gọi.
-mọi người làm gì mà khóc gê thế.
Mình quay lại là H..
-mình: H mọi người ơi….
sự nhớ nhung.bao ngày chờ đợi….làm Mình ckạy…mình ckạy…ckạy lạ ôm ckằm lấy a ấy,….và a ấy củng ôm trả.cái ôm của nỗi sợ hãi.cái ôm của sự vui mừng…và cái ôm của sự hp.
Mình lại khóc nưa rồi….
-H: thôi đừng khóc nửa mà….H tỉnh dậy rồi nè…xin lỗi đã làm cho mọi người lo lắng….
-mình: em không khóc nưa đâu….em sẽ không khóc….huhu…
Rồi H bỏ mình ra….ngay và liền MAI HƯƠNG và YẾN NHI củng ckạy lại ôm H.
-H: thôi mà….có gì đâu mà khóc…nín đi…..mình cùng về quê nào.
khi H nói xong câu nó mặt mai HƯƠNG có vẻ buồn..
-H: sao buồn vậy HƯƠNG.
-maihương: vì HƯƠNG biết H sắp về rồi.
-H: H củng buồn thật….mình có duyên không phận..
Rồi H nhìn qua chị UYÊN.
-H: đến bây giờ chị mới dám ra gặp em à…chị biết chị ác lắm không hả.
-chị.uyên: chị xin lỗi nhóc…giờ chị không có xa nhóc nưa đâu mà….
-H: chị hưa đi.
-chị.uyên: chị hưa…
-H: sao đau đầu quá vây…
-maihương: mau trở về phòng bệnh…gọi bác si mau.
Rồi sau đó mình và mọi người đưa H về phòng và gọi bác sỉ tới.
-bacsi: tốt rồi….vì bệnh nhân nằm lâu ngày khong vận động nên đau đầu là bình thương….ở lại theo dõi vài ngày nưa có thể xuất viện đc rồi đấy.
-mình: cảm ơn bác si nha.
-H: xin lỗi đã làm mọi người lo lắng nha.
-maihương: không sau đâu mà….H tỉnh lại là vui rồi….
-H: kìa chị QUỲNH GIAO.sao mà không nói gì vậy chị.
-chị.quỳnhgiao: tại vì chị vui quá….nhìn e tỉnh lại chị như thoát đc nỗi bùn trong lòng.
-H:cảm ơn chị nha…
Một lúc sau thằng con bà cô kia lại vào….lần này nhìn nó có vẻ hổ báo hơn…xăm hình.đầu nhộm…
-con.cô: á ha….chú em tỉnh rồi à…tưởng nằm luôn rồi chứ.
-H: ùm mình tỉnh rồi cảm ơn bạn.
-con.cô: cảm giác sắp đi gặp diên vương có vui không?
-H: gặp đâu bạn nói bậy gê.mình tỉnh rồi nè.
Rồi H ôm mình vào lòng.
-con.cô: trông mày có vẻ hp nhỉ….có gái đẹp bu quanh thế kia.
-ông trời ông thương mày nên cko mày tỉnh lại.chứ không nhưng cô gái này thuột về ta rồi.
nhìn mặt MAI HƯƠNG và yến Nhi vẫn lạnh lùng…nhưng không biết khi nào sẽ nỔ.
-H: có gì đâu a bạn….hên mới tỉnh thôi bạn…
-con.cô: haha…tại vì mày mà….tau bị đánh….tau không tán gái đc không?
-H: tôi đâu biết..
-maihương: H đừng có nói ckuyện với loại kia nửa…vì nó mà H sắm ckết đó.
-H: là sao?
-ynhi: vì nó không tán đc NHI nên rút dây oxi hại H đó.
-H: tôi không thù không oán với a sao.a lại làm vậy.
-con.cô: vì tau thích….
Rồi nó nhìn qua yến nhi.
-con.cô: a cko cô em ckọn lại đấy.
-ynhi: a đừng có mơ nhá…ngươi yêu tôi tỉnh rồi..con ckừng cái răng của a không ăn cơm đc đấy….
-con.cô: tốt…em rất cá tính.a rất thích….
Rồi cánh cửa mở ra….cô gái3 đó vào với 1 tóp nam nữ khác.
-côgái3: haha…nghe tin a ku tỉnh e vào thăm nè…tương a đi gặp cmẹ diên vương rồi chứ.
-H: mọi người chuyện này là sao vậy H không hiểu gì hết?
-mình: rảnh LINH kể cho nghe.
-maihương: cô muốn gì?
-côgái3: muốn đánh nhau ckứ làm gì….
-ynhi: thích thì chiều nhưng ngươi yêu tôi ckưa khoẻ…đừng có liên quan gì đến a ấy.
-cogai3: oke….néo bọn mày đánh thắng đc ta….
con ả nhìn qua MAI HƯƠNG và yến NHI.
-ynhi: đc rồi.
-giờ cô muốn sao.
-côgái3: sân sau bệnh viện..
-maihương: đc rồi đi thì đi….
-cô.gái3: nhưng chỉ 2 người thôi…
-maihương: đc rồi.
-ynhi: LINH với 2 chị ở lại trông H nha.LINH và MAI HƯƠNG đi tí rồi về thôi à.
-mình: nhưng mà…
-maihương: không có nhưng gì hết…yên tâm đi mình không sao đâu.
Rồi HƯƠNG và NHI củng đi…căn phòng trở lại khung cảnh yên bình…bệnh viện gì mà lạ thế nhỉ….không đảm bảo an toàn cho bệnh nhân gì hết.
-H: giờ làm sao đây…H lo quá à.
-chị.uyên: điều quan trọng bây giờ là tìm cách để cứu 2 e ấy…ckứ 2 e đó mà đánh sao lại tụi kia…cko dù 2em ấy rất giỏi vỏ.
-mình: đúng rồi gọi a HOÀNG:
Mình vội lấy điện thoại lên gọi cho A HOÀNG.
-mình: alô a HOÀNG hả.a đến bệnh viện đi…H tỉnh rồi…nhưng YẾN NHI với MAI HƯƠNG gặp chuyện rồi…..
-ahoàng: đc…đc rồi a đến ngay..
Sự lo lắng bao trùm lên căn phòng….lo cko 2 bạn ấy quá…híc….néo 2bạn ấy có chuyện gì thì nguy mất….
Rồi a HOÀNG củng tới.
-ahoàng: NHi với HƯƠNG đâu…
-mình: ra sân sau với congái3 với thằng conbà cô kia….và 1tóp nam nữ khác rồi.
-ahoàng: ra nhanh…còn chần chừ gì nửa…..
mọi người hối hả ra đó….ra thì thấy LINH và NHI….
Chap 45:
tôi và mọi người chạy ra thì thấy MAI HƯƠNG và PHƯƠNG LINH.nằm bất động người đầy máu….còn tụi kia thì đi đâu hết rồi.
-tôi: NHI ơi…có sao không.
-mai HƯƠNG nửa….
NHi và MAI HƯƠNG không nói gì…nằm bất động…đang ở trong bệnh viện nên cấp cứu khá nhanh.tôi vội bế YẾN NHI.còn a HOÀNG bế MAI HƯƠNG.
chúng tôi đợi ở ngoài để bác sỉ cấp cứu..
-tôi: tất cả là tại H…tại H néO H không vào đây thì đâu có xẩy ra như thế này.
-plinh: thôi mà H…đừng tự trách mình nưa….
-ahoàng: hết H đến NHI và MAI HƯƠNG.loạn hết lên…..
-còn con nhỏ với thằng kia a đang truy tìm…sẽ sớm có kết quả thôi.
-tôi: tại H mà….tại H mà…
Tôi đấm tay vào tường….máu ckảy ra.
-chị.uyên: thôi mà…em đừng làm vậy…néo em làm vậy 2e ấy biết được chỉ thêm bùn thôi.
-tôi: nhưng em thấy có lỗi.
-chị.uyên: giờ em có nghe chị không?
-néo nghe hay bình tỉnh.em mới hồi phục…đừng để ảnh hương đến sức khoẻ.néo em xẩy ra chuyện gì thì NHI.và MAI HƯƠNG.rất buồn vì sự hi sinh của 2em ấy dành cho em đấy.
Tôi như nhận ra vấn đề nên không làm gì chỉ ngồi im
1lúc sau bác sỉ ra.
-tôi: sao rồi bác sỉ.
-bác.sỉ: bệnh nhân NHI thì qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn hôn mê vì mất máu quá nhiều.
-còn HƯƠNG thì củng vậy….
-2 người đèo bị dao đâm chí mạng.nhưng may mắn là đã qua cơn nguy kich…máu đang đc truyền….có khi chiều hay sáng mai sẻ tỉnh.
Tôi như bất động…đứng không vững.
Vì sao thế ông trời…tại vì sao…vì tôi mà mọi ngươi xung quanh tôi lại bị như thế….
mai HƯƠNG và YẾN NHI đã hi sinh cho tôi quá nhiều….
-bacsi: các vị có thể vào thăm bệnh nhân.
Tôi lê đôi chân mở cửa ra….nhìn 2người nằm đó làm tôi thấy chạnh lòng.
Tôi lại cầm tay YẾN NHI.
-tôi: NHI à…tỉnh dậy nói chuyện với H đi…NHI mạnh mẻ ngày thường đâu rồi….H khoẻ rồi nè…dậy về quê với H đi….đi mà.
Rồi tôi lại chay qua MAI HƯƠNG.
-tôi: HƯƠNG dậy đi chứ…..dậy nói chuyên đến trường quậy đi HƯƠNG ơi….NHI củng im lặng…mà HƯƠNG củng vậy hả….
-plinh: thôi H…để cko 2bạn ấy nghỉ đi….đừng lam ồn nưa….
-tôi: H biết rồi…
-chị.uyên: đừng tự trách mình nưa H….rồi 2em ấy sẻ tỉnh thôi mà….
rồi tôi lang thang trên vườn hoa của bệnh viện…dòng đời sao lại xô đẩy tôi đi mỗi lúc 1xa hơn thế này….
Ông trời ơi ông hảy trả lời con đi chứ…..
Dạo 1vòng tôi vào lại phòng…dường như mọi ngươi muốn để tôi cùng 2 ngươi nên ra ngoài đóng cửa lại….
-tôi: MAI HƯƠNG à.dậy đi….dậy H biết HƯƠNG thích H mà…dậy đi rồi 4 ckúng ta đi chơi nào….
Thời gian qua nhờ có HƯƠNG mà H tìm đc chị.nhờ có HƯƠNG mà H qua đc cơn nguy hiểm…nhưng lúc tuyệt vọng thì có HƯƠNG bên cạnh…dường như H nhận ra đc tấm ân tình đó của H rồi….H tỉnh dậy đi H sẻ nói cho HƯƠNG nghe cái này…
Tôi ngồi một lúc rồi ngủ gục hồi nào không biết….
Sáng dậy thì thấy PHƯƠNG LINH dựa vào tôi mà ngủ….ckắc có lẻ cô ấy khá mệt….
Một lúc sau ba mẹ MAI HƯƠNG vào.
-mẹ.hương: HƯƠNG vì sao lại bị thế này hả H.
-plinh: dạ bạn ấy bị tóp nam nữ nào đó đánh cô ạ.
-mẹ.hương: vậy tìm ra đc mấy người đó ckưa.
-plinh: ckưa mà sắp rồi đó bác.
-ba.hương: khi tìm ra tôi nhất định sẽ tống hết bọn nó vào tù.
-tôi: tình trạng của HƯƠNG sẽ tỉnh sớm thôi bác…2bác yên tâm đi ạ.
-mẹ.hương: ùm…bác cảm ơn con…nhờ con và mọi người trông HƯƠNG giúp 2bác nha…2bác đi công tác rồi.
-tôi: dạ.
Rồi 2 bác ấy đi….nhìn lại MAI HƯƠNG thấy cảm thông cko cô ấy…bị thế này mà ba mẹ lại đi công tác….
giàu có làm gì….giống như PHƯƠNG LINH vậy…vì công chuyện làm ăn mà thiếu đi cái hp gia đình.
Tới trưa….2 nhỏ đc ckuyển vào phòng bệnh…ckứ không ở phòng đặt biệt nưa…
Vào căn phòng lúc trước tôi nằm….
Vào thì mọi người đèo bàn tán.
-2 cô gái kia mới hôm qua còn khoẻ mạnh lắm mà.
-ờ nhỉ.còn thằng kia thì hôm qua còn nằm mà….sao giờ lại 2 con bé kia vậy.
-khó hiểu quá.
Để 2 nhỏ nằm xuống giường….
Trông 2 nhỏ lúc ngủ đẹp thật…..
Rồi ông bác sỉ gọi tôi ra nói chuyện.
-bacsi: tôi có chuyện này muốn nói với cậu…vì cậu nói cậu là ng.thân của bệnh nhân kia(yếnnhi)
-bệnh nhân đó có dấu hiệu của bệnh tim….néo có điều kiện thì cậu hảy thông báo cko gia đình biết…ckứ không để nặng hơn có thể nguy hiểm đến tính mạng…vài năm đầu thì không sao nhưng…tiếp tục không chửa bệnh càng ngày càng nặng đó.
-tôi: có thật không bác si.
-bacsi: thật.
Tôi như ckết lặng….sao thế hả trời….cái họa này đến cái họa kia……
Tôi thất thẻo ra ngoài phòng.
-plinh: bs gọi vào làm gì thế H.
-tôi: H nói cái này LINH không đc nói cko ai biết nha
-plinh: ùm.
-tôi: YẾN NHI có dấu hiệu của bệnh tim…
-plinh: cái gìiiiiii…phải không…
-tôi: nói nhỏ thôi…
-plinh: chết LINH quên.
-mà tội cô ấy thật…
-tôi: ùm…H sẽ bù đắp cho cô ấy mới đc.
-plinh: LINH củng nghỉ vậy….
Rồi tôi và PLINh vào phòng bệnh….2 người vẫn nằm đó…vẫn nhắm mắt…
chị UYÊN và QUỲNH GIAO thì về nhà rồi..
Còn tôi với PHƯƠNG LINH ở lại…
trưa PHƯƠNG LINH đi mua đồ ăn trưa..
Còn tôi ngồi lại….ngồi nhìn MAI HƯƠNG và YẾN NHI.
-TÔI:tỉnh dậy đi 2người sao để H nói hoài vậy.
Rồi một giọng nói cất lên.
-tỉnh dậy có cko ng.ta yêu H không mà tỉnh.
Thì ra đó là MAI HƯƠNG.
Tôi ôm ckầm lây MAI HƯƠNG.
-tôi: tỉnh dậy rồi…muốn gì H củng làm đc mà.
-maihương: hứa đó nha.
-tôi: hưa.
-maihương: mà YẾN NHI sao rồi…
Nhắt tới YẾN NHI tôi lại buồn….
-tôi: vân ckưa tỉnh.
-mà chuyện hôm đó sao vậy.
-maihương: thì HƯƠNG với YẾN NHI đánh sắp thắng rồi…nhưng mà 1thằng trong số đó…cầm dao kề vào cổ HƯƠNG….rồi bảo YẾN NHI đứng im không đc đánh…dù HƯƠNG đã cố gắn khuyên nhưng NHI lại đứng im…rồi con nhỏ 3 đó cầm dao đâm NHI rồi quay qua đâm HƯƠNG luôn đấy.
-tôi: tội YẾN NHI gê….
-maihương: cô ấy là một cô gái tốt…
đang nc thì PHƯƠNG LINH về.
-plinh: HƯƠNG tỉnh rồi hả.làm mọi người lo quá trời….tỉnh đc là vui rồi…nhưng còn YẾN NHI cô ấy…
Ánh mắt PHƯƠNG LINH chợt buồn.
-tôi: sẻ tỉnh sớm thôi mà……..
Đến chiều YẾN NHI củng tỉnh….nhìn cô ấy xanh xao thấy mà xót.
-tôi: tỉnh rồi hả….
-ynhi: H không sao chứ.
-tôi: đến giờ này còn lo cho H.lo cho mình trc đả kìa.
-ynhi: NHI xin lỗi…lại đây nói cái này nè.
Tôi lại thì YẾN NHI ôm ckằm lấy tôi.
-ynhi: ng.ta sợ mất H lắm biết không hả….đừng rồi xa NHI nưa nha.
-tôi: H biết rồi mà.mọi ng đang nhìn kia.
Tất cả bệnh nhân và người nuôi trong phòng đèo nhìn chúng tôi…
-ynhi: kệ họ…e không quan tâm….
-tôi: nghỉ ngơi đi cho khoẻ.
-ynhi: NHI muốn đi chơi…NHI ngủ lâu quá rồi.
-tôi: khoẻ đi rồi mình về quê chơi…
-ynhi: nhớ đó nha…
rồi tôi ra hỏi bác sỉ ngày nào có thể xuất viện chứ tôi chán cái mùi bệnh viện lắm rồi..
Bác sỉ nói mai mới có thể xuất viện về nhà ckăm sóc…vì vết thương còn nặng…
Tôi nói ở lại nhưng 2 nhỏ không chiệu….
-maihương: khi lành H về rồi làm sao đây.
-tôi: H củng không biết nửa…
-maihương: hay HƯƠNG ra đó học một năm nha.
-tôi: sao đc….HƯƠNG còn ba mẹ trong này mà.
-maihương: ba mẹ đi làm hoài có ở nhà đâu.
-tôi: để tới đó rồi tính..
-maihương: ùm…vậy củng đc….
Rồi a HOÀNG tới.
-ahoàng: khoẻ chưa H.
-tôi: dạ khoẻ rồi a.
-ahoàng: 2 em củng tỉnh rồi à…làm a lo quá…hết H tới 2 em.
-a đã tìm ra tụi kia rồi…bamẹ MAI HƯƠNG đa báo công an rồi…chờ ngày ra tòa đó.
-maihương: dạ…ai chứ bamẹ em là không để yên đâu.
-plinh: mà tụi kia mất dạy thật.
-tôi: quá mất dạy đi chứ…
-ahoàng: thôi a về đã…công việt quá trời.
-tôi: dạ a về cẩn thận….
Đến tối thì chị UYÊN với QUỲNH GIAO củng vào.
-chị.uyên: 2 em tỉnh rồi hả…làm tụi chị lo quá…cố gắn ăn nhiều vào cko mau khoẻ.
-ynhi: dạ cảm ơn chị……
-chị.uyên: em biết tội em chưa làm mọi người lo cho em quá trời…
-tôi: lỗi tại ai…
-chị.uyên: lỗi tại ai nhỉ.
-maihương: lỗi tại ai của khánh phương…
Tất cả mọi người đèo cười….nhưng nụ cười hạnh phúc….
đang noi chuyện thì có 1bác nào hỏi.
-bác: nhìn tui con vui vẻ gê.
-mà hinh như chú thấy mấy cô gái này có vẻ yêu cậu này gê đấy….chú chứng kiến mấy ngày hôm nay rồi.
-chị.uyên: dạ chuyện tụi nhỏ con không biết chú ơi.
-bác: cô củng có đấy…nhìn ánh mắt là bác biết mà.
-chị.uyên: bác nói kái gì…đâu có đâu.
-plinh: kiểu này chị em mình phải quảng giáo tên này tốt lên mới được….
-maihương: đúng đó…có lí.
-tôi: cái gì………..quảng lí.
-ynhi: đúng….kẻ đào hoa thì phải bẻ hoa đi cko khỏi dụ bướm với ong tới…
tất cả mọi người đèo cười…
Tôi cảm thấy hạnh phúc…vì đc mọi người quan tâm…vào đây có cái họa…củng có cái may…vì tôi tìm ra đc nhưng người bạn mới…và nhận ra đc ai quan tâm mình….và hơn hết là tình yêu của mình….
Chap 46:
Vì 2 nhỏ còn mệt nên 2ngày sau mới về nhà đc.
Trở về nhà MAI HƯƠNG.không khí khác hẳn trong bệnh viện….
Trong lành dễ chiệu.
Vào tới nhà….thì PHƯƠNG LINH xuống bếp liền….
Nấu cko mọi người ăn…vì lâu lắm rồi chưa có một bửa cơm gia đình….
Ăn cơm thì cười đùa rất là vui….thật hạnh phúc….
Lâu rồi tôi chưa gọi về nhà….nên tôi gọi về hỏi thăm ba mẹ.
-tôi: alô ba má khoẻ không?
-mẹ: a đi đâu làm gì mà không gọi củng không về thăm người mẹ già này thế.
-tính đi luôn hả.
-tôi: con xin lỗi mà…vài hôm nưa con về đc ckưa.
-mẹ: nói rồi đó…mà học hành sao rồi.
-tôi: tốt mẹ ơi…con nhớ mẹ quá à.
-mẹ: a chỉ giỏi nịnh.thôi mẹ đi nấu cơm đã.
-tôi: dạ.
Mẹ tôi rất thương tôi….ít khi la hay chửi tôi cả….trong cuộc đời có người mẹ thật hạnh phúc biết bao nhiêu…tôi tự hứa với bản thân mình là sẽ không để mẹ buồn nửa.
-plinh: mẹ hả H.
-tôi: ùm mẹ H gọi…..
-maihương: ăn đi nè H.
-tôi: cảm ơn nha…mới bệnh dậy phải lo ăn đi chứ…gắp cho H chi vậy.
-maihương: vì HƯƠNG thích.
Ăn cơm xoq thì mọi người đèo đi ngủ….vì mấy ngày hôm nay ở bệnh viện nên khá mệt.
Tôi củng vào ngủ…đag ngủ thì MAI HƯƠNG nhắn tin:
-maihương: qua phòng HƯƠNG nói chuyện tí được không H.
Lạ vậy hôm nay sao HƯƠNG gọi mình qua làm gì vậy nhỉ…tôi tò mò nên củng qua.
Tôi mở cửa phòng thì thấy MAI HƯƠNG đang ngồi khóc.
-tôi: sao vậy HƯƠNG,sao khóc vậy kể H nghe đi.
-maihương: HƯƠNG buồn quá à…huhu.
-tôi: sao buồn vậy….
-maihương: vì sớm muộn gì H củng sẽ về quê.chuyện tình mình có lẽ sẽ vỡ đôi mất.
-tôi: đó là duyên số mà HƯƠNG…..
-hi vọng HƯƠNG có thể ra đó học 1time.
-maihương: HƯƠNG có thể ôm H đc không?
-tôi: đc.
Rồi 2 đứa ôm nhau….nhỏ thì khóc bù lu bù loa….mai HƯƠNG mạnh mẽ lắm mà ta….sao giờ lại yếu đuối thế này.
Có lẽ khi yêu nhau sẽ khiến con người ta thay đổi.nhưng chỉ với người yêu mình thôi
Ngồi nghỉ lung tung MAI HƯƠNG ngủ lúc nào không hay……
nhìn nhỏ ngủ củng dễ thương phết nhỉ…..tôi để nhỏ nằm xuống rồi đắp chăn…rồi qua phòng YÊN NHI, PHƯƠNG LINH.
Vào phòng thì 2 cô nàng củng đang ngủ.ai củng ngủ chỉ mình tôi là quá rảnh để đi tùm lum
Ngồi xuống cạnh YẾN NHI.
-tôi: nhìn e ngủ ngon gê NHI à….ông trời thật bất công với e nhỉ….a hưa là sẽ không bao giờ làm em tổn thương….a hưa đấy…
Đặt bàn tay lên môi….đôi môi đỏ nhìn rất dễ thương….hi vọng sau này chúng ta có thể sánh bước bên nhau trên đường đời…em nha…cả PHƯƠNG LINH nưa một cô bé yếu đuối và luôn quan tâm người khác….
tôi không ngủ được nên ra vườn hồng dạo quanh…tiếng chim hóa líu lo…trời trong xanh….cảm giác se lạnh….nhìn lại quảng đường mình đi…sao quá ư là nhiều phong ba bão táp vậy kìa…
Vào thì thấy 5người con gái nhìn tôi ckằm ckằm.
-tôi: cái gì mà nhìn H gê thế.
-chị.uyên: không gì….lâu lắm rồi mới nhìn nhóc nên nhìn thôi.
-ynhi: mình đi chơi đi H…ckán quân.
-tôi: ngồi nghỉ đi vai bưa về quê rồi đi chơi nha…ngoan đi.
-ynhi: dạ…
giờ củng xế ckiều rồi….nên không đi chơi đâu đc hết….
Chị UYÊN rủ tôi ra vườn hồng nói chuyện.
-chị.uyên: nhóc còn buồn chuyện chị không?
-tôi: lúc xưa thì có mà giờ thì hết rồi…vì chị đã không xa nhóc nửa…
-chị.uyên: cko chị xin lỗi 1lần nưa nha.
-tôi: không có gì đâu chị…ai trog hoàng cảnh của chị thì củng làm vậy thôi.néo chị không bỏ đi có lẽ giờ chị đã là của người ta rồi…
-chị.uyên: chị làm vậy là vì nhóc đó…biết không hả.
-tôi: dạ em biết chứ…vì…..e
-chị.uyên: vì em sao..
-tôi: dạ không có gì……
-chị.uyên: chị hiểu em định nói gì…và chị củng vậy…
Cho chị ôm nhóc nha.
-tôi: dạ.
tôi và chị ôm nhau.(hôm nay đc ôm 2người)
người chị toả ra 1mùi hương rất dễ ckiệu…làn da mịn màn…
-chị.uyên: người nhóc sao xương không xương vậy.
-tôi: e mới bệnh dậy mà…
-chị.uyên: kiểu này về nhà chị phải vỗ béo cko nhóc lại mới đc…chứ gầy thế này bán ai mua chứ.
-tôi: chị nỡ bán em sao không chiệu đâu…huhu..
-chị.uyên: thôi đừng khóc nưa…chị khôg bán nhóc đâu
-tôi: chị hưa với nhóc đi…cko dù có chuyện gì củng đừng bỏ đi hết nha.em và mọi người sẽ luôn ở bên cạnh chị.
Rồi tôi và chị vào nhà khi vào nhà thì thấy ông chủ cho chị UYÊN mượn tiền tới.
-ôngchủ: UYÊN em đến quán làm lại đi e.
-tôi: xin lỗi khoản nợ mà chị tôi nợ đã trả rồi.chị không đi làm nưa đâu.
-ôngchủ:cậu là ai…sao có quyền đó…người quyết định là UYÊN.
-UYÊN chị nói gì đi chứ….
-chị.uyên: nhưng gì tôi muốn nói thằng em tôi nói hết rồi đó.
-ôngchủ: sao lại vậy về quán làm đi e…rồi làm vợ a em sẽ suong sướng cả đời.
-tôi: ông tưởng có tiền là hạnh phúc à.ông lầm rồi….
-chị.uyên: vì đồng tiền mà ông sai tôi như 1con ở….rồi còn có ý định làm nhục tôi…ông biết thời gian đó tôi sống rât cực khổ không hả…nhưng bay giờ tôi đã thoát đc…muôn đời muôn kiếp tôi không quay lại đó nữa đâu.
-tôi: làm nhục ư….
Ngay và liền tôi cầm cái ly phóg vào người ổng…
-tôi: cái đm ông dám làm gì chị tôi hả.
-ôngchủ: cậu…cậu bình tỉnh…tôi chưa làm gì mà.
-tôi: may mà ôg chưa làm gì…ckứ làm rồi có đi tù tôi củng giết ông đấy giờ thì biến đi…
-maihương: biến khỏi nhà tôi ngay.
Rồi ông ta cong đuôi bỏ ckạy….giống như ckó vậy.
-tôi: thời gian qua thật khổ cko chị quá.
-chị.uyên: không sao đâu mà em…củng qua rồi mà..
-tôi: dạ.
-maihương: chị em ơi bây giờ mình làm gì đây.
-ynhi: hay là giờ đông đủ rồi mình xử tội H đê…vì đã dám bỏ đi…rồi còn ngủ mấy ngày làm chị em mình lo lắng nưa.
-maihương: nhất trí…..zô nào chị em ơi….
-tôi: hả….sao lại xử H…
-ckạy thôi.
Thế là tôi ckạy vòng vòng quanh vườn…rồi tôi bất ngờ nằm cái bẹp…nhắm mắt giả vờ bất tỉnh.
-plinh: H ơi..sao vậy…huhu.
-maihương: đừng làm HƯƠNG sợ mà….
-ynhi: H…..ơiiiiii…NHI sẽ không xử tội H nưa…ai đụng vào H NHI sẽ cko biết tay.
-tôi: thật không hứa đi.
-ynhi: hứa…
-tôi: hahahahha…
-ynhi: dám lừa NHI nè…
YẾN NHI đánh yêu tôi….đánh nhiều mà rất nhẹ…
-tôi: thôi thôi H chừa rồi
-maihương: cho ckít nè…dám lừa mọi người nè…….
-tôi: thôi mà…tha cko H đi…xin lần 2 đó…híc….kiểu này ai dám lấy các bà nưa…híc.
-ynhi: cái gìiiiiii? Nói lại nghe coi.
-tôi: hìhì kiểu này phải lấy các bà về lam vợ…đc ckưa..
-maihương: vậy thì nghe được….hihi…ngoan lắm….tí chị dẫn đi chơi nghe chưa….
-tôi: híc…. 1thời làm a đâu rồi…bây giờ lại bị gọi là e….
-maihương: haha…giỡn đó….a yêuuuu đc chưa nà.
-tôi: đc ngoan lắm tí a dẫn đi chơi xích đu….haha…
mai HƯƠNG rượt tôi ckạy…ckạy nhảy tung tăng thì củng tới tối rồi.
Vào thì các nàng ép tôi vào nấu cơm.
mấy nàng thì ngồi đánh móng heo á nhầm móng tay….rồi ckải tóc cko nhau….rồi cái áo này đẹp…nói đủ thứ trên trời dưới đất hết.
một lúc sau PHƯƠNG LINH vào.
-plinh: để LINH phụ H nha…để H làm mình LINH xót quá à.
-tôi: ùm vậy để H đi thái rau nha.
-plinh:ùm….
Đang thái thì đứt tay cmnr.
-tôi: ui da….đứt tay rồi.
-plinh: sao bất cẩn quá vậy…đưa LINH coi.
Nhỏ thổi từng tí một…lấy ngón tay tôi mút mút,,,..
-tôi: gì mà gê vậy.
-plinh: làm vậy để cầm máu đó….
Ngốc – PHƯƠNG LINH đánh yêu tôi.
Rồi PHƯƠNG LINH băng bó cho tôi.
Nhìn PHƯƠNG LINH thật ngây thơ và hồn nhiên thật…không vướng bận phàm trần….LINH à…e sẽ mai hồn nhiên như vậy nha….a hứa sẽ không để cái gì tổn hại đến em đâu.
A hứa vì a yêu em….
Chap 47
Đà lạt thơ mộng…tình yêu trôi dạt theo dòng cảm xúc…..yêu em yêu nhiều….bao ngày qua a đã tìm ra chính mình….tìm ra người yêu mình thật lòng.
Trên trời cao có muôn vì sao lấp lánh có e có a…cùng thề ước…nguyện thề bên nhau đi đến hết cuộc đời….ngàn thông xanh mang hương tóc em bay bay dưới khung trời mộng mơ.
nấu cơm gần xong tôi và PHƯƠNG LINH dọn ra bàn cho mọi người cùng ăn….
Thấy tôi bị đức tay YẾN NHI hỏi.
-ynhi: tay H bị gì vậy?
-tôi: lúc nãy thái rau bị đứt thôi…mà không sau rồi.
-ynhi: sao bất cẩn quá vậy trời…híc…
Ăn cơm xoq rồi thì mọi người rủ lên nhà a HOÀNG để liên hoang chia tay….vì mục đích tôi vào đây là tìm chị…và đã tìm đc….tôi còn việt học ở quê hương nửa.
chúng tôi đón taxi đi…..YẾN NHI và PHƯƠNG LINH tựa vào vai tôi mà ngủ……ngoài trời đang râm cái cảm giác se lạnh nó thấm vào da thịt tôi.
Rồi củng lên tới nhà ảnh…
-ahoàng: mấy đứa tới rồi hả…mấy đứa bạn a làm đồ ăn hết rồi…giờ chỉ có việt nhậu thôi..
-tôi: sao không để mọi người lên làm phiền mấy chị quá.
-ahoàng: không sao đâu em…
Rồi tiệt đc bầy ra….có mấy đưa bạn ảnh đến nửa…nên rất đông vui.
-ahoàng: H hôm nay em phát biểu gì đi.
-tôi: phát biểu gì đây ta.
-ahoàng: nói bằng cả trái tim đi e.
-tôi: dạ.
-chào mọi người đầu tiên xin cảm ơn A HOÀNG và các a chị đã giúp e có bữa tiệt ngày hôm nay.H và AHOÀNG tình cờ quen nhau khi H định hái trộm hồng(mọi người cười)
-rồi sau đó quen nhau….H đến đây để tìm chị…và bây giờ đã tìm được….có lẽ H sẽ về quê.H xin ckân thành cảm ơn AHOÀNG và MAI HƯƠNG đã giúp H trong time qua.
Còn sau cùng thì H đã tìm ra đc hạnh phúc của chính mình….vào đây H củng đã tìm đc 1con tim trôi dạt và H đã nắm đc nó…nhưng không biết nó có ckiệu theo mình không.
Nhưng dù sao duyên số sẽ cko chúng ta 1 cơ hội…..1 lần nưa cảm ơn mọi người nhiều.
H xin hết ạ!!!
-bộp bộp…rầm rầm….mọi người vỗ tay…
-bạn.ahoàng: tốt lắm em…hi vọng em sẽ thành công trên đường đời.
-tôi: dạ cảm ơn chị.
-ahoàng: a tin em sẽ làm cko nhửng cô gái yêu em hạnh phúc….
-tôi: dạ ckắc ckắn là vậy rồi.
-ahoàng: thôi vô tiệt nào…
-1…2….3 zô zô vì tình ae bạn bè muôn năm…
-tôi: zô….zô.
mọi người uống như trâu uống nước hồ..
YẾN NHI thì không uống vì con đau mà.
Còn tôi thì uống như nước lã…
Tôi say quá say…đang mơ màng cảm giác như có ai diều tôi vào phòng….
Với 1 người say rựu không kiểm sát đc…
Tôi ôm người đó hôn….tay sờ soạn khắp người….tuy tôi say nhưng tôi vẫn còn lí trí mà…cố gắn bình tâm lại…
Nhìn người đó hình như là MAI HƯƠNG.
Nhưng mai HƯƠNG lại ôm và hôn trả tôi….
tay trôi sờ trúng cái gì đó mềm mềm…lúc đó say không biết cái gì…
nhưng lí trí bảo tôi không nên làm vậy,..cko dù có sự đồng ý từ 2 người.
-tôi: dừng lại đi….H xin lỗi..
-maihương: sao vậy cứ để theo tự nhiên đi H à…
-vì làm như vậy con tim H mới thuột về HƯƠNG.néo lỡ vài bưa có xa nhau….thì trong HƯƠNG vẫn có mãi hình bóng của H…..và H sẽ nhớ buổi tối ngày hôm nay….để mai sau có cơ hội gặp lại….con tim H vẫn có 1 góc cko HƯƠNG trong đó.
-tôi: nhưng không đc néo sau này mình không đến đc với nhau thì HƯƠNG sẽ ra sao.
-maihươnG: để H kể cho H nghe 1câu chuyện
Ngày xưa có một cô bé….ckơi với rất nhiều bạn….nhưng đi chơi cô bé đó bị đánh…bị ăn hiếp không ai cứu cả….tới khi cô bé đó đc mẹ cho tiền thì bạn lại tới đông để đi mua kẹo…nhà cô bé đó giàu lắm…ba mẹ đi làm triền miên….cô bé 1 mình ở nhà cô đơn…hiu quạnh không ai quan tâm cả.đến khi lớn thì người tán thì rất nhiều….nhưng cô bé đó không rung động với ai….chỉ là đồng ý cko có cặp…nhưng người đó lại đòi hỏi quá lố….nên cô bé đó không còn tin vào tình yêu nữa…..và rồi cô bé đó đã gặp 1 ckàng trai…..ckàng trai đó tuy không đẹp nhưng có một trái tim phi thường…biết quan tâm người khác luôn giúp đỡ người khác…và cô bé đã rung động…thật sự rung động…nhưng tới khi cô bé đó biết ckàng trai đó đã có người yêu không nhưng 1 mà còn 2….cô bé không biết làm gì chỉ âm thầm quan tâm…khi ckàng trai đó gặp chuyện lòng cô bé như lửa đốt….cô bé cố gắn bảo vệ chàng trai đó cko dù có nguy hiểm đến tính mạng….nhưng gì cô bé làm đã đc ông trời trả ơn….và chàng trai đó đã yêu cô bé dù cô bé là người thứ 4.nhưng hp không đc bao lâu thì chàng trai rời xa cô bé…cô bé rất buồn…để giữ mãi kỉ niệm….cô bé đa quyết định thuột về chàng trai đó…và nguyện thề cả đời không lấy chồng,..giữ mãi hình bóng người đó trong tim
-tôi: hay thật nhỉ….
-nhưng H không thể làm vậy đc….vì H thương HƯƠNG.sau này HƯƠNG cần 1 mái ấm gia đình.
-maihương: nhưng HƯƠNG chỉ cần H.
-tôi: HƯƠNG đừng vội quyết định có lẽ đó là cảm giác nhất thời thôi.
-maihương: với 1 ng vô tâm như HƯƠNG thì không bao giờ.
-tôi: h xin lỗi….H ra ngoài đây.
-maihương: néo H không đồg ý.HƯƠNG sẽ tự tử ckết cho H xem.
nhưng tôi vẫn đi…tôi nghe một cái rầm
Tôi quay lại thì mai HƯƠNG đập đầu zô tương…tôi vội chạy lại..
-tôi: sao ngốc quá vậy nè…đừng vì H mà làm như vậy đc.
-maihương: vì HƯƠNG yêu H…đồng ý nha.
-tôi: nhưng…..
Tôi định nói nhưng HƯƠNG đã lao vào ôm hôn tôi rồi….và rồi chuyện gì đến củng sẽ đến……
Nưa đêm tôi thức dậy không thấy MAI HƯƠNG đau nưa…vội ckạy đi tìm thì thấy MAI HƯƠNG đang ngủ với YẾN NHI.PHƯƠNG LINH.
Ckắc cô ấy không muốn 2nhỏ hiểu lầm đây mà…MAI HƯƠNG quả là 1 cô gái tốt….
Tôi vào giường nằm….
HƯƠNG à…néo có cơ hội a sẽ bù đắp cho em.
Sáng tôi dậy thì mọi người đa dậy từ bao giờ rồi…..
Nhưng A HOÀNG thì đi đâu mất tiêu còn 3nhỏ với 2chị ở nhà..
-tôi: hêy mọi người.
-Ynhi: ckào H…ngủ ngon gê hì…
-chị.uyên: hihi…nhóc ngủ như heo ấy.
-maihương: ngủ ngon không H.
Mặt MAI HƯƠNG đỏ lên.
-tôi: ngủ ngon lắm…hihi…
-plinh: khi nào mình về H.
-tôi: có lẽ là chiều hôm nay….
-maihương: về rảnh vào thăm HƯƠNG nha.
-tôi: oke….nhất định là vậy rồi….
-chị QUỲNH GIAO có về không?
-chị.quỳnhgiao: có chứ…em đi đâu chị theo đó mà…vì chị trong này không còn người thân nào cả.
-tôi: dạ vậy củng đc.
-H gọi điện thoại đặt vé xe nha.
-plinh: oke H….
-mai HƯƠNG rảnh tụi mình sẽ vào chơi.
-maihương: hưa đó nha….
Tới trưa mọi người ăn cơm xog rồi đón xe xuống bến xe đà lạt…
mai HƯƠNG củng tiễn chúng tôi một đoạn….
Tới bến xe tôi nhìn lại nơi nay 1 lần nưa…một nơi với bao nhiêu kỉ niệm…một nơi đã cko tôi biết thế nào là bạn bè….thế nào là tình yêu vĩnh cửu….và hơn hết…trong này tôi có một người con gái ckờ tôi…..
Trc khi lên xe MAI HƯƠNG ôm tôi nói.
-maihương: nhớ gọi điện thoại cko HƯƠNG nha…híc…đừng quên HƯƠNG đó.
-tôi: đừng khóc nửa…H hứa mà……
rồi tôi lên xe chiếc xe từ từ lăn bánh….tôi nhìn qua cửa kính….MAI HƯƠNG vẫn đứng đó….nhìn chiếc từ đi ckầm ckậm….
Tạm biệt người con gái phố núi….tạm biệt…có duyên chúng ta sẽ gặp lại.
Xe vẫn như cuộc hành trình lúc tôi vào nhưng bây giờ có 2nhỏ và 2 chị cùng về….về mà chưa nói a HOÀNG 1 tiếng nưa…
Xe ckạy tới địa phận khánh hòa dừng chân để xuống ăn cơm tối….
Vào quán thì 1thằng con trai đi với 4 người con gái xinh đẹp….ckắc ckén là nổi nhất rồi….ăn thì 2 nhỏ cứ măm rồi lại gắp cho tôi….khiến ng.ta đã nhìn lại còn nhìn nhiều hơn nưa…
-tôi: mọi người nhìn kìa…
-ynhi: kệ ngta em không quan tâm đâu….ăn đi anh…
Tôi thì vẫn ăn…trong sự gato của mọi người….
Nghỉ đc 30 phút thì xe tiếp tục ckạy…..nhìn PHƯƠNG LINH say xe mà xót quá….mong cko xe ckạy nhanh nhanh tới nhà cko rồi…
Tôi thì mệt nên ngỦ…
tới 6h sáng thì tới ngã3 vĩnh điện chúng tôi đón taxi xuống hội an…
chị QUỲNH GIAO thì có vẻ thấy lại nên đú đỡn hoài…….
-tôi: làm gì mà nhảy nhót hoài thế chị.
-chị.quỳnhgiao: vì ra quảng nam nên chị vui thôi à….hihi…nhà em đâu dẫn chị về xem.
-tôi: khi nào rảnh đả em học ở hội an mà…
-chị.quỳnhgiao: hứa đó nha…hihi…
-tôi: hưa mà…không lẻ e lại đi lừa chị…
Chiếc taxi bon bon trên đường xuông hội an..
Qua con đường ở la nghi…cánh đồng lúa xanh mang mát….cánh cò bay bay….
Về tới hội an không khí quê nhà ùi về…lâu lắm rồi mới có thể đặt chân trên con phố cổ này….
Hội an chào mày ta đã trở về.
Chap 48
”Cho dù tháng năm trôi qua lòng vẫn mai yêu em người ơi…vẫn nhớ đến em người ơi….phố hội đẹp lắm em à.rất đẹp….uớc gì có em ở đây nhi.mong em ở phương đó hạnh phúc bên gia đình nhé….hình bóng ấy vẫn còn vương vấn đâu đây….vẫn còn…”
Tôi trở về quán đc sự chào đón của A ĐỨC.TRẦM. và có cả chị TRÚC UYÊN và bé CHI……
-chị.trúcuyên: hêy ku lâu ngày quá…nghe nói ku bị té xe hả sao rồi ku.
-tôi: dạ khoẻ rồi chị…khoe mới về nè.
-ađức: cảm thấy sao H?
-tôi: dạ củng khoẻ a…đi xe hơi mệt.
a ĐỨC nhìn qua 2 nhỏ nói.
-ađức: 2 e củng đi đà lạt về vui ha…
-plinh: dạ bình thường a…mà vào đó đi chơi vui gê
-trầm: hứ…đi ckơi mà còn về khoe nửa.có quà không đây.
-ynhi: quà đâu mà quà trời…không có
-trầm: sao nhìn YẾN NHI xanh xao vậy.
-tôi: vào đó vì bảo vệ H mà bị ng ta đâm bất tỉnh 2ngày đóo suýt nguy hiểm đến tính mạng đó
-ađức: đủ thứ chuyện xẩy ra nhỉ.khổ cho 2đứa rồi
-UYÊN lần sau đừng có bỏ đi vậy nưa….
-chị.uyên: dạ…khôg dám nưa đâu…
-ađức: còn kia là ai.
-tôi: là chị kết nghĩa em á….khi nào rảnh e kể cho nghe chị ấy tên QUỲNH GIAO.
-trầm: cái tên hay thật…
-ađức: đi đường mệt không e?ra đây thấy thế nào.
-chị.quỳnhgiao: dạ củng mệt mà vui lắm a.
-trầm: giọng nói chị hay gê.
-chị.trúcuyên: chị này là chị của H hả…nhìn đẹp đó chứ…chăng trách thằng nhóc kia cứ lúc nào củng chị chị hoài.
Rồi chị TRÚC UYÊN nhìn qua 2 nhỏ hỏi.
-chị.trúcuyên: còn 2 em nào đây.
-ynhi: dạ tụi em là ng yêu của H ạ..
-chị.trúcuyên: hảaaa.2 người luôn..
-phải không vậy.
-tôi: phải ạ.
-chị.trúcuyên: nhóc gê nha…có 2 cô ng yêu xinh đẹp gê…vậy em gái chị không có vé rồi.
-béchi: chị này….
-chị.uyên: không những 2 người mà để quên 1 ng trong lâm đồng nưa đấy…haha…
tất cả mọi người đèo đơ như cây cơ…
-ađức: phải không vậy….sao em gê quá vậy…ckăng bù cko a…híc….
-chị.uyên: bé đó thương H lắm…vì bảo vệ cko H mà bé đó với NHI đi đánh nhau với mười mấy người để bảo vệ H đó.
-ađức: trên đời này còn nhiều cô gái tốt thật…vì ng mình yêu săng sàng làm tất cả.
-chị.trúcuyên: bây giờ chị ngưỡng mộ nhóc rồi đó nha.
Tôi thì cúi mặt xuống không nói gì được.
-ađức: mọi người vào đi xuống biển CỬA ĐẠI chơi đê…nhậu ăn mừng H và UYÊN trở về.
-tôi: oke con dê les’ go.
Chúng tôi xuống biển cửa đại một bãi biển của hội an….có hàng dừa trên bãi biển nhìn mát lắm…
Xuống chúng tôi thuê 1 tấm bạc…cỡ lớn rồi gọi bia mồi ra nhâm nhi nhìn sóng biển rì rào…
-tôi: ra đây thấy thế nào chị QUỲNH GIAO.
-chị.quỳnhgiao: mọi người vui vẻ gê….
-tôi: còn vui vẻ dài dài…hihi…
-chị.quỳnhgiao: mà chị ở đâu đây.
-ađức: về quán a làm….
-chị.quỳnhgiao: đc thế thì tốt quá.
Tôi nhìn a ĐỨC cứ nhìn chị ấy hoài dự là sẽ có 1 cặp nưa sắm yêu nhau đây…
Nhau xog chú tôi về nhà ai về nhà nấy….chị TRÚC UYÊN củng về quê…nói gửi bé CHI lại chơi vài ngày…
tôi mệt quá nên vào là ngủ khì luôn…
Khi tỉnh dậy thì thấy chị UYÊN cầm tay tôi ngủ…có lẽ chị lo lắng cko tôi lắm đây…
Tôi không nỡ đánh thức chị dậy nên ra ngoài hóng mát…ra thì thấy a ĐỨC và chị QUỲNH GIAO ngồi nói chuyện
-tôi: gê nha…mới ra đã để ý A ĐỨC rồi…kaka.
-chị.quỳnhgiao: em này đâu có đâu…
-ađức: thằng quỷ chọc a mày hả…vào ngủ đi.
-tôi: dạ dạ e vào để không gian riêng tư cho a chị…hihi…
Rồi tôi ckạy vào vào vẫn thấy chị ngủ…nên tôi bế chị lên giường nằm.còn tôi ngủ dưới đất….
Sáng dậy 1 ngày mới lại bắt đầu….hôm nay là ngày đầu tiên tôi lên trườg lại cảm giác háo hức…
1lúc sau 2nhỏ qua đón tôi đi học…
Tới trường khung cảnh trường hiện ra…mái trường xưa vẫn vậy….
Tôi và 2 nhỏ bước vào lớp ai củng nhìn.
-hoài: ấy cha 3 nhân vật nổi nhất lớp đi du lịch về rồi kìa mọi người.
-hs1: đi hương tuần trăng mật về hả.
-hs2: haha..
-tôi. Im lặng hết không….cuối

Đến trang:

 

BÌNH LUẬN
BẠN ĐÃ XEM CHƯA
Đã nhớ một cuộc đời

Thể Loại: Truyện dài

” Tôi không nghĩ nhiều người sẽ tin vào câu chuyện này, mọi người thích thì đọc không cũng chẳng sao không quan trọng. Nhưng...

GAME HAY NÊN CHƠI
TÌM KIẾM TRONG TRANG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Hỗ Trợ Email: sm4u.hotro@gmail.com
Phát triển bởi: Văn Thành
Online: 1
Visit: 10
Copyright © 2015 sm4u.mobie.in