mà đi dạo trên khắp các con phố của hội an,đèn lồng treo khắp nơi,người người nhộn nhịp qua lại tấp nập…..nhửng người nước ngoài nói xí la xí là tôi không hiểu cho lắm….tôi dừng chân lại một hàng đồ lưu niệm….tôi rạo mắt quanh các món đồ lưu niệm….tôi thấy một trái tim bị cắt nửa khá đẹp…chắc nó dành cho một cặp yêu nhau đây mà.
-tôi: chị cho em hỏi trái tim này nhiêu tiền chị.
-bánhàng: 70ngàn em,
-tôi: bán em đi chị.
-bánhàng: em có muốn khắc tên hay khắc gì lên đó không?
-tôi: dạ có chị.
-bánhàng: em muốn khắc gì đây.
Tôi suy nghỉ một lúc rồi nói
-tôi: dạ khắc nửa bên phải là ”H s2 L” ghi thêm một câu nửa là ”ngàn năm nhớ mãi cô bé năm ấy”
Còn nửa bên trái là ”L s2 H” là ghi là ” chàng trai năm ấy mãi mãi đợi người trở về”
-bánhàng: đợi tí nha em.
-tôi: dạ.
Trong lúc chờ đợi tôi đi quanh xem có gì đẹp không. 15phút sau củng xong
-bánhàng: của em đây.
-tôi: cảm ơn chị.
Tôi treo nó lên xe rồi trở về quán,tới cổng quán thì thấy chị QUỲNH GIAO đi đâu đó,tôi vội chạy theo xem sao.
Địa điểm chỉ vào là một quán bar.
quái chị QUỲNH GIAO vào đây làm gì nhỉ. Tôi gửi xe và vào trong quán
Thì gặp thằng cha bảo vệ đáng ghét.
-bảovệ: đủ tuổi chưa mà vào đây.
-tôi: dạ đủ rồi.
-bảovệ: chứng minh thư đâu đưa xem.
-tôi: dạ quên đem theo rồi chú.
Tôi mà nói tôi chưa đủ tuổi là bị đuổi ra liền cho nên đưa cho ông ta 200ngàn.
-tôi: chú giử uống cafe cho con vào vui chơi tí đi chú.
-bảovệ: thôi được rồi vào đi.
Tôi vội chạy vào quán
Vào thì thấy chị đang đứng ở bàn tiếp rựu
-tôi: cho e ly rựu chị.
-chịqgiao: quý khách đợi tí….
-ơ sao lại là em.
-tôi: không là em thì là ai….ở đây ồn qua ra ngoài nói chuyện.
Rồi chị ấy và tôi ra ngoài,dẫn chị ấy ra ông bảo vệ lườm luờm tôi hoài.
-tôi: chị giải thích cho em chuyện này là sao.
-chịqiao: chị muốn đi làm kiếm tiền trả em,với lại ở quán không làm gì chán quá.
-tôi: số tiền đó em không cần chị trả…chị em mà chị tính toán vậy à….quán mình thiếu gì việt mà phải đi làm cái này…chị có biết mấy chổ này phức tạp lắm không hả?
-chịqgiao: chị biết,nhưng chị thích làm cái này.
-tôi: thôi được rồi,coi như em nhìn lầm chị vậy….uổng công em mang chị từ lâm đồng ra đây,để chị thoát khỏi cảnh cô đơn hiu quạnh một mình….tiền đó chị không cần trả em đâu….coi như em giúp người vậy.
-chào chị em đi……chị nhớ cẩn thận….lần cuối cùng em quan tâm chị đấy.
Tôi lên xe phóng với tốc độ 80km/h về quán…toàn chuyện gì đâu không hết chuyện PHƯƠNG LINH rồi đến chị QUỲNH GIAO nửa…chán quá.
Tôi về quá chào chị UYÊN và a ĐỨC một tiếng rồi vào phòng….
Nằm chán quá tôi lại lấy xe ra cầu an bàn hóng mát trước khi đi tôi lấy thêm 2 lon bia nửa,dựng xe xuống bật chân chống giữa lên khưi bia và ngồi uống một mình
Ngồi ngẩm nghỉ cuộc đời quá nhiều cặm bẫy và thử thách. Không biết sống sao cho vừa lòng hết mọi người được đây nửa.
Nhìn lại mình một thằng nhà quê lên thành phố đi làm rồi gặp được a ĐỨC rồi có mấy cô người yêu xinh đẹp nết na. Nghỉ lại thấy mình quá may mắn,nhưng mọi chuyện nó đi quá nhanh.
Uống một ngụm bia…..bia thơm mùi lúa mới đắng đắng đậm chất bia.
Ngồi nhìn dòng sông hững hờ trôi,dòng xe cộ qua lại lòng tôi bồi hồi mang một nỗi niềm riêng.
1lon bia đã ra đi và tiếp tục lon thứ hai,định uống nhưng có người giật của tôi người đó chính là chị QUỲNH GIAO.
-tôi: chị đi làm đi ra đây làm gì.
-chịqgiao: chị xin lỗi!
-tôi: chị có gì mà phải xin lỗi….con đường chị đi do chính chị chọn em có quyền gì mà xen vào hả chị.
-chịqgiao: chị đã hiểu rồi….đã hiểu.
-tôi: chị hiểu được gì.
-chịggiao: em muốn tốt cho chị giúp chị thoát khỏi cái tệ nạn kia…chị không nhửng không rút ra bài học mà ra đây con đi làm quán bar chị xin lỗi.
-tôi: con đường chị đi do chị chọn mà.
-chịqgiao: em đừng nói vậy nửa được không…..huhu.
-tôi: khóc gì chị…..thời gian qua chị đi làm ở cái nơi đó có lúc nào chị nghỉ đến cảm giác của em không….hôm nay em theo dõi chị mới biết được. đấy chứ.
-chịqgiao: chị xin lỗi….chị muốn tự kiếm tiền trả em.
-tôi: vậy chị có xem em là một người em không?
-chịqgiao: có chứ.
-tôi: vậy thì chị tính toán làm gì,số tiền đó đâu có bao nhiêu đâu hả chị….khi nào có trả củng được thôi mà…..em có đòi chị đâu.
-chịqgiao: chị biết rồi….em tha lỗi cho chị nha. Chị nghỉ rồi không làm ở đó nửa.
-tôi: móc tay với nhau đi.
-chịqgiao: oke
-chị hứa với e là sẽ không bao giờ làm ở đó nửa…chị hứa.
-tôi: vậy là được rồi….về thôi chị.
-chịqgiao: về em.
Tôi chở chỉ về quán rồi phóng xe đi lại….tôi đến hiệu vàng bạc mua một sợ dây đeo chân rồi đem tới văn phòng phẩm nhờ người ta gói sợ dây đó và nửa trái của trái tim …
Tôi mua một sợ dây đeo chân….vì tôi muốn tặng cho PHƯƠNG LINH,vì nhỏ đeo nó thì nhỏ có ở phương trời xa nào…sợi dây đó sẽ xích nhỏ lại và mãi nhớ đến tôi.
Gói xong tôi đem thẳng tới nhà nhỏ luôn.
-tôi: cho con gặp LINH một lúc được không ạ.
-baplinh: cậu về đi,để con gái tôi yên.
-tôi: một lúc thôi mà bác.
-baplinh: không được,cậu về đi con gái tôi ngủ rồi.
-tôi: néo bác không cho con gặp con sẽ đợi mãi ở đây.
-baplinh: cậu thích làm gì thì làm.
Ba PHƯƠNG LINH quá vô tình…tính tình phong kiến quá….nhưng tôi nhất định phải gặp nhỏ cho bằng được…..
Tôi ra vỉa hè đối diện nhà nhỏ ngồi đợi….
Đợi tới 11h vẫn không có động tỉnh gì….tôi thấy lạnh….rất lạnh….màn đêm sương rơi thấm ước bờ vai tôi nỗi cô đơn chợt hiện về
Tôi nghỉ nhất định tối nay phải gặp được e PHƯƠNG LINH à.
Nhưng giờ tôi có cảm giác nhói ở lồng ngực…..sao ngực lại đau ngay lúc này chứ….sao lại vậy,ông trời ơi,chẳng lẻ ông củng muốn cấm con yêu PHƯƠNG LINH hay sao.
Tôi phó tính mạng mình cho ông trời…..tôi vẫn ngồi ôm ngực đợi chờ một cái gì đó rất mơ hồ.tưởng chừng như không có,mỗi lúc một đau hơn và tôi đã gục xuống lề đường.
*******
Chap 87(phiên bản tiếng quảng nam.kaka)
Cuộc sống có cái ảo cái thật….tình yêu củng rứa yêu ảo yêu thật củng đèo là yêu.yêu ảo nhưng tình thật.con người lập trường không có mới xem nó là ảo,hay ganh tỵ một điều gì đó mình làm không được mới gọi nó là ảo,riêng tình yêu đối với tôi thì không có gì là ảo cả,nó mang đậm chất tình cảm của hai trái tim và cuộc đời tôi củng rứa.
Cuộc sống của kẻ đào hoa mô có sướng,nhiều lúc ngồi suy nghỉ nên chọn ai. Nên yêu ai mới tốt cho người trong cuộc. Tôi đã quyết định đúng khi chọn cả 3 vì họ củng như tôi và Tôi củng như họ mà thôi
+trưa hôm ni MAI HƯƠNG núa là phải phục thù thằng này,tôi không thể cản nhỏ được vì việt nhỏ làm củng vì tôi thôi mà.
MAI HƯƠNG,YẾN NHI,PHƯƠNG LINH,QUỲNH và vài đứa bạn trong lớp đợi tụi kia ở cổng trường còn tôi thì gọi thêm vài người bạn trong nhóm của anh ĐỨC nửa đến giúp một tay.
-maihương: sao tụi nó lâu ra kinh rứa H.
-tôi: không biết nửa,để xem thử đã.mà đợi ở cổng trường có làm răng không ri?
-yếnnhi: có răng đấy H.
-tôi: giờ làm răng đây
-maihương: hay mình theo dỏi tụi nó đi H!
-tôi: vậy củng được,chứ biết sao giờ.
Rồi tụi nó củng ra tụi tôi theo dõi tới một đoạn đường vắng thì mấy anh trong nhóm anh ĐỨC ra chặn đường tụi nó lại.
-bạnađức: thằng nào đánh thằng em tau.
-dêcụ2:đánh ai mấy anh?
-maihương: không nhớ chuyện lúc ra chơi à?
-dêcụ1: tau đánh đấy thì sao.
-yếnnhi: thế thì giờ tụi này đánh lại được không.
-dêcụ3: néo đủ khả năng đánh lại.
Rồi một anh trong nhóm a ĐỨC ra đánh với nó,thằng này củng thuột dạng biết võ,cuối cùng anh kia thua,thằng dê cụ thắng
-dêcụ2: haha….gà thế là cùng:
-ynhi: ta đánh với tụi mi được không?
-dêcụ2: được đánh thì đánh chứ sợ đệch gì.
Rồi 2 người lao vào đánh với nhau
-maihương: thằng này dùng taekwondo thì phải.
-tôi: rứa có thắng được không rứa HƯƠNG.
-maihương: không biết nửa,hình như sức khoẻ YẾN NHI giảm đi khá nhiều rồi.
-tôi: H lo quá.
-quỳnh: tụi mình phục thù mà,chứ mô phải thi tài gì mô mà đánh tay đôi
-bạnađức: đúng rồi đó mấy e.
-maihương: xông vào luôn đi mọi người.
rồi tất cả mọi người đèo xông lên trừ PHƯƠNG LINH,QUỲNH.
bên tôi đông hơn,nên đánh thắng là chuyện bình thường
-dêcụ1: tụi mày chơi đẻo.
-maihương: tụi này đi phục thù chứ không phải đi solo nha,đừng có mà ý kiến
-ai đánh người yêu bà ra đây.
-dêcụ2: giờ tụi tau đã thua muốn chém muốn giết gì cứ việt.
-bạnađức: chú em nói như phim tàu vậy,học câu đó ở đâu thế,haha
-ta nói cho mấy chú em biết,học sinh thì lo đi học đi chớ đánh thằng e tau nửa nha,néo tình trạng này mà còn tái diễn thì xát định là vừa
-bạnađức2: giờ thì biến….
Tụi nó đã bỏ đi
-tôi: cảm ơn mấy anh nha.
-bạnađức: không có gì đâu,e của anh ĐỨC như e của anh thôi,có gì thì gọi tụi anh
-tôi: dạ.
-bạnađức2: thôi tụi anh đi đây
-tôi: dạ tụi anh đi.
chúng tôi lên xe về nhà lần này tôi về quán luôn chứ không qua nhà MAI HƯƠNG nửa,
PHƯƠNG LINH đi theo tôi về quán có lẽ chiều hôm nay sẽ dẫn nhỏ về nhà nói chuyện với ba mẹ nhỏ mới được
Về quán thì chị UYÊN đang nấu cơm
-tôi: hù…..
-chịuyên: không sợ…..hihi.em đi học về đó à.
-tôi: dạ,chị nấu gì mà ngon rứa.
-chịuyên: nấu sường chua ngọt em
-nếm thử nè.
Tôi ăn vào đúng là ngon thật,chị nấu ăn thì tuyệt cú mèo rồi.
-tôi: chị QUỲNH GIAO không về luôn hả chị.
-chịuyên: có mà về khuya lắm.
-tôi: lạ nhỉ,chị ấy đi mô rứa hề….em phải tìm hiểu kỉ mới được.
-chịuyên: đúng đó em,tìm hiểu đi chị củng lo quá
-chuyện PHƯƠNG LINH sao rồi.
-phươnglinh: có lẽ là chiều ni em về nhà nói chuyện với ba mẹ chị à.
-chịuyên: đúng đó em,bỏ đi hoài củng không tốt đâu em,ba mẹ em chắc lo lắm đấy.
-plinh: dạ có lẽ vậy.
Tôi đang đi vào thì chị UYÊN gọi tôi.
-chịuyên: nhóc ơi,có ai gửi cho em bức thư kìa.
-tôi: đâu chị.
-chịuyên: trên bàn học em đó.
-tôi: dạ.
Tôi và PHƯƠNG LINH vào phòng thì thấy bức thư trên bàn,tôi vội xé ra đọc.
+gửiH:
Còn nhớ mìh chứ chắc H rất tò mò về mình đúng không nào?
Mình sẽ sớm xuất hiện thôi,không lâu lắm đâu,hội an đẹp thật mình đi chơi nhiều nơi lắm rồi,mình đi chơi chán rồi.giờ muốn gặp H thôi,nhưng chưa đến lúc…..hihi….
à mà thôi 9h tối mai gặp nhau đi,mình thay đổi ý định rồi,mai gặp nhau ở công viên nha,không gặp không về,
Vậy nha!
người bí mật thân gửi!!!
Tôi đọc cái bức thư thấy bá độ thiệt,tự hỏi rồi tự trả lời luôn,
-phươnglinh: giờ làm răng đây H
-tôi: chắc mai đi gặp chứ biết mần răng chừ.
-phươnglinh: H nên đi gặp đi,cứ như ri miết không tốt mô.
-tôi: ùm.
-thôi vào tắm rửa ăn cơm ngủ trưa rồi chiều qua nhà LINH.
-phươnglinh: dạ
Ăn cơm ngủ nghỉ xong tôi mặc lên một bộ đồ khá đoàng hoàng….và chở PHƯƠNG LINH qua nhà.
Qua thì đầy đủ không thiếu ai cả: ba mẹ và bác PHƯƠNG LINH nửa.
-baplinh: mày đi đâu mấy hôm nay?
tôi và nhỏ đèo quỳ xuống.
-plinh: dạ con không thể chiệu đựng được sự gượng ép của ba mẹ nửa…nên con mới bỏ đi….chuyện bỏ đi con xin lỗi…
-baplinh: không xem người cha này ra gì nửa à…..
-mẹplinh: anh thôi mà,con nó biết lỗi rồi.
-baplinh: cậu kia về đi.
Còn mày ở nhà không đi đâu nửa….tau đã đặt vé máy bay mai lên đường.
-plinh: ba….huhu….huhu
-tôi: mong bác suy nghỉ lại.
-baplinh: không có suy nghỉ gì cả….cậu về đi.
Tôi lững thững ra về……bác PHƯƠNG LINH tiễn tôi ra cổng
-bácplinh: về đi con,rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi.
hạnh phúc nằm trong tay con đó.
-tôi: dạ
Trên đường về tôi suy nghỉ mãi câu cuối của bác PHƯƠNG LINH nói.
Hạnh phúc nằm trong tay tôi là sao nhỉ…..khó hiểu quá.
Tôi không về quán mà đi dạo trên khắp các con phố của hội an,đèn lồng treo khắp nơi,người người nhộn nhịp qua lại tấp nập…..nhửng người nước ngoài nói xí la xí là tôi không hiểu cho lắm….tôi dừng chân lại một hàng đồ lưu niệm….tôi rạo mắt quanh các món đồ lưu niệm….tôi thấy một trái tim bị cắt nửa khá đẹp…chắc nó dành cho một cặp yêu nhau đây mà.
-tôi: chị cho em hỏi trái tim này nhiêu tiền chị.
-bánhàng: 70ngàn em,
-tôi: bán em đi chị.
-bánhàng: em có muốn khắc tên hay khắc gì lên đó không?
-tôi: dạ có chị.
-bánhàng: em muốn khắc gì đây.
Tôi suy nghỉ một lúc rồi nói
-tôi: dạ khắc nửa bên phải là ”H s2 L” ghi thêm một câu nửa là ”ngàn năm nhớ mãi cô bé năm ấy”
Còn nửa bên trái là ”L s2 H” là ghi là ” chàng trai năm ấy mãi mãi đợi người trở về”
-bánhàng: đợi tí nha em.
-tôi: dạ.
Trong lúc chờ đợi tôi đi quanh xem có gì đẹp không. 15phút sau củng xong
-bánhàng: của em đây.
-tôi: cảm ơn chị.
Tôi treo nó lên xe rồi trở về quán,tới cổng quán thì thấy chị QUỲNH GIAO đi đâu đó,tôi vội chạy theo xem sao.
Địa điểm chỉ vào là một quán bar.
quái chị QUỲNH GIAO vào đây làm cái chi ri. Tôi gửi xe và vào trong quán
Thì gặp thằng cha bảo vệ đáng ghét.
-bảovệ: đủ tuổi chưa mà vào đây.
-tôi: dạ đủ rồi.
-bảovệ: chứng minh thư đâu đưa xem.
-tôi: dạ quên đem theo rồi chú.
Tôi mà nói tôi chưa đủ tuổi là bị đuổi ra liền cho nên đưa cho ông ta 200ngàn.
-tôi: chú giử uống cafe cho con vào vui chơi tí đi chú.
-bảovệ: thôi được rồi vào đi.
Tôi vội chạy vào quán
Vào thì thấy chị đang đứng ở bàn tiếp rựu
-tôi: cho e ly rựu chị.
-chịqgiao: quý khách đợi tí….
-ơ sao lại là em.
-tôi: không là em thì là ai….ở đây ồn qua ra ngoài nói chuyện.
Rồi chị ấy và tôi ra ngoài,dẫn chị ấy ra ông bảo vệ lườm luờm tôi hoài.
-tôi: chị giải thích cho em chuyện này là răng đây.
-chịqiao: chị muốn đi làm kiếm tiền trả em,với lại ở quán không làm gì chán quá.
-tôi: số tiền đó em không cần chị trả…chị em mà chị tính toán vậy à….quán mình thiếu gì việt mà phải đi làm cái này…chị có biết mấy chổ này phức tạp lắm không hả?
-chịqgiao: chị biết,nhưng chị thích làm cái này.
-tôi: thôi được rồi,coi như em nhìn lầm chị vậy….uổng công em mang chị từ lâm đồng ra đây,để chị thoát khỏi cảnh cô đơn hiu quạnh một mình….tiền đó chị không cần trả em đâu….coi như em giúp người vậy.
-chào chị em đi……chị nhớ cẩn thận….lần cuối cùng em quan tâm chị đấy.
Tôi lên xe phóng với tốc độ 80km/h về quán…toàn chuyện gì đâu không hết chuyện PHƯƠNG LINH rồi đến chị QUỲNH GIAO nửa…chán quá.
Tôi về quá chào chị UYÊN và a ĐỨC một tiếng rồi vào phòng….
Nằm chán quá tôi lại lấy xe ra cầu an bàn hóng mát trước khi đi tôi lấy thêm 2 lon bia nửa,dựng xe xuống bật chân chống giữa lên khưi bia và ngồi uống một mình
Ngồi ngẩm nghỉ cuộc đời quá nhiều cặm bẫy và thử thách. Không biết sống sao cho vừa lòng hết mọi người được đây nửa.
Nhìn lại mình một thằng nhà quê lên thành phố đi làm rồi gặp được a ĐỨC rồi có mấy cô người yêu xinh đẹp nết na. Nghỉ lại thấy mình quá may mắn,nhưng mọi chuyện nó đi quá nhanh.
Uống một ngụm bia…..bia thơm mùi lúa mới đắng đắng đậm chất bia.
Ngồi nhìn dòng sông hững hờ trôi,dòng xe cộ qua lại lòng tôi bồi hồi mang một nỗi niềm riêng.
1lon bia đã ra đi và tiếp tục lon thứ hai,định uống nhưng có người giật của tôi người đó chính là chị QUỲNH GIAO.
-tôi: chị đi làm đi ra đây làm cái chi.
-chịqgiao: chị xin lỗi!
-tôi: chị có chi mô mà phải xin lỗi….con đường chị đi do chính chị chọn em có quyền gì mà xen vào hả chị.
-chịqgiao: chị đã hiểu rồi….đã hiểu.
-tôi: chị hiểu được cái chi
-chịggiao: em muốn tốt cho chị giúp chị thoát khỏi cái tệ nạn kia…chị không nhửng không rút ra bài học mà ra đây con đi làm quán bar chị xin lỗi.
-tôi: con đường chị đi do chị chọn mà.
-chịqgiao: em đừng nói vậy nửa được không…..huhu.
-tôi: khóc gì chị…..thời gian qua chị đi làm ở cái nơi đó có lúc nào chị nghỉ đến cảm giác của em không….hôm nay em theo dõi chị mới biết được. đấy chứ.
-chịqgiao: chị xin lỗi….chị muốn tự kiếm tiền trả em.
-tôi: vậy chị có xem em là một người em không?
-chịqgiao: có chứ.
-tôi: vậy thì chị tính toán làm gì,số tiền đó đâu có bao nhiêu đâu hả chị….khi nào có trả củng được thôi mà…..em có đòi chị đâu.
-chịqgiao: chị biết rồi….em tha lỗi cho chị nha. Chị nghỉ rồi không làm ở đó nửa.
-tôi: móc tay với nhau đi.
-chịqgiao: oke
-chị hứa với e là sẽ không bao giờ làm ở đó nửa…chị hứa.
-tôi: ri là được rồi….về thôi chị.
-chịqgiao: về em.
Tôi chở chỉ về quán rồi phóng xe đi lại….tôi đến hiệu vàng bạc mua một sợ dây đeo chân rồi đem tới văn phòng phẩm nhờ người ta gói sợ dây đó và nửa trái của trái tim …
Tôi mua một sợ dây đeo chân….vì tôi muốn tặng cho PHƯƠNG LINH,vì nhỏ đeo nó thì nhỏ có ở phương trời xa nào…sợi dây đó sẽ xích nhỏ lại và mãi nhớ đến tôi.
Gói xong tôi đem thẳng tới nhà nhỏ luôn.
-tôi: cho con gặp LINH một lúc được không ạ.
-baplinh: cậu về đi,để con gái tôi yên.
-tôi: một lúc thôi mà bác.
-baplinh: không được,cậu về đi con gái tôi ngủ rồi.
-tôi: néo bác không cho con gặp con sẽ đợi mãi ở đây.
-baplinh: cậu thích làm gì thì làm.
Ba PHƯƠNG LINH quá vô tình…tính tình phong kiến quá….nhưng tôi nhất định phải gặp nhỏ cho bằng được…..
Tôi ra vỉa hè đối diện nhà nhỏ ngồi đợi….
Đợi tới 11h vẫn không có động tỉnh gì….tôi thấy lạnh….rất lạnh….màn đêm sương rơi thấm ước bờ vai tôi nỗi cô đơn chợt hiện về
Tôi nghỉ nhất định tối nay phải gặp được e PHƯƠNG LINH à.
Nhưng giờ tôi có cảm giác nhói ở lồng ngực…..sao ngực lại đau ngay lúc này chứ….sao lại vậy,ông trời ơi,chẳng lẻ ông củng muốn cấm con yêu PHƯƠNG LINH hay sao.
Tôi phó tính mạng mình cho ông trời…..tôi vẫn ngồi ôm ngực đợi chờ một cái gì đó rất mơ hồ.tưởng chừng như không có,mỗi lúc một đau hơn và tôi đã gục xuống lề đường.
Chap 88
Tình yêu là gì nhỉ?một trò chơi của số phận hay là một phép thử của ông trời…khi yêu một ai yêu hết mình hay sao?với tôi một khi yêu là yêu hết mình.
Tôi gục xuống và xỉu lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy thì tôi đang được truyền nước ở bệnh viện….có PHƯƠNG LINH ngồi ngủ gục….cả MAI HƯƠNG nửa.
sao mình lại ở đây ta món quà của mình đâu rồi tôi nhìn quanh thì thấy nó trên đầu giường của mình.
rồi PHƯƠNG LINH tỉnh giấc.
-plinh: sao rồi H. Làm LINH lo quá à.
-tôi: không sao đâu LINH. Ai đưa H vào đây vậy?
-plinh: LINH và ba mẹ LINH đưa vào đó….H vì LINH mà không chiệu nằm bệnh viện cho khỏi hẳn à…
-tôi: ùm. H sợ mất LINH quá nên mới vậy. Nhưng mà H vẫn còn ngồi đây mà.
-plinh: lần sau không được vậy nửa nghe chưa.
-tôi: ùm….mà sao ba mẹ LINH cho linh vào đây vậy.
-plinh: ba mẹ LINH qua nước ngoài lại rồi.
Có gửi cho H bức thư nè
-tôi: vậy à đưa H xem.
tôi đọc bức thư.
+nội dung như sau:
chào cậu khi cậu đọc bức thư này là bác đã ra nước ngoài rồi. Bác đi nhưng bác không dẫn theo bé linh vì nghỉ ra là nên để nó lại việt nam sẽ tốt hơn.
Tình cảm của cậu dành cho con bé bác Hiểu nhưng nó còn quá nhỏ để yêu đương,nó còn phải học nửa….người cha người mẹ nào mà muốn con gái mình yêu đương sớm chứ.
Nhưng với cậu thì bác chỉ cho phép giới hạn của học trò….vì cậu không màn tính mạng mình mà giữ con bé ở lại bên cậu…
bác là mẹ nó nên bác hiểu tính nó….xưa giờ nó ít cãi lời ba mẹ lắm trừ khi chuyện đó nó khó chấp nhận được,chuyện này củng vậy.
suốt ngày nhìn con bé giống như người mất hồn,không ăn không uống 2bác lo lắm nhưng không làm gì được….nó mà làm sao thì 2 bác hối hận mất.
Còn việt mai mối cho thằng kia 2 bác nhận sai vì ba bé LINH không suy nghỉ kỉ cho lắm…..bác đuổi thằng đó đi rồi vì cậu ta ăn ở như vợ chồng với một cô gái khác nhưng vẫn còn thích bé LINH. Cho nên để bé LINH đi với nó là điều không thể.
Còn cậu,cậu là một chàng trai nông thôn.qua lời kể của bác PHƯƠNG LINH thì bác biết tính con rất thật thà và yêu thương con gái bác…nhưng độ tuổi của 2 đứa chưa đủ chính chắn để yêu….nên chỉ dừng lại ở tuổi học trò quan tâm học hành với nhau.
Giờ 2bác đi để con bé lại….mong con hãy trông chừng giùm bác….vì bác biết nó chỉ nghe lời con…2bác thương nó lắm vì nhỏ giờ nó thiếu tình thương của ba mẹ.
Và còn một điều nửa 2 bác biết được,cậu chính là cậu bé năm xưa đã cứu con gái bác cho nên bác mới để bé LINH lại….hi vọng gặp lại con sớm nhất
đọc xong bức thư lòng tôi có chút vui lạ thường.
-plinh: ba mẹ LINH nói gì thế H.
-tôi: đọc đi LINH
-plinh: thì ra ba mẹ đã hiểu rồi.
-tôi: vui không LINH.
-plinh: dạ vui.
-thế là được ở bên cạnh H rồi.
-tôi: H củng vui lắm.
-maihương: H tỉnh rồi à,khoẻ chưa H.
-tôi: ùm khoẻ rồi ngủ nửa đi còn sớm mà.
-maihương: không ngủ nửa,hết buồn ngủ rồi.
-tôi: vào đây khi nào thế HƯƠNG.
-maihương: vào lúc sáng H ơi.
-tôi: không đi học luôn hả?
-maihương: H bị vậy tâm trạng đâu mà đi học.
-tôi: trời đi học rồi trưa về vào thăm củng được mà.
-maihương: nhưng vậy HƯƠNG học không có vào gì hết.
-tôi: khi nào H ra viện vậy?
-plinh: có lẽ xuất viện được rồi đó.
-tôi: oh year được ra viện rồI.
-maihương: xem H mừngg chưa kìa.
2 nhỏ dẫn tôi ra làm thủ tục xuất viện rồi về quán lại.
Về tới quán tôi thấy yêu cái quán này quá đi mất….
-chịuyên: khoẻ hẳn chưa đấy nhóc.
-tôi: dạ khoẻ rồi.
-à mà báo cho chị biết là PHƯƠNG LINH được ở lại đây học rồi.
-chịuyên: vậy là tốt rồi….nhìn nhóc vui vậy là biết khỏi cần nói rồi.
-tôi: a ĐỨC đâu rồi chị.
-chịuyên: ra đn rồi em.
-tôi: thuý kiều với con nhỏ kia đâu rồ.
-chịuyên: đi chơi đâu đó rồi….
-tôi: dạ
Tôi quên mất cái vụ gặp cái người bí ẩn kia mất.
Tôi vào phòng bảo 2 nhỏ về rồi thay bộ đồ đi tới công viên….
Tới xem phim tình cảm hàn quốc mà ngán.
Tôi đợi tới 10h không thấy ai tới nên về luôn,tối hôm qua tôi trể hẹn nhưng tối nay tôi vẫn còn hi vọng thể gặp được người bí ẩn kia chứ.híc.
tôi về quán và tự thưởng cho mình một giấc ngủ….
Sáng dậy đánh răng súc miệng xong ra làm ly cafe.
-tôi: oày sáng nay là chủ nhật hả ta.
-có sự kiện gì không nhỉ.
tôi nghỉ nên về quê chơi….nhớ nhà quá,tôi âm thầm về nhà chơi,không cho mấy nhỏ đi theo…
Muợn xe chị UYÊN về.
Tới nhà thì mẹ đang nói chuyện với cái bà nào đó.
-mẹ: về chơi hả con.
-tôi: dạ.
-bạnmẹ: con trai chị hả.
-mẹ: ùm còn trai tôi đó.
-bạnmẹ: có con lớp gê.
-mẹ: nhỏ chứ lớn đâu.
-mà về làm gì thế con.
-tôi: dạ chủ nhật nên con về mẹ.
-mẹ: ùm,về chơi củng được con.
-bạnmẹ: con học lớp mấy rồi.
-tôi: dạ con học lớp 10
-bạnmẹ: học ở đâu con.
-tôi: dạ học hộ an cô.
-bạnmẹ: cô củng đó thằng học đại học,và một đứa con gái học lớp 11.
-tôi: dạ.
tôi không quan tâm nửa vào thả mình xuống giường lôi cái điện thoại ra chơi trò con rắn….tôi thích cái trò này lắm….
Đang chơi ngon lành thì mẹ gọi.
-mẹ: H ơi.
-tôi: gì thế mẹ.
-mẹ: chở cô S về giùm mẹ cái.
Tưởng đâu đc về quê ngủ một giấc chứ,ai dè phải chở cái bà này về.
-tôi: dạ.
Tôi lấy xe ra rồi chở bà cô này về….trên xe bả hỏi tùm lum hết,nào là con học giỏi không?xe này của con hả?rồi còn nhỏ tuổi mà đi xe máy rồi à.
Tôi ầm ừ cho qua chuyện chứ bà này không hợp gu nói chuyện.
Nhà bà cô này xa quá trời luôn đi 40phút mới tới…..ngốn hết của tôi 30k tiền xăng. LX là cái máy uống xăng mà….híc.
Tới nhà thì cái nhà cấp 4 nhưng bên trong nội thất rất víp.
Thấy mấy thằng ngồi đó….có cả con gái bà cô này nửa….
Tụi nó nhìn tôi trừng trừng liết liết tôi éo quan tâM
-tôi: thôi con về nha cô.
-bạnmẹ: ở lại ăn cơm rồi về con.
-tôi: dạ thôi
-bạnmẹ: đã đến đây rồi thì ở lại chơi luôn con.
Tôi biết không thể từ chối nên ở lại luôn…..
Tụi kia thì éo chào tôi….và tôi củng éo chào lại….
-bạnmẹ: bé na chở mẹ đi chợ con.
-conbạnmẹ: có bạn con ở đây mà mẹ.
-mẹ bảo tên kia chở đi kìa.
-bạnmẹ: cái con bé này,người ta là khách mà.
-tôi: dạ thôi để con chở đi củng được cô ơi.
-bạnmẹ: vậy phiền con quá.
Tôi thì chúa ghét cái thể loại gái ham chơi….nên tôi không xem tụi nó là cái gai gì trong mắt mình cả.
Chở bà cô này đến chợ ai củng nhìn….tôi thì không biết vì sao nhìn tôi cả……
Tôi để bà cô đó vào chợ còn tôi ngồi trên xe chơi trò con rắn tiếp.
Đang chơi thì một bà cụ la làng.
-bàcụ: quớ làng ơi tụi này lấy vé số của tôi.
Tôi tò mò lại xem thử,bà cụ thì cứ chụp tay thằng kia,còn thằng kia thì cứ đẩy bà cụ ra.
-cướp: tránh ra cái bà già này,ai lấy vé số bà.
-bàcụ: trả lại cụ đi mà….cả nhà cụ đèo nhờ vào tiền vé số cả đấy.
-cướp: đó là chuyện của bà mà.
Tôi thì thương người già với trẻ em lắm cho nên tôi lại góp vui luôn.
-tôi: a kia trả vé số lại cho bà cụ đi.
-cướp: mày là thằng nào.
-tôi: tôi là tôi….nhưng tôi nói a trả vé số lại cho bà cụ đi.
-cướp: tau không lấy.
-tôi: néo tôi tìm ra vé số trên người ông thì sao,ông chiệu gì.
-cướp: chiệu gì tôi củng chiệu.
-tôi: vậy ông cởi quần dài ông ra đi.
-ngườidân: thằng này điên rồi tự nhiên bảo người ta cơi quần ra là sao nhỉ.
-cướp: sao lại bảo tau cởi quần ra.
Rồi một chú công an viên đến.
-c.aviên: có chuyện gì mà tụ tập lại đây thế?
-tôi: dạ tên này cướp vé số bà cụ này chú ơi.
-bàcụ: đúng đó.
-cướp: có bằng chứng gì không mà nói tau lấy.
-tôi: thì ông cởi quần dài ông ra rồi tôi sẽ có bằng chứng.
-c.aviên: đc theo lời cậu này đi.
-cuớp: tôi đã nói không có mà.
-c.aviên: tôi bảo sao cậu làm vậy.đừng có cãi.
Rồi tên đó cởi ra nó mặt một cái quần đùi nửa.
-tôi: mấy chị em gái che mắt hết lại đi.
Tôi liền lột luôn cái quần đùi thằng này ra….có một cục vé số anh ta giấu trong quần trong.
-tôi: bằng chứng đây nè chú công an ơi.
-c.aviên: về đồn.
-ngườidân: thì ra là giấu trong đó.
-ngườidân1: cậu thanh niên này giỏi gê.
Tôi thì éo quan tâm về lại xe chơi game tiếp.
Đang chơi thì một cô bé dẫn bà cụ lúc nảy lại.
-bàcụ: cảm ơn cháu nha.
-tôi: dạ không có gì.
-côbé: cảm ơn anh.
-tôi: không có gì đâu em.
-cụ già rồi sao không ở nhà nghỉ cho khoẻ.đi bán vé số gì cho cực cụ.
-bàcụ: ba mẹ con bé mất sớm….ông nội thì bị ốm nằm liệt giường rồi….còn bé LY thì đi học. Nên bà phải đi bán vé số đây con.
-tôi: dạ hoàn cảnh khó khăn gê cụ nhỉ,nhà cụ ở đâu.
-bàcụ: nhà cụ ở trên duy hòa con ơi….hôm nay bé LY nghỉ học nên chở bà đi bán đây….đi xa tí để bán được nhiều con.
-tôi: dạ đi bằng xe đạp hả cụ.
-bàcụ: xe đạp chứ gì con….
-tôi: nhà cụ gần thánh địa mỹ sơn không cụ.
-bàcụ: củng gần đó con.
-tôi: dạ để chiều con lên chơi.
-bàcụ: lên làm gì con…xa lắm.
-tôi: không sao đâu cụ.
-nhà cụ có số điện thoại không?
-côbé: có anh….số nè 0510655xxxx
-tôi: rồi oke a lưu lại rồi đó….có gì a lên thì a gọi…giờ 2 bà cháu đi bán tiếp đi nha.
-bàcụ: ùm.tạm biệt con.
-côbé: tạm biệt anh.
-tôi: đi nhớ đeo khẩu trang vào nha cô bé….đen da giờ.
Mặt cô bé đỏ lên tỏ vẻ thẹn thùng.
-côbé: dạ em biết rồi a….e đi đây.
Tôi củng không có rảnh gì mà lên tới trên đó thăm nhà bà cụ này cả….tôi nghe nói thánh địa mỹ sơn nó hay hay nên tôi sẵn dịp lên đó chơi luôn.
Rồi bà cô đó đi ra.
-bạnmẹ: đợi cô lâu không con?
-tôi: dạ củng không lâu lắm cô.
-banmẹ: nghe nói nảy có cướp hả con.
-tôi: dạ.
-bạnmẹ: vậy ai bắt cướp mà người ta đồn ầm lên vậy.
-tôi: dạ có anh kia bắt. Mà đi rồi cô.
-bạnmẹ: chở cô vào đây mua cái này nửa rồi về con.
-tôi: dạ.
Tôi chở bà cô này qua một quán tạp hóa gần đó
Cô vào mua 1lốc sữa vinamiu
-tạphóa: cậu bé này lúc nãy bắt cướp mà.
-bạnmẹ: vậy hả con.
-tôi: dạ.
-bạnmẹ: thế mà giấu cô
Tôi gãi đầu rồi nói.
-tôi: con….
rồi trở về nhà,về thì tụi kia tụm 5 tụm 7 lại đánh bài ăn tiền tôi thì thấy rất bựa đi quanh sân xem có cái gì hay không. Tôi thấy cái hồ non bộ bên trong có cá cảnh khá nhiều. tôi thấy mấy con cá nên lấu đá chọi xuống hồ.
-conbạnmẹ: phá vừa thôi nha.
-tôi: chọc mấy con cá tí thôi mà.
-conbạnmẹ: thích ăn đấm không?
tôi im lặng đi vào nhà giờ mà nói lại có nước mà bị đánh nên im lặng là vàng….bất quá la làng là kim cương….
Tôi vào phụ bà cô nấu ăn…..tôi củng biết nấu ăn mà.
-tôi: để con phụ cô nấu.
-bạnmẹ: được không đó con.
-tôi: dạ được.
Tôi bắt tay vào nấu xong xui dọn ra bàn và tụi kia kéo vào ăn.
-bạncô: mấy con ăn thử mấy món này đi…H nấu đó.
-conbạnmẹ: tên này mà nấu nướng gì,ăn xong đâu bụng thì khổ.
-bạnmẹ: con nói cái gì vậy.
-tôi: thôi không có gì đâu cô.
Tôi nhìn mặt thì thấy khó ưa rồi.
Ăn xong cô bảo tôi vào ngủ….lên đây chỉ ăn với ngủ thôi sao…mất một ngày chơi ở quê rồi….
tụi kia thì lấy xe đi đâu rồi….nhà vắng tanh…nên tôi củng lấy xe đi luôn.
Đi dạo quanh đây xem có cái gì hay không?tới cổng ngôi trường hoàng diệu ở phong thử điện bàn quảng nam….cái trường nhìn củng được nhưng thua ngôi trường tôi đang theo học.
nhìn một vòng ngồi trường rồi tôi đi về….tới ngả 3 thì thấy con của bà cô cùng với mấy đứa con gái nửa đứng chổ đó hình như là đang đợi ai thì phải…người thì cầm gậy cầm cây chắc đánh nhau đây mà….con gái bây giờ nó gê gê vậy đó.
Tôi tò mò vào một quán cafe lề đường ngồi xem.
-tôi: cho con ly đen không đường cô.
-cafe: đợi tí bạn.
chủ quán cafe là một con nhỏ có lẽ lớn hơn tôi.
Cafe được đem ra
-cafe: cafe của bạn đây.
-tôi: cảm ơn.
-cafe: bạn không phải người ở đây hả.
-tôi: ừ mình ở hội an.
-cafe: bạn chờ ai hay sao.
-tôi: đâu ngồi nhìn tụi kia thôi.
-cafe: cái tụi kia á hả…tụi đó ăn chơi quậy phá số 1 trường hoàng diệu đó bạn.
-tôi: vậy à….ngồi xem cho vui mắt.
-cafe: ùm
10phút sau một nhóm nửa củng đến có cả nam lẫn nữ luôn….
Hình như là ghen tuông bồ bịch gì gì đấy nên hẹn ra giải quyết thôi….2 bên lao vào cáo xé lẫn nhau…..chứ có đánh gì đâu nhìn mà phát chán.
-tôi: vậy là đánh nhau á hả.
-cafe: chỉ vậy thôi chứ đánh đấm gì bạn.
-xem tiếp đi.
-tôi: ùm.
Bên con bé na con của bà cô thì có vẻ thua thế hơn vì không có nam mà, rồi một con nhỏ đạp con bé na té xuống.
-gái1: dám cướp bồ bà à…cho mày chết nè.
-conbạnmẹ: cướp cái ***, tự thằng kia tán ta nha.
-gái1: mày không yêu lại làm sao nó bỏ tau.
-conbạnmẹ: củng do mày ngu thôi.
-ngu mà đòi đánh đu với dây điện à.
-gái1: vậy tau cho mày vài vết sẹo lên mặt nha.
tôi nghỉ: gê thật….học đường bây giờ không như ngày xưa nửa….giờ yêu đương gen tuông vớ vẩn.
-cafe: sắp có trò vui rồi.
-tôi: ừ…nhưng tôi con nhỏ kia lắm…khuông mặt đang vậy mà bị rạch thật là tiết.
-cafe: đáng kiếp mà.
Tôi nghỉ dù gì con nhỏ có láo với tôi đi cho nửa. nhưng vẫn là con của bạn mẹ tôi….nên tôi không thể đứng nhìn.
-tôi: trả tiền cafe nè….mình đi đây.
-cafe: ùm…
-tôi.: cho mình gửi cái xe nha.
-cafe: oke để cả ngày ở đây không mất đâu sợ….bạn yêu tâm.
-tôi: không mất mà bốc hơi thôi đúng không….hihi.
-cafe: làm gì có….
-tôi: thôi mình đi đây,
Tôi ra chổ tụi kia và nói.
-tôi: dừng tay.
-trai1: mày là ai.
-conbạnmẹ: ông tới đây làm gì?
-tôi: thì để xem mặt cô bị rạch ra sao ấy mà.
-conbạnmẹ: biến đi.
-gái1: có kháng giả luôn…quá phê.
-gái2: làm đi mày.
Rồi con nhỏ từ từ đưa con dao vào mặt con bé na…..
Tôi liền đạp cái tay con nhỏ phát rớt cái dao xuống,
-gái1: cái ** ông làm gì thế?
-tôi: chơi ác quá….tha cho họ đi.
-trai1: tưởng mày tới xem…ai dè mày xen vào à….thế thì mày xác định đi.
Tôi thì được sự đào tạo của 2 nhỏ….nên võ củng tạm tạm được rồi….nên hạ gục tụi trẻ trâu chuyên đánh nhau theo kiểu này không khó.
-tôi: mấy bạn đi đi đừng để ta gặp lại.
-gái1: đi tụi bây….tụi tau chưa bỏ qua đâu.
Tụi kia đi rồi con nhỏ na nói.
-conbạnmẹ: sao lại cứu tôi.
-tôi: tôi vì mẹ cô chứ không phải vì cô…..tôi đi đây.
Tôi vào quán lấy xe thì con nhỏ chủ quán hỏi.
-cafe: bạn biết võ à.
-tôi:ừ.
-cafe: khi nào dạy mình đi.
-tôi: néo có dịp.
Tôi lên xe phóng về nhà bà cô đó nói vài câu rồi đi về…tới nhà thì con nhỏ đó về rồi…
Tôi thì éo quan tâm
-tôi: thôi con về nha cô.
-bạnmẹ: ùm,con về cẩn thận nha.
-tôi: dạ cảm ơn cô…
Tôi dắt xe ra cổng thì con nhỏ kia lại nói.
-conbạnmẹ: cảm ơn cậu.
-tôi: không gì?
Tôi lên xe về nhà….về thì thấy 3 nhỏ ở đó rồi…
Con gái đúng là một loại sinh vật khó hiểu(xl mấy chị em nha….đừng có mà oánh t.g nhé)
Hở một tí là đi tìm…..mấy ông anh trong xóm củng vậy….chưa có vợ thì đi chơi đi nhậu thỏa mái…có vợ rồi thì tí củng bị gọi về…nhậu dăm ba ly là bị lôi đầu về….riêng tôi thì sau này dù có chuyện gì củng không bị như thế…cho dù tôi có bị đánh lên bờ xuống ruộng đi cho nửa
Chap 89
Tôi trở về nhà thì thấy 3 nhỏ đả ở nhà từ bao giờ rồi,mấy nhỏ thật sự rất quan tâm đến mình,lo lắng cho mình khi có chuyện gì xẩy ra.
Có phải ông trời quá ưu ái cho mình hay không?có lẽ vậy.
Ngày còn thơ tôi hay xem nhửng bộ phim kiếm hiệp thấy diễn viên rất đẹp,tôi đã ao ước một ngày có một cô người yêu bé nhỏ như thế. Và giờ tôi đã có.
Mai hương là một cô gái quan tâm tôi hết mình ai đụng vào tôi thì dù nhỏ có ra sao củng đánh lại cho được,tính nhỏ nhí nhảnh yêu đời,thích làm nhửng điều mình thích.
Còn YẾN NHI xưa tôi cảm nhận được nhỏ đanh đá….nhưng sau này thì khác,đúng là khi yêu một ai mới hiểu hết được tính người đó,và tôi củng vậy….cho dù nhỏ đang đối mặt với căn bệnh quái ác kia nhưng nhỏ vẫn tận dụng thời gian quý báo còn lại để ở bên tôi….tôi nợ nhỏ quá nhiều.
Còn PHƯƠNG LINH một cô gái mang một đôi mắt lạnh lùng,sống rất nội tâm,luôn dạy cho tôi nhửng điều hợp lý nhất….nhỏ thiếu thốn về mặt tình cảm gia đình về tình yêu thì đã có tôi mà….
Còn chị UYÊN ư tôi chưa định hình được giửa tôi và chị là gì?chị rất quan tâm tôi…chăm lo cho tôi từng miến ăn giấc ngủ….néo không có 3 nhỏ tôi đã sẵn sàng tán chị….để bù đắp nhửng mất mát mà chị đã mất vì tôi,nhưng ông trời thật treo ngươi chị mà….néo lần gặp đầu tiên đó chị suy nghỉ khác và nói ra điều mình muốn thì có lẽ cuộc đời tôi sẽ êm đềm đến hết cuộc đời,tạo hóa ban tặng cho chúng ta nhửng gì,thì ta phải biết tôn trọng nó.
-tôi: qua đây làm gì thế?
-ynhi: H hay quá nhỉ,bỏ về quê một mình,còn khóa máy nửa chứ.
-tôi: xin lỗi mà….sáng nhớ nhà nên về thôi.
-maihương: đi đâu về đấy.
-tôi: chở bạn của mẹ về nhà giùm thôi.
-plinh: khi nào H về quê lại vậy.
-tôi: chưa biết nửa.
-plinh: sao chưa biết,sống phải có lập trường chứ H.
-tôi: buồn thì ra,vui thì ở nhà.
-maihương: vậy à.
-tôi: mà gần nghỉ hè rồi mọi người có dự định gì không.
-maihương: chắc HƯƠNG về quê chơi H à…mọi người có đi không.
-ynhi: chắc đi đó….bộ 4 sao thiếu 1 được…..hihi.
-tôi:chắc vậy đó.
-à đi mỹ sơn chơi không?
-maihương: đó là ở đâu đẹp không vậy H.
-tôi: thánh địa mỹ sơn,H củng không biết có đẹp không nửa.
-ynhi: vậy mình đi.
Chúng tôi chuẩn bị đi 3 chiếc xe nên để bớt một chiếc ở nhà.
Đi hai chiếc sh lên đó.
chạy khoảng 45 phút là tới nơi đường công an đứng quá trời.
-tôi: ghé lại nhà bà cụ này chơi chút mọi người.
-ynhi: bà cụ nào vậy H.
-tôi: bà cụ bán vé số được H giúp hôm bửa thôi.
-plinh: oke vào chơi củng được.
Tôi lấy điện thoại ra và gọi.
-côbé: ai vậy ạ?
-tôi: a hôm qua đây nhớ a không.
-côbé: dạ nhớ ạ.
-tôi: a đang ở gần nhà em nè,a ghé lại chơi luôn được không?
-côbé: dạ được ạ.
Cô bé chỉ đường tôi và 3 nhỏ tới…ngôi nhà tranh có một khoản sân rộng phía trước.
Xung quanh là lúa đang trong giai đoạn thu hoạch.
-tôi: cụ đâu rồi e.
-côbé: dạ nằm trong nhà đó anh.
Tôi vào nhà thì thấy một ông cụ đang nằm,còn bà cụ thì nằm trên một cái ghế bố.
-tôi: chào 2 cụ ạ.
-bàcụ: tới chơi hả con.
-LY đem nước lên mời anh chị đi con.
-côbé: dạ.
-tôi: dạ thôi không cần đâu e.
-bàcụ: đi hoài mỏi chân quá nên cụ mới nằm.
– mấy đứa ngồi chơi.
-tôi: dạ.
-plinh: ba mẹ bé LY đâu rồi cụ.
-bàcụ: mất lâu rồi con.
-plinh: con xin lỗi ạ.
-bàcụ: không có gì đâu con.
Tôi cho bà cụ 500k rồi chào cụ để lên mỹ sơn chơi.
-tôi: thôi con lên mỹ sơn chơi tí nha cụ.
-thưa 2 cụ con đi ạ.
-bàcụ: để bé ly dẫn đi con.
-tôi: dạ có phiền không cụ.
-côbé: không sao đâu anh ơi.
-tôi: dạ vậy nhờ bé LY nha,mà ly năm nay học lớp mấy rồi.
-côbé: dạ em học lớp 9 a.
-tôi: nhỏ hơn anh 1tuổi.
-maihương: đi thôi.
-tôi: yến NHI chở mai HƯƠNG và bé LY nha.
-ynhi: dạ để NHI chở cho.
Đi một lúc thì cô bé này đòi vào trường làm cái gì đó.
-côbé: ghé vào trường em có việt tí mấy anh chị.
-tôi: ghé vào đi NHi.
-ynhi: dạ.
Tôi và 3 nhỏ đứng đợi ở ngoài còn cô bé thì vào trường.
-tôi: mệt không mọi người.
-maihương+ynhi-plinh: dạ có ạ.
Một lúc sau cô bé đó dẫn một bầy ra.
-tôi: đi đâu đông thế em.
-côbé: cho bạn em đi nửa…hìhì.
-tôi: đc rồi quốc luôn….hihi.
Lên tới mỹ sơn đập vào mắt tôi là nhửng cái tháp chămpa cũ kĩ….có vài cái tượng nửa….người nước ngoài quá nhiều đi….đây là dịp để bọn hướng dẫn viên hốt bạc….bọn nó nói bú xua hết tôi không biết là đúng hay sai nửa.
Dạo một vòng tụi tôi đứng dưới bóng một tán cây núp mát.
-côbé: vui không mấy anh chị.
-tôi: mệt quá trời quá đất luôn chứ vui gì ác vậy.
-maihương: vui mà….lần đầu tiên HƯƠNG đến đây thấy hay hay.
-ynhi: NHI đi một lần rồi.
-tôi: H thì đi lần đầu tiên.
-côbé: trong ba chị này ai là người yêu a H vậy.
-tôi: theo em là ai.
-côbé: dạ em không biết.
-bạncôbé1: chị kia (plinh)
-bạncôbé2: 2 chị này củng có một người0
-côbé: a H trả lời đi.
-tôi: cả 3.
-côbé: hả….phải không vậy trời.
-bạncôbé1: anh ku có tài gê.
-tôi: tài gì đâu em….
-thôi xuống núi cho rồi chán quá đi.
-ynhi: ùm về trời củng sắp tối rồi về tới hội an vừa tối.
-tôi: ùm ô sờ kê. Về thôi mấy em.
Thế là mọi người tạm biệt nhau ra về….
Chạy về nhà tôi đã chứ….tại vì còn xe chị UYÊN ở nhà tôi mà.
-mẹ: đi chơi vui không con.
-tôi: dạ vui ạ….hìhì.
-mẹ làm gì đó.
-mẹ: mẹ mới ra đồng về.
-khi nào qua lại con.
-tôi: chắc sáng mai ra mẹ.
-được không 3 cưng.
-ynhi: cưng nửa mới gê chứ.
-plinh: dạ được H.
-tôi: rồi phân công cho PHƯƠNG LINH và YẾN NHI đi nấu cơm….H và MAI HƯƠNG ngồi chơi vì MAI HƯƠNG không biết nấu cơm.
-maihương: oh year…….year.
-ynhi: H củng biết nấu mà ta.
Thế là tôi bị lôi xuống bếp luôn….nhà tôi nấu ga và củi nhưng ít nấu ga lắm….nhưng hôm nay tôi xử nấu củi…hehe.
Nhìn YẾN NHI thổi lửa mà buồn cười dễ sợ….
-ynhi: ắc xìiiiiii…..ẹc…..ẹc.
-tôi: thôi để cho H thổi cho,không biết thì đứng nhìn H thổi mà học theo nè.
Tôi thổi đở bừng lên luôn….
Cơm nước xong xui thì cả 4 người kéo ra ngoài hiên ngồi nói chuyện phím
-maihương: có gì chơi không H….chán quá à.
-tôi: về quê có gì mà chơi.
-à đi ăn kem ký không?
-maihương: kem ký là kem gì.
-tôi: là họ bán nguyên một ký kem luôn ấy.
-ynhi: ây da chắc 4 người ăn tầm chục ký ít.
-tôi: toàn là mấy cổ máy tiêu thụ kem mà.
4 người đi trên 2 xe xuống quá kem,quán kem hôm nay sao đông dễ sợ….có tụi bạn lớp cũ tôi nửa….và mấy đứa lạ quá tôi không biết ai.
-bạncủ: ấy chà….H nè…lâu ngày quá đi đâu đây đệ.
-tôi: đệ cái con khỉ,dẫn bạn đi ăn kem thôi.
-bạncủ2: ẹcc….sao toàn là hót girl không vậy?con bộ làm ăn được à nha.
-bạncủ1: giới thiệu tau đứa đi.
-tôi: người đó,,,,,tán đi….liệu có tán được không mà đòi.
-bạncủ1: anh đây không có cô gái nào là chinh phục không được…
-bạncủ4: quốc luôn đi tèo.
-bạncủ1: rồi.
-cô em tên gì(ynhi)
-ynhi: em tên tí ạ.
Vãi cả tèo tí….haha.
-bạncủ1: a tên tèo nè….tí tèo quá hay…
-em nhiêu tuổi rồi.
-ynhi: tí chưa có tuổi vì ba mẹ chưa làm khai sinh.
-tôi: haha…haha…
-bạncủ: bị em ấy troll cho một phát.
-bạncủ1: nói chuyện đường hoàn đi em.
-ynhi: em nói vậy mà không đường hoàn à.
-bạncủ1: em có người yêu chưa?
-ynhi: anh hỏi làm gì?
-bạncủ1: để tán chứ làm gì?
-ynhi: có vé không anh.
-bạncủ1: không có thì a làm cho có….haha….đi chơi em ơi.
-ynhi: a biết đánh nhau không nè.
-bạncủ1: có chứ….a học karate được 9 tháng rồi đó em.
-tôi: gê vậy mày….dạy lại tau đi.
-bạncủ1: khi nào rảnh tau dạy cho.
-cô em muốn gì nào.
-ynhi: đánh thắng em cái gì em củng chiều hết…..
-bạncủ1: rồi đánh a nhường em đó.
-ynhi: suy nghỉ kĩ chưa…..
-bạncủ1: rồi.
Yến NHI đạp thằng bạn tôi một phát lùi mấy bước liền.
-bạncủ4: coi bộ cô em biết võ đấy….tiếp đi tèo.
Yến NHI hạ thằng này không khó lắm.
-ynhi: em là hoa hồng nha a ku…nhưng rất tiết là hoa hồng có gái.
nó quê quá hay sao im im luôn….yến nhi quay lưng đi lại phía tôi….nó đứng dậy đạp YẾN NHI phát té luôn.
-tôi: trời trầy chân rồi.
-đm mày chơi hèn thế.
Tôi lao vào đánh nó.
-tôi: đm mày…..nam nhi đại trượng phu mà đi chơi lén à….có bạn bè tau củng đập lại mày nè…
-bạncủ4: thôi H.
-tèo sao mày hèn thế hả…chơi đánh lén là sao.
Tất cả mọi người có trong quán kem này đèo nhìn nó.
-bạncủ2: ai bảo làm cho tau quê chi.
-tôi: đm biết thế đừng có láo mỏ…để rồi thua lại chơi lén.
-bạncủ2: kệ tau.
-maihương: kệ tau nè….học có võ có 9 tháng mà đòi đánh với đai đen à….
-tôi: cút đi….tau không có đứa bạn như mày.
-bạncủ2: biến thì biến….haha.
Nó đi rồi tôi hỏi YẾN NHI.
-tôi: có sao không NHI.
-ynhi: trầy chân rồi….
Nhìn cặp giò trắng mà bị trầy một chút nhìn mất đẹp.
-bạncủ: tên khốn kiếp kia chơi hèn thật.
-tôi: ừ.
-bạncủ: thôi vào ăn kem đi.
Tôi đỡ YẾN NHI ngồi xuống ghế.
-tôi: ăn kem không NHI.
-ynhi: dạ có.
-tôi: cho con 3ký kem cô ơi.
-bạncủ4: ăn trừ cơm sao ăn nhiều vậy ku.
-tôi: mày không biết mấy cô người yêu tau là nhửng cổ máy tiêu thụ kem à.
-bạncủ3: cái gì…..mấy cô người yêu….không lẽ…
-tôi: ừ đúng rồI.
Tất cả mọi người trong quán đèo nhìn tôi.
-bạncủ: phải không vậy mày….gê thế….tau thì éo có ai…mày thì ba người thế này…chia bớt đê.
-tôi: néo đủ khả năng…hehe.
-bạncủ: thôi tau sợ rồi….tán nửa có mà liệt dương sớm
YẾN NHI thì đau cái chân chứ không đâu cái miệng…..nên ăn rất chi là ngon lành……
Ăn xong tạm biệt mọi người rồi lên đường về nhà….để mai qua học sớm nửa mà.
Tôi thì ngủ dưới đất 3 nhỏ thì ngủ trên giường…nửa đem thức dậy uống nước thì thấy PHƯƠNG LINH ôm tôi ngủ.
-tôi: quái xưa giờ PHƯƠNG LINH đâu có vậy đâu ta…lo nhìn nhỏ tôi không đi uống nước luôn….và ôm nhỏ ngủ đến sáng.
Sáng dậy 5h tụi tôi qua hội an sớm để kịp giờ học….đi đò qua….sáng học sinh qua đông thôi rồi….trên đò tôi nhìn vài đứa quen quen chắc học trường tôi.
Tới trường trể mất làm tụi tôi không ăn sáng luôn…
Vào lớp tôi điểm danh lớp không thiếu ai cả,tôi được ngồi đầu tiên vì tôi là lớp trưởng mà….
Làm nghỉ lễ xong thì đến tiết mục văn nghệ….có một con nhỏ lên hát…
Hình như bài ”tan” lương minh trang thì phải.
Wái lạ thật trong trường mà sao lại cho hát bài này ta….con nhỏ hình như hát rất nhập tâm thì phải…..hát xong ai củng vỗ tay cả….
rồi cô ta nói.
-côgái: trước khi xuống em xin trường dành ra vài phút nửa để gọi một người em từng biết lên hát được không ạ.
-côphụtrách: đc em.
-côgái: dạ em mời bạn lớp trưởng lớp 10a1 ạ.
-tôi: hả….
Cả lớp tôi ai củng bàn tán.
-tôi: chuyện này là sao?
-plinh: lên đi chứ sao giờ.
Chán tự nhiên đang yên đang lành lại phải lên trên hát…con nhỏ này sao nhằm vào mình chứ nhỉ.
tôi lên nói.
-tôi: thật ra mình củng không biết bạn nữ này là ai….xin lỗi em không thể hát được ạ…..
Tôi trở về lớp ai củng ồ lên hết.
Tôi thì không quan tâm.
-hoài: nhất lớp trưởng rồi.
-tôi: nói bậy bạ không à.
Xong văn nghệ là đến phần neo tên nhửng gương mặt vi phạm trong tuần qua…..
Và tụi đánh tôi củng được gọi lên cho bà con chụp ảnh…
-thaygiámthị: đây là nhửng gương mặt tiêu biểu của tuần vừa rồi….đi học không lo học mà đánh nhau….hôm nay tôi gọi lên đây cho cả trường biết…..để lần sau không ai vi phạm nửa.
-các em này sẽ bị hạ một bật hạnh kiểm….và quét sân trường trong vòng một tháng…
-tôi: đẹp mặt chưa….dám đánh ta à.
-ynhi: cho kin…ai bảo đánh H làm gì?
Chào cờ và sinh hoạt là hết 2 tiết…
Ra chơi tôi chạy lại cô gái kia và hỏi.
-tôi: bạn biết mình à?
-côgái: không…mình chỉ được thuê thôi….bài hát đó không phải mình hát.
-tôi: chứ ai hát.
-côgái: mình hát nhép đó.
Vãi thật cái người bí ẩn kia là ai sao làm mình tò mò quá vậy nhỉ….thật sự tôi muốn nhanh biết cô ta là ai mà sao có vẻ bí ẩn quá vậy kìa.
Chap 90 0
Ngày hôm nay gần tới mùa mưa rồi nên trời âm u.sáng chủ nhật tôi được nghỉ nên về quê chơi.
Chiều 5h tôi phóng xe từ hội an về quê….đi trên chuyến đò từng cơn gió nhẹ tấp vào mặt tôi. Làm tôi lạnh vô cùng.
Thế là mình sắp về tới quê rồi sắp gặp được MAI HƯƠNG rồi….cảm giác vui không tả….cả tuần này ở hội an làm tôi nhớ mai HƯƠNG kinh khủng.
Đi qua mấy đoạn nghĩa trang làm tôi sơ ma kinh khủng….ma chết thì tôi không sợ….sợ ma sống thôi….đi qua mấy chổ vắng vẻ này tôi ớn lắm. lỡ có thằng nào thiếu tiền đập mình phát lấy xe và điện thoại thì tiêu đời tôi luôn…
Đi qua một cái quán cafe mấy thanh niên không nghiêm túc la hét tùm lum hết….tụi nó chặn đầu xe tôi lại.
-thanhniên: mày là ai ở đâu.
-tôi: dạ e ở BD mấy anh ơi.
-thanhniên2: đi đâu về đấy.
-tôi: e ở hội an về nhà chơi ạ….
-thanhniên: có tiền không cho tụi anh một ít đi.
Lại gặp tụi xin đẻo rồi.
-tôi: dạ có ạ.
-thanhniên: đưa đây.
tôi vờ lấy ví tiền ra lấy tờ 1k ra đưa cho nó…nó vừa cầm tiền tôi tộn nó phát lên xe phóng luôn….bóp côn vào số phóng khá nhanh…tụi nó làm gì đuổi kịp được tôi chứ…
Thế là thoát đc tí nửa là ăn đòn rồi.
Về nhà thì thấy MAI HƯƠNG ôm cái laptop ngồi chơi cái gì gì đó….thì ra là LIÊN MINH HUYỀN THOẠI.
-tôi: ê chơi gì đấy?
-maihương: LMHT ấy mà…vui lắm H ơi.
-tôi: ở nhà lo chơi game sướng quá nhỉ….dẹp đi.
-mỗi lần H về là chạy ra ôm thắm thiết hôm nay lại không chán.
-maihương: đang đánh dở trận mà…
Tôi cảm thấy ganh tị với cái game đó gê….có khi nào nó cướp MAI HƯƠNG của tôi không ta.
-mẹ: về nhà đó hả con….công việt tốt chứ.
-tôi: dạ tốt mẹ ạ….ba đâu rồi mẹ.
-mẹ: đi làm ở lại ngoài đà nẵng rồi con ơi…..
-tôi: dạ..
-mẹ: tắm rửa rồi ăn cơm con.
tôi vào tắm rửa rồi ăn cơm….cơm dọn ra rồi nhưng MAI HƯƠNG vẫn ôm cái laptop.
-tôi: thôi nha….đủ rồi đấy.
-maihương: đợi tí nửa mà.
-tôi: có dẹp đi không thì bảo……
Tôi quá bực đi nên la nhỏ luôn.
-maihương: sao lại chửi HƯƠNG….HƯƠNG tắt được chưa…
-tôi: chơi phải có giới hạng thôi chứ….dạo này hư lắm đấy.
-mẹ: thôi đừng có la em nó nửa mà con.
-tôi: sao không la được….học không lo học….suốt ngày game game….
Ăn cơm xong tôi làm ly cafe không đường ra ngoài hiên ngồi ngắm sao…ngồi ngẩm nghỉ lại quản đường mình đi trong mấy năm qua xẩy ra quá nhiều chuyện vui có buồn có……đau thương thì rất nhiều.
Tôi vào nhà thì MAI HƯƠNG lại ôm cái laptop.
Tôi éo biết cái trò đó có gì hay mà ngồi chơi hoài….nó có hứng thú gì không nhỉ?
-tôi: thôi ngồi chơi đi…
Tôi chán lấy xe đi tìm tụi chiến hửu kiếm cầu nhậu….
Xuống quán bida thì gặp tụi nó.
-bạn: á H nè…mới về hả….tối nay làm chút giải mỏi chứ.
-tôi: ừ tau đang buồn đây…..nhậu đê.
-bạn1: làm cơ bida đi H.
-tôi: oke
Tôi đánh bida củng tạm….đánh đc cơ 10 là hết sức mình rồi….đánh xong team tôi thắng…..
Rồi ra phóng xe vào quán nhậu mua 2 dĩa lòng xào nghệ 6chai rựu về nhậu….có 4thằng thôi….uống 6 chai là vừa tê rồi…
Địa điểm vẫn là nhà văn hóa thôi.
-bạn: ai làm H nhà mình buồn vậy ta.
-tôi: con vợ tau….
-bạn1: ủa mày có vợ rồi hả.
-tôi: MAI HƯƠNG đó….củng như vợ tau rồi còn gì….thiếu cái đám cưới nửa thôi
-bạn1: à à…mày nói rỏ ra chứ….nói vậy ai mà biết.
-tôi: mày có người yêu chưa….
-bạn1: có rồi…tí nhậu xong vào nhà nó chơi không tụi bây.
-tôi: oke…đi luôn.
Uống một lúc với đi 3chai rồi….tôi thì chưa thấm vào đâu cả.
-bạn: mày giận gì bé HƯƠNG thế?
-tôi: chán học đâu cái trò LMHT về rồi ngồi ôm laptop cả ngày chả quan tâm đến tau…..chán quá.
-bạn: haha….cùng cảnh ngộ…con bồ tau củng mê game lắm.
-tôi: game gì…
-bạn: vỏ lâm chi mộng.
-tôi: tau củng chơi game đó seve 180 linh điêu đấy….nhưng đưa ac người khác chơi rồi.
-bạn: chơi gì mấy cái trò hút máu đó mày…
-tôi: thế tau mới bỏ nè.
Cái lumia của tôi reo lên….
màn hình hiện lên chữ honey MAI HƯƠNG
tôi bấm máy bận.
-bạn: ai gọi thế.
-tôi: MAI HƯƠNG.
-bạn: sao không nghe đi.
-tôi: chán không muốn nghe…
-thôi tập trung vào chuyên môn đi rồi đi lượn.
Uống một lúc sau củng hết 6 chai…tôi tê tê rồi.
-bạn1: vào con bồ tau chơi
Đã nhớ một cuộc đờiThể Loại: Truyện dài
” Tôi không nghĩ nhiều người sẽ tin vào câu chuyện này, mọi người thích thì đọc không cũng chẳng sao không quan trọng. Nhưng...