tuần vào sổ nghe không.
Công nhận lời nói của tôi hiệu nghiệm thật…im lặng hết luôn.
1lúc sau 1bà cô nào đó vào…
ckào các em hôm nay chúng ta bầu lại lớp trưởng nha…..
-plinh: cô này chủ nhiệm bao giờ thế.
-hoài: nhà cô my xẩy ra chuyện nên cô bỏ nghề giáo viên về quê rồi.
-tôi: phải không vậy….cô MY đang làm tốt mà.
-ynhi: tiết nhỉ 1 bà cô dạy tốt thế mà nghỉ..
-cômới: rồi chúng ta bầu lớp trưởng..
-lớp trưởng lúc xưa đi về chưa…
-plinh: dạ rồi cô…
-cômới: ai đâu đứng lên cô xem.
rồi tôi đứng dậy…
-cômới: các em giờ bầu lớp trưởng mới hay sao.
-hs5: bầu lơp trưởng mới đi cô ơi…
rồi nhỏ mai đứng dậy
-mai: giữ nguyên đi cô.
-tôi: hảaaa?
Mọi người rất bất ngờ…
-plinh+ynhi+hoài: đúng đó cô giữ nguyên đi cô.
Vì phần lớp bang cán sự trong lớp đèo đồng ý cko tôi làm tiếp nên không có lí do gì bà cô không đồng ý…
Còn tôi thì rất buồn vì cô MY không dạy nửa…
mọi việt lại đi vào đúng quỷ đạo của nó….
ra chơi thì tôi và 2 nhỏ xuống căntin lâu lắm rồi mới trở lại nơi này…..nhìn vẫn vậy cô bán hàng nhìn tụi tôi cười…..
-bánhàng: ckào lâu ngày quá mấy cháu ha.
-plinh: dạ tụi con có chuyện cô ạ.
Rồi gọi 3chai sting vàng ngồi nhâm nhi…
1lúc sau nhỏ mai đi 1 mình xuống ngồi vào 1bàn khác uống nước….
Đang uống thì thằng bồ cũ của nhỏ ta ckạy lại đập bàn cái rầm
-thằng…md: tiền có không đưa ta vài trăm tiêu chơi.
-mai: tôi nói tôi không có mà.
-thằng..md: lúc xưa e nhiều tiền lắm mà….đưa tiền a rồi a và em đi vui vẻ….
-mai: thôi nha a biến đi.
-thằng..md: mày nói gì hả…
Nó bóp tay nhỏ mai…nhìn mặt con nhỏ có vẻ đau lắm.
dù gì nhỏ củng bà con với mình nên không thể không cứu được….
-Tôi: thôi nha….đag trong trường đo.
-thằng..md:lại là mày hả…mày thích thì cho mày đem về mà chơi…tau đéo cần nưa
Rồi thằng đó bỏ đi…nhỏ MAI thì khóc.
-tôi: thôi đừng khóc nưa mọi chuyên sẽ qua thôi…..
-mai: cảm ơn…MAI làm nhiều việt hại đến H mà H vẫn giúp MAI à.
-tôi: không có gì….dù gì mình củng bà con mà….thôi cố gắn sốg và học hành thật tốt đi.
Tôi trở lại bàn thì yến NHI nói.
-ynhi: ai mà tốt vậy ta đi giúp kẻ thù mình…….
-tôi: giúp đc ngươi nào giúp thôi.
-cuộc đời sống cần ở chữ tâm đó.nên đừng để ý chuyện củ làm gì.
-ynhi: ng yêu em bưa nay gê ta…ckả trách đc nhiều cô theo…hihi.
-plinh: tí sẽ có một bất ngờ cho H.
-tôi: bất ngờ gì vậy.
-plinh: tí sẽ biết.
rồi chúng tôi vào lớp…tôi tò mò với cái bất ngờ của PHƯƠNG LINH.
rồi cô chủ nhiệm vào.
-cô.cn: chào các em lớp chúng ta vừa nhận thêm 2 học sinh mới…
Học sinh đó vừa vào thì…
Tôi thì chăng để tâm tới cứ ngồi viết bài.
-hs1: ồ đẹp quá…..đẹp ngan hàng với PHƯƠNG LINH rồi
-hs2: da trắng gê.
Tôi nhìn lên thì
-tôi: hảaaaaaa…..
Chap 49:
cuộc đời 1 người đc nhiều người yên không phải lòng sướng đâu.kể từ bây giờ có rất nhiều chuyện xẩy ra gen tuông giận hờn….nhưng nhờ vậy mà hiểu nhau nhiều hơn….có nhửng lúc tưởng chừng như mất nhau nhưng lại bên nhau.
Tôi: hảaaaa!!
Tôi sững sờ….
-côcn: 2em mới vào này nhờ lớp trưởng và các bạn giúp đỡ nha.có yêu cầu của cấp trên.
clgt nhỉ….phải k vậy…
Rồi nhỏ đó chạy lại ôm tôi….
cả học sinh trong lớp đèo bất ngờ và cô chủ nhiệm củng vậy….
Nhưng 2nhỏ thì bình thường..
-tôi: e về đây học à!
-maihương: dạ…e xin mẹ về đây học 1 năm để gần a….
-tôi: vậy đc rồi..
-cô.cn: 2 em làm gì thế….
-tôi+maihương: ?????
-cô.cn: xuống ckỗ ngồi đi…..
Rồi 1 lúc sau 1thằng nưa chuyển vào…
thằng đó thằng bạn tôi thì phải……nó ở quê chuyên lên học…
Mai HƯƠNG đc xếp ngồi trên tôi….dưới là YẾN NHI.dự là khốn khổ rồi đây…
nảy giờ lo nhìn MAI HƯƠNG mà quên mất nhìn học sinh kia..
Khi tôi nhìn lên thì QUỲNH nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn……
tôi thì cuối mặt xuống chứ không dám nhìn nưa vì cái ánh mắt đó dễ giết tôi mất.
vào tiết toán.
-maihương: lớp trưởng ơi…cko e hỏi bài này làm sao.
-lớp trưởng ơi cho e muợn cây viết..
Đủ thử…..mới ngày đầu mà có cảm giác bị tù túng rồi đấy.nhưng mà MAI HƯƠNG ra đây học lại càng vui.
Ra chơi…. 4 nàng và thằng bạn của tôi rủ tôi ra căntin.
Thằng bạn tôi tên: TUẤN bằng tuổi tôi.ae chiến hửu 1thời đó…và sau này củng vậy….
Ra căng tin 4 nàng cứ quấn lấy tôi để thằng bạn tôi cô đơn nhìn mà tội…nhưng tôi đâu thể chia sẻ được…néo làm vậy có mà tôi nằm tại căntin luôn ấy chứ.
-maihương: học sinh ngoài này ngoan hiền gê H hì.
-ynhi: củng không ngoan lắm đâu HƯƠNG ơi.
Rồi QUỲNH hỏi.
-quỳnh: bạn là ai vậy.sao thân thiết với H vậy?
Biết ngay là sẽ tò mò mà.
-maihương: mình là người yêu của H đó.phải không a.
híc…không ngờ MAI HƯƠNG bạo gê.
QUỲNH nhìn qua tôi rồi nói.
-quỳnh: H hay quá hì…nói cho ng.ta câu trả lời mà sao giờ dắt về 1 con không quen không biết nhận là người yêu vậy.
-tôi: đừng nói vậy…MAI HƯƠNG rất quen với H.ckứ không phải như QUỲNH nghỉ đâu….
-quỳnh: tôi không ngờ H lại là loại người đó.
-tôi: H sao…nói rỏ ra đi.H luôn sống thực với bản thân mình.
-quỳnh: nhưng QUỲNH đến trước mà…người mà giờ này đc công nhận là QUỲNH chứ không phải cô ta.
-tôi: thôi nha đủ rồi đó…..đừng có làm quá lên thế…không để cho H giải thích à.
-quỳnh: a tôi biết mà….tôi xấu nên tôi thua cuộc…tôi hiểu mà….từ giờ tôi không quan tâm đến a nữa….tôi xin chuyển lớp là vì ai vì ai.
-tôi: H biết….nhưng MAI HƯƠNG rất tốt với H…QUỲNH thử nghỉ xem….1người mà dám đánh đổi mạng sống của mình…để bảo vệ H….và rời bỏ mái ấm gia đình để ra đây ckăm sóc H.như vậy có đc không?
-quỳnh: nhưng mà QUỲNH đến trước.
-plinh: thôi đủ rồi đó…đừng cãi nhau nữa…không mai lên trụ cờ giờ.
-QUỲNH ra đây nói chuyện với LINH tí.
Rồi LINH và QUỲNH ra ngoài nói chuyện.tôi hi vọng 1người nội tâm như LINH có thể khiến QUỲNH hiểu.
-maihương: HƯƠNG không ngờ….H có nhiều vệ tinh gê
-tôi: bình thường mà.
-ynhi: hứ…bình thường kiểu gì vậy.
-MAI HƯƠNG chị em mình giờ phải quản tên này mới đc…không cho đi với cô nào cả…xếp lịch hết đi.
-maihương: oke chị cả…nhất trí…
Ye…ye…2 nhỏ vỗ tay rồi ye…ye.
-tôi: thôi nha…H bỏ đi nưa giờ đó.
-ynhi: dám…
Thằng bạn tôi nãy giờ nhìn sững sờ luôn….
-tôi: thế giờ MAI HƯƠNG ở đâu.
-maihương: mẹ mua cho HƯƠNG cái nhà ngoài này nè…..mình HƯƠNG ở buồn zễ sợ(không lẽ rủ tui ở cùng hả bà)
-tôi: tự lập đi cho quen….
-maihương: nhưng HƯƠNG không biết nấu cơm…huhu….
-tôi. Haha…haha…con gái không biết nấu ăn kìa.
rồi MAI HƯƠNG đánh yêu tôi.
-maihương: cười ng.ta nè…cười nè..
-tôi: thôi thôi để H bảo LINH xuống dạy nấu ăn đc ckưa.
-maihương: muốn H dạy cơ…
-tôi: thôi đc rồi….H sẽ về xem bí kíp nấu mì gói thần thánh rồi dạy cho HƯƠNG đc ckưa.
-maihương: hứ không ckơi với H nưa…
mai HƯƠNG làm mặt dỗi làm nhìn yêu cực..
-tôi: thôi đc rồi dạy đc ckưa.
-maihương: hì hì hưa đó nha.
-tôi: mới dỗi đó mà….sao cười tươi như hoa lại thế.
-maihương: kệ ng.ta
một lúc sau QUỲNH và LINH vào.
Nhìn QUỲNH thì cười hìhì….
-quỳnh: xin lỗi H mà….hihi……..xin lỗi nha.
-tôi: lỗi gì mà xin….đi xin lỗi người kia kìa.
-quỳnh: xin lỗi HƯƠNG nha.
-maihương: không sao đâu….mọi thứ có thể bỏ qua mà….
Chị em mình là một gia đình mà….phải giúp đỡ lẫn nhau sau này mới thành danh đc.
-ynhi: nhất trí…chị em mình là một gia đình….mà đã là gia đình thì tình chị em mãi mãi không phai.
Tôi nhìn YẾN NHI và nghỉ về căng bệnh của nhỏ làm tôi lại buồn…tôi phải nói cko bamẹ nhỏ biết mới đc.
-maihương: sao buồn vậy H.
-tôi: không có gì…hìhì.
PHƯƠNG LiNH thì nhìn tôi lắt đầu.
-tôi: ê TUẤN vào trường để ý em nào đc.
-tuấn: có bao nhiêu ckú gom hết rồi còn đâu…híc.
-tôi: gái thời nay nhiều mà…sợ gì ế hả bạn của tôi:
-tuấn: sợ ckứ.
-tôi: hay quá tán bé TRÂN kìa.
-tuấn: con đó kiêu dễ sợ….tán sao đc.
-tôi: H này có gì mà không giúp được.
-ynhi: hay quá ha…giúp bạn hay là tán cho mình luôn.
-có gì là NHI cắt đấy..
-tôi: híc…giúp thằng bạn thôi mà.
-ynhi: giúp thôi đó nha.
-tôi: oke.
-tuấn tối ae mình đi cafe bàn chiến sự nha…
-tuấn: ùM.
Ra chơi không đc bao lâu thì vào lớp cmnr…nên bọn tôi hối hả vào lớp luôn.
Vào thì trúng môn toán…
Nhưng không còn cô dạy nưa…nên thay vào đó là ông thầy…
Tôi nhìn ổng thấy sao sao ấy….
-thầytoán: ckào các em hôm nay tôi sẽ chính thức dạy môn toán của các em…mong các em hãy hợp tác nha.
Rồi ổng lấy giáo án ra và viết 1 lô bài tập cho học sinh làm…
Còn ổng thì đi quanh lớp chỉ trỏ này nọ…nhưng mà tôi thấy hình như toàn là gái không thì phải…
-ynhi: H ông thầy này sao sao ấy.
-tôi: H củng thấy vậy.
-thầytoán: 2 em kia trao đổi gì thế.lo làm bài tập đi.
-tôi: dạ.
Rồi ổng quần lại chổ MAI HƯƠNG.vì MAI HƯƠNG người đà lạt nên có làng da rất trắng tóc cá đuối gương mặt rất baby…
ổng lại hỏi:
-thầytoán: e không hiểu chổ nào không?
-maihương: dạ hiểu hết thầy ạ..
-thầytoán: cần gì thì cứ gọi thầy nha.
-maihương: dạ.
Tưởng ổng đi ai dè ổng vẫn đứng đó.
-thầytoán: em viết chữ đẹp gê hì….tiếng nói em giống với vợ của a gê.
Vợ cm ông ý….người yêu tôi nha ông.
-maihương: thầy cứ chọc em hoài…
-thầytoán: mà cô ấy mất rồi…
mai HƯƠNG có vẽ nhăn mặt thì phải…nên dễ ckọc ổng lại lắm.
-maihương: mà có liên quan gì đến bài làm của em không thầy…
Ổng quê quá hay sao mà im lặng rồi đi luôn.
-tôi: haha…ổng quê rồi.
-maihương: thứ cáo già dê kụ HƯƠNG không bao giờ tôn trọng đâu..
-đụng vào HƯƠNG là ăn đạp.
-tôi: kể cả thầy.
-maihương: đúng…néo là thầy thì đã không có hành động vậy rồi…
Vì ổng dạy tới 2tiết khá chán.
Nhìn ổng làm tôi nhớ đến cô MY gê.không biết giờ cô thế nào rồi…tôi phải nghỉ cánh để cô đi dạy lại mới đc….
Giải lao 5phút ổng ra ngoài
Lớp tôi thì ôn như cái chợ.
-hs1: ông thầy toán lúc nãy nhìn ổng dê dê sao ý mấy bà ơi.
-hs2: đúng rồi…ổng quần lại chổ tui hoài á bà…
vãi kả ông thầy….
Vào tiết lại ổng vẫn cho làm bài tập tiếp….
Mà lần này người ổng lại không phải là MAI HƯƠNG mà là YẾN NHI.
ổng đứng sau YẾN NHI cà tay vào tóc nhỏ.
-ynhi: gì vậy thầy.
-thầytoán: tóc em gội dầu gì mà mượt vậy.
-ynhi: dạ DOVE thầy.
-thầytoán: hèn gì mượt gê….
ổng đi dạy học hay là đi xin ý kiến khách hàng về việt dùng dầu gội vậy trời…bó tay…nhưng 2người ổng chọc gặp thứ dữ rồi…
tôi ckăng quan tâm…ngồi vẽ bậy bạ…vẽ cây vẽ cỏ vẽ lá…đủ thứ…
nhìn lại ổng lên bản từ lúc nào…ckán quá tôi với MAI HƯƠNG chơi X.O.
nhỏ ckơi hay gê…tôi toàn thua…..
Đang chơi ngon lành thì ổng gọi MAI HƯƠNG.
-thầytoán: em ra đây giúp thầy cái này….với.
-maihương: đi đâu vậy thầy.
-thầytoán: em cứ đi đi….
-maihương:dạ.
-tôi: cẩn thận nha.
-maihương: H yên tâm….
Tôi thì lo lắng cho nhỏ gê…sợ có chuyện gì.
Dự là có chuyện không lành rồi đây…..híc
Chap 50
Rồi mai HƯƠNG đi theo ổng…
Tôi thì đứng ngồi không yên….cô ấy mới ra đây lạ nước lạ cái sợ có chuyện không lành quá đi.
-ynhi: MAI HƯƠNG có sao không H?
-tôi: H đang lo đây nè…
-ynhi: giờ sao.
-tôi: để H đi theo xem sao.
Tôi vội ckạy ra cửa đi tìm mà lòng như lửa đốt…ckạy quanh trường hết củng không thấy…
Vào gần tới lớp thì thấy cô ấy về.
-tôi: đi đâu mà H tìm hoài không ra vậy?
-maihương: HƯƠNG vừa cho ông thầy đó một bài học.
-tôi: HƯƠNG làm gì vậy?
-maihương:cước ổng một đạp…ổng đang thốn ngoài đấy.
-tôi: mà ổng có làm gì HƯƠNG không?
-maihương: thì ổng nói ra sau trường rồi cầm tay HƯƠNG.
Rồi HƯƠNG cho ổng một đạp….ckạy vào đây luôn…
-tôi: gê quá…sư tử hà đông mà.
-maihương: nói gì vậy hả……
-tôi: giơn mà….
Rồi 2người vào lớp….vào thì mọi người đèo nhìn.
-plinh: có sao không H?
-tôi: không sau….ai dám đụng zô đc người HƯƠNG chứ…hihi
Vào lớp 1 lúc sau thì ổng vào…mặt nhăn như khỉ đột….nhưng ổng không là gì hết nên tạm ổn.
Kiểu này tôi phải tìm cô MY đi dạy lại mới đc.
Nên lúc ra về tôi tôi gọi mấy đứa trong lớp lại để nói chuyện….
-tôi: tình hình này là không được…các bạn củng biết cô my dạy rất tốt tính tình hiền lành đúng không?
-hs1: đúng đó….ông thầy này dày sao sao ấy…
-tôi: đúng…nên H gọi mọi người ở lại để bàn cánh tìm cô My đi dạy lại.
-ynhi: nhưng biết tìm đâu giờ.
-tôi: giờ chỉ còn cánh lên phòng hiệu trưởng tìm hồ sơ của cô MY rồi tìm đến nhà thôi.
-hoai: nhưng bằng cách nào chứ.
-tôi: cái này có lẽ PHƯƠNG LINH làm được.
-plinh: LINH hả…
-tôi: ùm…
Vì LINH là cán bộ đoàn dễ lên đó.
-maihương: ùm vậy để HƯƠNG với LINH đi.
-tôi: trông cậy hết vào 2 người đấy..
Rồi 2 nhỏ củng đi tôi thì ở lại lớp chờ tình hình….
1lúc sau 2 nhỏ vào.
-tôi: đc không?
-maihương: tấy nhiên là được rồi…HƯƠNG đã ra tay là được hết á.
-tôi: giỏi.
-plinh: giờ làm sao.
-tôi: chiều nay chúng ta sẽ vào nhà cô MY
-plinh: nhưng xa lắm đó.
Tận quảng ngãi luôn.
-tôi: bình thường mà.lâm đồng chúng ta còn vào đc mà còn đây quảng ngãi nhằm nhò gì…..
-ynhi: vậy chiều đi nha.
-tôi: cả lớp ai đi không?
Có vài người có xe đi thôi…còn lại không đi….
Trưa tôi trở về quán thì chị QUỲNH GIAO với A ĐỨC đi chơi mất tiêu rồi..
a chị này kết nhau nên dẫn đi chơi hoài…híc….
Vào quán thì chị UYÊN đang nấu cơm…
mùi thức ăn ngày nào giờ trở lại…làm tôi vui lạ thường.
-chị.uyên: chào nhóc….tắm rưa rồi ăn cơm.
-tôi: dạ…lâu rồi mới nhìn chị từ phía sau..
-chị.uyên: cho nhóc nhìn hoài luôn đấy.
-tôi: tí rồi nhìn…hihi…
tôi vào tắm rửa rồi ra ngồi vào bàn…
-tôi: wàooo.ngon quá…lâu lắm rồi mới đc ăn lại…hihi…
-chị.uyên: vậy ăn nhiều lên nha.
Tôi đang ăn thì MAI HƯƠNG gọi.
-tôi: dông xê ô.
-maihương: alo H hả…quán cafe chổ nào HƯƠNG tới…
tôi đưa địa chỉ rồi 5p sau nhỏ tới.
-tôi: đi nhanh thế….vào ăn cơm luôn.
-maihương: chào chị.
-chị.uyên: chào em….
-ăn cơm luôn em.
-maihương: ăn chứ…em chưa ăn gì hết…nên qua ăn ké đây.
-tôi: vậy thì ăn luôn đi.
Ăn xoq rồi MAI HƯƠNG cứ ckạy tùm lum hết….làm mấy thằng nhân viên nhìn lóa mắt….
đi quanh trỉ trỏ đủ thứ…..rồi ngồi vào bàn.
-maihương: cho HƯƠNG 1chanh muối đê…
-tôi: gọi ai vậy.
-maihương: gọi H chứ gọi ai…hìhì…
-tôi: ùm…
Tôi vào mang ra 1 ly trà đá.
-tôi: uống đi.
-maihương: không phải nước này.
-tôi: chứ đòi gì…
-maihương: chanh muối ý…
-tôi: haha….đc rồi…
Tôi vào làm 1 ly chanh muối ra lại thì thấy 1thằng nhân viên nào đó làm ca ckiều.
Mới vào nó đã ckạy lại bàn MAI HƯƠNG rồi.
-thằng.nv: e dùng gì ạ…
-maihương: có trên bàn rồi nè(nhỏ chỉ vào ly trà đá..
-thằng…nv: em đẹp vậy mà sao dùng nước này…
-a mời e 1 lý nước nha.
-maihương: e không thích uống nước của người khác ạ.
-thằng..nv: nhưng a thích mời…không lẽ a không đủ tiền mời em ly nước….tiền a quá trời nè…
Tôi nhìn thì nó đem ra 6tờ 200k thì phải.
-maihương: tiền nhiều vậy đi làm phục vụ làm gì a.
-thằng…nv: vì a thích…hihi…
-maihương: vậy chúng ta đem tiền ra ai nhiều nhất sẽ lấy hết tiền người kia chiệu không?
-thằng…nv: oke..
Rồi nhỏ lấy ra 4tờ 500k.
-maihương: vậy đủ chưa
-thằng…nv: tiền đó đâu phải của em.
rồi MAI HƯƠNG cầm xé 2 tờ 500k.
-maihương: vậy đã phải là của em chưa….
-thằng…nv: haha em xé rồi giờ sao hơn a đc
Tôi thì ngồi nhìn mà buồn cười…
Rồi MAI HƯƠNG lấy ra 4 tờ 500k nửa….
-maihương: giờ sao…tiền của a giờ là của em.
-thằng…nv: xin lỗi mà…..a giỡn thôi tiền a mới lấy lương hôm qua để nộp học….
-maihương: dám ckơi sao không dám chiệu a.
Rồi tôi đi ra.
-tôi: không lo làm mà ở đây tán gái hả.
-maihương: a yêu thằng này dám chơi mà không dám ckiệu kìa.
-tôi: tha cko nó đi…nó làm nhân viên làm gì nhiều tiền hơn em đc.
-maihương: đã vậy đừng có bao giờ sỉ gái nưa nha….núi cao còn có núi khác cao hơn đấy…
Thằng đó thì im ru đi hơn luôn.
Tôi và MAI HƯƠNG cười vỡ bụng…
-maihương: haha….nhìn nó buồn cười gê..
-tôi: mà sao HƯƠNG phí tiền vậy…
-maihương: đâu có….nhìn nè…
Nhỏ đưa ra 2tờ 500k lúc nảy MAI HƯƠNG vừa xé….tôi thấy 1 nửa tờ 20k dáng với nửa tờ 500k cùng màu giống nhau nên rất khó phân biệt.
-tôi: chơi chiêu gê nha…
-maihương:hihi HƯƠNG mà…
-mà quán đẹp gê.
-tôi: bình thường mà…
-maihương: tại H ở đây lâu nên thấy bình thường thôi.người mới vào nhìn rất đẹp
Rồi tôi và MAI HƯƠNG vào chuẩn bị để chiều vào QUẢNG NGÃI.
1h mọi người tập trung tại cổng trường có chị UYÊN đi nữa ….tôi chỡ MAI HƯƠNG vì nhỏ mới ra nên đc ưu tiên…
Xe bon bon trên quốc lộ 1A….ckạy tới gần nhà OANH tôi nói mọi người ghé vào thăm mộ nhỏ tí rồi đi…
Vào nghĩa trang vẫn như vậy ngôi mộ của nhỏ vẫn thế….cỏ mọc nhiều hơn lúc trươc….có 1 dĩa trái cây và 1 nén hương đang ckay dỡ tôi lại thắp thêm 1 cây và nhẩm trong đầu.
OANH à a lại đến thăm e đây…em sao rồi…ở trên đó có tốt không.có ai bắt nạt e không vậy…thời gian trôi qua a không thể nào quên được cô bé siêng năng cần cù…..luôn nghỉ đến người khác……ông trời không thương e nên e phải ra đi khi còn quá trẻ….nhưng không sao đó củng là giải thoát cho em rồi…a mong ở phương ấy em sống bình yên nhé.
Tôi vội lau nhưng giọt nước mắt rồi ra về…ra thì thấy mẹ nhỏ đi tới.
-mẹ.oanh: con tới thăm mộ OANH hả.
-tôi: dạ…dạo này khoẻ không bác…
-mẹ.oanh: củng khoe…con….cô phải ra đây thường xuyên vì mấy con chó lạ cứ tới đào đất lên hoài…
-tôi: có chuyện đó hả bác.
-mẹ.oanh: ùm…có con.
-tôi: giờ có cách nào để cho mấy con chó đó không đào nữa không bác.
-mẹ.oanh: chỉ còn cách xây gạch lên thôi con ạ.
Với gia đình của OANH thì không thể đủ kinh tế để làm đc chuyện đó rồi.
-tôi: MAI HƯƠNG cho H mượn 5triệu đi.
Rồi nhỏ đưa tôi mượn tiền.
-tôi: bác cầm tiền này đi để xây cho em ấy 1ngôi nhà mới…đừng để ai xâm phạm đến nó.
-mẹ.oanh: sao đc con.
-tôi: bác cứ nhận đi…OANH là gì của con bác hiểu mà.
-mẹ.oanh: thôi đc rồi cảm ơn con nha.
-tôi: dạ thôi con đi.con bận công chuyện nên không vào nhà chơi đc.
-mẹ.oanh: rảnh vào nhà chơi nha con.
-tôi: dạ
Rồi tiếp tục cuộc hành trình…..đi xe máy công nhận xa thật….hơn 3h mới tới tới nơi…
Nhưng để tìm 1nhà thì quá khó…
Nhà co MY ở thành phố nhưng trong làng quê không có địa chỉ nên khó tìm…
gặp ai củng hỏi….
Tìm 1tiếng đồng hồ mới ra cái nhà của cô…
Tới nơi thì ngôi nhà cấp4 đơn sơ….trước có cái chuồng bò…2con cún……
Tôi tới cổng thì thấy cô MY đang thái rau cho heo…
Tôi bảo mọi người đợi ngoài để tôi và chị UYÊN vào trước.
-tôi: ckào cô.
-co.my: á…..H sao em đến đây.
-tôi: dạ em đi lâm đồng nghe tin cô nghỉ dạy nên em tới để nói cô đi dạy lại…vì lớp ai củng yêu quý cô.
-co.my: cảm ơn em…em đi với ai bậy…
-tôi: dạ có vài đưa nưa cô.
-cô.my: mời vào nhà chơi em.
Rồi tôi ra gọi mọi người vào.
Vào nhà thì ngôi nhà không có vật dụng gì giá trị cả….chỉ có cái tivi SONI 16in đời củng…trên kệ có cái radio thời chiến tranh…
bên góc có 1cái bàn để sách vở….và giáo án…
-tôi: mình chị ở nhà thôi hả…..
-co.my: ba mẹ chị ra đồng rồi….
-tôi: sao mà cô nghỉ dậy vậy.
-co.my: ba mẹ cô bảo về nhà chờ lấy chồng..
-plinh:hả….lấy ai cô.
-co.my: lấy người nước ngoài e ạ…
-chị.uyên: sao lại như thế.
-co.my: vì ba mẹ chị nghe ng.ta nói là lấy ckồng ngoại sẽ giàu nên mới vậy đó…..
-tôi: đâu phải ai củng vậy đâu.
-co.my: cô rất muốn đi dạy lại nhưng không thể e à.
Đang nc thì có 1 ông mập ú vào…
-mậpú: á chào lị…ngọ qua lây để thăm lị nè…..ngọ đã suy nghỉ kĩ ckưa.
-co.my: ba mẹ tôi đa quyết thì tôi đâu có ckống đối đc.
-tôi: không đc.
-mậpú: mày là ai mà nói không đc hả.
-tôi: vì tôi là học trò của cô My.
-mậpú: mày đùa ngọ à….học trò mà làm như ba mẹ của MY vậy…
-tôi: vì tôi thích…
-mậpú: thích thì mày thích đi….tau vẫn sẽ lấy vì tau có tiền….
Rồi ổng ra về.
Tôi phải làm sao đây…sao cuộc đời nhiều cái trái ngang quá vậy trời….
Chap 51
lúc ổng người nước ngoài đó vừa đi.thì tôi nói.
-tôi: giờ sao đây,không phải lấy chồng ngoại là giàu đâu cô ơi.
-co.my: cô cũng biết là vậy!nhưng mà ba mẹ cô lại không biết.
-tôi: ba mẹ cô bao giờ về…e nhờ chị UYÊN khuyên giúp.
-cô.my: tí nưa là về đó e.
Tôi chán nãn đi dạo quanh đây xem có gì hay không!
Đi 1đoạn có cánh đồng lúa xanh.vài cậu bé chăn trâu nưa…nhìn mà làm tôi nhớ lại thời tuổi thơ quá….không suy nghỉ điều gì vướng bận cả…..
Ra đời phải suy nghỉ đủ điều hết nên đâu đầu quá.
Còn bây giờ phải làm sao để ba mẹ cô MY hiểu ra vấn đề đó mới được.
Đang đứng nghỉ ngợi thì chị UYÊN ra.
-chị.uyên: nghỉ gì mà sững sờ vậy nhóc.
-tôi: thì chuyện cô MY đó chị.
-chị.uyên: em đừng nghỉ làm gì cho mệt…tới đâu hay tới đó thôi em à.
-tôi: nhưng sao có thể để như vậy được chị.
-chị.uyên: chị cũng không biết nữa.
-tôi: hay chị khuyên ba mẹ cô MY đi.vì trong này chị lớn tuổi nhất mà.
-chị.uyên: chị cũng nghĩ thế….
-thôi chị em mình về đi.
-tôi: dạ.
Chị uyên bề ngoài thì nhìn trẻ con vậy đó.nhưng bên trong rất tâm lí.tôi hi vọng chị có thể xây chuyển tình thế.
Tôi và chị về nhà thì bamẹ chị đã về từ bao giờ.mấy nhỏ thì chuôi vào bếp nấu cơm…
Nhìn MAI HƯƠNG chiên cá mà tôi cười bò luôn ấy….có ai mà chiên cá đi đeo khẩu trang mặt áo dài tay không trời.
-tôi: chào 2 bác.
-chị.uyên: chào 2 bác ạ!
-mẹ.cômy: ckào 2đứa….2 đứa là.
-tôi: dạ con là học trò của cô MY.còn đây là chị của con ạ!
-mẹ.cômy: thế à.2 đứa vào nhà chơi tí rồi ăn cơm con.
-chị.uyên: dạ đc rồi bác.
Rồi tôi quần xuống bếp.
-tôi: có ai chiên cá mà đi chiên vậy không trời.
-maihương: kệ họ…..ng.ta tập chiên và bưa về chiên cho ckồng ng.ta ăn….
-tôi: thôi thôi…nói vớ vẫn không à.
-maihương: nếm thử nè.
-tôi: thôi H không muốn làm chuột bạch đâu.
-maihương: xí không ăn thôi…..
Tôi ra ngoài thì thấy cô MY đang bỏ cỏ cho bò.
-tôi: bò mập gê cô hì.
-co.my: bình thường mà em….
-à mà em nghỉ bấy lâu nay kiến thức có thâm hụt không đó.
-tôi: dạ không cô.e vào đó củng có học mà….
-e hi vọng cô có thể đi dạy và làm giáo viên chủ nhiệm lại.
-co.my: cô củng hi vọng là thế thôi em à.
Lúc nhỏ cô đi học từ lớp 3 cô đã muốn sau này mình đứng trên giảng đường….dạy có mọi người từng cái chữ….với bao nhiêu cố gắn…cô đã làm đc…vừa ra trường chưa dạy đc bao lâu thì đã ra thế này.
-tôi: e sẽ nghỉ cách.
-co.my: vô ích thôi em à….
-tôi: không có gì là không làm đc…mình đừng nãn trí là đc.
-co.my:nhưng thời gian không còn nhiều nưa đâu em à.
-tôi: nhất định sẽ được.
Tôi vào gọi chị UYÊN ra chỗ khác nói chuyện…
-tôi: tới giờ cơm trưa chị đứng lên nói nha.
-chị.uyên: đc rồi chị sẽ cố gắn.
-tôi: 1.2.3 year nè.
-chị.uyên: year…..
Rồi tôi và chị vào ngồi vao bàn ăn cơm…xứ nông thôn này có nồi canh chua…với vài con cá lóc thì quá ngon…ngọn bí rợ luột lên chấm với mắm nêm thì quá ngon đi…
Ăn gần xong thì chị UYÊN đứng lên nói.
-chị.uyên: 2bác con có chuyện muốn nói.
-ba.comy: con nói đi.
-chị.uyên: về việt bạn MY đi lấy người nước ngoài là không nên…vì bạn ấy còn cả một tương lai…và bạn ấy con quá trẻ….để nghỉ đến chuyên lấy ckồng….bản thân con là con gái con củng biết…nhưng bạn ấy lại lấy chồng quá xa…con sợ qua đó bạn ấy khổ….
Thời buổi bây giờ mấy người nước ngoài có chút tiền qua việt nam mình tìm vợ….mới đầu cho tiền….hưa đủ điều…..nhưng củng có khi họ không phải như vậy….khi ban MY về bên đó rồi sẽ ra sao….có gì thì ở nơi xứ người không ai giúp được…hôm nay con và các học sinh của bạn MY từ hội an vào đây là để khuyên 2bác về việt này.
-mẹ.comy: bác rất cảm ơn các con đã lặn lội từ xa vào đây vì bé MY.
-bác ra đường cũng nghe người ta nói dễ bị lừa lắm.nhưng mà giờ bác lỡ nhận tiền của ng.ta rồi…không biết phải làm sao nửa.
-maihương: néo 2 bác đã nói vậy thì con có cách.
-tôi: cách gì.
-maihương: trong chúng ta phải có 1 người dụ tên đó vào khách sạn…rồi gắn camera trong khách sạn đó…quay hết tất cả lại….khi ông ta định làm gì thì mọi người ụp vào bắt quả tan….néo ông ta chối thì chúng ta có đoạn phim đó làm chứng…
-tôi: ai bây giờ.
-ynhi: NHI đc không?
-tôi: sao được….NHI mới hết đau mà.
-ynhi: bình thường mà NHI củng có võ mà yên tâm đi.
-plinh: nhưng lỡ ổng chối rồi nói YẾN NHI tự nguyện thì sao.
-maihương: dug có tự nguyện thì YẾN NHI vẫn chưa đủ tuổi…theo pháp luật việt nam mình.
-comy: đc không đó mấy em…sao có vẻ nguy hiểm quá vậy.
-ynhi: cô yên tâm đi….nhất định sẽ làm được mà.
-maihương: điều đầu tiên chúng ta phải làm cho ông ta thích yến NHI trươc đã.
-tôi: làm sao giờ.
-maihương: 2bác có thể gọi ông ta tới đc không?và 2bác phải hợp tác.
-mẹ.cômy: tất nhiên là đc.
Rồi mẹ cô MY lấy điện thoại gọi cho ông ta 1 lúc sau ông ta tới….
-mậpú: gọi ngọ tới co chuyên gì vậy?
-mẹ.comy: thì bàn về việt đám cưới thôi mà
-mậpú: ba mẹ yên tâm ngọ hưa sẽ làm 1 cái đam cưới thật linh đình mà…
-mẹ.cômy: chúng tôi không cần linh đình….cần con thương con gái chúng tôi thật lòng.
-mậpú: yên tâm đi…ngọ hưa.
Rồi YẾN NHI nói.
-ynhi: a ơi….nhìn a đẹp trai quá đi à….lấy em đi.ckứ lấy gì bà chị già đen này mà lấy…
-mậpú: ngọ chỉ yêu có MY thôi…xin lỗi lị nha.
-ynhi: e buồn quá à…híc…nghe ng.ta nói qua đó sướng lắm mà….
-co.my: sao em dám làm vậy đc…
-ynhi: có cái gì mà em không dám hả cô…
rồi YẾN NHI đưa cho ông ta một mảnh giấy.
-ynhi: đây là sdt của e.có gì thì gọi cho em nha….nha…nhớ đó…..ckụt….
Yến NHI hôn gió ông ta.
-mậpú: không đc…ngọ không có làm vậy đâu….thôi ngọ có công chuyện rồi.
Rồi ông ta đi nhưng ổng vẫn nhắt tờ giấy vào túi áo.
Ông đi khỏi rồi thì tôi nói.
-tôi: có đc không đó lỡ ông ta không gọi thì phải làm sao.
-maihương: ckắc chắn là đc mà.
-chị.uyên: hi vọng là đc.
-maihương: bây giờ chúng ta kiếm 1 khách sạn nào đó…và nhờ họ hợp tác…và mua 1 cái camera.
-plinh: làm sao mà nhờ đc.
-comy: chú của cô có mở một khách sạn trên thành phố…cô nhờ có thể chú ấy sẽ giúp.
-maihương: vậy thì quá tốt rồi…
-giờ đợi ông ta gọi rồi hẹn ông ta đi uống nước….
Chúng tôi đợi tới khuya vẫn không thấy ông ta gọi…
Nhưng ông trời không phụ lòng người…và ông ta đã gọi.
-tôi: nghe máy đi YẾN NHI.
-ynhi: dạ.
-alo
-mậpú: ngọ đã suy nghỉ rồi…ngọ thấy e củng trẻ đẹp…ngọ sẽ suy nghỉ lại néo e đồng ý thuột về a.
Vãi kả quần….đúng là tàu khựa mà…mới đó đã đòi hỏi rồi…
-ynhi: đc rồi em đồng ý…..sáng ngày chúng ta đi uống cafe nha.
-mập.ú: đồng ý luôn.
rồi ông ta cúp máy.
-maihương: sắp thành công rồi đấy…còn bước cuối cùng nữa thôi…
Sáng sớm mai chúng ta sẽ đi mua camera và tới khách sạn đó…
Rồi mọi người vào ngủ…tôi tin chắc là không ai có thể ngủ đc vì lo lắng cho ngày mai…
Sáng sớm vùng thôn quên yên bình đc đánh thức bằng nhưng tiếng gà gáy nhưng tiếg chó sủa.
Tôi thức dậy ra sân hít thở bầu không khí trong lành……
Rồi YẾN NHI ra.
-ynhi: chào dậy sớm vậy H.
-tôi: dậy sớm quen rồi…sao không ngủ thêm tí nửa đi YẾN NHI.
-ynhi: dạ NHI không ngủ đc.
-tôi: tí phải cẩn thận nha.
-ynhi: dạ…NHI có võ mà sợ gì….hihi.
-tôi: không đc xẩy ra chuyện gì đó….
-ynhi: nhi hứa mà.
Rồi mọi người ngồi vào bàn kế hoạch tiếp.
-maihương:giờ NHI và H sẽ đi uống cafe với ông ta..
Còn HƯƠNG và mọi người sẽ đi lo chuyên kia.
-tôi: H làm sao đi theo NHI đc.
-maihương: H vào quán cafe bảo quán đó cho H làm nhân viên vài tiếng đi.
-tôi: đc không đó…
-maihương: đc mà…k đc đưa cho họ ít tiền.
Rồi tôi và YẾN NHI lên xe tới quán cafe đó….quán khá là sang trọng…trong lúc ông ta chưa đến….tôi vào nói quán cafe cho làm nhân viên vài tiếng.
-tôi: a có phải chủ quán không?
-chủquán: phải có chuyện gì không em.
-tôi: dạ a có thể cho em làm nhân viên vài tiếng được không ạ…vì e muốn xem bạn gái em yêu ai….
anh đó suy nghỉ 1 lúc củng đồng ý.
Tôi vào hóa trang tí rồi muợn 1 bộ quần áo nhân viên….
Tôi giả vờ cầm cái menu ngồi gần bàn của YẾN NHI.
Yên NHI thì đang đợi ông ta tới.
1lúc sau ông ta củng tới.
-mậpú: đợi ngọ lâu không vậy?
-ynhi: dạ lâu ạ.
-mậpú: tôi cho lị quá…
Tôi thì đi ra hỏi ông ta dùng gì.
-tôi: quý khách dùng gì ạ.
-mậpú: cho ngọ ly cafe đen nha
-tôi: quý khách đợi tí ạ…
tôi vào nói quán làm 1 ly cafe đen…
Rồi tôi đem ra cho ổng.
-tôi: chúc quý khách vui vẻ.
thấy YẾN NHI nháy mắt…tôi vội vào gọi điện thoại cho mai HƯƠNG.
-TÔI: alo sao rồi đc không.
-maihương: đc đó H…đây là địa chỉ….
rồi tôi nhắn tin cho YẾN NHI….cô ấy mở tin nhắn ra đọc…rồi liết mắt nhìn tôi bảo là cứ yên tâm đi…
Rồi họ tính tiền….ta đón taxi đi…tôi vội cảm ơn chủ quán và lấy xe máy đuổi theo….
Nhìn chiếc xe taxi chạy….tôi hi vọng ông trời hay đừng cho YẾN NHi xẩy ra chuyện gì
Chap 52
Tôi vội đuổi theo chiếc xe taxi đó……xe chạy khá chậm….
nên đuổi theo khá là dễ……
rồi ông ta dẫn YẾN NHI vào một khách sạn….
Tôi củng đi theo vào tới nơi thì gặp MAI HƯƠNG và mọi người.
-maihương: họ đã vào khách sạn rồi.camera đã được cài rồi đó.
-tôi: ùm.hi vọng là không có chuyện gì xẩy ra…
Chúng tôi chăm chú vào màn hình xem diễn biến thế nào….
lão già đó hình như đi tắm thì phải….để mình YẾN NHI ngoài giường…tôi nhìn YẾN NHI mà thấy xót……
Rồi lão ta đi ra quấn quanh 1cái khăn trên người…
Lão nói gì đó với YẾN NHI.1lúc sao YẾN NHI vào nhà tắm.
Vào 15p rồi mà vẫn không thấy ra….
Và rồi YẾN NHI củng ra….
Lão ta tiếng lại gần cô ấy rồi vật YẾN NHI xuống giường….
Tôi biết đây là thời cơ hành động.
Tôi mà MAI HƯƠNG đạp cửa vào phòng….
-mậpú: tụi mày là ai sao lại vào đây….
Rồi yến NHI đạp cho lão phát…té xuống đất
-maihương: tắt camera đi.
-tụi tôi là tụi tôi chứ còn ai nưa…bạn tôi mà ông dám dẫn vào khách sạn à.
-mậpú: nhỏ này đồng ý mà.
-maihương: có đồng ý đi cho nữa….ông có bằng chứng không?với lại bạn tôi chưa đủ tuổi mà….
-mậpú:tụi mày làm gì có bằng chứng.
-maihương: ông nhìn lên cái camera phía trên đi.
-mậpú: tụi mày muốn gÌ?
-tôi: muốn ông tha cho cô MY…không ép cô ấy lấy ông nửa…còn không thì ông đi tù là vừa đấy..
-mậpú: tụi mày….mày…
-maihương: giờ sao…..đồng ý hay tôi gọi công an đây.
-mậpú: thôi được….tôi đồng ý…
Rồi lão ta bỏ đi….tôi và mọi người rất vui.
Tôi ckạy lại ôm YẾN NHI:
-tôi: NHI có sao không?
-ynhi: dạ em không sao.nãy em sợ quá trời.
-tôi:có H đây rồi nè.
-maihương: thôi về nhà tình cảm 2người…
YẾN NHI mặt đỏ lên…
mọi người cảm ơn khách sạn rồi tung tăng về nhà báo tin vui…
Về tới nhà thì 2bác đã làm gà đợi mọi người về ăn rồi.
-tôi:thơm quá…
-maihương: H lúc nào củng ăn….
-tôi: kệ H…hihi…
-mẹ.cômy: thành công đúng không mấy đứa.nhìn mặt mấy con vui vẻ thế kia là bác biết đc rồi.
-tôi: dạ thành công bác.
-mẹ.my: thế thì tốt…quá hôm nay ăn uống 1bửa no say đi.
-co.my: sắm đc ăn cơm mẹ nấu rồi…
-mẹ.my: có học trò ở đó mà không nghiêm túc gì hết.
-co.my: bình thường mà.
Còn bọn tôi thì cười……….
Ăn uống xong thì đi ngủ….để chiều lên đường về hội an….
tôi mệt quá nên ngủ khì luôn.
Khi tỉnh dậy thì thấy MAI HƯƠNG và YẾN NHI ngồi nhìn tôi.
-tôi: gì vậy mọi người.
-maihương: không có gì….haha…
-ynhi: haha…
-tôi: gì mà cười gê thế…bộ H buồn cười lắm hả.
rồi PHƯƠNG LINH vào.
-plinh: mặt H như mèo ý….ra soi gương đi.
tôi vào nhà vệ sinh soi gương thì thôi rồi cái mặt của tôi giống mèo…chắc trò này chị UYÊN xử đây mà.
Tôi rửa sạch sẽ rồi vào.
-tôi: hứ…hay quá ha….dám vẽ bậy lên mặt H hả…làm H mất đi vẻ đẹp trai của mình.
-ynhi: oe….oẹ…thôi đi H ơi…đừng tự sướng quá lố nưa.
-maihương+plinh: haha…
Tôi nãn quá ra cái hồ gần nhà chơi….
ra tôi thấy chiếc xuồng…leo lên đó chèo ra hồ chơi luôn…
Ở giưa hồ công nhận mát và sướng thật….
rồi MAI HƯƠNG.CHỊ.UYÊN.PHƯƠNGLINH.CÔMY.TRẦM.QUỲNH cũng ra.
-maihương: cho đi với…
-tôi: con nít ở trong bờ đi.
-maihương: xíiiiii không thèm ở luôn ngoài đó đi.
-quỳnh: xem nè.
Nhỏ lấy 1 hòn đá phóng ra tôi…..
-tôi: thôi chơi gì kì vậy.
-quỳnh: có vào không thì bảo:
-tôi: không vào đâu.
Rồi QUỲNH và MAI HƯƠNG cùng lấy đá chọi ra tôi…
1người đủ tiêu rồi cái này tới 2 người…
ở lại cũng không đc mà vào cũng không xong…
Tôi lấy hơi giả vờ té xuống nước….rồi lặng xuốn dưới hồ…
Tôi thì lặng đc có gân 50s à….nhưng thế đủ làm cho mấy nhỏ trên đó sốt vía lên rồi…
Tới lúc tôi không ckiệu được nữa thì trồi lên…
Lên thì thôi rồi…. PHƯƠNG LINH và QUỲNH thì khóc bù lu bù loa…
Rồi ba mẹ cô MY củng chạy ra…
-tôi: haha…làm gì mà khóc gê thế.
-maihương: hứ dám lừa mọi người hả….cho chết nè
Mai HƯƠNG lấy đất chọi vào tôi.
-mẹ.comy: giỡn gì kì vậy con.lỡ có chuyên gì xẩy ra sao..
-tôi: dạ con xin lỗi…
tôi len lên bờ lại gần QUỲNN và PHƯƠNG LINH.
-tôi: thôi mà nín đi.
-plinh: hứ giận luôn.
Rồi nhỏ quay đi éo nhìn tôi 1 lần…
Vào nhà thì thấy PHƯƠNG LINH ngồi xem tivi.
-tôi: đừng giận H mà…
Nhỏ thì coi như tôi không tồn tại vậy…….
-tôi: thôi mà….đừng giận nưa mà…
Chị UYÊN đi vào.
-tôi: giúp e đi mà chị…làm sao để PHƯƠNG LINH hết giận đây.
-chị.uyên: có sức chơi có sức chiệu đi nhóc….chị không quan tâm….chị cũng giận chứ không phải riêng PHƯƠNG LINH đâu.
tôi thất thẽo ra ngoài thấy QUỲNH:
-tôi: helllo QUỲNH.
Nhỏ củng giả lơ quây đi….
Cả MAI HƯƠNG và YẾN NHI cũng vậy…híc..
không lẽ có tí chuyện vậy mà mọi người giận mình sao ta…
Tôi đi hỏi lại 1 lần nưa nhưng mọi người đèo không trả lời…
Tôi chán nãn ra chơi với mấy con bò.
-tôi: bò ơi…sao mà mọi người giận tau thế…tau đâu có quá đáng đâu.
Con bò thì cứ nhai nhai hoài…éo trả lời…chán nãn ra chơi với gà…nó thấy tôi lại củng chạy luôn.
Ai củng ghét mình như thế sao…híc…
Chuyện có thế củng giận à….không lẽ…..đây là lí do để mọi người từ một thằng nhà quê như mình sao…
Híc…néo là sự thật….thì đời quá nhọ….
Chiều mọi người không về….nói sáng mai mới về.
Trong nhà giờ tôi như người vô hình vậy…có co MY với ba mẹ cô MY là hỏi tôi thôi.
-tôi: cô ơi…sao ai cũng không nói chuyên với em hết vậy…híc..
-cô.my: em chơi quá đáng lắm mà….lỡ xẩy ra chuyện gì thì sao……
-tôi: em sai hả cô.
-cô.my: quá sai đi chứ….em bị gì thì mọi người lo lắm đấy…
tôi chán nãn lại xin lỗi QUỲNH vì nhỏ này dễ tính nhất.
-tôi: xin lỗi QUỲNH mà….
-quỳnh: tránh xa tôi ra…..tôi không quen với người đặt mạng sống mình lên bàn cân đâu.
-tôi: nhưng H đã xin lỗi mà.
-quỳnh: tôi nói là trách tôi ra mà.
-tôi: không trách đấy làm sao nào.
-quỳnh: cái đồ nhà quê tránh ra mau…….
Khi tôi nghe câu đó tôi thật sự thất vọng…không lẽ nhà quê lại bị như vậy sao.
-tôi: H hiểu rồi…
Tôi vào giường nằm suy nghỉ đủ điều hết…..nằm tới 9h vẫn không ngủ đc.có lẽ mình nên về nhà…vì về nhà có bamẹ vẫn nhớ đến mình.
Tôi đi bộ ra đường quốc lộ đón xe trong đêm về nhà…đi bộ khá xa….đường khó đi nữa…cko nên đi 30p mới tới đường.
vì khuya rồi nên không có xe…tôi vẫy 1chiếc xe contener lại xin đi nhờ….lúc đầu họ không cho đi nên tôi phải đưa tiền họ mới cho đi.
Chiếc xe chạy trong màn đêm…sương phủ đầy trên kính xe…..tôi lạnh…tôi cô đơn…mình đang vui vẽ cùng mọi người sao lại vậy nhỉ.
Rồi tôi chìm vào giấc ngủ….
tới ngã3 sát hach HUYỆN THĂNG BÌNH.tôi bảo họ dừng lại rồi gọi mamì lên đón.
-tôi: alo mẹ hả lên sát hạch đón con về đi mẹ.
-mẹ: sao về giữa đem hôm vậy con…đợi mẹ tí.
Trong lúc đợi mẹ tôi vào quán cafe lề đường gần đó gọi 1ly cafe không đường….uống 1 ngụm đắng ngắt….bình thường mình uống đc mà ta….có lẽ khi không có tâm trạng có uống nước đường cũng đắng….
Nhà tôi lên đây củng khá xa….
đang trong lúc đợi mẹ lên tôi ngồi nhìn trời nhìn mây….nhìn từng đàn xe đi trên quốc lộ 1A.có lẽ cuộc đời mình đi quá nhanh….quá vội….
Đang suy nghỉ lung tung thì có 1đám thanh niên đuổi đánh 1người…
Tôi thì không muốn dính vào chuyên không liên quan đến mình nhưng tôi vẫn ckạy lại cứu người đó…
Nói cứu vậy thôi chứ lại ăn đòn cùng nó thì đúng hơn….
Nhưng tôi đi đánh bao nhiên thằng kia đỡ giùm tôi….rồi đánh lại…hình như cậu ta biết võ thì phải…..
Tôi thấy thế thuận phong đang nghiên về mình nên lại gần đó lấy vài cục gạch nhào vào đập đại…
Người không biết võ khổ thế này đây….
1lúc sao tụi kia bị ăn gạch nhiều quá nên bỏ chạy hết…còn tôi với thằng kia.
-tôi: cậu có sao không?
-thằng.b: không sao còn cậu?
-tôi: cũng không sao..
-thằng.b: cảm ơn cậu đã giúp mình nha.
-tôi: không có gì…cậu ở đâu mà vào đây để bị đánh thế kia.
-thằng.b: nhà mình ở NAM PHƯỚC vào đây chơi bị đánh đây.
-tôi: hình như cậu biết võ mà vẫn bị đánh à.
-thằng.b: dù có biết võ 1người sao đánh lại 10ng.nhờ có cậu cho mình thêm dũng khí nên mới đánh đc đó..
-tôi: thôi vào quán uống nước nói chuyện.
-cchủquán: mấy đứa có sao không?
-tôi: dạ không sao?
-chủ..quán: tụi kia du côn lắm…ăn không ngồi rồi đánh nhau hoài à…
-tôi: dạ..
-thằnng.b: cậu tên gì? Nhà cậu ở đâu.
-tôi: nhà mình dưới BD ấy…mình tên H,mình đang đợi mẹ lên đón.
-thằng.b: mình tên NHẬT….
-tôi: mà cậu võ công cao gê quá.
-nhật: bình thường thôi.néo cậu thích khi nào rảnh mình có thể dạy cho cậu.
Tôi thì nghỉ nên biết chút võ…để phòng thân với lại mấy nhỏ có bị gì còn cứu chứ để mấy nhỏ xả thân vì mình hoài củng không được….mà nhỏ đâu còn nữa mà nhỏ.
-tôi: ùm mình thích học võ lắm….
-nhật: khi nào lên nhà mình rồi mình dạy cho…học ở lò võ ít lên lắm…vì rất đông học sinh…còn có người khác dạy dễ lên hơn.
-tôi: thế hả….
Đang nc thì mẹ tôi lên.
-tôi: thôi mình về đây tạm biệt cậu.
-nhật: tạm biệt nha.
Nhưng tôi nghỉ khuya thế này để cậu ấy ở lại lỡ bọn kia lại thì nguy mất.
-tôi: thôi xuống nhà mình chơi…..
-nhât: ùm…vậy đi….
Vậy là mẹ tôi chỡ tôi và cậu bạn mới quen về nhà…
Về tới con đường làng miền quê lại hiên lên…tuổi thơ…..con sông….cánh đồng lúa….bao ngày vui chơi cùng bè bạn….
Về đến nhà rôi vào tắm vì quá mệt….
mới tắm xong tôi không ngủ được nên ra ngoài hiên ngồi…cậu bạn ấy củng ra.
-nhật: cậu đang có chuyện buồn à…
-tôi: ùm…mình bị mọi người giận…chắc mọi người giận luôn mình rồi.
-nhật: không sao đâu…..từ từ sẽ hết mà.mà cậu học ở đâu.
-tôi: mình học ở hội an…
-nhật: còn mình học ở nam phước….
-trông nhà cậu yên bình gê….
-tôi: vì là nông thôn mà…nên phải vậy thôi.
-khi nào cậu về.
-nhật: có lẽ mai….
nc một lúc tôi vào ngủ….vì quá mệt nên tôi nằm xuống là ngủ liền.
Chap 53
sáng ra tôi ngủ dậy thằng bạn mới quen vẫn còn ngủ….tôi ra sân nhìn lại khu vườn ngôi nhà mà mình đã vắng bóng 1thời gian….
Khung cảnh vẫn vậy….hàng cây ngọn cỏ vẫn thế…mẹ thì một già hơn…có lẽ tuôi xuân không chừa một ai.
Tôi lết vào nhà đánh răng súc miệng rồi ra ngoài hiên ngắm cảnh ban mai.
-mẹ: sao con buồn vậy bộ có chuyện gì à.
-tôi: có lẽ con sẽ nghỉ học và đi làm tiếp thôi mẹ à.
-mẹ: sao vậy con..
-tôi: con thấy dòng đời nhiều chuyện xẩy ra quá…liệu con có đủ sức học hết 12 hay không…hay là học giữa chừng bỏ…phí vài năm đi học.
-mẹ: con cố gắn học đi…đi học lại là mẹ mừng lắm rồi….dù thế nào mẹ vẫn ủng hộ con.
-tôi: dạ cảm ơn mẹ.
-mẹ: con đi mua đồ ăn sáng cho bạn con dậy ăn đi.
Rồi tôi lấy chiếc dreem của ba ckạy xuống chợ mua đồ ăn sáng….chợ vẫn vậy…cái chợ này lúc xưa đã cho tôi bao nhiêu hồi ức về tuổi thơ đẹp…cho tôi xin 1vé về tuổi thơ.
-tôi: bán con 4 tô mỳ đem về cô ơi.
-cô.bánmỳ: H hả con.lâu lắm mới thấy xuống đây mua mỳ quán cô.
-tôi: dạ con bận đi học ạ.
-cô.bán.my: mà cô thấy con có vẺ trắng ra….và giống với người thành phố rồi đấy.
-tôi: vẫn như xưa thôi cô ơi…
Tôi tính tiền rồi chạy về…về tới thì thằng bạn đã dậy từ bao giờ.
-tôi: ăn sáng đi NHẬT.
-nhật: cảm ơn cậu nha.
-tôi: ở lại chơi hay là khi nào về vậy.
-nhật: có lẽ tí mình về….số điện thoại mình nè…có gì liên lạc.
rồi tôi lấy số nhá máy qua…
Tôi và thằng bạn ăn sáng xong thì tôi chở bạn ấy lên quốc lộ đón xe về…
-nhật: tạm biệt nhé.hẹn gặp lại cậu…nhớ lên học võ nha.
-tôi: oke tạm biệt nhé.
Rồi tôi trở về nha…về thì thấy mấy đứa bạn đi chăn bò….tôi củng đú đỡn chạy theo….đi chăn bò thì củng có cái vui của nó….
Không phải mình xóm tôi chăn mà có xóm khác nữa.
Nhớ lúc xưa đi thì chấp đội đá bóng…đá bóng đó rồi đánh nhau đó…
hôm nay củng không ngoại lê…
Nhưng là đá bóng….chứ không phải đánh nhau nữa….
Tôi chán đời nên vào đá luôn..
Đội bên kia toàn trâu không chạy quá gê nên đội tôi thua cay đắng…
-ku.ab: hì…giao hữu thôi….vui lắm ae ơi.
-tôi: vui quá đê- tôi hét lên.
xong vào lùm cây dương liễu ngồi chơi 1 lúc sau có mấy con nhỏ nào xuống…tôi thì éo quan tâm…mặt mấy thằng bạn tôi nói đủ điều.
-bạn1: á cô em….ở đâu mà lạc vào rừng cỏ mên mông vậy e.
-bạn2: em chân dài quá hình như không phải người ở đây thì phải.
-ku.ab: thôi mày ơ…con em họ tau ở hội an qua chơi thôi.đừng chọc nó nữa.
-bạn1: thế à…hèn gì chảnh gê.
-H lại đây noi chuyện mày.
-tôi: không có hứng nói chuyện đi.
Rồi một anh lớn tuổi trong xóm tôi lại nói chuyện.a đó tên TOÀN hơn 30t rồi mà vẫn chưa có vợ.
-atoàn: sao buồn vậy chú em.
-tôi: e đang chán đời đây.
Rồi ông anh đó lấy ra 1 gói prince và hút.
-tôi: cho xin điếu a.
-atoàn: nè em.
tôi thật ra củng không muốn hút nhưng mà nghe người ta nói khi buồn có điếu thuốt bầu bạn nên tôi mới hút.
Vừa hút vào sẹc liền….
-atoàn: không biết hút đừng có hút…a giờ bỏ không đc.a khuyên chú em đừng hút thì tốt hơn đấy.
-tôi: dạ…
-atoàn: nghe nói em đi học mà.
-tôi: dạ em đag đi học ở trường TQC hội an đó a…mà chán quá nên về đây.
-bạn1: nghe nói mày làm lớp trưởng mà…sao nghỉ vậy.
-tôi: không thích thì nghỉ học gì cho lắm bố.
-bạn2; tốt tốt về nhập hội chăn bò đê.
-tôi: oke….
Con nhỏ kia nghe tôi nói học trường TQC liền hỏi.
-nhỏ.nc: bạn học trường đó à?
-tôi: ừ.
-nhỏ.nc: khối nào vậy
-tôi: A.
-nhỏ.nc: học gê nha.còn làm lớp trưởng nửa.
-tôi. bình thường.
con nhỏ đó có vẻ thấy tôi trả lời cộc lốc nên im luôn.
-ku..ab: sao chảnh vậy mày…nc đường hoàng đi.
-tôi: có gì để nói đâu.
-bạn1: mày đang buồn à.
-tôi: ừ đang buồn.
-bạn2: bị gấu bỏ à.
-tôi: gần như vậy…
-bạn3: mày mà củng có ng yêu à…hồi cấp 2 bu theo nhỏ TRÂN hoài có đc đâu.
-tôi: đó là chuyện của tau….liên quan đến mày à.
-bạn3: láo thế mày…
-tôi:láo thì sao liên quan gì nữa à.
Nó định vào đánh tôi…nhưng đc mấy đứa can ra nên thôi.
Tôi lững thững…lê chân bước trên cánh đồng cỏ mên mông…xa xa cánh rừng tràm phòng hộ vẫn xanh um….tôi đi mãi đi mãi khi nhìn lại thì đã xa tụi xóm quá xa rồi…
Tôi nhìn lại thì nhận ra nơi này là gần nhà NHỎ Q.
-tôi: oày…sao mình lại đến nơi này hả….
Tôi định quây về thì gặp nhỏ Q. Đang đi cắt cỏ cùng với mẹ…
Nhỏ vẫn vậy…nhưng có vẽ tàn hơn lúc xưa thì phải…tôi chẳng quan tâm nên đi tiếp.
Thì nhỏ gọi.
-Q: Á H nè lâu ngày quá hì.
-tôi: ừ lâu nhỉ…
-Q: khoẻ không H.
-tôi: khoẻ.còn Q.
-Q: vẫn vậy……
-đi chơi không H.
-tôi: đi đâu…người yêu đâu mà rủ H.
-Q: chia tay rồi H ơi..
-tôi: vậy à…buồn nhỉ
Nhỏ này lúc xưa gay cho tôi bao nỗi đau….lừa tình tôi sao lại rủ tôi đi chơi nhỉ….đời sao mà khó đoán quá vậy nhưng tôi vẫn đi….
Nhỏ Q dẫn tôi đến một con sông có 1 cái chòi và hàng dừa nước.
-tôi: đẹp quá nhỉ…vậy mà H không biết.
-Q: nhưng lúc buồn Q thường ra đây ngồi nhìn con sông này lắm….nhắm mắt lại và cho nỗi buồn trôi theo dòng sông.
-tôi: có thật vậy không?
Tôi thử nhắm mắt lại….cảnh vật xung quanh yên tỉnh lạ thường….có 1cơn gió thổi vào mát rượi…tiếng chim hót….làm tâm trạng tôi rất thỏa mái….
-Q: Q nói đúng không?
-tôi: ùm….đúng tâm trạng thỏa mái thật.
-Q: yêu đương sao rồi H.
-tôi: vẫn vậy!
-còn Q.
-Q: bị bỏ rồi H à…vì Q đặt niềm tin quá nhiều…nên bị lừa lúc nào không biết luôn.
-tôi: đó là một bài học đấy….lần sau nhìn người mà yêu.
-Q:người như H á hả.
-tôi: như H không tốt lắm đâu Q.
-Q: sao vậy.
-tôi: thì không tốt chứ sao.
-thôi về nha.H đói bụng rồi.
-Q: ùm tối đi chơi nha.
-tôi: đi đâu….H mệt quá nên không đi được rồi…
Tôi tạm biệt nhỏ Q rồi về lại chỗ chăn bò….lúc đi thấy ít sao về lại nhiều thế này…
Tôi nhìn quanh thì ra là đây..
Có thêm vài chân dài khác nên mấy ku cậu bu lại tán hay sao ý…
Tôi lại nhưng không để tâm đến chuyện xung quanh…thì có 1tiếng gọi.
-ê nhóc H..đi đâu đây…
Tôi không nhìn lại mà trả lời cộc lốc.
-tôi: đi chơi chứ đi đâu….hỏi nhiều.
-dám nói với chị thế hả.
-tôi: hảaaaa? chị nào?
Tôi quây lại thì ra là bà chị 12.
-tôi:á e xin lỗi không biết chị…..
-chị.12: nhóc giỏi quá hì…dám quên cả chị luôn cơ à.
-tôi: tại em không quay lại mà…híc…
-mà chị đi đâu đây.
-chị.12: đi chơi chứ đi đâu…bộ mình nhóc biết chơi thôi hả.
-ku..ab: hêy da thì ra là e quen với thằng này à.
-chị.12: tên này bên hội an nỗi tiếng đào hoa đấy…
-ku…ab: vậy mà tương nó hiền lắm.
-chị.12: sao về đây nhóc
-tôi: nhà e ở đây mà.
-chị.12: thế hả…mai chị phải xuống chơi mơi đc.
-tôi: có gì mà chơi trời.
-chị.12: xuống quậy nát nhà nhóc luôn.
-tôi: thôi khôg cko xuống đâu.
-chị.12: không cho thì qua bên đó học xác định đi nha.
-tôi: em không học nưa đâu mà xác với không?
-thôi em về đây.
Tôi đi về cho dù bà chị đó vẫn gọi…
đôi chân bước đi trên mặt đất cát trắng cái nóng của miền trung như tấp vào mặt tôi.
tôi không biết mấy nhỏ với 2chị giờ thế nào rồi có còn nhớ đến mình không.có lẽ là không nhỉ…..
Nghỉ lại thời gian qua thật là vui biết bao nhiêu nhỉ…tất cả thứ mình làm giờ về con số 0 hay sao…
Tôi trở về nhà với tâm trạng khá buồn mẹ gọi ăn cơm tôi chẳng muốn ăn…
tôi lấy chiếc xe đạp teen của con em gái đạp đi dạo….dù trời rất nắng…néo ai mà có ở đó củng nghỉ là tôi điên……
Con đường trải nhựa bao năm tháng chống chọi với đoàn xe tải đa hư hỏng gần hết rồi,…tôi đạp 15p thì bắt gặp ngồi trường thời cấp 2 mà tôi học…
Nó vẫn vậy hàng phượng trên sân trường đã thay đổi nó đã lớn hơn một chút rồi…
dựng xe ở công….tôi vào trường bằng con đường bí mật mà hồi con đi học tôi hay trốn tiết để chơi game qua bao nhiêu năm tháng nó vẫn không bị bịt lại.
Tôi vào trường vào chiếc ghế đá quen thuột…nơi mà tôi cùng ngồi nói chuyện cùng bè bạn…..thời cấp2 có lẽ là vui nhất…hồn nhiên vui vẻ….ham học….
Nhìn vào lớp các cô cậu học sinh đang chăm chú học bài….có vài học sinh cá biệt bị bắt ra ngoài cửa đứng…có lẽ hồi đó tôi củng có….
nắng khiếp đi.nên tôi vào chiếc ghế đá dưới tán cây bàn ngồi nghỉ ngơi…
1cô gái đi ngang qua tôi nhìn thì hình như lớp trưởng hồi lớp9 của tôi.
Hình như cô ấy củng nhận ra tôi thì phải.
-lớptrương: cậu có phải là H không?
-tôi: ừ là mình đây….chào lớp trưởng.
-lớptrưởng: giờ mình có còn làm lớp trưởng nửa đâu mà H gọi vậy.
-H đi đâu đÂy.
-tôi: H đi thăm lại mái trường xưa đây.
-lớptrưởng: gê hì…đi xem lại nhưng kí ức bị đứng trụ cờ hả.
-tôi: có lẽ vậy.
-lớptrưởng: H học ở đâu rồi.
-tôi: học ở hội an. Còn lớp trưởng.
-lớptrưởng: um mình học ở HÀ LAM đó.
– lâu lâu quay lại mái trường xưa có cảm giác rất lạ H hì.
-tôi: ùm H củng thấy vậy…hihi..
Mà bạn đi đâu vậy.
-lớptrưởng: đi lên xem con em nó học thế nào.tình cờ gặp H luôn đó.
-tôi: ùm…nhìn dễ thương hơn xưa hì…không còn là cô bé chuột ckủi như ngày xưa.
-lớptrương:H vẫn còn nhớ biệt danh đó à.
-tôi: nhớ chứ sao không…lớp trưởng 9/2 no1 mà…
-lớptrương: thôi mình về đã…mẹ đang đợi.
-tôi: ùm…chào hẹn gặp lại.
-lớptrưởng: chào
Tôi nhìn cô lớp trưởng ngày nào đi khuất dần….để lại không gian yên tỉnh cho tôi…
tôi khác nước quá nên ra ngoài quán tạp hóa ngày nào tôi ăn hàng mua nước uống.
-tôi: cô ơi cho con 1chai sting đi cô.
-chủ.quán: đợi cô tí.
-á H lâu ngày quá con…đi thăm trường hả.
-tôi: dạ lâu ngày quá cô hì.
-chủ.quán: ùm…nhìn con đẹp trai hơn xưa
Đã nhớ một cuộc đờiThể Loại: Truyện dài
” Tôi không nghĩ nhiều người sẽ tin vào câu chuyện này, mọi người thích thì đọc không cũng chẳng sao không quan trọng. Nhưng...