đó.
-tôi: đẹp gì đâu cô ơi.
-chủ.quán: à trả cô 1k5 tiền ăn hàng ngày xưa đi…đợi con tới trả hoài.
Số là ngày xưa tôi hay ăn chiệu bà cô này….hồi đó có mấy con nhỏ nào rủ đi ăn hàng….tôi đi luôn…..ra mấy cái cổ máy nghiền thức ăn đó ăn như heo.cuối cùng xót xa lôi 25k ra trả thiếu 1k5 để nợ lại….
-tôi: món nợ truyền kiếp cô hì.
-chủ.quán: ùm…..mà giơn thôi nha…đừng nghỉ cô đòi nợ nha.
-tôi: dạ con biết mà.
Tôi nhấp 1ngụm sting…ngon ngọt thật….
-tôi: dạo này buôn bán sao cô.
-côchủ: ế lắm con ơi…bây giờ bamẹ mua sữa mua đồ ăn cho con họ hết…nên ít cho tiền nên học sinh không có mua.
-tôi: dạ…
Học sinh bây giờ sướng như tiên….đâu phải như thời tôi…phải đi lượm sắt….cắt cỏ cho người ta để họ cho tiền mà đi ăn hàng…chứ mẹ đâu có cho đâu…
Nghỉ lại học sinh nhà nông thiếu điều kiện hơn học sinh thành phố nhiều….
Uống xong tôi chào cô chủ quán rồi lấy xe đi về….
Lâu rồi không đạp xe…nó đâu 2 bắp chân kinh khủng….đạp 1đoạn gặp tụi chiến hữu ngày xưa đang nhậu thế là tôi nhập cuộc luôn….vì găp lại ae xưa…với đang buồn…
-bạn5: á H mới zô làm 3ly chào bàn đê.
-tôi: okê.
-zô.oozooo. Nào ae ơi….uống cho quên hết cái sầu đê.không say không zề…
Chap 54
Cuộc đời cái nghèo nó theo đuổi con người ta đến cùng.1thằng nhà quê có lẽ không nên mơ mộng nhiều thì tốt hơn đấy nhỉ…hi vọng 1 sớm mai được bình yên
Tôi và mấy thằng bạn uống rất nhiều không biết sao hôm nay tôi uống hoài không say nhỉ….1lúc sau mấy con nhỏ nào xuống nưa….rồi rủ đi karaoke vào quán lại ăn nhậu tiếp.
-bạn5: hát đi H…quẩy hết mình lên nào.
-tôi: oke….
hát phê rồi chúng tôi ra về…tôi không tự đạp xe về được nên bạn chở về…về thì mẹ la quá trời.
Tôi lên giường ngủ giấc tới chiều dậy.
dậy cảm giác mệt mỏi nó xâm chiếm lấy tôi….
-mẹ: ăn uống cho nhiều vào.uống nước chanh đi con.
-tôi: dạ.
Tôi làm 1 hơi hết ly nước chanh.xong cảm thấy khoẻ ra hẳn.
sao mọi người lại khong gọi điện thoại cho mình nhỉ…à điện thoại có bật nguồn đâu mà gọi trời….
Chắc tôi nghỉ vài ngày nưa sẽ đi học lại xem sao chứ ở nhà hoài chán quá.
chắc tìm gì làm trong 2 ngày này thôi…
-tôi: mẹ con nghỉ 2ngày nưa mới đi học lại.ở đây có việt gì làm không mẹ?
-mẹ: đi phụ hồ đi con….dưới chợ cần người làm kia.
Phụ hồ à…đc đấy tuy hơi mệt….
mai sẽ xuống xin xem sao….
1lúc sau nhỏ Q tìm xuống nhà tôi.
-tôi: đi đâu vậy Q.
-Q: xuống rủ H đi chơi thôi.
-tôi; mệt nên nhát đi quá…bưa khác hì.
-Q: buồn gê á.ng.ta xuống tới đây luôn mà không đi.đi chơi đi mà H.
-tôi: đã nói mệt không đi rồi mà….lì gê vậy.
Nhỏ ấm ức lắm…nên bỏ về hơi…tôi thì chẳng quan tâm…
Vào nấu cơm tối….
Tối quây quần bên mâm cơm gia đình.có ba mẹ.có em gái….xung quanh 2con cún đang chờ ăn….cảm thấy hp biết bao……
-mẹ: sao con nghỉ học nhiều thế con.
-tôi: dạ con có chuyện mẹ à.
-mẹ: chuyện gì vậy nói mẹ nghe đc không con?
-tôi: họ khinh con là nhà quê mẹ.
-mẹ: bình thường mà con…..con hảy tự tin lên nha….họ không hơn mình và mình củng không hơn họ.hãy vượt lên chính mình nha con.
-tôi: dạ con hiểu rồi…..
Tôi đả hiểu ra sống ở đời phải biết vượt lên chính mình….đừng bao giờ để tâm họ nghỉ gì về mình.
Tôi ăn xong ra ngoài hiên ngồi hóng mát.
Vầng trăng soi sáng toả khắp nhân gian.không biết em giờ ra sao rồi…có con nhớ đên a nữa không…a nghỉ hạnh phúc đó a không có…nên có lẽ a sẽ ra đi trở về với cuộc sống hiện tại không mộng mơ nữa.
Tôi vào giường nằm ngủ.
Sáng dậy mẹ chở tôi xuống chổ kia xin làm 2ngày kiếm tiền ra hội an lại.
-tôi: chú ơi…có cần phụ không cho con làm với.
-chủ: có con…nhìn con nhỏ vậy có làm đc không?
-tôi: dạ làm đc chú…yên tâm chú.
-chủ: vậy vào làm con.
-tôi: dạ.
Tôi vào trộn hồ….đưa gạch cho người ta.mấy cái tay của tôi đâu rát….lúc rảnh nhìn ra đường thanh niên với mấy cô gái dẫn nhau đi chơi…nhìn lại mình cảm thấy nhọ.
Nhưng mà không sao cố gắn làm là đc mà….
Đang làm thì nhỏ Q với mấy con nhỏ khác đi xuống chợ…có lẽ thấy tôi nên lại hỏi.
-Q: H đi làm cái này hả.
-tôi: ừ….làm kiếm tiền ấy mà.
-bạnQ: Q quen với mấy thằng phụ hồ hả.
-Q: bạn Q đó….
-bạnQ: ẹcc…chơi gì với thành phần đó Q.thiếu gì trai.
Nhỏ Q thì có vẻ đang suy nghỉ…
-Q: ừ nhỉ, không nên chơi…..
-haha.a tương a đẹp giàu lắm hay sao mà chảnh rủ đi chơi không đi.
-bạnQ: nghèo mà chảnh.thằng này con bà xx phải không.
-Q: ùm đúng rồi đó.
-bạn.Q: nhà nó nằm trong hộ nghèo mà.
-tôi: thôi nha…đừng có gây nha.
1 lúc sau có vài thằng nào tới
-thằngbạnQ: kệ tụi tau liên quan đến mày à….nghèo thì lo đi làm phụ hồ đi.
-tôi: thì làm chứ không lẻ đi chơi.
-bạn.Q: haha….nhìn nó phụ hồ kia…buồn cười qua đi.
Rồi lúc đó có 1ng đi tới đạp con kia 1 phát xanh mặt.
Tôi nhìn lại là MAI HƯƠNG và YẾN NHI.
-maihương: thôi nha…đừng có mà chọc bạn ta nưa nha…không ăn đạp đấy.
-bạnQ: mày là ai…ma dám đánh tau.
-maihương: tau là tau liên quan đến mày à.
-bạn.Q: mày…..
-maihương: tau sao.thích thì nhào zô đánh nhau…tau chấp…
thằng kia định nhào vào đánh MAI HƯƠNG nhưng tôi là con trai không thể để mấy nhỏ xả thân vì mình hoài được….sẵn trên tay cầm cái xẻn tôi fan nó luôn…….
đầu nó chảy máu….mấy đưa kia vội đưa nó đi cấp cứu nhỏ Q thì nhìn tôi bằng anh mắt hình viên đạn.
-Q: ai cho a đánh người hả.
-tôi: ai bao nó đánh bạn tôi….
-Q: thứ nhà quê….cút đi.
-ynhi: nói gì nói lại coi…lại là cô à….cô giàu lắm à…
Rồi nhỏ tát liên khúc vào mặt cô ta…tôi thì chẳng quan tâm….
-Q: sao cô tát tôi.
-ynhi: đó là cái giá phải trả
-maihương: cái miệng hại cái thân mà.
-Q: cô đc lắm hảy đợi đấy.
-ynhi: qua hội an mà tìm tôi nhé.
Rồi nhỏ Q và mấy đứa kia đi.
Tôi thì tiếp tục vào cầm xẻn làm tiếp.
mai HƯƠNG vào giật cái xẻn tôi đang làm.
-maihương: H bị gì thế.nghỉ học để đi làm cái này à.
-tôi: đó là chuyện của H.H nhà quê nên phải đi làm cái này.ai củng có lòng tự trọng của mình hết HƯƠNG à và H sẽ đi học nhưng vài hôm nưa.
-maihương: H nói vậy mà nói được sao…mọi người chỉ giận H thôi mà….H phải tìm cách để mọi người hết giận chứ….sao lại làm thế này.
-tôi:cách nào đây….khi bị gọi là nhà quê chứ…
-maihương: mọi người giận là vì quan tâm H thôi.chứ không quan tâm giận là gì chứ.
-tôi: H không cần biết HƯƠNG tránh ra cho H làm việt.
-ynhi: H về nhà mau….đừng có làm NHI bực mình nha.
tôi giả lơ và tiếp tục vào làm việt tiếp mọi người lại xem khá đông nên tôi hơi ngại.
-ynhi: đc lắm không về thì NHI và MAI HƯƠNG sẽ ở đây luôn.xem ai kiên trì hơn.
Tôi tiếp tục trộn hồ để đưa cho thợ làm….lâu lâu liết nhìn 2 nhỏ thì thấy 2 nhỏ ngồi dưới tán cây nhìn tôi.
Rồi một ông thợ làm ở đó hỏi.
-thợhồ: 2 nhỏ đó xinh mày.nhìn mày thế mà có gái xinh đứng đợi à.
-tôi:bình thường thôi a ơi….em không quan tâm
Trời mỗi lúc 1 nắng….nhìn 2 nhỏ đứng dưới nắng mà tôi xót quá….nhưng tôi đâu thể làm gì hơn được…
Tôi làm tới trưa thì vào ăn cơm.
Còn 2 nhỏ hình như ăn bánh mì uống sữa thì phải.lâu lâu có vài tên trai làng đi ngang qua chọc ghẹo…tôi xót quá định lại nói chuyện mà lòng tự trọng của tôi còn đỉnh điểm.
Rồi tôi vào ngủ trưa…đang ngủ thì nghe ồn ào ở ngoài.
tôi nhìn ra thì nhỏ Q cùng vài người nào đó tới làm gì 2 nhỏ.
Tôi lén đứng xem.
-Q: haha…xem tụi mày còn hổ báo được không! đánh nó ae ơi….
Dù 2 nhỏ là thiên tài củng không đánh thắng hơn 10 người được…
Nhìn 2 nhỏ nhăn nhó tôi xót lắm…
Tôi không thể đứng nhìn được nưa.
-tôi: dừng lại…..
-ynhi: e biết a sẽ ra mà.
-Q: á H hả…thấy xót không nào….
-tôi: tôi yêu cầu cô đừng tất cả mọi việt lại đi.
-bạn.Q: éo dừng làm gì nhau…
-tôi: được…tôi biết là tôi đánh không lại.nhưng hãy để cho 2 nhỏ yên và đánh tôi đi.
-thằng.bạn.Q: chắc không đó mày.
-tôi: H này nói là làm đc.
-thằng.bạnQ: đánh nó ae ơi…
tôi bị đánh khá nhiều nhưng đưa lưng và tay ra đở nên ít chấn thương.
Mọi người xung quanh thật vô tâm…nhìn người ta bị đánh mà không làm gì.
Dù cho 2 nhỏ có vang xin thì tụi nó vẫn đánh….
Đánh 1 lúc tụi nó bỏ đi….để lại tôi thân mình đầy chấn thương.
2 nhỏ chạy lại ôm tôi.
-tôi: không sao rồi….không sao rồi….vậy là H yên tâm rồi.cho H xin lỗi nha.
Rồi tôi xỉu đi….
Khi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong trạm xá của xã.
Nhìn qua thì thấy mẹ và 2 nhỏ đang ngồi…nhìn mắt 2 nhỏ đỏ hoe tôi quá xót.
-ynhi: uống sửa đi a.
-tôi: cảm ơn…
-maihương: sao khách sáo quá vậy….H xem HƯƠNG và NHI là gì vậy hả.
-tôi: H xin lỗi.
-maihương: xin lỗi là xong à…
-tôi: chứ giờ HƯƠNG muốn H làm gì đây hả…
-ynhi: thôi HƯƠNG H còn mệt lắm.
-maihương: ừ…chờ tên kia đỡ rồi mới xữ.
-mẹ: con khoẻ chưa…ăn rồi bị đánh hoài…mẹ nuôi con mười mấy năm mà chưa dám đánh.ra đường bị ng.ta đánh thế này đây.
-tôi: con xin lỗi mẹ.xin lỗi 2 người…
-mẹ: không có gì đâu con.
-tôi: con muốn về nhà.
-mẹ: con chưa khoẻ mà…
-tôi: con chán ở đây lắm rồi.con ghét bệnh viện quá.
-mẹ: thôi về nhà con.
Rồi mẹ và 2 nhỏ đưa tôi về nhà.trên đường đi tôi nghĩ đủ điều hết….thân làm con trai mà không bảo vệ được người yêu…làm con trai làm gì nưa…tôi phải đi học võ mới được…
Tới nhà tôi lên giường nằm 2nhỏ củng vào ngồi cạnh tôi…
-ynhi: NHI ra ngoài chơi tí nha.HƯƠNG ở lại với H nha.
-maihương: ùm.
Hình như YẾN NHI muốn dành cho tôi một không gian riêng để nói chuyện với MAI HƯƠNG thì phải.
-tôi: đừng buồn nha.cho H xin lỗi nha.
Rồi nhỏ xà vào người tôi khóc ngon lành.
-maihương: H biết H ác lắm không hả?hôm trước thì giả vờ nhảy xuống hồ.làm cho HƯƠNG lo lắng…còn bay giờ thì bị đánh như thế này….HƯƠNG ra đây để chăm sóc H chứ đâu phải nhìn H bị đánh đâu chứ.
-tôi: H xin lỗi đừng khóc nữa mà…để bây giờ trở đi để H bảo vệ cho HƯƠNG nha…dù có bị đánh củng được.
-maihương: không cho ai đánh H nưa đâu.
-tôi: H sẽ đi học võ để bảo vệ người yêu mình.
-maihương: thật không vậy?học ai thẾ?
-tôi: học thằng bạn….rồi H sẽ đánh thắng HƯƠNG cho mà xem.
-maihương: nhớ câu nói này nha.
-tôi: tất nhiên.
-maihương: chồng em phải đánh thắng em mới được đấy.
-tôi: oke luôn.
Rồi nhỏ nằm xuống ngủ ngon lành…tôi thì dậy ra ngoài ra thì thấy YẾN NHI.đang giúp mẹ tôi làm gà…và nấu cơm.
-ynhi: sao không ngủ cho khoẻ đi H.
-tôi: có người giành giường rồi…
-ynhi: ai bảo để cho họ giành chi..đáng đời.
-tôi: mà nấu cơm đc không đo?
-ynhi: tất nhiên là được rồi….NHI vẫm biết nấu mà….nhưng nấu không ngon thôi…
-tôi: thế à….về đây thấy buồn và cực khổ lắm hì.
-ynhi: nói bậy nửa….tập làm dâu thảo đây.
-tôi: chu choa gê chưa.
Rồi mẹ tôi nói:
-mẹ: thằng này lười biến lắm con lấy về lam gì.
-tôi: mẹ nữa không nói tốt mà con nói xấu con hả.
-mẹ: có sao nói vậy thôi…đúng không NHI.
-ynhi: dạ…
-tôi: 2 người bưa này hợp lại ăn hiếp con hả…không chơi nửa con đi đuổi chim đây.
Nói đi đuổi chim cho vui thôi.chứ tôi lết cái thân tàn ma dại của mình qua nhà hàng xóm chơi…qua thì gặy mấy ông anh đang nhậu.
-ahọ: bị gì mà nhìn như tàn phế thế ku.
-tôi: e bị tụi xóm trên đánh a.
-ahọ: lại là bọn nó….
-bạn.ahọ: ngồi xuống làm vài ly rồi nói chuyện em.
-tôi; dạ em con mệt em uống không đc. Phá mồi được thôi à.
-ahọ: phá củng được…
-tối đi úp lại bọn nó không?
-tôi: đc không thế.
-ahọ: đc chứ sao không?tôi a gọi thêm vài chiến hữa nưa…lên dỡ nhà bọn nó luôn.
Ở quê thì đánh nhau như cơm bữa vậy….xóm khác tới thì xóm này đánh…xóm này đến xóm kia thì bị đánh lại…cho nên 2xóm có mối thù truyền kiếp….
-tôi: dạ vậy tối đi úp lại…em tức quá…đánh em thì không sao…nhưng đánh người yêu em…
-ahọ: 2 con nhỏ đó là người yêu e đó hả.
-tôi: dạ.
-ahọ: nhìn thằng này thế mà được….hơn a mày rồi…có 2 cô ng yêu xinh đẹp thế còn gì.
-tôi: dạ…nhưng khổ lắm a ơi…đủ thứ chuyện
-ahọc: từ từ rồi yêu…yêu rồi hiểu nhau sau này mới hạnh phúc đấy….
-bạn.ahọ: nhưng việt nam mình đâu có cho lấy 2 vợ.
-ahọ: không cho lấy 2 vợ…thế có cho ở cùng 2 vợ không…haha…
-bạn.ahọ: haha…đúng đúng…zoooo nào…
Tôi ngồi tí thì YẾN NHI gọi về ăn cơm
Về nhà thì cơm đã được dọn ra hết rồi….
Tôi vào là ăn thôi….5ngươi quây quần bên nhau nhìn thật vui vẻ và hạnh phúc…ba tôi thì đi làm rồi.
Nhìn 2 nhỏ giống như 2 người con dâu trong nhà vậy……..
Chap 55
Ăn cơm xong tôi ra ngoài hiên ngồi hóng mát….
Rồi 2 nhỏ ra.
-maihương: H định khi nào đi học.
-tôi: có lẽ là mai H sẽ đi lại.
-giúp H một chuyên được không?
-ynhi: H nói đi.
-tôi: khi H đi học lại.H sẽ tỏ ra thờ ơ với tất cả mọi người….sống khép kín…2 người cứ tỏ ra thờ ơ với H…không wtam H như xưa nha.
-maihương: sao H lại làm vậy?
-tôi: H xem mình có quan trọng với mọi người hay không.mai H sẻ ra nói chuyên với a ĐỨC.
-maihương: sợ không đc…nhìn H mà không đc quan tâm HƯƠNG đau lòng lắm.
-tôi: cố gắn lên vài hôm thôi.
-maihương: thôi được rồi HƯƠNG sẽ cố….
rồi 2 nhỏ vào ngủ….
Tôi thì chuẩn bị để tối nay đi chiến với mấy thằng đánh tôi và 2 nhỏ..
Đợi 2 nhỏ ngủ tôi gọi điện thoại cho ông anh họ.
-tôi: alô:tối đi chiến chứ a.
-ahọ: oke tối tập trung ở ngã3 nha
Ngã 3 ở xóm tôi gọi là ngã3 sung sướng vì vui bùn gì ae củng tụ tập ở đó ckém gió và nhậu hết
-tôi: oke.
Lần quần củng tới tối….tôi nói với 2 nhỏ là đi công chuyện.
-tôi:H đi công chuyện tí nha.
-ynhi: đi đâu…..
-tôi: đi công chuyện mà.
-ynhi: không nói rõ NHI không cho đi đâu.
-tôi: thôi đc rồi H với mấy ông anh đi đánh lại tụi hôm qua đánh H với 2người đó.
-maihương: giỏi quá nhì…đi đánh nhau luôn.
-cko đi với.
-ynhi; đi với H.
Tôi thì bó tay đi đánh nhau củng đòi đi……
-tôi: đi đánh nhau mà đi làm gì.
-maihương: đi xem có cần hỗ trợ thì giúp luôn.
-tôi: nhưng lỡ…
-ynhi: lỡ gì mà lỡ:…NHI và MAI HƯƠNG võ công đây mình nha…đâu phải như ai kia.
-tôi: thôi được rồi.
Rồi tôi chở 2 nhỏ đi ra ngã 3 trên con SH của YẾN NHI.
Ra đến nơi thì thấy củng đông.
-ahọ: đi đánh nhau dẫn gái theo làm gì e.
-tôi: a đừng xem thường…
2đứa bạn em 2 đứa đèo đai đen karate đấy
-ahọ: vậy tốt….2 em cứ ngồi nhìn…có gì thì vào hỗ trợ nha.
-maihương+yênnhi: oke.
Tôi chở 2 nhỏ vi vu trên con đường làng….1đoàn xe chạy làm náo loạn 1vùng quê.
Vì khá gần nên đi có 10p là tới à.
Chúng tôi đi quanh hết mà không tìm ra tụi nó…nỗi thất vọng hiện trên mặt mọi người.
-bạn.ahọ: a….tau biết bọn chúng ở đâu rồi…
Rồi tụi tôi tấp vào 1 quán cafe nằm sâu trong xóm…hầu như bọn đánh tôi đèo ở trong đó.có cả nhỏ Q và mấy con bạn của nhỏ nữa..
Xe vừa dừng thì 2nhỏ tấp vào đánh như phim.
-ahọ: 2 cô gái này thú vị đấy….
-nhào vào giúp thôi.
-tôi: oke.
Tôi thì không có võ gì hết…nên cầm ly chọi bọn nó ly bay vèo vèo….ông a họ thì cầm 1 két bia chạy ra ngoài đường phóng vào…khung cảnh rất hỗn loạn…
Nhỏ Q thì lo đi núp.
-tôi: hôm trước hổ báo lắm mà…giờ lại đi núp thật là….
Nhưng có núp đi cho nửa thì đâu có qua được con mắt của YẾN NHI.
Tôi nhìn nhỏ chạy vào lôi nhỏ Q ra đánh….
YẾN NHI là 1 người học võ nên không bao giờ dùng chiêu cào xé…xé áo…hay giật tóc cả…mà nhỏ đánh đúng chất karate….làm nhỏ Q xanh mặt ôm đầu chiệu trận…
-tôi: MAI HƯƠNG cẩn thận……
nhỏ liền quây lại cước cho thằng chơi lén 1 đạp…
Đánh nhau 1 lúc bàn ghế chai bia…ly rơi đầy mặt đất….chúng tôi củng dừng lại..
-ahọ: thằng nào hôm bưa đánh thằng em tau….ra đây nhau.
Tôi nhìn thì không có thằng nào ra hết..
-ahọ: tau đếm đến 3 không ra là tau xử từng thằng 1 đấy…
Có vẻ như tụi nó sợ…nên ra nhận tội hết.
-ahọ: giờ quỳ xuống xin lỗi em tau mau…còn không xác định đi.
Bọn kia thì quỳ xuống xin lỗi tôi…và hứa lần sau không đánh tôi nưa…
-maihương: cho e xữ 1người nha.
-ahọ: cứ tự nhiên.
-maihương: con nào hỗ báo hôm trước…bây giờ núp như cún thì ra đây…
-ynhi: nhanh….
Nhỏ Q từ từ đi ra.
-maihương: củng biết sợ à…hôm truớc mạnh mồm lắm mà….hổ báo chỉ được 1 thời điểm nhất định thôi nha…gái mà lo đánh nhau với yêu đương thì chỉ là đồ bỏ đi thôi.
-ynhi: ta đã nói rồi….đụng vào ai chứ đụng vào H thì xác định đi….con gái với nhau thì xử theo kiểu con gái….nên ta mới không cho H và mấy a liên quan vào….
-maihương: cô nhìn lại cô đi nha…cô giàu có hơn ai thành phố với ai mà lại gọi ng khác là nhà quê…bộ cha mẹ cô làm lớn lắm à…cha mẹ cô không đi làm thuê kiếm từng đồng về nuôi cô ăn học à….cớ sao lại khinh thường người khác…
2nhỏ làm 1 trận liên hoàn chửi luôn.
Tôi và mấy a ngồi xem kịch….
-maihương: giờ cô muốn sao….muốn xử sao đây.
-Q: thôi mà đừng làm gì tôi và con tôi mà.
-tôi+thằngbạnQ: hảaaaa……..con
-thằngbạn.q: con là sao em nó rõ đi.
-Q: xin lỗi…em lỡ có….với người yêu trước rồi…em đến với a chỉ là vì cái thai này.
-thằngbạn.q: à thì ra là em bắt a đổ vỏ à…
-Q: e xin lỗi
-thằngbạn.q: xin lỗi cái đéo gì…con điếm rẻ tiền….đừng bao giờ xuất hiện truớc mặt tau nữa…
-đi tụi bây….
-ahọ: ê ê. Đi đâu đấy….mày tưởng ở đây như chốn không người à….
Rồi một thằng gọi công an thì phảI.
-bạn.ahọ: mày cứ gọi đi….ở đây là nông thôn công an tới đây thì tụi mày không còn cái mạng để tụi cún xanh cứu đâu nhé…
1a khác ckạy lại giật cái điện thoại đập tan tành pin ra pin màn hình ra màn hình.
-maihương: haha….ông trời quả báo mà…hạng như cô mà còn nói đc ai…yêu ng.ta bị bỏ…giờ lại đi tìm người khác chiệu trách nhiệm cho cái hậu quả cô gây ra….haha….cô đi đi tụi này không làm gì đâu….đụng vào dơ hết tay.
-Q: cảm ơn..
Rồi nhỏ lững thữg ra đi….tôi nhìn theo bóng dáng ấy
người đã từng được tôi yêu rất nhiều…dòng đời xô đẩy khiến người rơi vào chốn phiêu bồng kia….cặm bẫy cuộc đời người lâm vào rồi…thì hãy cố chiệu….lần cuối tôi nghỉ cho người mong người hãy vượt qua được mọi chuyện.
-tôi: còn tụi này tính sao đây a.
-ahọ: thôi chúng ta về thôi…
Rồi bọn tôi kéo về đi ngang qua 1vườn bắp mấy ông a xuống hái về nướng ăn…
-ahọ: xin lỗi bắp nhé…ta là khách vãng lai…qua đây thấy chú múp và ngon nên ta mượn tạm 1ít về ăn mở hàng vườn bắp này…
Mọi người đèo cười vì a họ nói chuyện với bắp.
Hái củng khá nhiều….riêng ở quê là không thiếu thứ gì…
Nhớ lúc nhỏ tôi và mấy thằng bạn đi hái điều….rồi cà chua….dưa leo về ăn nữa…vui cực…mấy ông kia liều hơn thì đi bắt gà về nhậu….tôi thì không chơi mấy cái trò thất đức đó…
Có lần mấy ổng rủ tôi đi bắt trộm con gà bà hàng xóm….nhưng tôi không đi.sáng ra thì thấy bả chửi wớ là ” wớ làng wớ xóm thánh thần ơi…tụi cô hồn…tụi du côn nó ăn nó nuốt mất con gà mái ấp của con rồi trời ơi là trời”
Nghỉ lại củng tội bà ta thật,..nuôi con gà mấy tháng lớn lên nó đẻ trứng chờ ấp có gà con mà bắt con gà mẹ cmnr gà con lấy éo đâu ra.
Trở lại với truyện
Tụi tôi hái bắp ra ngoài đồng cỏ nhóm lửa lên nước ăn….
Còn gì bằng ăn trái bắp nướng tẩm dầu và mắm nhỉ…quá ngon đi…
Mỗi người 1 trái….để lên lửa xoay quanh cho nó chín đèo.
-ahọ: 2em đánh nhau gê nha… Đen đen karate có khác.
-maihương: dạ cảm ơn đã khen tụi em ạ.
-ahọ: chú đây nha…sau này về cẩn thận chứ không là tiêu với 2 nhỏ này đấy..
-tôi: e đag lo đây.
-ynhi: củng biết sợ à.
-ahọ+bạn.ahọ: haha….haha….
-ahọ: nhìn tụi em a nhớ lại thời trẻ trâu gê….
-thời đó làm gì có điện thoại như bây giờ…tán gái phải viết thư…tới nhà thì phải rình bamẹ ngủ mới dám vào…chứ còn bây giờ thì dùng điện thoại nhắn tin là xong….đâu khổ như hồi ấy….
-bạn.ahọ: đi tán gái mà 2ngày rách 1 cái quần….em xem có xót không…
-ahọ: haha…
-bạn.ahọ: không bị chó cắn thì leo qua hàng rào bị rách…đủ thứ…
-ahọ: mà nhìn cô e này không phải người ở đâu hả(mai hương)
-maihương: dạ e ở lầm đồng…ra đây học và chăm sóc tên này đây.
-ahọ: haha…chú em đc…vào tận đó kiếm đc 1 người vừa xinh đẹp…giỏi vỏ về đay chăm sóc cho chú….quá gê đi.
-bạn.ahọ1: ước gì mình như em ấy…
-bạn.ahọ: e quả là có tài.
-ahọ: ăn bắp đi mấy đứa cháy hết rồi…
-bạn.ahọ: giờ này mà có vài xị rựu là quá đỉnh luôn ấy….
-ahọ: đúng đi mua đê.
-tôi: tiền nè đi mua đi a.
Rồi 1a trong số đó đi…trong lúc đợi rựu chúng tôi nhai lần bắp…
Ở quê này có vài xị rựu với trái bắp nhậu là quá ngon rồi….lúc không có tiền còn nhậu với mỳ ăn liền sống nữa mới gê chứ.
1lúc sau ông a đó đem rựu về..
tôi nhắn tin cho 2 nhỏ.
-tôi: cho H uống vài ly giao lưu nha.
-maihương: H cứ uống đi uống ít là được…..uống giao lưu HƯƠNG không cấm đâu…
-ynhi: ùm.H uống đi khi nào không uống được nưa thì nói NHI nha…uống đi NHI không cấm H uống giao lưu đâu.
Cuộc đời tim người yêu thì rất dễ nhưng tìm người hiểu mình lại khó…2 nhỏ củng vậy không phải tôi sợ gái phải đi xin uống mới đc uống.mà là tôi sợ 2 nhỏ buồn…vì đã hi sinh cho tôi quá nhiều.
tôi rót rựu ra vào nói.
-tôi: zô đi mấy a ơi ly đầu tiên em mời…và để cảm ơn mấy a đã giúp em giành lại món nợ đó…..
-ahọ: zô đi thằng em tau mời kia.
-bạn.ahọ: zô….
Tôi uống rựu vào cảm thấy đắng….nóng từ cổ xuống tới đường ruột….mùa mưa mà nhậu lai rai là thôi rồi luôn á…nhưng rất tiết hôm nay là trời nắng…
Nhậu nói đủ thứ chuyện,….rồi hát nhạc chế trong tù nửa mới gê……
nhậu xong tôi chở 2 nhỏ về vì tôi uống ít nên còn tỉnh….cở tôi phải uống 2chai nước khoáng thạch bích mới gọi là tê.
Chở 2 nhỏ về vi vu trên con đường…gió tấp vào mặt làm tôi chảy nước mắt….
Rồi củng về tới nhà…
Tôi để 2 nhỏ ngủ trên giường con tôi ngủ dưới đất vì có phụ huynh ở nhà không dám mạnh động…lỡ có chuyện gì mẹ lại nghỉ bậy 2 nhỏ nửa thì không.
có ai mà nằm cách nhau có 1m mà dùng điện thoại nhắn tin không trời…làm 3 chục tin rồi ngủ luôn…
Trong cơn mơ tôi mơ thấy mình sống dưới một mái nhà có mấy nhỏ….có vài đứa con tầm 1 đội bóng thì phải….bọn chúng nô đùa đòi mẹ đòi bố dẫn đi chơi….nhìn tụi trẻ con như thiên thần….tôi uống trà nhìn đàn con vui đùa lòng cảm thấy vui…
Rồi tôi tỉnh giấc hết giấc mơ…(hết chap :v)
Chap 56
sáng ngủ dậy tôi chuẩn bị để qua HỘI AN lại….
Tôi bảo 2 nhỏ đi trước để tôi đón xe ra sau….
Ngồi trên xe buýt nhìn mọi người tấp nập hối hả đi xe nhìn lại mình mình củng hối hả như vậy…..
đi xe buýt nên khá lâu….hơn tiếng mới tới…
Ra tới quán thì không có chị UYÊN.
Mà có a đức thôi.
-ađức: về nhà chơi vui em ha….a biết hết mọi chuyện rồi.sao em chơi dại thế.
-tôi: em xin lỗi…..
-ađức: không sao đâu em….mấy bưa nay a thấy chị UYÊN buồn buồn sao ấy….
-tôi: dạ.
-a giúp e một chuyện đc không?
-ađức: được em nói đi.
Rồi tôi nói ra nhưng gì mình định làm.ảnh củng đồng ý.
-ađức: đc rồi a đồng ý….a ủng hộ suy nghỉ của em.ở đời phải biết người tốt hay không tốt với mình.
-tôi: dạ.
-em ra tìm trọ ở vài ngày đc không a.
-ađức: đc vài ngày thôi nha.e không yên tâm khi em ra ngoài.
-tôi: dạ cảm ơn a….
Vì sáng nay tôi ra trể nên mai tôi mới đi học…
Sáng hôm nay tôi đi tìm 1cái trọ để thuê.
Tìm 1 lúc củng ra…..trọ 600k 1tháng….tôi chỉ đem cái chiếu với chăn mùng thôi….vì ở có vài ngày mà…
Nhìn cái phòng mà tôi thấy ngán quá….
1dãy có 5 phòng…phòng tôi ở giữa…phòng bên trái là của anh chị nào đó.còn 1bên phải là 2 bạn gái nào củng đi học giống tôi.
Trưa hôm đó tôi chuyển qua ở luôn…a đức cho tôi ít tiền và đưa tôi cái laptop qua đó cho đỡ buồn…
Ngồi trong phòng tôi chán nãn không thể đi chơi với HƯƠNG và YẾN NHI được. PHƯƠNG LINH thì càng không thể….
Chị UYÊN thì củng không.
Tôi lấy laptop ra xem vài bộ phim hài rồi ra quán ăn cơm bụi….
-tôi: cho con dĩa cơm sường đừng bỏ cá nha cô.
-quáncơm: đợi chút nha…có liền…
Tôi nhìn quanh quán cơm toàn là người lao động không à…nhìn họ lại nhớ đến ba mẹ ở nhà….
cơm đem ra tôi ăn khá ít vì ăn cơm bụi không quen….ăn xong về trọ…
Rồi thằng NHẬT gọi tôi…..
-nhật: sao rồi….đang ở đâu đó cậu.
-tôi: đang ở hội an đây
-nhật: lên nhà mình chơi…rồi họ võ luôn.
tôi đang chán đồng ý luôn.
-tôi: oke H lên liền.
-nhật: ùm mình đợi….
Tôi mượn xe a ĐỨC chạy lên nhà dễ tìm nên củng không khó khăn gì…
Nhà cậu ấy là một căn nhà 2 tần…có khoản sân rộng phía trước….hồ cá và 1 cái xích đu màu hồng…
-nhật: đi nhanh gê.
-tôi: nhà dễ tìm mà…..
-nhật: vào nhà uống nước đi H.
-tôi: ùm….
Rồi tôi vào nha cậu ta man ra một lon coca….
-nhật: uống nước đi.
-tôi: ùm để đó mình
-nhật: cậu muốn học võ không?
-tôi: tất nhiên là có rồi…mình muốn học để phòng thân.
-nhật: được….mình chỉ biết vịnh xuân quyềnthôi…néo cậu thích thì mình dạy…nhưng phải kiên trì nha.
-tôi: đã học là phải kiên trì chứ…
-nhật: võ này trọng vào tốc độ….và vận động theo các vòng xoáy.
Võ này có thể đánh bằng đao,côn.và mộc nhân….và đặt biện là các bài quyền.
Học tới độ cao siêu có thể xuất kình….nhưng người mới học như cậu thì nên tập các bài quyền từ từ rồi lên….học võ đừng nóng vội.
-tôi: thế à…có vẽ khó khăn nhỉ.
-nhật: ùm mới học ai củng vậy cả…chỉ cần quyết tâm là được.
-tôi: ùm mình hiểu rồi…
-nhật: khi nào lên lại đây mình lên máy tính coppy mấy hình vẽ chiêu thức về cậu xem sẽ học đc nhanh hơn đấy.
-tôi: cảm ơn nha….
-nhật: giờ đi đến võ đường mình chơi.
-tôi: oke.
Rồi cậu ta dẫn tôi đến một võ đường mà cậu ta hay học.
Đến nơi thì học viên đang chăm chú mà học…
-nhật: chào sư phụ…
-sưphụ.nhật: ùm chào con.con đến chơi hả…
-nhật: dạ…với lại dẫn bạn con tới chơi cậu ấy củng muốn học vinh xuân,
-sư.phụ: chào con.rất vui đc găp con…con thích môn võ này à.
-tôi: dạ…con xem trên tivi thấy thích nên học ạ.
-sư.phụ: ùm rảnh thì đến đăng ký mà học….ra đời có chút võ phòng thân củng tốt.
-tôi: dạ cảm ơn sư phụ ạ.
Tôi mới vào mà đã gọi là sư phụ…hìhì.
-sưphụ: thôi các con đi tìm hiểu đi.sư phụ dạy tiếp đã.
-tôi+nhật: dạ.
rồi tôi và cậu ta đi xem võ đường…nhìn mọi người tập mà tôi thấy thích cmnr.
Đi tới đám bạn của nhật gái có trai có.
-nhật: chào ae…tập say sưa gê hì.
-bạn.nhật: ùm lâu rồi mới thấy đến võ công cao quá rồi hay sao mà không thấy đi tập.
-nhật: bận quá không có thời gian.
-bạn.nhật: còn ai đây.
-nhật: đây là bạn mình cũng thích vịnh xuân.
-bạn.nhật: nhìn cậu ta củng có chất học võ đấy.
Tôi nghe mà sướng rân người.
rồi có một con nhỏ lại hỏi.
-bạn.nhật1: chào a ku NHẬT lâu ngày qua hê…đi đâu đây.
-nhật: đi chơi không đc à.
-bạn.nhật1: ai đây NHẬT.
-nhật: bạn a đấy….
-bạn.nhật1: nhìn baby gê…giới thiệu em đê.
-nhật: thích thì nhích đi…haha…..
-bạn.nhật1: a ku tên gì…học ở đâu.
-tôi: mình tên H.học hội an…
-bạn.nhật1: cái tên hay gê…mình tên QUỲNH PHƯƠNG.
-tôi: vậy à…tên củng khá hay đấy.
-bạn.nhật1: quá khăn…a củng muốn học vỏ hả.
-tôi: ùm muốn.
-bạn.nhật1: vậy gọi em là sư phụ e đi rồi e dạy lại cho…haha….
-tôi: không dám…
nc bla bla một lúc thì về.
Tôi tạm biệt NHẬT rồi về lại phòng trọ….điện thoại tôi thì thay sim nên không có ai gọi hết.
Về tới nhà tối rồi…ngày hôm nay đi nhiều nên tôi nằm xuống là ngủ luôn.cho dù lạ chổ ngủ…
Sáng dậy tôi chế mì gói ăn rồi đến trường…không biết đến trường rồi sẽ ra sao đây.
Tôi vào lớp thì mọi người đèo nhìn tôi.
-hoài: lớp trưởng đi đâu mà bỏ lớp đi hoài thế.
-tôi: bận công chuyện….
-hoài: thông báo với H là cô MY đã làm giáo viên chủ nhiệm lại lớp chúng ta.
-tôi: ùm…tốt rồi…
rồi tôi vào bàn lấy sách vở ra đọc…. PHƯƠNG LINH.QUỲNH thì nhìn tôi.
Tôi thì chăng quan tâm….đang giả vờ sống khép kín mà.
YẾN NHI.MAI HƯƠNG thì nhì tôi lắt đầu…
mấy nhỏ thì kéo xuống căn tin để lại tôi 1 mình.
-hs1: lớp trương sao bưa nay không đi với tụi kia nưa ta.
-hs2: chắc bị bơ rồi….
-hs3: ùm…. Chơi cho lắm vào giờ bị bơ.
Vào sinh hoạt 15phút thì cô MY vào.
Cô nhìn tôi và hỏi.
-cô.my: mấy hôm nay đi đâu H.sao hôm đó bỏ về vậy.
-tôi: dạ e bận công chuyện.
-cô.my: sao nhìn em đầy trầy da hết trơn vậy.
-tôi: dạ bị đánh….
-trầm: bị đánh.
-cô.my: sao bị đánh…cẩn thận chứ em.
-tôi: dạ em cẩn thận vẫn bị đánh đấy cô à.
Đối với cô MY thì tôi quá thân thuột rồi….có lẽ cô rất tôn trọng tôi…
Vào 1 lúc thì cô ra….
Học thì cũng chẵn có gì…
Ra chơi thì tôi lặng lẽ ra căn tin 1 mình….ngồi 1 bàn….
rồi 4 nhỏ củng ra….nhưng ngồi bàn khác tôi nhìn MAI HƯƠNG và YẾN NHI có vẻ rất muốn lại ngồi cùng với tôi….nhưng không thể vì tôi đã nhờ mà.
Đang uống nước thì nhỏ TRẦM lại.
-trầm: H sao hôm bưa về vậy.
-tôi: thân thiết gì mà ở lại.
-trầm: sao mà không ở quán nưa thế….
QUỲNH và PHƯƠNG LINH thì nhìn tôi…
-tôi: không thích ra ở trọ rồi.
-trầm: sao vậy? H bị gì à.
-tôi: không bị gì cả…….
-trầm: ở trọ chổ nào.
-tôi: H ở đâu liên quan đến trầm à….
-trầm: H nói gì lạ thế?
-tôi có gì lạ đâu….thôi H vào lớp đây….nhà quê không nên nói chuyện với ngươi thành phố ng.ta nhìn vào sẽ nghỉ không tốt về TRẦM đấy.
Rôi tôi đứng dậy quay lưng đi…cho dù lòng tôi rất muốn ở lại…
Vào lớp tôi chỉ biết học và học….không quan tâm đến mọi thứ xung quanh….tôi phát biểu nhiều hơn….và quản lý lớp tốt hơn…
Ra về thì QUỲNH và PHƯƠNG LINH chặn tôi lại hỏi.
-quỳnh: vì sao H lại thành ra thế này.
-tôi: liên quan đến cậu à….tôi là đồ nhà quê mà….
-quỳnh: chuyện hôm trước QUỲNH xin lỗi mà…lúc đó tại giận quá nên…
-tôi: thôi đủ rồi…néo tâm đã từng có ý đó….thì lúc giận không suy nghỉ mới nói vậy thôi…..chứ néo không có thì đa không vậy rồi.
-H xin lỗi thời gian qua H đã mộng mơ nhiều…rồi dẫn đến kết cục đó…cho nên bây giờ trở đi H sẽ sống lại với cuộc sống của mình trước kia….coi như thời gian qua là giấc mơ đi….
-plinh: H nói vậy mà nói đc à….H làm tất cả mọi việt cho chị UYÊN…LINH và mọi người tương mọi người không biết mọi người rất quan trọng với H à…sao giờ lại thành ra vậy.
-tôi: cuộc sống có lúc…dòng sông có khúc… Lúc xưa H tưởng mình sống tốt thì sẽ nghỉ mọi người không quan trọng về mình cho nên H mới làm hết sức có thể để mọi người vui….nhưng H đã lầm…
-thôi H về đây chào…
1 lần nưa tôi lại quay lưng đi….tôi biết ở sau tôi có 2 người nhìn tôi buồn rầu và thất vọng…nhưng giờ làm sao giờ đâm lao phải theo lao thôi…
Tôi trở về phòng trọ bật laptop lên nghe nhạc….rồi ngủ lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy thì 1h…cái bụng thì biểu tình rồi…..nên lại phải ăn mỳ gói…kiếp sinh viên học sinh là chỉ có vậy thôi…
Ăn xong tôi đêm bài vở ra học…và lấy cuốn nhật ký ra viết…..
Tôi nghỉ có lẽ nên đi tìm việt gì đó làm thì tốt hơn…
Tôi ra đi tìm việt làm…thấy một chỗ phân loại than củi tôi xin vào làm…
Nhìn ai củng đen như than….bụi thì khỏi chê luôn….làm theo tiếng…có tiếng có tiền nên nó phù hợp với thời gian của tôi
làm vài ngày nên làm công việt này là thích hợp nhất…..vì lấy tiền tươi mà….làm xoq là lấy tiền…
Tôi lao đầu vào làm luôn….người dính than….dính bụi rất khó chiệu….tôi đeo 2 cái khẩu trang nhưng vẫn thấy khó thở….phải cố gắn lên tHôi
Lúc đó thì MAI HƯƠNG nhắn tin.
-maihương: H ở trọ chô nào.
-tôi: chỗ kiệt 92 hùng vương ấy..
-maihương: giờ HƯƠNG qua chơi nha.
-toi: H đang đi làm rồi.
-maihương: làm gì ở đâu…
-tôi: phân loại than củi….ở đường ngô quyền ý…
Vì làm không nhắn tin được nên tôi chăm chú vào làm…đang làm thì MAI HƯƠNG và YẾN NHI tới…
chủ chổ làm thấy 2 nhỏ tương khách nên hỏi.
-chủ: 2e mua than gì.
-maihương: tụi em đến đây tìm bạn ạ.
Rồi 1 a trong đó hỏi.
-achổ.làm: trong nay đâu có ai xứng để chơi với 2 em đâu.
Mai hương ckạy lại chổ tôi và nói.
-maihương: là ng này.
-a.ckổ.làm: là thằng nhóc này á hả…em mà đi chơi gì với loại học sinh đi làm thuê đods.
-maihương: đó là quyền của tôi.liên quan đến a à…
-ynhi: sao nhìn H mà xót….người gì đen như than
-tôi: làm than gì đen chứ không lẽ trắng..
-maihương: sao phải cực khổ vậy H..
-tôi: phải vậy chứ sao giờ.
-ynhi: trưa ăn gì vậy H.
-tôi: mì gói….
-maihương: sao lại ăn mì gói….đợi HƯƠNG tí….
Rồi 2 nhỏ lấy xe đi đâu đó.
-chủ: bạn cháu à…không ngờ nhìn cháu vậy mà có bạn víp gê.
-tôi: dạ….
-a.ckỗ.làm: nhìn chú em nhà quê gê…
sao đi đâu củng bị gọi vậy thế nhỉ…không lẽ nhà quê lên thành phố là có tội sao.
-tôi: nhà quê thì liên quan đến a à.
-a.chỗ.làm: không liên quan nhưng ta thấy chú quá nhà quê thôi…
Nhường lại 2 nhỏ lúc nảy cho ta làm quen đi.
-tôi: néo đủ khả năng…
-a.ckỗ.làm: hãy đợi đấy…
1lúc sau 2 nhỏ về đêm theo 1 cái cà mèn đựng thức ăn.và một chai sữa
-maihương: nghỉ tí ăn đi H…
-tôi: mua làm gì trời?.
-maihương: ăn đi cho khoẻ rồi làm….
Tôi ra ghế ngồi ăn tôi ăn thì YẾN NHI lấy khăn lạnh lau mặt cho tôi….mọi người thì ai cũng nhìn.
-maihưong: ăn cho hết nha….
-tôi: ùm đang ăn đi….ngon gê.
-maihương: nhìn H giống đói lâu ngày gê.
-ynhi: sáng H ăn gì mà không thấy xuống căntin.
-tôi: ăn mì gói chứ ăn gì.
-ynhi: sao ăn mì hoài vậy trời…để mai NHI đêm cơm qua.
-tôi: thôi…làm gì cho mắt công.
-ynhi: cấm cãi…
-tôi: à đừng cho ai biết chổ trọ H nha.kể cả chị UYÊN.
-maihưong: H yên tâm….
rồi YẾN NHI vào nói gì đó với chủ chổ làm…
Xong thì 2 nhỏ về….
Tôi tiếp tục làm….rồi một cô hỏi.
-cô.chổ.làm: nhìn2 bé kia quan tâm cháu gê hì…người yêu hả.
-tôi: dạ…
-cô.chổ.làm: hèn gì quan tâm gê…dạo này tìm người như thế hiếm lắm cháu….néo 2 người đèo yêu cháu thì 2 cô gái đó rất biết suy nghỉ đấy..
-tôi: vì sao biết suy nghỉ cô.
-cô.chỗ.làm: vì không có cô gái nào chiệu chia sẽ người yêu mình cho người khác…và nhìn 2 bé đó cô biết nhà rất khá giả…mà lại chấp nhận chia sẽ tình yêu thì rất hiếm….
-tôi: dạ con củng không biết.
-cô.ckỗ.làm: cố gắn mà yêu thật lòng nha con.đừng làm khổ con gái ng.ta
-tôi:dạ.cảm ơn cô đã góp y….
Còn thằng kia thì nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường.
Làm tới 6h tôi về trọ…về thì thấy YẾN NHI đứng ở dãy trọ.
-ynhi: vào tắm rửa ăn cơm đi H.nhìn H dơ quá à.
-tôi: cho ôm cái nà.
-ynhi: dơ quá đi…tắm rửa rồi cho ôm
-tôi: nhưng thích ôm giờ luôn đc không?
-ynhi: không đc vào đi tắm đi.
Tôi vào đi tắm xong rồi ra ngoài….nhỏ đêm đến cho tôi 1 phần cơm…
Tôi ra ngồi ăn…lúc tôi ăn nhỏ vào nhà vệ sinh làm gì đó…
Tôi vào nhìn thì nhỏ giặt đồ giùm cho tôi.
-tôi: để H giặt cho.
-ynhi: để NHI giặt cho…NHI thích chăm sóc người yêu mình..hihi…
-tôi: ùm cam ơn nha…
tôi tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình….ăn xong thì nhỏ bảo về học bài…..
Tôi lại cô đơn ở phòng trọ…cảm thấy nhớ PHƯƠNG LINH gê..
Tôi lấy xe đạp…đi tới trước cổng nhà PHƯƠNG LINH.
Nhà vẫn có điện sáng…..chứg tỏ nhỏ còn thức…..rồi nhỏ mở cửa ra…tôi vội núp vào 1 góc nhìn nhỏ từ xa….
Nhưng ngay lúc đó 1thằng chạy exenter chạy tới mở cửa vào nhà.
Tôi nghỉ….hết thật rồi….có lẽ đã hết thật rồi…mà củng đúng thôi…minh đâu có gì đâu chứ….có lẽ ng.ta sẽ mang đến cho nhỏ đc hạnh phúc hơn mình…
Tôi lủi thủi dắt xe ra về….đi ngang qua nhà…nhìn ngôi nhà 1 lần nữa rồi mai sau không còn cơ hội nhìn….nhưng nhỏ lại mở cửa và nhìn thấy tôi…..
Nhỏ ckạy lại ôm sau tôi.
-plinh: sao a đến đây mà không vào.a đến từ bao giời.
-tôi: gần 1 tiếng rồi…
-plinh: sao lại đứng ngoài này…
-tôi: vì không thích vào.
-thôi LINH vào nhà chơi với bạn đây.H về đây….nhớ hạnh phúc…có lẽ H thua rồi……
-plinh: không phải như H nghĩ đâu…
-tôi: ng.ta có điều kiện hơn H đấy…
Nói rồi tôi dắt xe đi chầm chầm…đi 30p củng về đến phòng trọ…
Vào tôi nằm nghỉ lại tất cả mọi chuyện đã qua về PHƯƠNG LINH.
Cứu nhỏ…rồi bị đánh vì nhỏ…tôi nghỉ mà cười một mình…
Hồi ức quá đẹp….mà củng lắm khó khăn giưa tôi và nhỏ…
Rồi mai đây gặp mặt rồi sẽ ra sao.
rồi tôi củng ngủ….
Sáng tôi đến trường thì thấy thằng hôm qua chở PHƯƠNG LINH đi học.
Tôi lặng lẽ vào lớp vẫn một mình như mọi khi…nhưng có vài thằng bạn trong lớp lại nói chuyên nên đỡ buồn.
-hs1: tau biết mày buồn vì tình cảm.
-thôi đừng buồn nưa F-A như tụi tau khoẻ không nè…yêu đương gì cho mệt…
-hs2: đúng đó….nhập hội F-A đi.
-tôi: ùm oke…
Đang ngồi nói chuyên thì cô MY gọi…nói là có chị UYÊN tìm…nói ra vườn hoa sau trường…
Tôi định không ra nhưng chị đã đến đây rồi nên tôi phải ra.
Ra thì thấy chị ngồi ở cái ghế đá ngày xưa tôi và chị ngồi nói chuyện.
-chị.uyên: nhóc bị sao vậy…sao không ở quán nửa…sao lại đổi sim…nó cho chị biết đu.
-tôi: e xin lỗi…có lẽ em không hợp ở nơi đó….e là 1 chàng trai nông thôn nên em sẽ sống theo kiểu nông thôn.
-chị.uyên: e nghỉ nhưng điều bé QUỲNH nói là thật à…e nhầm rồi…QUỲNH không có ý đó đâu….
-tôi: e không quan tâm…giờ em không còn gì cả…. PHƯƠNG LINH giờ đã có người đưa đón rồi e mất tất cả rồi chị à.
-chị.uyên: không như em nghỉ đâu…
-còn chị nưa nè.
-tôi: có lẽ em không hợp để làm em chị nưa..em xin lỗi….nhưng việt thời gian qua em làm chị xem như 1việt tốt em làm cho chị đi.e hi vọng chị giử mãi hồi ức đẹp đó nha chị.
-e vào lớp đây.
-chị.uyên: nhóc…….
Tôi bỏ vào lớp…tôi biết chị rất buồn….nhưng muốn xem mình có quan trọng với mọi người hay không chỉ còn cách đó mà thôi.
Vào lớp tiếp tục nói chuyện với tụi con trai ở lớp….
Nhìn qua MAI HƯƠNG.YẾN NHI. Thì 2 nhỏ nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng…
Rồi thằng trong nhóm nhỏ mai lại hỏi tôi:
-bạn.mai: á đù….sao bạn không đi với các hotgirl của lớp nửa bị cho ra rìa rồi à…
-tôi: liên quan đến tiền ăn sáng của cậu không?
-bạn.mai: tất nhiên là không rồi.1 thằng nha quê nghèo khổ như mày…sao liên quan tới tiền ăn sáng của tau đc….đúng không lớp trưởng…
-hoài: thôi nha cậu quá rồi đấy….muốn tuần sau trực nhật lớp không hả…
Thằng đó có vẽ sợ nên im lặng về chổ ngồi…
Còn nhỏ mai thì nhìn chằm chằm tôi.
ra về tôi về phòng trọ…về thì thấy 1 hộp cơm để truớc cửa kèm theo một mảnh giấy…
”NHI vừa về là đem cơm cho H liền đó…rảnh NHI qua chơi…ăn ngon nha chồng yêu”
Tôi phì cười..nhỏ trẻ con thật.
Tôi vào ăn rồi ngủ tí chiều tiếp tục công việt làm than củi huyền thoạ…
2h tôi đến chổ làm….hôm nay người mua khá đông nên làm không kịp bán….
-a.chổ.làm: làm nhanh lên mày…làm lâu thế.
-tôi: ông xen lại lương tôi và ông đi đã rồi nói…
Ổng cay cú im lặng luôn…
1lúc sau có 1con nhỏ tới tìm ổng….
nhìn con nhỏ đó đc cái múp….đeo khâu trang…không biết lấy khẩu trang ra sao nưa…
Mở ra thì thôi rồi
”nhìn xa như hoa hậu.nhìn gần như cái chậu cho heo ăn”
Ổng lại cầm tay con nhỏ đó…
rồi nhỏ đó nói.
-nhỏ.kt: tay dơ quá…dơ hết tay em.
-a.ckỗ.làm: em đến thăm anh hả…
-a đói bụng mua giùm cái gì cho a đc không?
-nhỏ.kt: em hết tiền rồi….đưa tiền em mua…còn không thì thôi.
-a.chỗ.làm: tiền nè….50k đó…
Nhỏ đó không cầm tiền mà lại nói.
-nhỏ…kt: xin lỗi em đi công chuyện tí nha…
-a.chỗ.làm: mua đồ cho a ăn đi.
-nhỏ…kt: e nói em bận mà…thôi em đi đây.
Con nhỏ đó đỉ để lại ku cậu rất ngượng vì bị gái bơ….
Tôi nghỉ: học đòi theo ta hả không có vé để đc cảm nhận cái cảm giác đc ng.yêu quan tâm đâu
Chap 57
Rồi tôi tiếp tục vào làm…công nhận một điều rằng đi làm mệt thật. Nhưng biết sao giờ….
-chủ: ê huy sao bị gái bơ vậy( thằng chổ làm)
-thằngchổlàm: gì đâu không chán…gái với chả gú.
-chủ: nhìn mày đi làm cái này có ai mà yêu.tìm nghề học đi.
-côchổlàm: chứ như thằng H kìa…đi làm cái này vẫn có gái đẹp theo đấy thôi.
-chủ: nó khác…nó còn đi học mà…
-côchổlàm: con còn đi học hả H.
-tôi: dạ..
-cô.chổlàm: sao không lo học đi làm gì cho khổ con.
-tôi: dạ làm kiếm tiền mới đi học đc chứ cô.
-côchổlàm: con vây đc đó chả bù cho thằng con cô…ăn học không mà củng không ra trò gì hết.
Nc một lúc tôi mệt quá nên ngồi nghỉ….
Còn thằng kia thì lấy đt ra gọi cho ai đó tôi éo quan tâm.
1lúc sau tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuột tới.
Là chị UYÊN và QUỲNH GIAO tới
-chịuyên: nhóc đứng dậy đi về cho chị…bộ chị và A ĐỨC không đủ tiền lo cho em ăn học à.
-tôi: em cảm ơn…nhưng em không thích chỉ có ăn và học.
-chị.uyên: em nói vậy mà nói đc à.dù không cùng máu mủ nhưng chị xem em như là em trai mình vậy…
-tôi: em biết….nhưng mà em không thích.
-chị.quỳnhgiao: H đứng dậy về đi H….ai hưa ra đây chăm lo cho chị đâu.giờ để chị lo lắng lại là sao….
-tôi: em xin lỗi…nhưng e là 1thằng nhà quê…cái tự trọng của em củng có giới hạng.
-chị.uyên: em nghỉ bé QUỲNH nói thật à….nó giận em nên vậy thôi.
-tôi: lúc giận bực tức ng ta thường nói ra nhưng sự thật trong đầu mình…em hiểu mà.
-chị.uyên: nhưng còn chị và mọi người.
-tôi:cái đó em không biết….bản thân em ra sao thì tự em hiểu em phải làm gì.
-chị.uyên: còn chuyện này nửa sao nhóc lại không ở quán nửa.
-tôi: em không thích…em muốn tự lập
-chị.uyên: em đc lắm…nhớ lời em nói nha…chị thật thất vọng vì em…một người chị thương yêu nhất.
-tôi: em xin lỗi 1ngày nào đó chị sẽ hiểu ra mọi chuyện thôi…
-chị.uyên: đc chị đợi ngày đó.
-về thôi GIAO.
-chị,quỳnhgiao: chị thất vọng về e đó H à.1 người mạnh mẽ lạc quan….1ng từng giúp chị vượt qua khó khăn đâu rồi…hả H….e nói cho chị biết đi chứ…chị có cuộc sống ngày hôm nay là do em mang lại cho chị đấy em à.
-tôi: vậy chị hãy tôn trọng nó…hay xem nó là 1 món quà em tặng chị.
rồi 2 người quay đi tôi nhìn bóng dáng họ đi…mà lòng sao xót qua.không biết có chuyện gì xẩy ra nưa đây.
-thằng.chỗlàm: gái gì gái lắm vậy mày…ai củng quan tâm mày…về nhà ăn ngủ học cho khoẻ đi làm gì cho mệt.
-tôi: tôi không phải như ông.
-chủ: cô thấy con thật đặt biệt đấy….ai củng quan tâm con hết vậy….
-tôi: dạ con biết chứ….con làm vậy là có lí do hết cô ơi.
-chủ: ùm…nhưng cô khuyên con cái gì củng có giới hạng…khi nó mất đi thì khó kiếm tìm lại lắm.
-tôi: dạ con biết phải làm sao rồi….
Làm tới chiều về…người mệt mõi ê ẩm hết cả người….lết cái thân tàn vào phòng đi tắm….
Tắm xong thì YẾN NHI đem cơm đến cho tôi…..ăn xong nhỏ ở lại chơi với tôi.
-ynhi: NHI thấy sự việt ngày càng đi quá giới hạng của nó rồi đấy H à.
-tôi: H biết chứ….đợi vài ngày nửa xem sao….
-ynhi: ùm…hi vọng là mọi chuyện sẽ tốt đẹp.dù thế nào NHI vẫn ở bên H.
-tôi: ùm…cảm ơn NHI nha.
Rồi tôi ôm nhỏ vào lòng….
Tới 9h nhỏ về để mình tôi lại với bốn bức tường….cô đơn hiu quạnh…
Sáng ra tôi đến trường thì PHƯƠNG LINH vẫn đc thằng đó đưa đón…
Lòng tôi đau lắm…tim thoắt lại.
Vào lớp thì vẫn như mọi khi chém gió với ae F-A.
Vào tiết thì PHƯƠNG LINH cứ như người mất hồn vậy không chú tâm vào học gì cả…ngồi nghỉ đâu đâu không à.
-côgiáo: PHƯƠNG LINH hôm nay em làm sao thế….sao sững sờ hoài vậy.
-plinh: dạ…cô nói sao.
-cô.giáo: con không đc khoẻ thì xuống phòng y tế đi.
-plinh: dạ em không sao đâu cô ạ.
Tiếp tục học ra chơi thì thằng mà chỡ PHƯƠNG LINH tới lớp chơi…mấy thằng lớp tôi thì quyết giữ gái làng ta nên thằng kia vào có tí rồi đi ra à….
Nhỏ thì mang một đôi mắt u buồn.
A xin lỗi…e hạnh phúc nhé PHƯƠNG LINH.
Rồi cô MY vào đi xuống chổ tôi nói nhỏ với tôi.
-co.my: tối qua phòng cô ăn tối nha.
-tôi: dịp gì thế cô.
-co.my: vì em đã có ý kiến giúp cô.néo không có em giờ cô không biết ra sao rồi.
-tôi: dạ em biết rồi….
hết buổi học tôi về trọ….hôm nay không thấy YẾN NHI mang cơm qua…có lẽ họ đâu rảnh mà chăm sóc mình….tôi cảm thấy tôi thật vô dụng….thật vô dụng.
Tôi ra quán mua 2 gói mì về ăn….ăn xog học qua loa tí rồi ngủ…
Chiều lại đi làm…cuộc sống của tôi như đc sắp đặt sẵn vậy…
Lên chổ làm thì thấy nhận thêm 1thằng nào đó nữa tôi không quan tâm…
Tôi vào làm tôi làm làm cho quên hết nổi buồn….
thì PHƯƠNG LINH tới.
thằng chô làm thấy gái đến là đứng dậy liền.
-thằng.chổ.làm: e mua gì em…a bán cho.
-plinh: tôi không mua….
-thằng.chổ.làm: chứ em đến đây để làm gì…
-plinh: tìm người…
Rồi thằng mới vào nói.
-thằng.chổ.làm1: tìm a hả.
-plinh: không.
Rồi cô ấy chạy lại ôm tôi làm mọi người trong chổ làm rất bất ngờ.
-tôi: dơ hết rồi kìa….lo về học bài rồi mai đi học đi.
-plinh: a giải thích rỏ đi.sao a lại không ở quán mà đi làm cái này….sao a lại đối xử với a như vậy.
-tôi: a không quan tâm.nhưng a nghỉ em ở bên người đó hạnh phúc hơn.
Sáng đưa em đi học.chiều đưa em về.
-plinh: a nghỉ là e yêu người đó à….e không hề có tình cảm…e làm vậy là để chọc tức a thôi.
-tôi: a không biết.em về đi a phải làm đây.
-plinh: a đứng dậy cho em xem…đừng có mà lì như vậy: H ngày xưa đâu rồi.
-tôi: H ngày xưa mộng mơ….vì nghỉ 1thằng nha quê có thể đc mọi người chấp nhận…nhưng H đã làm.
-e về đi.
-plinh: đc rồi a nhớ nhưng câu a nói ngày hôm nay nha.
Rồi nhỏ khóc…bỏ đi…toi muốn chạy theo lắm nhưng mà tôi không thể nào…bây giờ tôi mới nhận ra tôi rất quan trọng với mọi người.
-thằng.chổ.làm: mày làm cái đếch gì mà ai củng quan tâm mày thế.
-chủ: con quả là người không tầm thường….cô nhận ra rất nhiều người buồn vì con đấy.
-thằng.chổ.làm1: đời quá nhỌ…tưởng tán gái đc ai zè đã có chủ cmnr.
Tôi thì không quan tâm….
Tiếp tục làm…dù bị mọi người soi mói đủ điều hết….
Ra về tôi đc một thằng nào đó tìm đến
-thằng…xs: mày là H à…mày đến với PHƯƠNG LINH đi.vì mày mà cô ấy bỏ bê việt học….không ăn không uống nhốt mình trong phòng kia.
-tôi: sao vậy.
-thằng..xs: còn sao nửa à…vì mày đấy.
-tau tương tau có thể thay thế mày quan tâm cho PHƯƠNG LINH.nhưng tau đã lầm….tình yêu nhỏ dành cho mày là quá lớn….mày tương tau chở nhỏ đi học là vui à…
-củng không vui gì đâu….cái tau nhận đc lại là sự vô tâm đó mày…tau yêu cô ấy….nhưng cô ấy lại không yêu tau.giờ tau chúc phúc cho mày…cái cần nói tau nói hết rồi…
Còn đến hay không là việt của mày.
Rồi thằng đó bỏ đi.
PHƯƠNG LINH tìu tụy là vì mình hay sao…nhỏ yêu mình nhiều đến vậy hay sao…
Tôi phải đến thăm nhỏ mới được…..
không cho xe nên tôi chạy đến nhà nhỏ…chạy ckạy…ckạy mà lòng tôi như lửa đốt…
-phương LINH à a xin lỗi em nhiều….a xin lỗi…
Tôi ckạy bị 1ông nào đó tông…cái chân nó quá đau đi nhưng tôi cố gắn chạy…..chân đâu nên ckạy khá chậm…
1lúc sao củng đến tới nhà của nhỏ….tôi nhìn thấy nhỏ ngồi nhìn xa xăm ngoài hiên……
-tôi: PHƯƠNG LINH mở cửa cho a đi.
-plinh: a về đi e không muốn găp a.
Rồi nhỏ bỏ vào nhà…tôi biết là nhỏ giận mình thật rồi.
tôi cứ đứng ở đó….dù trời đang mưa….ông trời củng muốn làm khổ tôi đây mà
Tôi đứng như vậy 1tiếng đồ hồ người uớc như chuột lột vậy lạnh quá tôi muốn ngủ…nhưng nằm xuống liệu rằng nhỏ có chạy ra không.cái chân thì đau….
+nhậtký.PHƯƠNGLINH.
Tên đáng ghét kia bị sao thế nhỉ….ng.ta mới giận có gì mà đã thành ra vậy….mình có xem a ấy là nhà quê đâu cơ chứ….bạn QUỲNH nói vậy thôi mà…..
Sao a ấy lại vô tâm với mình như vậy mình đã làm gì sai đâu….mình chỉ muốn a ấy đến xin lỗi mình thôi mà.nhìn a ấy đi làm người đen như than…mình thấy xót quá.
Mình sai vì mình để thằng kia chở đi học.chắc a ấy buồn lắm….nhưng mình đâu có yêu nó đâu chứ…
Bây giờ mình giận a ấy lắm….hôm nay trời mưa mà a ấy đến trước cửa nhà mình xin lỗi mình…nhìn a ấy đứng dưới mưa mình xót…nhưng phải để tên đó kiên trì đc bao lâu….néo yêu mình thì dù thế nào a ấy vẫn đợi mình ra.
Ngoài trời đang mưa có 1người lạnh lẽo đứng dưới cổng nhà mình…mình nhìn qua cửa sổ thấy a rất lạnh muốn chạy ra ôm ảnh quá đi thôi…
Nhưng chân mình lại không muốn đi….a ơi cố gắn lên….vì tình yêu em dành cho anh
Chap 58
Mưa thấm trên vai a. Sao em lại vô tâm đến thế có lẽ lỗi là do anh cả…
từng hạt mưa rơi rơi cảm thấy cay mắt. bao nhiêu năm rồi mới có lại cảm giác dầm mưa thế này trời đang mưa.lòng a nặng trĩu nỗi buồn
***********
Tôi đứng bất động như vậy mọi người đi đường cứ nhìn vào tôi.có lẽ họ không hiểu được nỗi đau của tôi.cánh cửa màu vàng kia vẫn không mở.người trong đó vẫn không ra gặp tôi.
Rồi….rồi… Tôi mệt lữ đi và xỉu…
Trong tiềm thức hình như có ai đó đang ôm mình….
Khi tôi tỉnh dậy thì PHƯƠNG LINH nằm trong lòng tôi ngủ ngon lành….quần áo tôi đã được thay….
Héc…xìiiiiii
oày hình như tôi bị cảm rồi…chán thế.
Tôi nhìn vào PHƯƠNG LINH đôi mắt nhỏ thâm đen có lẽ do mất ngủ đây mà…nhìn nhỏ ngủ thật ngon lành….
Hạnh phúc trở lại e lại ở trong vòng tay anh.anh vẫn yêu e.e à.
Một lúc sau nhỏ tỉnh dậy…
-plinh:
Đã nhớ một cuộc đờiThể Loại: Truyện dài
” Tôi không nghĩ nhiều người sẽ tin vào câu chuyện này, mọi người thích thì đọc không cũng chẳng sao không quan trọng. Nhưng...