làm….
Tôi đọc quyển hạt giống tâm hồn…..tôi đọc như đọc kinh vậy có hiểu gì đâu chứ….híc…
Rồi 2nhỏ xuống…
-maihương: sao trốn xuống đây vậy.
-tôi: xuống đọc sách cho thư giản áp lực quá..
-ynhi: ùm…tội chồng em gê….
-tôi: cảm ơn 2người….vẫn ở bên cạnh H vào lúc này…
Tôi nghỉ hình như PHƯƠNG LINH không thể thiếu trong cuộc đời tôi được nửa….nhỏ đã nằm trong trái tim tôi từ lâu lắm rồi…
Vào lớp thì nhìn vẻ mặt khó ưa của nó tôi ưng tộn vào mặt nó gê….mà làm sao đc trong lớp mà…
Chắc có lẽ bamẹ PHƯƠNG LINH gửi nó vào đây để học với LINh nhửng ngày cuối cùng nhỏ ở đây…
sức khoẻ tôi dạo này yếu đi hẳn ngực lâu lâu lại đau nửa….có lẽ số mình không sống được bao lâu nửa rồi….
Về quán thì mọi người ai củng quan tâm tôi hết….lo cho tôi từng miến cơm giấc ngủ….từng viên thuốt tôi uống vào…
tôi thương nhất chị UYÊN vì chỉ sợ tôi uống thuốt đắng miệng nên mua cho tôi 1hủ kẹo……..
-chị.uyên: còn đau không em?
-tôi: dạ không chị….đỡ rồi chị ơi……mà ngực còn hơi đau.
-chị.uyên: chuyện LINH sao rồi…
-tôi: em thua cuộc rồi chị à….
-chị.uyên: sống lạc quan lên chứ rm…em của chị phi thường lắm mà….cố lên em…không để LINH đi đâu hết….
tôi chợi nghỉ đúng mình phải cố gắn lên….mình có thể làm được mà….tôi đã ngộ ra.
-tôi: giờ mình cần làm gì đây chị.
-chị.uyên: việt đầu tiên em phải gặp riêng nói chuyện với LINH trước đã…..
Rồi sau đó tấn công vào bamẹ LINH tạo thiện cảm tốt cho họ.
-tôi: nhưng thời gian không còn nhiều nữa chị à…
-chị.uyên: vậy em phải nhanh lên.
-tôi: dạ.
-chị.uyên: giờ em rủ PHƯƠNG LINH đi chơi…néo thằng kia đòi đi thì để chị và mọi người lo cho.
-nhất trí như vậy em nha.
-tôi: dạ…
Ngay và liền tôi lấy điện thoại ra gọi cho PHƯƠNG LINH.
-tôi: ở đau đó…đi chơi với H đc không?
-plinh: đi đâu….LINH bận rồi….
-tôi: không lẽ tình cảm mình hết thật rồi à….gặp lần cuối củng được…
-plinh: vậy gặp….tìm quán nào đó đi.
-tôi: ùm..
Tôi tắt điện thoại rồi nói với chị UYÊN.
-tôi: được rồi đó chị….
-chị.uyên: vậy mình đi thôi….
Tôi đi tới quán cafe…..thì thấy thằng đo củng đến với PHƯƠNG LINH…..
tôi ngồi vào quán nói chuyện cho qua rồi rủ 2 người họ đi ăn kem….
Thằng đó thì tất nhiên là chở nhỏ rồi…
Đi trên đường thì hình như là MAI HƯƠNG giả vờ để nó tông thì phải….nhỏ nằm dạ…bắt nó phải đưa đi bệnh viện…tôi công nhận nhỏ diễn kịch hay thật…
-thằng..ky: giờ sao.
-maihương: đưa tôi đi bệnh viện chứ sao….
-plinh: nhưng mà….
-maihương: mấy người không thấy hả…tôi đau chân quá..
PHƯƠNG LINH thì có vẻ hiểu…..nhưng không nói gì…
-thằng…ky: e vào quán kem đợi a tí nha.
-plinh: ùm…
Đây là thời cơ thích hợp……tôi liền bảo nhỏ lên xe chở đi vào công viên…tất nhiên là lúc đầu nhỏ từ chối rồi…nhưng tôi năn nỉ hoài nhỏ củng đi thôi.
Vào công viên.
-tôi: LINH vô tình với H vậy à.
-plinh: LINH xin lỗi nhưng LINH không còn cách nào cả…
-tôi: ngày yêu H LINH đã hứa những gì..
-plinh: LINH không quan tâm LINH quên rồi…
Tôi ôm nhỏ…nhỏ chống cự đẩy tôi ra và bỏ chạy….
Tôi định chạy theo nhưng mà ngực tôi lại đau….tôi cố gọi nhưng không được..
Tôi gục xuống đó
-tôi: LINH ơi đừng đi mà……..đừng đi mà…
Tôi đã khóc…giọt nước mắt cay đắng….
Khóc thật nhiều cho với niềm thương đau….có nhau rồi rồi lại mất nhau…đường đi anh giờ đây vắng bóng em…
Nhỏ đã bỏ đi….tôi rơi nước mắt….nhỏ lạnh lùng….tôi cô đơn…
Tôi ngồi ở cho đến khi chị UYÊN gọi…
-chị.uyên: ở đâu đó em…
-tôi: dạ ở công viên thất bại rồi chị à…
-chị.uyên: chị đến ngay…
Một lúc sao chị đến…thấy tôi tựa vào gốc cây…không còn sức sống…ngực tôi đau quá…đâu lẫn thể xác và tinh thần….
-chị.uyên: em của chị bị sao thế này….
tôi ngất đi lúc nào không hay khi tỉnh dậy thì thấy mình ở trong bệnh viện…..và….
Tôi cố kiểm tra mắt mình lại có nhầm không người đó là PHƯƠNG LINH.
-plinh: sao rồi…..khoẻ chưa.
-tôi: chưa chết là đc rồi..
-plinh: LINH xin lỗi…huhu….sao H khờ quá vậy hả…
-tôi: khờ tôi khờ vì tôi yêu em sợ mất em người ạ…
-plinh: H biết H làm cho LINH lo lắm phải không.
-tôi: tức là LINH đã trở về lại bên H.
-plinh: không…muộn rồi H à… 3ngày nửa LINH lên máy bay đi rồi…không thuyết phục bố mẹ nửa được rồi…dù LINH đã cố gắn rất nhiều…
-tôi: 3ngày củng là thời gian mà….H sẽ tận dụng thời gian quý báo đó.
-plinh: thật không….có thật H sẽ làm được không?
-tôi: thật.
-plinh: vậy LINH hi vọng ở H một lần.
-tôi: giờ mình đi liền đi…….
-plinh: H chưa khoẻ hẳn mà…
-tôi: không sao đi nha…nha.
-plinh: đc rồi…
tuy còn đau nhưng ngay lập tức tôi bay về quán thay một bộ đồ đoàng hoàng…..mang giày bỏ đồ vào trong….và chở nhỏ về nhà… Nhỏ..
Vào nhà thì có bác PHƯƠNG LINH….bé ni….và ba mẹ nhỏ…không có thằng đó……….
-tôi: con chào hai bác…..
-bác..pl: con đi đâu mà nhìn đẹp trai vậy.
-ba.linh: con đến chơi đấy à…
-tôi: dạ với con có chuyện muốn nói…
-mẹ..pl: con nói đi……
-tôi: dạ….con và PHƯƠNG LINH yêu nhau lâu lắm rồi……con mong 2 bác để PHƯƠNG LINH ở lại đây học đừng bắt cô ấy qua nước ngoài được không ạ.
-ba…pl: cậu là gì mà có quyền yêu cầu trong cái nhà này hả…
-nhỏ mà yêu với đương à
Ba nhỏ có vẽ tức giận lắm…
-tôi: dạ con hiểu con không có quyền gì nhưng mà….tình cảm của con là thật….vì qua bao nhiêu khó khăn mới đc như thế này.
-bác nói nhỏ mà yêu đương….sao 2 bác lại đồng ý cho thằng kia yêu PLINH…rồi còn hứa gả PHƯƠNG LINH cho thằng đó…..khác nào giao trứng cho ác à…
-ba.linh: mày nói gì thế hả….tin tau đuổi mày ra khỏi nhà không….
-plinh: sao ba lại nói vậy….tui con yêu nhau là có gì sai hả….ba ép con với thằng đó ba vui lắm à….ba có hiểu cho cảm nhận của con không hả………thằng đó có gì tốt.
-beni: chú đó xấu lắm ….chú còn đánh con nửa..
-ba…plinh: NI ra ngoài chơi..
-beni: huhu sao la con…huhu
-ba..plinh: con quỳ xuống cho ba…
Rồi PHƯƠNG LINH quỳ tôi củng quỳ theo…..hai người cùng cảnh ngộ mà…
-ba..linh: giờ con muốn sao…
-plinh: con không có đi đâu hết…con muốn ở lại đây….ba ép con sau này con không đc học ngành con thích mà giờ còn ép chuyện tình cảm của con nửa à…..
-mẹ…plinh: ba nó ơi con nói đúng đó..
-bác..plinh: xin bố bé LINH hãy nghỉ lại đi….
-plinh: ba tưởng thằng đó yêu con à….nó muốn lợi dụng con thôi ba hiểu không hả…
-ba…plinh: thằng đó ba đuổi ra rồi….nhưng……mà còn chuyện qua nước ngoài thì không thể.
-plinh: ba…..
-ba…plinh: ba đã quyết…..con đừng cãi nửa…
-bãi triều…..nhầm ba vào trong đi.
Tôi có cơ hội rồi….chỉ cần thuyết phục nhỏ ở đây sẽ tốt hơn thôi..
H ơi mày cố lên…..
+tình yêu như vần thơ
+anh yêu em mãi mãi
+ngàn năm vẫn thế.
+tình yêu anh trao cho em
+thanh tao và thanh khiết.
+tình cảm không phai mòn.
+phố hội nắng chiều lòng bân khuân.
+tình yêu vĩnh cửa…kiếp tình người.
+em yêu anh là một điều may mắn.
+may mắn nhất trần đời đối với em.
+DÒNG sông nằm nào em đứng đó
+ĐỜI người sống ít yêu trọn đời.
+XÔ bờ bến mộng tình duyên
+ĐẨY đưa a và em về nơi thiên đường..
Chap 79
Tôi tạm biệt nhỏ đi về….
Nhỏ đưa tôi ra cổng.
-tôi: hay cố gắn nha nhất định H sẻ làm được.
-plinh: LINH tin H mà….H giữ gìn sức khoẻ nha…..LINH vẫn yêu H.
Tôi đi về lòng cảm thấy một chút vui…vì nhỏ vẫn còn yêu tôi….chỉ cần vượt qua rào cản gia đình nửa thôi..
Tôi trở về quán luôn…
-chị.uyên: em lại trốn viện.
-tôi: dạ em xin lỗi…em có cơ hội chị ơi.
-chị.uyên: sao kể chị nghe nào…..
-tôi: tụi em còn phải vượt qua rào cản gia đình nửa thôi chị à….
-chị.uyên: hi vọng là sẽ thành công..
-tôi: dạ cảm ơn chị đã ủng hộ…
Tôi vào ăn cơm và uống một đống thuốt…..tôi ngán thuốt tới cổ rồi….nhưng mà phải cố gắn uống thôi…uống mới có sức khoẻ mà giữ PHƯƠNG LINH lại chứ….
Tôi ăn uống thuốt xong vào giường nằm nghỉ..
Tôi nghỉ: chị UYÊN và 2 nhỏ thật là phi thường….khi biết PHƯƠNG LINH đi 2 mọi người con cố gắn giúp tôi nửa…trên thế gian này hiếm người như thế thật….
Nằm thiếp đi lúc nào không hay….sáng đến trường với tâm trạng không vui không buồn….
Vào lớp thì PHƯƠNG LINH đến từ bao giờ…..nhỏ nhìn tôi cười…
Và tôi củng cười lại…
Tôi ngồi vào bàn lấy sách vở ra học bài…..đang học thì..
-maihương: ăn đi H.
-tôi: gì đây HƯƠNG….
-maihương: bánh HƯƠNG tự làm đó ăn đi…
-tôi: có bị gì không đây?
-maihương: giờ có ăn không thì bảo…
tôi đem chia cho 2nhỏ và thuý kiều cùng ai củng khăn ngon hết…mà công nhận ngon thật…..
buổi học trôi qua nhanh chóng….
Về quán thì lại có nhân viên mới là nam thì phải….cu kậu nhìn ăn chơi lắm…tôi thì chẳng quan tâm…
Tôi vào thay đồ thấy chị UYÊN đang nấu cơm tôi lại bịt mắt chỉ lại..
-tôi: nhà người đi theo ta thuật ta thì sống…nghịch ta thì chết…
-chị.uyên: chị biết em rồi….
-tôi: sao chị biết hay vậy…
-chị.uyên: vì chỉ có em mới có bàn tay ấm như vậy.
-tôi: quán có nhân viên mới hả chị…
-chị.uyên: ùm…có nhân viên mới đó em….
-tôi: tuyển nhân viên hoài…
-chị.uyên: tại có vài đứa nghỉ nên cần người làm đó em
Từ lúc từ lâm đồng về chị ở đây luôn không về nhà nửa…tôi hỏi chị vì sao không về nhà chị trả lời là chị thích ở đây….
Tôi ăn xong vào ngủ trưa tí rồi đến nhà PHƯƠNG LINH. Vẫn là phong cách ăn mặt lịch sự….cởi trên con LX của chị UYÊN…
đến nơi thì bác PHƯƠNG LINH mở cửa.
-bác..pl: cháu đến chơi hả.
-tôi: dạ…có bamẹ PHƯƠNG LINH ở nhà không bác..
-bác..pl: không cháu…đi đau rồi..
-tôi: còn PHƯƠNG LINH.
-bác:..pl: nó nằm nhốt mình trong phòng đó con.
tôi thì ngồi nói chuyện với bác PHƯƠNG LINH.
-bác…pl: bác tin con có thể làm cho ba mẹ bé LINH siêu lòng…vì bác rất thích tính con….
-tôi: dạ cảm ơn bác đã tin con ạ.
-bác..pl: ùm….bác củng không muốn con bé đi đâu cả….vì xa nó bác buồn…còn bé sống biết suy nghỉ lắm.
-tôi: dạ….
-bác…pl: bác sẽ cố gắn giúp đỡ tụi con.
bác PHƯƠNG LINH rất thương tôi….vì bác ấy biết tôi yêu PHƯƠNG LINH thật lòng…
Nói chuyện với bác ý một lúc nhân lúc ba mẹ PHƯƠNG LINH chưa về tôi lên phòng nhỏ.
tôi gỏ cửa…cốc…cốc….cốc.
-plinh: con không muốn gặp ba mẹ đâu…
tôi gỏ tiếp cốc…cốc…cốc…
rồi nhỏ mở cửa…
-tôi: không muốn gặp H à…
-plinh: ba mẹ đâu mà H lên đây đc vậy…
-tôi: đi rồi….
-plinh: vào phòng đi.
Tôi vào phòng nhỏ…nhỏ liền ôm tôi…và nhỏ khóc…
-plinh: huhu….LINH không muốn xa H đâu….
-tôi: không xa mà…ai nói xa đâu…bé con đừng khóc nửa.
-plinh: dạ……
-H nè LINH sợ không thuyết phục được ba mẹ….
-tôi: chắc được mà…..
-plinh: nhưng mà…
-tôi: yêu đừng bao giờ nói chữ nhưng….
rồi tôi hôn nhỏ lâu lắm rồi mới đc hôn nhỏ lại cảm giác rất hạnh phúc…nhỏ củng đáp trả…..hôn rất lâu tầm 2p…
Rồi tôi thả nhỏ ra.
-plinh: lâu lắm rồi mới đc hôn H.
-tôi: ùm hạnh phúc…
-plinh: LINH củng vậy…
-sức khoẻ H thế nào rồi…..
-tôi: ùm uống thuốt củng đở rồi…
Rồi có người gỏ cửa chúng tôi 2mắt nhìn nhau…
Rồi tôi ra mở cửa….hú hồn là bác PHƯƠNG LINH…
-bác..pl: còn xuống nhà đi…ba mẹ bé LINH gần về rồi đó…
-tôi: dạ…
Rồi tôi đi xuống phòng khách…..giả vờ uống trà…
1lúc sau ba mẹ PHƯƠNG LINH về….
-tôi; dạ con chào 2bác…..
-mẹ..pl: chào con…..
-ba..pl: cậu đến đây làm gì…
-tôi: dạ con đến chơi….
-ba..pl: vậy cậu ngồi đó chơi mình đi….
mẹ PHƯƠNG LINH thì có vẻ củng bình thường đối với tôi rồi nhưng mà còn bố PHƯƠNG LINH nửa…
tôi ngồi đó uống hết cả bình trà nhà nhỏ…
rồi bố PHƯƠNG LINH lại…
-ba…pl: giờ mình nói chuyện nha.
-tôi: dạ.
-ba..pl: nhà bác thì có mình nó….bác muốn tốt cho nó mới đem nó ra nước ngoài học….rồi kế thừa công ty bến đó….còn ở việt nam thì nền giáo dục chưa phát triển…nên bác mới làm vậy….
-tôi: nhưng với sự thông minh của LINH học ở đây kế thừa công ty bác không khó mà….
-ba…pl: nhưng 2bác ở bên kia rồi…..không tiện chăm sóc cho nó…từ nhỏ con bé đã ít sống gần ba mẹ rồi 2bác muốn bù đắp cho nó..
-tôi: nhưng mà..
-ba..pl: mong con hiểu…
Tôi nghỉ củng đúng….không lẽ tình mình thế là hết rồi sao LINH…
Tôi chào ba mẹ và bác PHƯƠNG LINH rồi về…tôi đã thất bại…tôi phóng xe về quê luôn…qua đò… Dòng sông cứ hững hờ trôi….trôi ra biển…hàng dừa nước chuyển động nhờ gió…..gió vô tình mang hương dừa đi mất…
Tôi muốn trốn chạy tất cả…muốn nhỏ có tương lai….cứ mỗi khi buồn tôi lại về quê vì ở quê tâm hồn tôi mới thanh thảng được…
Trên đò tôi gặp mội người khá quen..
-không nhận ra chị hả.
-tôi: ai vậy.
-chị là chị y tá hôm trước nè.
-tôi: vậy à……
-chị về quê hả.
-ytá: ùm chị về quê đám zô…mai xuống nhà chị chơi.
-tôi: dạ rảnh em xuống…
-ytá: đây là số điện thoại chị…xuốg thì gọi chị………
-tôi: dạ…
Về tới quê tôi thả mình xuống bờ kênh trong xanh mát mẻ lâu lắm rồi mới tắm ở dòng kênh này…..bóng dừa làm dòng kênh trở nên mát hơn….
Tôi về nhà tắm lại nước chứ không lại bị đau nưa….
Mẹ thì củng biết tôi vừa ở bệnh viện ra nên mẹ cứ nghỉ là tôi về nhà chơi…
về nhà thì chỉ ăn với ngủ thôi….đối với nhiều người về quê thì chán chứ tôi thì mỗi ngày ở đây là một niềm vui…
ngoài việt ngủ…..tôi còn ra đồng nửa 1thằng nông dân đúng chuẩn…..
Tối tôi ngủ sớm vì khá mệt…..
sáng dậy mẹ nấu ốp la tôi ăn…..lâi rồi không ăn cái này….giờ ăn lại ngon tuyệt…
Tôi nghỉ. Á tí đi ăn đám zổ thôi…ngay và liền tôi gọi cho bà chị y tá đó
-tôi: nhà chị ở đau em xuống ăn chực đây
rồi chỉ đưa địa chỉ cho tôi…khôg có số nhà vi nông thôn mà…..
Tôi chạy xe xuống vì lỡ đem chiếc xe chị uyên về luôn rồi….
Xuống đến nơi thì người ta khá đông…chị ấy thì nấu cái gì đó.
-tôi: chào chị em nè.
-ytá: khoẻ chưa mà nhìn xanh xao vậy…
-tôi: dạ khoẻ rồi….
-ytá: vào nhà ngồi chơi đi em.
-tôi: dạ thôn có gì cho em nấu cùng với…
-ytá: em mà củng biết nấu hả..
-tôi: biết chứ..
-ytá: vậy em nêm giùm nồi nước bún giùm chị đi.
-tôi: dạ…
Cái gì chứ cái này tôi biết bỏ vài muỗn muối vài muỗn bọt ngọt….vị tinh thế là xoq còn có mặn hay lạt thì chỉ có ăn rồi mới biết…
Nêm xog tôi giúp chỉ xếp bàn ghế và dọn chén ra vì ăn ké phải làm chứ sao giờ…tới ngồi chơi rồi ăn cho người ta lấy chổi mà quét ra ngoài…
Gia đình chỉ thì có vẻ rất thân thiện nhưng có vài loại thành phần trẻ trâu tôi không thích…
Có một anh cứ bu bu theo chỉ hoài….chỉ thì có vẻ không thích…tôi nhận ra mà…nhìn chỉ tôi lại nhớ đến chị UYÊN.
+nỗi lòng chị UYÊN theo nhật ký chỉ cung cấp.
Hội an phồn hoa tấp nập….trong dòng người kia….tôi luôn mang một ý nghỉ là tìm một người yêu cho riêng mình…nhưng họ đến với tôi chỉ bằng….thể xác tâm hồn không có…cho nên tôi không tin vào tình yêu là mấy…….và tôi không yêu ai…cho tới khi tôi gặp cậu bé đó….ngay thơ mặt nhìn baby lắm….thằng ku có một điều tôi rất thích nhưng tôi không lí giải được….thời gian ở bên ku đó tôi cảm thấy rất vui…như được sống lại với tuổi thơ của mình….và rồi tôi đã thích…một người chị thích một người em trai thật là buồn cười đúng không nhỉ….nhưng tôi lại không thấy thế…tình yêu cần gì nhỏ với lớn chứ…miễn đem đến hạnh phúc cho nhau…ku ấy rất tốt….chính vì cái tốt đó mà nhiều cô gái đem lòng thương yêu ku…..và ku ấy đã yêu lại họ….trong mắt thằng nhóc đó chỉ xem tôi là người chị….tôi rất buồn….mà đúng rồi vì tôi đâu dám thổ lộ đâu mà nhóc ấy không xem tôi là chị chứ….
Và rồi thời gian dần qua tình cảm đơn phương cứ lớn lên từng ngày…mà tôi lại không dám nói ra….bởi lẽ néo tôi nói ra thì nhóc ấy sợ không tin…vì chị mà nói yêu em là điều không thể….
Và rồi thời gian trôi qua tôi bị ông nội ép cưới một người tôi không yêu….đối với tôi không yêu làm sao mà cưới lúc đó nhóc ấy rất lo cho tôi…tôi rất vui hình như nhóc củng biết tình cảm tôi dành cho nhóc không đơn giản là chị em….
Tôi phó mặt cuộc đời mình cho số phận tôi gieo hi vọng….tôi bỏ vào lâm đồng….đợi mọi việt ổn rồi sẽ về….lâm đồng rất xa….xa phố cổ hội an thân yêu..xa mơi lớn lên cùng tuổi thơ của tôi…xa nhóc…xa mọi người….nhưng tôi còn làm gì được đây….ở lại tôi sẽ bị gã cho người ta….
Vào lâm đồng thời kì đầu rất khó khăn đối với tôi nỗi nhớ thằng nhóc ấy da diết trong tôi….tôi hị vọng thằng nhóc đó sẽ đi tìm tôi và đón tôi vì….quả thật ông trời không phụ lòng tôi…vì nhóc đã vào với tôi….nhưng mà lúc đó tôi bị lừa tiền và nợ một món tiền không hề nhỏ…..tôi sợ liên lụy đến nhóc H nên tôi không dám nhận mặt nhóc…nhưng đó là sai lầm lớn mà tôi mắc phải trong cuộc đời….vì tôi mà nhóc bị tai nạn hôn mê
Vì tôi…chính vì tôi….
”Khi tôi ngồi viết lại nhưng dòng này vào quyển nhật ký thân yêu….tôi vẫn còn buồn…tôi viết 1000lời xin lỗi vào nhật ký…”
vì tôi mà nhóc bị như vậy chính vì tôi….khi tôi xuống bệnh viện nhìn nhóc nằm lòng tôi như lửa đốt….nhóc H của tôi nằm im không nói gì cả….nhìn nhóc lúc nằm thật dễ thương….rồi nhóc tỉnh dậy nhóc không nhửng không trách tôi mà còn quan tâm tôi nhiều hơn,,….và tôi cùng nhóc H trở về lại hội an….về con phố vẫn thế….cho dùng ông nội có làm gì thì tôi và nhóc H vẫn cố gắn vượt qua…vì nhóc đã hứa với tôi mà.
Trích nhật ký chị UYÊN….
(….còn tiếp mời các bạn đón đọc ở chap 80)
Chap 80
”Truyện đã đi được 2/10 phần rồi…truyện t.g thì dựa vào cuộc đời t.g để viết….bởi có cơ sở mới viết nên được một câu truyện….bởi lẽ nhiều truyện ảo chỉ thuột thể loại truyện ngắn….không ai tai giỏi mà nhớ được diễn biến truyện và các tình huống nhân vật ra sao lo loric….t.g muốn viết ra nhưng chap ngày ra 2-3 chap đến 11h. Xong đem nhật ký ra đối chiếu với nhau sao cho trùng khớp mới có thể viết lên được một chap….chứ không đơn giản…t.g không thể gọi mấy nhân vật lại hội ý viết truyện vì t.g không cho họ biết….bình thường t.g 1h mới đi ngủ….nên ra chap trể là đương nhiên….dạo này t.g đi làm rồi…..ngày không viết được….cuộc sống riêng tư….nhửng cuộc đi chơi t.g dẹp hết qua một bên để type truyện…vì t.g củng từng đọc truyện cảm giác chờ đợi ra chap t.g rất hiểu và các bạn củng vậy….câu cuối cùng trước khi viết…t.g muốn gởi lời cảm ơn đến hết tất cả đọc giả….đã dành time ra đọc truyện của t.g”
Chap 80
Tình yêu như một vòng luẩn quẩn….nó khiến ta mù quán bất chấp tất cả…..để yêu nhau và đi đến một cái kết có hậu.
+tiếp theo nỗi lòng chị UYÊN.
tôi là một người con gái…tôi hiểu cảm nhận của một đứa con trai như nhóc….vì cuộc đời nhóc H đã quá nhiều đau khổ….nhiều lúc tôi nằm ngủ….trong giấc mơ đôi lúc củng mơ thấy nhóc H….cuộc đợi không biết sống được bao lâu….cho nên tôi cố gắn…dành hết tình thương cho nhóc…vì tôi không có em trai….hay chưa có người yêu…ai nghỉ tôi yêu nhóc H hay xem nhóc là em trai thì tôi không để tâm….vì chỉ có tôi với nhóc H mới cảm nhận được nó…nhiều lúc thấy nhóc đau, hay nằm việt lòng tôi rất buồn,nỗi buồn khi xưa giờ chỉ có bamẹ mất tôi mới buồn như vậy….tôi ước tôi sinh chậm lại 2tuổi để có thể đường đường chính chính làm điều mình thích,không sợ ai dị nghị cả…tôi ước sau này có một shop vải do mình làm chủ….có 2đứa con xinh xinh….dòng tâm sự này tôi sẽ để nó vào nhật ký vào không bao giờ chia sẻ cho ai….bởi vì đó là ước mở và điều tôi nghỉ thầm kín của tôi.”
+quây trở lại truyện
Tôi dọn bàn xong thì chỉ rủ tôi đi chở bia,chở chỉ đi ra một tiệm tạp hóa gần đó mua 5két sài gòn….mua đá rồi chở về….tôi chở 2thùng còn chủ tạp hóa chở 3thùng…
Về nhà thì đã cúng xong….và đồ ăn đã được dọn lên bàn….
Thằng kia thì bu bu theo chị y tá là tôi cực ghét….vì néo chỉ thích thì thị đã không nhăn nhó như vậy….
Ăn uống xong….thì bạn chỉ đến làm một bàn nho nhỏ.
-ytá: mấy bạn tới trể quá đồ ăn còn có bấy nhiêu thôi.
-bạn.yta: không sao đâu HUYỀN.
-được thế này là ngon lắm rồi.
HUYỀN là tên chỉ!
-ytá: ùm…nào khưi bia ra zô phát cho nóng người đi.
Tôi khưu bia ra cho mọi người…và rót cho chỉ và tôi…..
-bạn.ytá: ai đây HUYỀN.
-chịhuyền: ùm thằng em mới quen của tau đấy….đẹp trai không?
-bạnytá: đẹp đó giới thiệu tau đi…
rồi chỉ nói với tôi.
-bạnytá: yêu chị đi em…chị nghỉ em không chê máy bay già..
Mọi người thì cười rần lên hết….
-bạn.ytá2: thôi để thằng nhỏ ngồi chơi…..chọc quá nó về cái rồi đấy..
Mình thế này mà gọi là nhỏ hả trời…bó tay.
-bạn.ytá2: làm hay học gì rồi em trai.
-tôi: dạ em đag học ở hội an chị….
-ytá: bệnh em sao rồi.
-tôi: dạ em xuất viện sớm nên lâu lâu lại bị đau chị.
-ytá: yêu đương quá nên xuất viện sớm chứ gì….
-tôi: đâu có chị…
-ytá: zô….nào…
-tôi: zô….zô….
-bạn.ytá: zô….zô….
tôi nhìn thằng kia thì cứ nhìn tôi hoài tôi éo biết chuyện gì cả…
-ytá: ê nhóc….nhóc có người yêu chưa.
-tôi: dạ có rồi chị…
-ytá: chị biết mà….hiihi
-tôi: chắc chị có rồi chứ hả.
-ytá: chị chưa có em…
Chị nói xong nhìn mặt thằng kia thì như cái bánh đúc…
-thằng..ko: có a rồi mà…
-ytá: ai yêu anh đâu…cái đó là anh nói đó nha chứ tôi không có nói..
-bạn..ytá: không phải người yêu mà đến nhà ăn đám zổ rồi còn công khai nửa hả.
-ytá: tự hén ta đến chứ tau đâu mời..
-thằng…ko: em nói gì kì vậy.
chỉ có men rồi hay sao mà nói gê quá.
-ytá: kì là kì thế nào….anh ăn chơi….đua đòi…có con nào ngu mới yêu đó…tiêu chuẩn của tôi yêu là cưới nhưng trước khi cưới phải tìm hiểu kỉ nhé.
-thằng..ko: nhưng mà….
-bạn..ytá3: nhưng nhị gì mày….người ta đã nói thế rồi mà còn….
-thằng..ko: nhưng tau yêu cô ấy.
-bạn..ytá3: mày yêu cô ấy…nhưng cô ấy không yêu mày hiểu không?
-thằng..ko: anh nhất định sẽ khiến em yêu anh.
Rồi đó đập cái rầm xuống bàn làm chén cari đổ vào người tôi.
-tôi: a làm cái gì vậy hả….
-ytá: thôi nha….a quá lắm rồi đó.
-dơ hết đồ e rồi kìa H.
-tôi: không sao đâu chị….
Tự dưng bị liên lụy ức chế thật….
-bạn…ytá3: có sao không em.
-tôi: dạ không chỉ dơ quần áo thôi.
-thằng..ko: dơ có tí mà làm căn gê thế…
-ytá: căn cái gì mà căn….tôi đổ vào người a thử có sao không nha.
Ngay và liền chỉ lấy tô cari tạt vào người nói.
-ytá: sao….sướng không????
-thằng..ko: sao em lại làm vậy?
-ytá: thì a nói dơ có tí mà căn kìa…nên tôi củng làm đỏ vào người anh lại xem sao đấy….
-thằng..ko: em quá lắm…nó tát chị y tá…nhìn khuôn mặt trắng hồng có dấu vân tay…
sức người có hạn lựu đạn có chốt…bứt chốt là nổ
Ngay và liền tôi dùng đòn karate chí mạng của tôi…chí mạng của riêng tôi thôi…đạp nó phát..
-tôi: thôi nha…..chưa yêu mà đã đòi đánh chỉ…yêu rồi thì sao hả anh trai….tôi chưa hỏi anh chuyện làm đổ cari lên người tôi đấy.
-thằng..ko: mày….
Nó xôg vào đánh tôi….nhưng ít ra tôi củng biết chút ít vịnh xuân rồi cho nên đánh thắng 1thằng trẻ trâu ăn chơi là không khó…người trong gia đình thì chị y tá thì chạy ra xem
-ba…ytá: có chuyện gì thế….
-bạn..ytá: dạ…thằng kia tát HUYỀN ạ…
-ba.ytá: vì sao?
-bạn…ytá2: vì HUYỀN vô tình làm đổ cari vào người nó.
-ba.ytá: có sao không con?
-ytá: dạ không ba.
-ba.ytá: nè thằng kia….nhà tau chứ không phải chổ đánh nhau nha….đánh ai củng được chứ chớ đụng vào con gái yêu của tau nha…nhỏ giờ tau chưa đánh nó đấy.
-thằng..ko: vì con của bác mất dạy quá…
-bạn…ytá3: mất dạy mà mày nói yêu à…khốn nạn thật….
-thằng…ko: đm khốn nạn cái đkm mày chứ khốn…tin tau cho mày lên khung trăng không.
-bạn…ytá3: không ăn được giờ đạp đổ à…mày mà HUYÊN không yêu mày…..ai ở đất này không nói mày….chăng qua nể mặt HUYỀN với mấy bạn ở đây tau mới ngồi với mày thôi.
-ba…ytá: con tau mất dạy hay không không cần mày nói..
-giờ cút khỏi nhà tau..
-thằng..ko: đéo cút làm đéo gì nhau…
Nó định xông vào chơi luôn ba chị y tá hay sao ấy…
Tôi vẫn còn cay cú vì bộ đồ đẹp của mình bị nó làm dơ…cho nên tôi nhân cơ hội này đạp nó vài cái nửa….nó giờ sợ tôi rồi….nó nhìn tôi bằng ánh mắt rất chi là tàn bạo..
-bạn..yta3: cút.
-thằng..ko: tau éo bỏ qua đâu…
Nó đi thì mọi người lại tiếp tục ăn uống…
ba chỉ nhìn tôi và nói.
-ba…ytá: cảm ơn con nha….néo không có con nó đánh bác rồi.
-tôi: dạ không có gì đâu bác.
-ytá: em biết võ hả..
-bạn..ytá3: vịnh xuân và karate hả em…
-tôi: dạ..
-ytá: giỏi gê ta.
-tôi: dạ em mới học..
-bạn..ytá3: mới học mà đánh đc vậy rồi á hả.
-tôi: dạ với lại lúc đó nó đánh chị HUYỀN em tức quá máu nóng lên nên em quất luôn.
-bạn…ytá3: tốt tốt….có khí phách…
Ăn uống xong rủ đi kara…tôi thì còn buồn chuyện PHƯƠNG LINH cho nên tôi đi luôn….
hầu như sau cuộc nhậu nào củng kéo đi kara cả…vì ở đây mọi người thỏa sức ca hát…nhảy nhót..
Tôi và chị y tá với bạn chị ấy là 10 người…
vào quán tiếp tục uống….uống cho quên sự đời…uống cho đời nó bớt buồn….
+uống rựu không say
+thà uống làm gì?
+uống rồi quên hết chuyện đau thương.
+uống ly đầu tiên làm nóng tâm hồn
+Rồi ly thứ 2 ta cùng lai rai
+2.3.4.5 rồi cùng tê tê….
+ly cuối cùng ta say cùng men rựu..
+say….say….say cho quên hết nỗi buồn.
+buồn vì tình yêu thế gian..
+ta say…ta say….và say…..
vào quán cafe uống thêm bia nửa…tôi thì nảy uống ít giữ đô nên giờ uống nửa là chuyện hết sức bình thường…
vào thì chị y tá và mọi người ép tôi hát…cho nên tôi làm luôn một bài
”chợt khóc-chí cường”
Tôi hát rất say xưa…..tâm trạng tôi gửi vào nó……
Hát xong thì mọi người vỗ tay….
-ytá: hay lắm em…
-tôi: dạ…
Rồi mọi người thay nhau lên hát….
Bài cuối cùng chị y tá rủ tôi hát chung…bài ”đợi chờ là hạnh phúc”
bài này tôi hát khá nhập tâm vì có người hát cùng với tôi mà….chị y tá củng vậy….tôi nhận ra chị ấy hình như đã từng yêu một ai khá nhiều….
Hát xong ra về..
-ytá: về đc không đó em
-tôi: dạ được chị…..
-ytá: về cẩn thận nha…qua hội an chị gọi uống cafe.
-tôi: oke bey chị..
-ytá: ùm bey em..
Tôi tê trong người rồi nên tôi chạy xe khá nhanh…giờ mà có công an giao thông chắc tôi chạy luôn đó chứ..
khi tôi dừng xe lại thì tôi đang đứng ở bờ kênh..
Sao mình lại ra đây ta….nhìn dòng nước chảy làm tôi nhớ PHƯƠNG LINH vô cùng….nơi này mấy năm trước tôi và nhỏ đã từng gặp nhau….nơi này mới đây tôi và nhỏ nhận ra nhau….
Tôi nằm xuống bãi cỏ bên bờ kênh…..nhưng cơn gió thổi riu riu vào người tôi…..trên trời cao có nhửng đám mây bị gió thôi bập bề….tâm hồn tôi trôi theo cơn gió đó…gió đưa mây đi xa núi….núi hững hờ đợi chờ mấy…..mấy đi mất núi buồn vô hạng biết bao giờ gặp lại em yêu…
Ngồi nghỉ lung tung tôi thiếp đi lúc nào không hay….khi tỉnh dậy thì trời đã tối rồi…..và có một người ngồi bên tôi…không ai khác chính là PHƯƠNG LINH.
-tôi: sao LINH lại đến đây..
-plinh: im lặng!!!.
-tôi: H xin lỗi….có lẽ để LINH đi là tốt cho LINH vì qua nơi đó mới có tương lai cho LINH….H chỉ biết nghỉ cho mình..
-plinh: H thấy H làm vậy là đúng à?
-ai đã hứa với LiNH là cùng nhau vượt qua để ở bên nhau…ai đã hứa hả…..ai….H nói đi…huhu.
-tôi: chính là H….nhưng H sợ LINH ở đây không có tương lai cho mình.
-plinh: tương lai à…LINH không cần…LINH chỉ cần được người mình yêu sống vui vẻ…đến cuối đời…..đó là sai hay sao hả…huhu…
-tôi: nhưng mà…
-plinh: H làm LINH thất vọng…..
rồi LINH nhảy xuống dòng kênh kia quá khứ lặp lại đây là lần thứ 3 PHƯƠNG LINH nhảy xuống đây rồi…
Tôi vội nhảy xuống tìm nhỏ….vì dòng kênh củng cạn nên tìm nhỏ không khó..
-tôi: H xin lỗi …..đừng làm vậy nửa…. H sẽ ở bên LINH.
-plinh: hứa đi…
-tôi: hứa….đc chứa.
-plinh: H ngoan lắm…
Rồi 2 đứa ôm nhau dưới dòng nước lạnh….tôi không lạnh vì 2 trái tim đang cháy cùng nhau mà…..
Rồi tôi đưa nhỏ lên bờ và đưa về nhà…về thì mẹ thấy tôi ước nên hỏi…
-mẹ: sao 2 đứa ước hết vậy…
Phương linh thì sợ mẹ tôi la hay sao ý.
-tôi: dạ bọn con tắm ở bờ kênh đó mẹ..
2 đứa nhìn nhau cười hì hì..
-mẹ: giỏi quá nhỉ…..nhà không tắm ra đó tắm 2 đứa rảnh quá nhỉ…
-tôi: dạ….rảnh gì đau mẹ…
-mẹ: 2 đứa vào tắm đi rồi ra ăn cơm..
-plinh: LINH tắm trước cho.
-tôi: H tắm trước..
-plinh: nhường con gái đi mà…
-tôi: đùa đó H ra ngoài tắm củng được….
-mẹ: lo tắm đi giỡn nhau hoài…
Nhỏ vào tắm và lấy đồ em gái tôi mặt..
Còn tôi thì ra ngoài tắm…xong vào phòng thay cái quần ngắn cơi trần…vì ở quê tôi thường hay làm vậy…
Tắm xong ra ăn cơm….cơm chỉ đơn giản thôi….đĩa đậu đũa xào với bún….canh rau mồng tơi…vài con cá sông…
Tôi thấy PHƯƠNG LINH ăn có vẻ rất ngon miệng….người thành phố như nhỏ mà ăn được nhửng món này thì tôi khâm phục….
Ăn xong mẹ bảo để mẹ rửa chén cho dù nhỏ đã dành rửa nhưng mẹ không chiệu…
Tôi dẫn PHƯƠNG LINH ra ngoài hiên ngồi ngắm sao…thật lãng mạng…tôi đã từng ước được ngồi cùng người mình yêu dưới bầu trơi đem ngắm sao và giờ tôi đã được..
Nhỏ tựa đầu vào vai tôi…..tôi cảm nhận được nhịp tim nhỏ đập thình thịch…thìch…thịch..
-tôi: sao LINH lại qua đây?
-plinh: LINH cãi nhau với ba….rồi LINH bỏ đi….đây là lần đâu tiên LINH làm vậy…..và LINH cứ lên taxi đi và đi không hiểu sao LINH lại đến bờ kênh đó…
-tôi: H củng vậy…chiều H đi xuống bà chị chơi….rồi có uống vài ly bia…khi H chạy về không hiểu sao H lại đến bờ kênh.
-plinh: hai đứa mình có duyên quá H hả.
-tôi: ùm….bao nhiêu chuyện xẩy ra đối với 2 đứa mình nhỉ.
– nhớ hồi H còn làm cho nhà hàng đó…H thấy đôi mắt LINH rất lạnh lùng….
-plinh: ùm xẩy ra quá nhiều chuyện….lúc lần gặp H lần đầu tiên…LINH không để tâm đến H đâu….rồi hôm đó gặp H bị đánh LINH thấy H không chống trả mà chiệu trận…..lúc đó LINH mới bắt đầu để tâm với H đó…
Rồi tới khi H cứu LINH lúc đó LINH thật sự thích H…thích 1người con trai rất bình thường……sau này mới hiểu tính H.
-tôi: ùm H củng vậy…lúc đầu H không nghỉ mình yêu được LINH vì 2 người sống ở 2 thế giới..
-plinh: ùm nhưng cuối cùng mình củng yêu nhau đấy thôi…….
-tôi: sao LINH có thể chấp nhận yêu H khi MAI HƯƠNG và YẾN NHI củng yêu H.
-plinh: vì LINH hiểu họ củng như LINH thôi….đèo yêu H…..néo sau này H lấy cả 3 LINH vẫn đồng ý….vì cuộc đời này LINH không thể yêu thêm một ai ngoài H cả……
Tôi ôm nhỏ vào lòng….tôi cảm nhận được tình cảm nhỏ dành cho tôi quá lớn….
Rồi nhỏ vào ngủ với em gái tôi….còn tôi thì ngủ phòng mình
Chap 81
Sáng ngủ dậy tôi tự làm cho mình một ly cafe đen không đường….nhỏ thì chắc mệt nên còn ngủ…
Tôi ra phía sau hè….dưới giàn bầu có 1bộ bàn ghế đá ngồi uống ngắm cảnh bang mai…
mẹ tôi thì đi làm hồi sáng sớm….
Một lúc sau nhỏ dậy ra chổ tôi ngồi.
-tôi: ngủ thêm tí đi dậy sớm thế.
-plinh: giờ này mà ngủ gì nửa..
-uống cafe hả cho uống với.
-tôi: cafe không đường uống được không đó….
-plinh: không đường hả…nó có gì ngon mà H thích uống quá vậy.
-tôi: vì khi uống không đường mới cảm nhận được hương vị của nó….giống như tình yêu đó….có hoạn nạn mới biết đc mình có yêu nhau nhiều không.
-plinh: dạ….H triết lí gê.
-tôi: khi nào LINH định về.
-plinh: khi nào bamẹ đổi ý cho LINH ở lại đây LINH mới về thôi.
-tôi: qua không nói ba mẹ họ có lo không đấy.
-plinh: bamẹ LINH có quan tâm LINH đâu….đi làm xa hoài….đâu có bao giờ biết đc Linh ở một mình trong ngôi nhà cô đơn kia đâu….
-tôi: vậy à…
Rồi con em gái tôi ra nói.
-egái: a H chở em đi học…
-tôi: lớn rồi tự đi đi chứ.
-egái: có a về là phải chở em đi…hihi…nha nha anh.
-plinh: để chị chở đi cho….
-egái: hoang hô chị LINH…
Rồi tôi đưa xe cho nhỏ chơ đi…
Tôi thì tiếp tục uống cafe…
15phút sau tôi nhận được điện thoại của số lạ.
-tôi: alo ai đấy.
-em đây….chị linh bị mấy thằng nào đó chặn đường kìa anh.
Ngay và liền tôi lấy chiếc xe đạp của con em gái đạp xuống trường xem sao….tôi đạp hết mình….tới cổng trường thì thấy mấy thằng nào đó chặn PHƯƠNG LINH.
-tôi: ê mấy bạn làm gì thế.
-thằng..ki: à H hả…có con nhỏ nhìn giống người thành phố nên tau chọc ấy mà.
-tôi: mày biết cô ấy là ai không?
-thằng..ki: không.
-tôi: cái đm đụng vào người yêu tau tau cho lên bàn thời ngồi đấy…
-thằng..ki: làm gì đm gê mày…giờ tau mới biết ng yêu mày mà…
PHƯƠNG LINH thì chạy lại ôm tay tôi…nhỏ em gái củng chạy lại.
-emgái: có sao không chị.
-plinh: ùm chị không sao em..
-tôi: không sao người không biết không có tội…
-thằng..ki: mà ng yêu mày dễ thương thật đó
-tôi: bình thường..
-thằng..kl: lâu rồi mới gặp mày khi nào nhậu bửa chứ ku.
-tôi oke…khi nào nhậu phone tau..
-thằng..ki: ùm thôi tụi tau đi đây hẹn gặp lại mày.
-tôi: ùm…
Tụi nó đi xong thì tôi hỏi PHƯƠNG LINH.
-tôi: có sợ không?
-plinh: dạ không?
-tôi: sao không sợ…
-plinh: vì LINh biết sẽ có H đến cứu LINH mà….
Lúc đó thì xung quanh tôi học sinh bu lại xem trong đó có bạn em gái tôi.
-bạn.egái: chị dâu bạn đó hả.
-egái: ùm…chị dâu mình đấy,
-bạn.egái: chị dâu bạn dễ thương gê…..
-egái: ùm…chị dâu mình mà…hehe…
Tôi và nhỏ thì nhìn nhau cười…
Rồi tôi đưa xe đạp cho em gái và chở nhỏ về…trên đường về nhỏ ôm tôi cứng ngắt à….quá phê đi.
Về tới nhà tôi ngồi xem tivi.
-plinh: H ơi…
-tôi: sao LINH.
-plinh: ở đây có bán giấy màu không…….
-tôi: ùm có…mà làm gì thế…
-plinh: dẫn LINH đi mua đi….tí rồi biết.
rồi tôi chở nhỏ đi mua giấy màu…..tới 1 văn phòng phẩm….tiệm này tôi biết…..và tôi củng quen cô chủ bán đó….bả giền tính tôi lắm….vì tôi từng giúp bả bắt 1tên trộm tiền bả mà.
-chủ: á thằng H nè….lâu ngày gê con.
-tôi: dạ con đi học nên ít về.
-chủ: ai đây sao nhìn dễ thương quá vậy.
-tôi: dạ người yêu con đó.
-chủ: chu choa đẹp gê…..
mặt phương linh có vẻ đỏ do e thẹn.
-tôi: bán cho con ít giấy màu cô.
-mua bao nhiêu đây LINH
-plinh: dạ 100tờ H
-tôi: mua gì nhiều vậy.
-plinh: tí biết…
-tôi: lấy con 100 tờ đi cô ơi….
Mua xoq tôi và nhỏ đi về……nhưng nhỏ bảo đi mua thêm một cái hủ bằng thuỷ tinh nửa…..
Về nhà nhỏ bắt đầu gấp gấp gì đó 1lúc sao ra con hạt thì phải.
-tôi: gấp con này ấy hả.
-plinh: ùm…gâp 1000 con nó nói lên lời LINH yêu H mãi mãi
-tôi: rảnh quá.
-plinh: không gấp để người ta gấp…..
-tôi: chỉ H gấp với….
-plinh: thế này nè…rồi gấp…..đưa tay lên vút….
tôi lúc đầu thì gấp không được nhưng sau củng gấp đc mà không nhanh thôi…
Gấp 1tiếng mới được 76con biết khi nào mới đc 1000 con đây trời….
Tới trưa tôi chở nhỏ đi chợ mua đồ về nấu cơm trưa….cái gì chứ đi chợ nấu ăn nhỏ là khỏi chê rồi…hihi….
Đi chợ mà nhỏ cứ trả giá này nọ….bó rau củng trả cho được….về nấu ăn đợi mẹ tôi về rồi ăn cơm..
rồi mẹ và em gái củng về.
-mẹ: con nấu đây hả LINH.
-plinh: dạ.
-mẹ: ngon đó con….
-emgái: chị dâu nấu ăn ngon gê…hihi..
-tôi: vợ con mà lị.
-plinh: ai làm vợ anh chứ….hứ…
-tôi: rõ thế còn gì nửa…hihi…..
-mẹ: ăn đi mấy đứa ngồi nói hoài..
Ăn xong tôi vào ngủ….mẹ đi làm rồi nên nhỏ chui vào ngủ với tôi luôn…..nhỏ rúc vào lòng tôi ngủ và tất nhiên tôi củng ôm nhỏ ngủ rồi…
nhỏ ngủ hơi thở đèo đèo….đèo….lâu lâu quơ tay quơ chân….
và tôi củng ngủ…
3h dậy….tôi gọi điện thoại cho chị UYÊN.
-tôi: alo chị hả.
-chị.uyên: em đi đâu hôm qua giờ thế….
-tôi: dạ em về quê chị…có PHƯƠNG LINH nửa.
-chị.uyên: ú chu choa gê chưa nàng theo chàng về quê luôn.
-khi nào ra lại.
-tôi: dạ ổn em ra lại.
-xe chị em mượn vài hôm nha,
-chị.uyên; cứ giử mà đi đi em…chị củng ít đi đâu lắm em…em không đi chị không đi sợ nó hư đấy chứ.
-tôi: dạ…vài hôm nưa em ra lại nha.chị đừng buồn nha…
-chị.uyên: oke em….hihi….
tôi tắt máy xong tôi gọi PHƯƠNG LINH dậy…
-tôi: dậy đi chơi LINH ơi.
-plinh: để LINH ngủ tí đi…
-tôi: dậy mau dậy mau..
-plinh: dậy nè…
Dậy tôi chở nhỏ đi xuống nhà mấy đứa bạn cấp 2 chơi….
Xuống nhà cô bé lớp trưởng cấp 2 của tôi….xuống đến nơi nhà bạn ấy đang sút lúa
-lớptrưởng: đi đâu đây bạn H.
-tôi: ùm….về quê rảnh rổi đi chơi thôi…nhưnG xuống không đúng dịp rồi..
-lớptrưởng: có gì đâu….hihi…vào nhà chơi.
-tôi: vào LINH.
-plinh: dạ.
vào nhỏ lớp trưởng rót trà mời chúng tôi…
-lớptrưởng: uống trà đi H.
– à mà ai đây.
-tôi: mẹ hai H á.
-lớptrưởng: ngươi yêu thì nói trớt đi.
-tôi: hehe thì người yêu…….
-lớptrưởng: Bạn H nhà mình có tài gê qua hội an ruớt về cô người yêu xinh đẹp thế này.
-tôi: hihi…bình thường mà….
-lớptrưởng: à H đi thăm cô giáo chủ nhiệm củ không….nghe nói cô bị chồng đánh nằm ở nhà ấy.
-tôi: ủa sao vậy…tính cô tội lắm mà..
-lớptrưởng: không biết nửa.
-tôi: thế thì mình đi.
-lớptrưởng: ùm đợi mình tắm rửa đã.
Nói về cô giáo chủ nhiệm cũ của tôi thì bà cô này rất tội…xưa chủ nhiệm lớp 9 tôi…
tôi là một thằng quậy phá vô biên….hay lên trụ cờ ngồi….nhưng cuối năm cô vẫn cho tôi hạnh kiểm tốt….môn cô dậy thì cô nân điểm tôi lên….
nhỏ lớp trưởng tắm xong thì gọi thêm vài đứa bạn nửa lên nhà cô.
Rồi mấy đứa bạn củng đến.
-bạn.cũ: á H nè…lâu ngày quá.
-ai đây…
-tôi: ùm lâu, người yêu H đó.
-bạn.cũ: ùm…dễ thương gê….mình mà là con trai mình tán bạnấy mất rồi…hihi
Đi mua ít sữa rồi Lên nhà cô thì thấy cô nằm trên giường ông chồng cô thì trừng trừng liết liết tụi tôi.
-cô: mấy đứa tới chơi hả.
-lớptrưởng: dạ lên thăm cô đây.
-cô: cảm ơn mấy đứa….cô có sao đâu.
-bạn.cũ: không sao mà nằm thế này à….thương cô gê.
-tôi: khoẻ không cô….
-cô: H hả em…lâu ngày quá…dạo này nhìn khác nhỉ…
-tôi: dạ.
-cô: có người yêu chưa em.
-lớptrưởng: người yêu bạn ấy đó cô kìa.
-plinh: chào cô.
-cô: chào em,em ở đâu.
-plinh: dạ e ở hội an cô…
-cô: H gê nha em…có người yêu xinh đẹp thế kia.
-tôi: dạ…cảm ơn cô…
-sức khoẻ cô sao rồi.
-cô: ùm củng bình thường e.
-tôi: dạ….cô cố gắn giữ gìn sức khoẻ.
-chồng.cô: tụi mày cút hết…..còn mày dậy đi nằm hoài.
-cô: tui nghỉ làm thì nằm thôi.
-chồng.cô: nhà tau không phải để nằm.
-tôi: thôi nha anh…a đừng làm vậy…cô đang bị đau mà.
-chồng,cô: mày là ai mà xen vào chuyện của tau biến…
-tôi: vì đó là cô tôi nên tôi phải nói.
-cô: thôi anh ra ngoài cho tôi…đây là học sinh của tôi…
Ông anh đó ra ngoài nhưng vẫn còn cay cú lắm..
-tôi: thương cô gê.
-cô: không sao đâu em…chỉ tại lúc xưa cô yêu không tìm hiểu kỉ thôi….giờ tụi em phải tìm hiểu kỉ nghe chưa.
-tôi: dạ….
-lớptrưởng: phải tìm hiểu cho kỉ nha bạn kia.
-plinh: ùm mình biết rồi.
-cô: H thì cô yên tâm rồi…tuy có hơi quậy tí nhưng tính em ấy tốt.
-tôi: dạ cảm ơn cô đã khen em…hihi.
-thôi về mấy bạn.
-lớptrưởng: ùm…tụi em về ha cô.
-cô: ùm…mấy em về cẩn thận.
ra đường ghé vào một quán cafe ngồi uống nước.
-tôi: cuộc sống cô nhiều bất hạnh nhỉ.
-lớptrưởng: ùm…tội cô gê…nmà không làm gì giúp cô đc.
-tôi: ùm….
-bạn.cũ: giờ đi đâu…..
-lớptrưởng: đi về chứ đi đâu.
-bạn.cũ: xuống nhà mình chơi đê.
-tôi: okê les’ go.
Xuống nhà nhỏ này thì ăn uống no bụng luôn…nhà nhỏ nuôi quá trời gà…và lúc nào kéo xuống củng làm 2 con hết.
-tôi: chào 2 bác.
-mẹ.bạn: ùm chào con…mấy đứa tới chơi hả.
-tôi: dạ…
-mẹ.bạn: ba nó vào bắt gà thịt đãi mấy đứa đi.
-ba.bạn: ùm
Tôi củng nhào vào làm gà cùng bác ấy.
-ba.bạn: con là con của ai thế.
-tôi: dạ con của bà xx trên thô 4 đó bác.
-ba.bạn: ùm bác biết rồi…ba con dạo này khoẻ không
-toi: dạ khoẻ.
-bạ.bạn: mà cô bé kia là người yêu con hả.
-tôi: dạ người yêu con bác.
-ba.bạn: đẹp đó.
-bác lúc trước củng sát gái lắm…đc nhiều cô theo lắm con…nhưng bác chỉ chọn 1người thôi.
-tôi: dạ….bác tư vấn con được không?
-ba.bạn: ùm nói đi con.
-tôi: dạ con còn 2 cô người yêu nửa….người nào củng tốt với con hết sẵn sàng hi sinh mình để bảo vệ con luôn dành hết tất cả mọi thứ tốt cho con.
-ba.bạn: cái này căn đi đc thì yêu hết đi con…néo các cô bé đã hi sinh như vậy thì con không nên chọn ai cả mà con nên chọn hết….cuộc sống có nhân quả đấy con.
tới lúc này sự chọn lựa của tôi là đúng…..tôi đã không làm sai khi chọn cả 3 nhỏ
Chap 82
Chào các bạn,mình là MAI HƯƠNG anh hiếu đang không có tâm trạng với bận công việt nên mình sẽ viết thay anh ấy vài tập giọng văn mình củng tạm nên mọi người đừng chê nha,chê tội HƯƠNG chết!
Mình tên MAI HƯƠNG mình sinh ngày 16/07/199x.
Nhà mình có 3 người ba mẹ và mình, nhà mình ở lâm đồng đức trọng,hiện giờ mình đang ở quảng nam.
Sở thích của mình là tốc độ,thích quản lí người yêu mình,và hơn nửa mình rất thích học võ.
Người yêu hiện giờ của mình là t/g câu truyện này,khi mình biết anh ấy viết truyện về đời sống riêng tư mình rất bực,nhưng anh ấy nói là đam mê của ảnh,nên mình không nhửng không cấm mà còn hứng thú,mình sẽ quản lý fage này cùng với anh H.
Trình học của mình củng tạm không giỏi lắm.nên viết củng không hay
Là lá la nào chúng ta cùng đọc nhé!!!hi vọng các bạn không chê truyện bé viết
+mình không biết tại sao anh H lại như thế nửa,hôm đó mình tới quán thì chị UYÊN nói là ảnh đi đâu chưa về mình thật sự rất thất vọng.
liên hệ với YẾN NHI để tìm nhưng không ra.
-mình: YẾN NHI ơi,sao tìm H hoài không ra vậy?
-yếnnhi: ùm…chán gê đó,tên đó làm chị em mình đi tìm hoài vậy sao nhỉ?tìm ra phải đánh một trận mới được.
-maihương: đúng rồi,phải đánh.
à hay là a H về quê ta.
-yếnnhi: chắc vậy rồi.tên đó ngoài về quê còn đi đâu nửa đâu chứ!
-maihương: mình về quê H không?
-yếnnhi: oke chị em mình cùng về.
Sau đó YẾN NHI đưa xe tôi chở bạn ấy về BD vì mới vào có vài lần nên tìm đường rất khó,mà mình thấy con trai quảng nam này thấy gái như thấy vàng ấy nhỉ.mình đi thì mặt một cái quần ngắn thôi.áo thun màu xanh lá cây,còn YẾN NHI thì mặt vấy mấy tên đó cứ kè kè bên tụi mình thôi chán chết đi được,con trai quả là một loại sinh vật khó hiểu nhất hành tinh.
-yếnnhi: HƯƠNG ơi,mấy tên đó cứ bám theo mình giờ làm sao đây?
-mình: vậy để HƯƠNG đua với tụi nó.
-yếnnhi: được không đó?
-mình: được chứ sao không,sở thích của mình là tốc độ mà.
-yếnnhi: vậy tính mạng của mình giao hết cho cậu.
Mình được đà vặn ga hết sức có thể để chạy thoát bọn chúng.đúng là có tác dụng thật,tụi nó có 3xe 2chiếc sirius và một chiếc exenter GP côn tay.
hiện giờ có chiếc ex đó đuổi theo mình thôi à,mình bỏ xa mấy chiếc kia rồi.xe đó mình biết chỉ bốc ở lúc đề ba thôi,chứ chạy đường trường là thua mình rồi.
Cho nên sau 15phút chạy xe mình đã cắt đuôi được bọn nó.
-yếnnhi: bạn giỏi gê,bạn chạy xe rất chuẩn.
-mình: HƯƠNG mà! Hihi
Chúng mình vừa chạy vừa hỏi đường củng tới nhà anh H,ngôi nhà ảnh chẵn khác là mấy,mình muốn tạo bất ngờ cho anh ấy,mình tắt máy xe dắt bộ vào.
Vào thì thấy H và PHƯƠNG LINH đang gấp hạt giấy thì phải!
-H: H gấp nhanh hơn LINH nè!
-phươnglinh: LINH gấp nhanh hơn chứ,mới tập sự sao hơn LINH được.plè
-mình: ú chu choa,LINH đánh quả lẻ nha.
-H: sao 2 người lại vào đây?
-yếnnhi: vào mới biết được có người hú hí riêng chứ!
-mình: sao LINH lại ở đây thế này?
-phươnglinh: mình cãi nhau với bố mẹ cho nên bỏ vào đây,mình không có thích đi nước ngoài gì hết!
-mình: đúng rồi HƯƠNG củng không muốn thế chút nào cả 3chị em mình cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió mới được như ngày hôm nay,đâu thể thiếu một người được đúng không NHI
-yếnnhi: đúng rồi đó! Duyện cho bạn HƯƠNG múp
-mình: múp gì mà múp hả, bộ NHi không múp à?
-H: thôi ai củng múp cả.kaka
-yếnnhi: chưa xử tội H đó?ở đó mà múp với không.
-mình: ba mẹ đâu rồi H
-H: ba mẹ H đi làm rồi,vào đây khi nào về vậy?
-mình: khi nào H về là tụi này về.
-H: tốn thêm mấy miệng cơm rồi!
-yếnnhi: tên kia nói gì thế hả,có tin tụi này cho ăn đạp không?
-H: thôi thôi sợ rồi,đừng có đánh H.hìhì.
-mình: ê H có gì chơi không?
-H: có gì mà chơi đâu cơ chứ
-yếnnhi: hay ra đà nẵng chơi đi,lâu rồi không ra
-mình: duyệt duyệt chỉ NHI hiểu HƯƠNG thôi.
Rồi tụi mình lên xe đi ra đà nẵng,H thì chở PHƯƠNG LINH,không phải tụi mình nhường H cho LINH đâu,chẵng qua là nhỏ đang buồn cho nên mới vậy thôi.
Ra tới đà nẵng điểm đầu tiên là siêu thị big-c.
-mình: đi xem phim 3D đi mọi người ơi!
-yếnnhi: được đó đi thôi.
Lên tới rạp mua vé vào tiền vé thì 120k.vào đeo kính xem phim.mình có cảm giác đang đứng mà thằng kia cầm súng bắn vào mình làm mình sợ phát khiếp luôn đó.lúc đó định ra võ đánh lại nửa chứ,nhưng kịp nghĩ lại là mình đang xem phim.hìhì.
Xem xong thì đi chùa linh ứng chơi.
Đi khoản 30 phút là tới,H thì đi ngắm gái hình như mình thấy vậy,còn chị em mình thì ôm cái máy ảnh mà chụp để tối về có cái mà úp lên facebook chứ.
Chụp ảnh xong có một chú chụp ảnh lại hỏi.
-chụpảnh: mấy đứa chụp tấm ảnh đi có 20ngàn tụi con ơi.
-H: chụp ảnh làm kỉ niệm đi?
-phươnglinh: chụp nào
Tụi mình xếp thành hàng ngang và chụp,chụp xong mỗi người một tấm.
-H: H sẽ bỏ nó vào trong ví của mình,để đi đâu củng mang 3 người đi theo cả.
-mình: được đó, nhớ không được lấy ra nha?
-H: oke người đẹp
Rồi lại chổ cái tượng qua âm to kinh khủng,nhìn công trình thật vĩ đại quả là bàn tay con người không có gì là không làm được cả
Tụi mình vào thắp hương cầu nguyện mình thì cầu cho gia đình sung túc,mình ngày càng đẹp gái ra,H thì không nằm viện nửa.
nhìn qua YẾN NHI thì bạn ấy cầu nguyện khá lâu.,còn H thì cầu nguyện mà cứ tủm tỉm cười hoài,phát ghét
À nói nhỏ cho các bạn biết nha đừng nói lại H đó,tên H này ngủ hay nói mớ lắm,và uống cafe đen không đường nửa chứ. Hén ta đào hoa lắm,dường như ai củng thích cả,nhưng tất cả thất bại thôi,khàkà,con nào mà tán tỉnh thì mình cho con đó nằm viện liền.
Đang đi chơi thì mẹ mình gọi cho mình dự là có chuyện rồi đây
-mình: alô dạ con nghe ba mẹ?
-mẹ: con hả mai mẹ ra thăm con đó,con sắp xếp nghỉ học một hôm nha,bảo H đến gặp ba mẹ nửa
-mình: dạ con biết rồi mai mấy giờ mẹ ra vậy?
-mẹ: sáng sớm đó con,con đang làm chi đó
-mình: dạ con đang đi chơi mẹ,con nhớ ba mẹ quá à.
-mẹ: bố nhà chị đó, tự dưng đòi ra hội an học giờ bảo nhớ với nhung
-mình: con thích mà mẹ,con thích cảm giác mẹ xoa tóc cho con gê á.
-mẹ: lớn rồi mà như con ních ế cho mà xem
-mình: ở giá nuôi heo,
-mẹ: có nuôi được không hay ba mẹ nuôi con heo như con,đợi con lớn mẹ tống khứ con đi cho rồi.
-mình: mẹ này nói gì kì vậy,con bám ba mẹ suốt đời luôn.
-mẹ: thôi con đi chơi đi ba mẹ chuẩn bị mai ra ngoài đó đây.
mẹ mình tắt máy cái kịt.
-H: mẹ gọi hả HƯƠNG.
-mình: dạ đúng rồi mai ba mẹ ra,ba mẹ còn đòi gặp H nửa đó.
-H: ôi hồi hộp quá à,sợ quá đi thôi.
-mình: có bổn cô nương đây đệ đừng có sợ.
-H: oke có gì cô nương giúp công tử nha.
-yếnnhi: thôi đi 2 người ơi nói chuyện hề quá đi
-H: vui mà NHI
-phươnglinh: mai HƯƠNG có ba mẹ ra thăm rồi vui chưa!
-mình: vui chứ HƯƠNG nhớ ba mẹ nhiều lắm đó
mai LINH qua nhà HƯƠNG chơi luôn nha
-phươnglinh: được không đó?
-mình: được chứ sao không?
-H: thôi đừng nói chuyện này nửa,qua quán ở đà nẵng của anh đức chơi đi
-mình: hoang hô đi chơi tiếp
Tụi mình xuống núi và tới quán cafe đó,quán này củng hơi hơi giống quán ở hội an!
Tới quán thì ông bảo vệ già như khỉ đột cứ nhìn mình hoài.chán!!!!
Vào quán thì có bà chị nào đó ra bắt tay H mới gê chứ.
-chịkia: á H nè lâu quá mới ra đây nha,nhớ nhóc gê đó.
-H: chị TRÚC UYÊN lâu ngày quá nhỉ,em ra thăm chị đây.
-chịkia: củng còn nhớ đến chị mà ra thăm cơ à,còn dẫn theo 3 cô người yêu đi theo nửa chứ
Mình nhìn ánh mắt bả giống như muốn yêu H của mình luôn vậy đó,mình phải đề phòng mới được,mình biết H không thể nào yêu bả,nhưng mình vẫn đề phòng lửa gần rơm lâu ngày củng cháy
-H: bé chi dạo này khoẻ không chị?
-chịkia: khoẻ em,em nhớ nó à.
-H: nhớ đâu,em hỏi thăm thôi,dạo này chị múp lên nhiều đó
-chịkia: phải không vậy em..
Mình nhìn thì bả xoay một vòng nhìn điệu thấy ớn luôn,
-chịkia: đúng rồi chị múp hơn xưa.
-H: có anh nào rướt chưa hay vẫn còn sống kiếp F-A.
-chịkia: chưa em ơi,chị chờ em lớn đó.
-H: thôi đi chị ơi,
-mình: chị này hay quá nhỉ,muốn yêu H thì phải hỏi ý kiến tụi này nha.
-chịkia: cô bé gê quá đi,giữ người yêu gê,néo H đã muốn yêu thì e giữ củng như không thôi?
-phươnglinh: nhưng em biết H sẽ không bao giờ làm vậy?
-chịkia: mấy cô bé có vẻ tin tưởng người yêu mình gê nhỉ
-yếnnhi: chứ sao,yêu không tin tưởng yêu làm gì chị.
-chịkia: chị tán cho tụi em thấy nha.
-yếnnhi: chị cứ làm nhửng gì chị thích đi nhé,làm quá đà là xác định đi nhé.
-H: thôi đi cãi nhau hoài.
Chị trúc uyên này còn chọc nửa chứ.
Đã nhớ một cuộc đờiThể Loại: Truyện dài
” Tôi không nghĩ nhiều người sẽ tin vào câu chuyện này, mọi người thích thì đọc không cũng chẳng sao không quan trọng. Nhưng...