cho nhóc đoán thử đấy.
Tôi ngiệm một lúc củng éo nghỉ ra.
-tôi: chị bật mí tí đi.
-chị.uyên: đc
-câu đó có nghĩa là 1cô gái yêu một chàng trai say đắm…nhưng một lí do nào đó không thể yêu nhau….nguyện kiếp và sau này vẫn mong có một ngày ở bên người đó.
-tôi: NGÀN NĂM VẪN ĐỢI.
-đúng không chị…..
-chị.uyên: e củng chị thông minh gê.
-tôi: sao chị lại ghi chữ như vậy…
-chị.uyên: em đi với chị đến một nơi đi.
Rồi chị dẫn tôi xuống trà quế….khung cảnh thật lãng mạng và mát.
-chị.uyên: cuộc sống giống như một vòng tròn vậy nhóc à….nhiều lúc muốn thoát ra củng không được…vì một lí do nào đó chị sẽ ở vậy không có chồng.
-tôi: sao vậy chị………..
-chị.uyên: rồi một ngày em sẽ biết lí do đó thôi….
-tôi: chị giải thích cho em 4chữ đó đi.
-chị.uyên: chị………….chị…
-tôi: chị sao nói em nghe đi.
-chị.uyên: chị thí….ch nhóc lâu lắm rồi mà nhìn nhóc vui vẽ bên mấy bé kia chị không nỡ nói ra….
-tôi: tưởng chuyện gì thì ra chuyện đó bt mà chị…tim em rộng lắm…hehe….chứa chục người củng đc….với lại khi em thấy chị đi với người khác em không yên tâm.
-chị.uyên: em hay quá ha…đào hoa gê.
-tôi: à mà chị đào hoa khổ lắm hả chị…..em đâu có tán người ta đâu sao ng.ta tự dưng yêu em vậy.
-chị.uyên: vì em có 1cái gì rất đặt biệt nó hiện hữa trong đôi mắt em….
-tôi: em mà có cái gi đặt biệt cơ chứ….
-chị.uyên: của em em không biết đâu…..nhỏ giờ chưa có một ai bỏ công việt đi tìm chị…..ngoại trừ em đó…..chị biết em và chị là 2thế giới nhưng sao chị vẫn mù quán lao đầu vào…..chị lớn hơn em 2tuổi….
-tôi: 2tuổi à….theo ông bà ta nói con *** hợp với con *** mà chị..
-với lại nhất gái hơn 2 nhì trai hơn 1 mà chị…hihi
-chị.uyên: cái đó chị không biết.
-hôm nay đi chơi vơi chị nha.
-tôi: dạ.
Rồi chị dẫn tôi vào công viên chơi……tôi với chị đi chơi ai cũng nghỉ là 1cặp yêu nhau nhưng có ai biết rằng chị lớn hơn tôi đến 2t…
chị lúc này nhìn thật trẻ con….công viên hôm nay có loto hay sao ấy…
Vào một hàng phóng phi tiêu….phóng trúng số sẽ được quà…
-chị.uyên: nhóc lấy cho chị con gấu đó đi…
-tôi: dạ…
Tôi mua 10cây rồi phóng….phóng mãi mà trúng gì đâu không…
tới cây cuối cùng tôi dồn hết tâm huyết vào nó…và đã trúng..
Chị ôm tôi nhảy tưng tưng….ai củng cười.
-chị.uyên: trúng rồi nhóc ơi….nhóc giỏi gê.
-chủ: đây gấu bông của 2đứa đây…..tặng bạn gái đi em
tôi và chị nhìn nhau cười hì hì…..
Rồi đi đến một chỗ bán quần áo..
Chị dừng lại nhìn…
-tôi: chị nhìn gì thế.
-chị.uyên: chị thích mở một shop quần áo…đó là ước mơ của chị…
-tôi: không có gì là không làm đc cả chị à….néo có ước mơ sẽ làm được..
Chơi một lúc nữa tôi về quán….về thì thấy thúy kiều ở đó.
-tôi: đi đâu đây.
-thuykiều: đi làm chứ đi đâu….kể từ hôm này mình sẽ làm ở đây và ở lại.
Híc….a Đức này….sao mà tuyển người hoài vậy nhỉ…..
-tôi: thôi mình vào tắm đây.
con nhỏ nhân viên thì nhìn tôi cười cười tôi éo biết gì…..
Tắm rửa xong ra lại thì thấy cái hộ wái dị kia tới quán uống cafe..
chắc rắt rối với con yêu tinh này nưa rồi đây……..
Chap 74
con bang chủ đó tới thì tôi éo giền rồi…vì toàn troll tôi mà…
Tôi giả lơ đi vào lại.
-bangchủ: ê ê tên kia làm gì ở đây thế.
-tôi: làm gì liên quan đến cô hả….
-bangchủ: hay là nhân viên….
-tôi: làm gì kệ tôi. Tôi vào phòng đây…
rồi con bang chủ hỏi một nhân viên.
-bangchủ: ê bạn tên kia làm gì ở đây thế….
-nv: cậu ta là em của chủ quán cafê này….kim quản lý luôn đấy chị.
-bangchủ: oh gê bây….quản lý luôn….vậy tha hồ mà quậy…
-tôi: quậy cái con khỉ chử quậy….tôi gọi bảo vệ giờ.
-bangchủ: nhà ngươi dám.
-tôi: có gì mà không dám….tôi đã vào hội đâu mà….sợ.
-bangchủ: đc lắm nhớ đấy…
-thuykiều: H chổ giặt đồ chổ nào vậy?
-tôi: trong nhà vệ sinh ấy…vào đó mà giặt…
-thuykiều: cảm ơn nha…..
-tôi: không có gì….
-bangchủ: ra đây ngồi chém gió đi.
-tôi: chém gió là gì vậy?
Tôi biết chém gió là gì chứ nhưng mà tôi giả vờ thôi.
-bangchủ: chém gió mà củng không biết?
-tôi: à cầm cái dao thấy gió là chém ý hả…
-bangchủ: nu dễ sợ…..
-tôi: thôi tôi vào ngồi nói nhảm quá đi…
tôi vào phòng thì gặp thuý kiều nhìn con lật đật tôi để trên bàn..
-thuykiều: H củng có à.
-tôi: ùm một người tặng thôi….
-cậu củng thích nó à…..
-thuykiều: không con bạn mình thích lật đật lắm.
-tôi: mình tưởng cậu thích vì lên nhà sư phụ…mình thấy có nhiều.
-thuýkiều: đó là đứa bạn mình gửi thôi….không phải của mình…
-tôi: thế à….vậy bạn của cậu là ai hiện giờ đang ở đâu.
-thuykiều: cái này mình không nói được…bạn ấy nhờ là néo có ai hỏi về bạn ấy thì mình không được nói….
-tôi: híc. Không nói thôi….
-mà đi làm làm gì vậy?
-thuýkiều: thích đi làm cho biết đời….
-tôi: vậy à gê hỉ….đời không dễ biết như vậy đâu….néo không có nhiều chuyện xẩy ra.
-thuykiều: mình củng biết vậy nhưng mình sẽ thử.
-tôi: làm ở đây rồi việt học rồi sao.
-thuykiều: mình sẽ xuống đây học luôn….
-tôi: học trường H hả.
-thuykiều: ùm…lớp H luôn…mong giúp đỡ nha.
-tôi: ùm khỏi lo…..hihi….bạn bè mà…
Tôi ra ngoài thì con bang chủ vẫn ở đó chém gió với bạn…tôi chẵng buồn ra ngồi chung…vào quầy làm một ly cafe đen không đường ngồi bàn khác nhâm nhi….
rồi tụi chiến hữu ở quê tôi vào…
nó thấy tôi liền hỏi.
-phước: có chuyện gì mà ngồi quán một mình vậy mày.
-tôi: có gì đâu…thích ngồi nghe nhạc ý mà….
-phước: vậy à…..mày ở chổ nào…
-tôi: ở đây…
-phước: mày làm ở đây à.
-tôi: ùm….
-sơn: làm sao mà ngồi khoẻ thế mày…mấy đứa kia đang làm mà.
-tôi: thế mới hay….
-phước: đi đây với tụi tau mày…
-tôi: đi đâu…
-phước: đi đánh nhau.
-tôi: đánh ai mày…..rảnh quá nhỉ…
-phước: thằng này làm phiền người yêu tau hoài à…..
-tôi: người yêu mày là ai?
-phước: đi rồi biết…
Vì nó giúp tôi hoài nên tôi nhận lời luôn….tôi lấy xe ra đi với nó.
-chị.uyên: đi đâu thế em………
-tôi: dạ đi với mấy đứa bạn tí chị.
-chị.uyên: về sớm sớm nha tối rồi đó.
-tôi: dạ.
-thuykiều: đi đâu thế H.
-tôi: đi công chuyện tí…..
-thuýkiều: đi với nà…
Tôi thì éo biết phải nói sao…đi đánh nhau mà dẫn cô ta theo làm gì chứ…
-tôi: rồi oke đi.
-bangchủ: tên kia đi đâu đấy…..đi chơi với gái hả….ta mét yến NHI giờ……
-tôi: nè kiếp trước tôi nợ cô cái gì hả….sao cô ám tôi hoài thế.
-thích thì mét đi..
Nhỏ ta làm thật….nhỏ gọi nói gì đó với YẾN NHI.
Rồi điện thoại tôi reo lên……
-ynhi: H ơiiiii…đang ở đâu vậy…
-tôi: ùm đang ở quán nè….
-ynhi: nghe nói là H đi chơi với ai hả.
-tôi: thằng bạn nói có người làm phiền người yêu nó…..nên H đi theo xem nó giằn mặt thôi….
-ynhi: NHI đi với….
-tôi: đi làm gì….trời đi đánh nhau mà…
-ynhi: NHI càng phải đi…
-tôi: thôi đc rồi…
-ynhi: để NHI rủ MAI HƯƠNG.PHƯƠNG LINH cùng đi.
-tôi: hả……..đi gì lắm thế…
-ynhi: đi quản lý H chứ…..hú hí còn nào còn biết đường mà lần…
-tôi: rồi oke…..
Chán kê từ bây giờ tôi bị quản lý rồi đây.
-thuykiều: ai gọi thế H….
-tôi: người yêu gọi…
-bangchủ: haha….chết ku chưa…dám láo với chị hả…
Rồi 3 nhỏ kéo qua…..
-maihương: đi đánh nhau mà đi mình hả…lỡ có chuyện gì xẩy ra sao…..
-tôi: híc…không bị gì đâu mà…
-maihương: ai biết được…….
-tôi: ai biết gì mà biết……đã nói không có sao rồi mà…..
-maihương: nói cái gì vậy hả…..quan tâm củng bị chửi sao.
-tôi: đó không phải chửi…
Rồi nhỏ bỏ chạy ra ngoài…
-plinh: đuổi theo đi H….LINH thấy H sai đó…
Tôi lúc đó củng nghỉ mình sai vì nhỏ quan tâm mình mới vậy thôi.
Tôi tức tốc đuổi theo…..rồi củng kiệp…
-tôi: đi đâu thế…
-maihương: không cần H quan tâm…..
-tôi: xin lỗi mà..
Rồi tôi nắm tay……..
-maihương: thả ra….không HƯƠNG la lên đấy….
tôi không nhửng khôg thả mà còn ôm nhỏ vào lòng…người đi đường ai củng nhìn hết.
Nhỏ thì chống cự quyết liệt nhưng sao thoát được sức trai tôi được.
-tôi: xin lỗi mà…..H biết HƯƠNG quan tâm H mà…
-maihươn: H ác lắm biết không hả. Ng.ta quan tâm lo H bị gì mà củng bị la nửa……H có biết khi H bị ai đánh hay bị gì….H buồn lắm không hả….nhiều lúc ngồi một mình nghỉ lung tung…..khi H bị gì HƯƠNG muốn người bị đánh đó là HƯƠNG chứ không phải là H.
tôi cảm nhận đc tình cảm nhỏ dành cho tôi….tôi mới đồng ý cho nhỏ yêu tôi….chứ hồi xưa thì tôi từng nghỉ là không nên đồng ý….không phải tôi chảnh hay chê gì nhỏ…mà sợ nhỏ khổ….vì sau lưng tôi còn YẾN NHI và PHƯƠNG LINH nửa…
Nhưng tình cảm của nhỏ dành cho tôi quá lớn….có lúc nguy hiểm đến tính mạng….và nhờ đó tim tôi đã cho nhỏ 1chổ trong đó từ lâu lắm rồi.
-tôi: H xin lỗi nha….đừng buồn đừng khóc nưa mà…
-HƯƠNG ra đây với H…..H rất vui đó biết không hả….H tự nhủ với bản thân mình là phải quan tâm chăm sóc cho HƯƠNG không để HƯƠNG buồn…..như thế H mới đi học võ để bảo vệ HƯƠNG và 2nhỏ kia đấy….vì H muốn người bảo vệ là H chử không phải là HƯƠNG hay NHI cả.
-maihương: HƯƠNG biết rồi…….đừng đi đâu một mình nửa nhà.
-tôi: ùm H không đi mình nửa đâu mà lo….
-mình về thôi.
Rồi tôi cầm tay nhỏ dẫn về…
Về thì mọi người đứng đợi tôi.
Mấy chiến hữu thì không sao chứ con bang chủ với mấy đứa bạn cô ta nhìn tôi như sinh vật lạ.
-bangchủ: cậu và nhỏ kia có quan hệ gì thế.
-tôi: người yêu tôi.
-bangchủ: vậy còn YẾN NHI….
-tôi: củng là người yêu tôi…
-bangchủ: sao lắm người yêu thế….còn nửa không….
-tôi: còn…
-bangchủ: hả….cái gì…vẫn còn à.
-ai đâu.
-plinh: là mình….
-thànhviên1: cái gì 3cô người yêu cùng một lúc….mà 3người đó lại thân nhau vậy à.
-thànhviên: lại còn sinh đẹp nửa.
-bangchủ: YẾN NHI tên kia yêu 3người luôn mà NHI vẫn yêu à.
-ynhi: tình yêu không gì là không thể…họ củng giống NHI thôi….tuy 3trái tim nhưng đèo hướng về một người…
-thuykiều: 1tình yêu cao cả nhỉ….khâm phục 3 bạn gê.
-tôi: đi thôi…
-bangchủ: tôi đi với…….
-tôi: không cho…liên quan gì đến cô mà đi.
-bangchủ: yến NHi ơi….cho mình đi với…
-ynhi: cho bang chủ đi luôn H.
-tôi: thôi được….
-PHƯỚC giờ làm sao…
-phước: tau nói người yêu tau rồi…..giờ hẹn nó ra nói chuyện….nó làm gì đập xí mẹ nó luôn.
-tôi: hẹn chổ nào…
-phước: bãi đất trống trà quế…
-tôi: lại là chổ đó à…
-phước: vì chổ đó vắng vẻ…..nên dễ nói chuyện
Tôi thì không biết cái dễ nói chuyện của nó là gì nửa….
tôi leo lên xe đi cùng nó….rồi xuống trà quế…
Trên đường đi tôi có linh cảm như có ai đó nói tôi đừng đi….mà tôi không hình dung ra được.
Chap 75
đến đó thì con người yêu thằng bạn tôi đã đến rồi và có vài thằng trẻ trâu khác nửa…
-phước: thằng nào làm phiền người yêu tau bước ra đây.
-thằng…kg: là tau.
-đi mà dẫn theo một lũ con gái vậy à…
-phước: liên quan đến mày à.
-có chuyện gì mày nói đi….
-thằng..kg: thì gọi mày ra để nói cho rõ….vì tau củng thích người yêu mày…
-phước: được rồi..
rồi thằng PHƯỚC hỏi ng yêu nó.
-phước: giữa a và nó em chọn ai?
-ng.yeup: em…..em…
-thằng..kg: nói đi em…
-ng..yêup: giờ đến nước này em nói hết tất cả…..trong tim em chỉ có a PHƯỚC.
-phước: phải vậy chứ.
-ng..yêup: nhưng mà thời gian a kia đi theo em…..dần dần em củng có tình cảm….vì ảnh quá kiên trì…
-giờ em không biết chọn ai cả….nhưng néo lúc xưa em chưa yêu cả 2 người em muốn yêu là anh kia.
Nhìn mặt PHƯỚC rất buồn…
-phước: oh em thì anh đây hiểu mà….đc rồi…a sẽ ra đi.
-thằng..kg: đâu dễ đi thế mày….
-phước: chứ mày muốn sao……
-thằng..kg: xưa giờ cô ấy theo mày….làm sao tau biết đc mày đã làm gì cô ấy rồi….cho nên bây giờ tau xin tí máu đc không?
-tôi: bạn quá lắm rồi đấy.
-thằng..kg: mày là ai…..
-tôi: tôi là bạn của PHƯỚC.
-thằng..kg: bạn à…chắc có lẽ mày củng muốn mất máu à…
-tôi: tôi không muốn gì….vì tôi thấy bạn đã có đc thứ mình cần…đừng có gây chuyện nữa…
-thằng..kg: vì tau thích….
-tôi: thôi về mọi người…
-phước: ùm về thôi tau buồn quá.
Tôi lại vỗ vai nó.
-tôi: đời mà không có con này có con khác…..thiếu gì…nó không yêu mày thôi…cớ sao phải buồn.
-thằng..kg: cứ về đi….haha…
Tôi và mọi người lên xe về tôi chỡ mai HƯƠNG về…..
-tôi: tôi thằng bạn H gê á HƯƠNG ơi.
-maihương: tội thật……..con kia đẽo thật..
-tôi: ùm H củng nghỉ vậy….
Đang đi thì có 3 chiếc xe. 1chiếc tấp vào tôi còn 1chiếc tấp vào thằng PHƯỚC……..
-thuýkiều: cẫn thậnnnnnnn.
Tôi đang lái xe cảm thấy như có cái gì đó đâm vào tôi…….
Rồi xe tụi kia chạy mất…..
Tôi thấy choáng không thể lái xe được nửa….và tôi dừng lại…
-phước: có sau không mày.
-maihương: H ơi…máuuuuuuu
-ynhi: H bị đâm rồi kìa…
-plinh: H ơiiiiiiiiiiiii….
-thuýkiều: máu chảy nhiều quá….phải đưa đi bệnh viện thôi…
Tôi thì lúc đó gần như là xỉu vì máu chảy khá nhiều….
lúc đó tôi nghĩ bệnh viện lại chào đón tôi rồi…
rồi tôi thiếp đi….
Khi tôi tỉnh dậy thì xung quanh toàn màu trắng….tôi được truyền máu…..có một cô y tá đứng gần tôi.
-tôi: chị em đang ở đâu vậy?
-ytá: em đang ở bệnh viện…
-tôi: em ở đây bao lâu rồi….
-ytá: tối hôm qua tới giờ em…
-tôi: hả……em ngủ lâu thế hả chị…
-ytá: ùm…vì em mất máu khá nhiều…..và dị đâm tí nữa là trúng tim đên hôn mê là đúng rồi…
-tôi: dạ…..
-ytá: em bị con đồ đâm à.
-tôi: dạ
-ytá: công an và bạn bè em tới quá trời…còn có mấy cô gái khóc nửa…
-tôi: dạ…..mấy cô gái đó giờ ở đâu rồi chị
-ytá: đây là phòng chăm sóc đặt biệt nên chưa đc vào em…
-tôi: dạ…khi nào mọi người mới có thể vào….
-ytá: mai mới vào đc em…gần tối rồi em ngủ lại đi.
-tôi: dạ..
Rồi chị ytá đó ra ngoài….tôi thì ngủ cả ngày nên không ngủ thêm đc…cho nên ngồi nghỉ lung tung..
Cuộc đời tôi sau xẩy ra nhiều chuyện quá….híc…chán gì đâu không….từ khi ra đời xa nhà tới giờ vào viện không biết bao nhiều lần….
giờ điện thoại củng không có mà nhắn tin nửa chứ….
phòng thì tắt tối om à….ánh trăng mờ xoi vào mờ ảo tôi nhìn lên đồng hồ thì đã điểm 10h tối rồi….
Híc….khuya buồn gê…ước gì có mấy nhỏ ở đây…..
Tôi ánh trăng mờ ảo xoi vào thì tôi thấy 1cái bóng không phải 2 cái….
1cái bóng là OANH còn 1 là ai tôi không biết…
Tôi cố kiểm tra mắt mình lại xem…nhắm lại mở ra thì không thấy ai nưa…chắc mình hoa mắt đây mà…
Bị đâm ở ngực chứ mắt đâu có bị gì đâu chứ….
Tôi không ngủ đc….
Nằm trằng trọc mãi đến 11h thì ánh trăng mỗi lúc một sáng hơn…vì phòng đặt biệt nên có mình tôi thôi à…
cái bóng đó lại hiện lên nhưng không phải nhỏ OANH…mờ mờ ảo ảo….nó nhìn chằm chằm vào tôi như muốn nói điều gì…..
Nó cứ đứng như vậy còn tôi thì vẫn cứ nhìn…
-tôi: ai đấy…
Nó vẫn đứng nhìn tôi không nói không rằng gì…
Rồi cửa mở ra 1cái bóng trắng đi vào…thì ta là chị yta.
-yta: ngủ chưa em chị vào đây để lấy kim truyền máu ra.
-tôi: thế mà chị làm em hú hồn…
-ytá: ý em là sao…
-tôi: thì lúc nảy em thấy có cái bóng…nhưng mà chắc em hoa mắt…
-ytá: vậy à…cái bóng đó ra sao…
-tôi: thì mặt bộ đồ màu trắng……cao khoản 1m7
-ytá: phải rồi…..cánh 1ngày em vào có một anh củng nằm đây….bị bệnh tim a ta mất ở đây….vừa chuyển đi là em vào đấy…
-tôi: hả…..chị ơi chuyển phòng cho em….
-ytá: không được đâu em…khuya rồi mai mới chuyển được…
-mà em đừng sợ mình không làm gì họ…là họ không làm gì mình đâu em
-tôi: dạ….
Rồi chị ytá đó ra ngoài….cái phòng trở lại vẽ bình thường của nó…..
Tôi không ngủ đc cảm thấy sao sao ấy…lạnh lạnh trong người dù tôi đã đắp chăn……
Cái bóng đó lại hiện lên nhưng không phải 1 mà là 3…
Hình như cậu bé yêu nhỏ OANH củng có ở đó….3 người nhìn tôi chằm chằm…
-tôi: tôi lạy 2người đừng hiện ra nửa….tôi sợ lắm….tôi đâu làm gì nên tội chứ….
Rồi tôi trùm chăn kín đầu lại….
Một lúc sau tôi mở ra thì không thấy ai nửa cả….
Rồi tôi chìm vào giấc ngủ….
Sáng dậy thì mọi người đèo ở phòng tôi chận kín phòng
-maihương: sao rồi H..
-tôi: không sao….
-ynhi: làm NHI lo quá.
-plinh: H lại nằm viện…huhu….huhu…
-tôi: thôi mà….H khoẻ rồi mà…
-phước: tau xin lỗi mày….vì tau mà mày bị vậy.
-tôi: thôi không có gì đâu….tau chưa chết mà…..đừng tự trách mình nửa..
-ađức: a đã tìm ra tụi kia….tụi nó làm gì e…thì a đã đòi lại rồi..
-tôi: cảm ơn em.
-ađức: em cố gắn…nghỉ ngơi cho khoẻ….ông trời lại muốn cướp người em thứ 2 của a nửa rồi…
-tôi: không sao đâu a…em khoẻ mà…
-ađức: hi vọng là vậy…
Rồi ảnh ra ngoài…nhìn ảnh rất buồn…
-thuykiều: H thấy trong người sao rồi…..
-tôi: ổn rồi KIỀU thấy khó thở thôi…
-chị.uyên: nhóc đó ăn rồi vào bệnh viện hoài….chị không biết em có duyên với bệnh viện hay gì nửa…
-tôi: em đâu muốn vậy đâu…
-chị.quỳnhgiao: híc tội em chị gê….chị đi chơi có mấy ngày mà đã xẩy ra chuyện
-tôi: chị thì lo đi chơi quá…nhớ gì đến em chứ…..
-chị.quỳnhgiao: chị xin lỗi em mà…híc…
-tôi: có gì mà xin lỗi chị…..chị đi mà em gọi điện củng không bắt máy…a ĐỨC gọi củng vậy…em không biết chị đi đâu nửa….phần thì lo lạ nước lạ cái chị xẩy ra chuyện gì…
-chị.quỳnhgiao: chị xin lỗi…
-tôi: chị về đi…
-chị.uyên: chị ấy đã nhận lỗi rồi mà….
tôi thì im lặng…
tôi rất giận chị ấy…vì tôi đã dẫn chị ấy ra đây….chỉ bỏ đi chơi mấy ngày…..tôi gọi củng không bắt máy a đức thì lo cho chỉ….hỏi sao không giận được….
Rồi mẹ tôi sư phụ cô MY củng tới.
-mẹ: con ơi…sao nằm viện hoài vậy….con mẹ khổ quá.
-tôi: dạ không sao đâu mẹ….con có sau đâu.
-mẹ: không sao gì…bị thế kia mà không sao à….mẹ chỉ có mình còn là con trai thôi đấy…
-tôi: dạ con biết rồi..
-cô.my: sao em nằm viện hoài vậy hả…làm cả lớp lo cho em quá trời kia…
-tôi: dạ em xin lỗi…e đâu muốn vậy…cho em gửi lời xin lỗi đến tập thể lớp nha.
-cô.my: ùm,….biết lỗi là tốt…..cố gắn dương thương cho khoẻ rồi về đi học lại…..lớp không lớp trưởng như rắn không đầu kia kìa……..
-tôi: dạ khoẻ rồi em sẽ đi học lại.
-sưphụ: con thấy trong người sao rồi.
-tôi: dạ thưa sư phụ…con thấy hơi khó thở tí ạ.
-sưphụ: hên cho con đấy…sư phụ vừa hỏi bác sĩ…néo vết đâm mà đi lệch tí nửa là còn chết rồi đó.
-sau này cố gân mà học vỏ….con bị thế này thấy nhiều người lo cho con lắm không.
-tôi: dạ con hiểu ạ…..
Rồi mọi người lần lượt kéo nhau ra về 2 nhỏ củng về còn mỗi PHƯƠNG LINH ở lại…
-plinh: cố gắn nằm đây nha….mau hết rồi về đi chơi với LINH.
-tôi: ùm….oke vợ yêu.
-plinh: vợ mới chiệu cơ à….
Rồi thuý kiều với con nhỏ nhân viên đi vào.
-nhỏ..nv: sao rồi….tôi đến thăm cậu nè..
-tôi: tôi chưa chết là được….sao không lo làm mà đến đây….
-thuykiều: ng.ta đến thăm mà làm gì nói khó nghe vậy H…
-tôi: xưa giờ bạn này ghét H lắm mà…có khi lại mừng vì H bị thế này lắm chứ…
-nhỏ..nv: cậu quá lắm rồi đấy….tôi biết là thời gian qua tôi luôn gây rắc rối cho cậu….nhưng sau này tôi biết cậu rất tốt….tôi muốn làm bạn với cậu thôi mà…
-tôi: về đi khi nào tôi khoẻ sẽ nói chuyên sau…
Rồi nhỏ ta củng về.
-thuýkiều: tính bạn mình hay giận lắm…mà mau quên thôi…
-tôi: ùmmm.
-thuýkiều: à mà có người nhờ mình gửi thư cho cậu nè…
-mời bạn ra ngoài tí (plinh)
Rồi PHƯƠNG LINH ra ngoài vì tính nhỏ không có để bụng mấy chuyện thế này chứ đụng 2 nhỏ kia là có chuyện cho xem.
-thuykiều: bạn mình gửi cho bạn bức thư này….còn có thuốt bổ….nửa đấy lo dưỡng bệnh đi
-tôi: sao không đến thăm H mà lại gửi thư.
-thuykiều: vì bạn mình nói chưa đến lúc thích hợp để gặp H.
-tôi: ùm…
-thuýkiều: cậu đọc thue đi….mình đi về đã…
-tôi: ùm…pp
Tôi mở bức thư ra đọc.
nội dung bức thư như sau
+ này tên kia sao nằm viện hoài thế hả…..thích bệnh viện lắm hả….tôi sợ tôi chưa nói chuyện trực tiếp với cậu cậu đã chết mất tiêu rồi…
Tôi muốn gặp cậu lắm nhưng mà chưa phải lúc……cố gắn dưỡng bệnh rồi còn gặp tôi nữa nha….
À mà nhớ giữ chiếc nhẫn đó đấy….làm mất là biết tay tôi….à tên mà làm cậu bị vậy tôi đã xữ đẹp rồi đây nha….yên tâm mà nằm viện đi
Trơ lại truyện
Quái thật….ng này là ai mà có vẻ bí mật quá vậy nhỉ……mờ ám quá…
một lúc sau thì PHƯƠNG LINH vào…
-plinh: bạn kia nói gì thế.
-tôi: đưa bức thư của người lạ mặt kia đó…
-plinh: ùm….khó hiểu nhỉ….H không nhớ là ai à.
-tôi: không nhớ….cho lắm…..
-plinh: rồi thời gian người đó sẽ xuất hiện thôi…..
-tôi: ùm củng hi vọng là vậy.
-plinh: thôi LINH về đây tối LINH vào lại..
-tôi: cho hôn cái đi.
-plinh: đau còn ham hố…khi nào hết LINH cho hôn.
Nói thế thôi nhưng nhỏ vẫn lại để tôi hôn…
PHƯƠNG LINH vừa về thì MAI HƯƠNG và YẾN NHI vào hình như họ xếp lịch thì phải…..
-ynhi: khoẻ chưa H.
-tôi: ùm khoẻ rồi….
-maihương: nhìn H HƯƠNG xót gê….ăn rồi nằm viện hoài….híc…
-tôi: H có muốn vậy đâu chứ….híc…
nhìn mặt 2 nhỏ thì như gấu trúc vậy.
-tôi: tối qua thức không ngủ hả.
-maihương: dạ lo cho H quá có ngủ đc đâu chứ…híc..
-tôi: leo lên giường ngủ đi.
-maihương: sao được….
-tôi: được mà…
Rồi 2 nhỏ củng leo lên nằm với tôi…cái giương có tí mà 3người nằm…
1lúc sau 2 nhỏ ngủ ngon lành………tôi củng ngủ….
thức dậy thì pLINH đem cháo tới rồi…
-plinh: ngủ gê hì….3 người mà ngủ một giường…
-tôi: nhìn 2nhỏ thức cả đem buồn ngủ nên H gọi lên ngủ không nỡ để 2 nhỏ nằm đất…
-plinh: ùm…thôi LINh về đi học đàn đi…..
-tôi: ùm….về cẩn thận…
PHƯƠNG LINH về rồi 2 nhỏ dậy.
-maihương: gì thế H…..
-tôi: PHƯƠNG LINH đem cháo vào..
-maihương: ùm
-tôi: ngủ gê quá hì….
-maihương: buồn ngủ quá….
2nhỏ ra ăn tối rồi vào…..
Lần quần củng tới khuya….2nhỏ ngủ lại….
-maihương: H ơi……
-tôi: sao
-maihương: hình như HƯƠNG thấy ai đứng chổ cửa kìa….híc sợ quá đi…….
tôi nhìn ra cửa thì…..
Chap 76
Tình yêu là một món quà vô giá mà ông trời bang tặng cho chúng ta
Cho nên ta hay cố gắn gìn giữ nó…
tôi không cố gắn rời bỏ ai…vì họ củng như tôi yêu hết mình và cùng muốn đến một chữ hỉ….
Tôi nhìn ra thì không có ai cả….
-tôi: có ai đâu…..
-maihương: nhưng….nhưng mà HƯƠNG thấy cái bóng ai đó.
-tôi: phải nhỏ OANH không?
-maihương: là trai mà H…
Hai nhỏ ép sát vào người tôi….tôi cảm nhận được sự run sợ đó.
-tôi: mai phải chuyển phòng mới được…
-ynhi: ùm….chỉ có vậy thôi.
Tôi không dám nói phòng này vừa có người chết vì dễ làm cho 2nhỏ sợ…….
2nhỏ ôm tôi ngủ luôn….tôi thì không ngủ được…..nhưng khuya quá rồi củng ngủ….
trong mơ hình như tôi gặp nhỏ OANH.
nhỏ cứ nhìn tôi rồi cười….tôi muốn chạy lại cầm tay nhỏ nhưng càng chạy càng xa ra……
rồi tôi tỉnh giấc tới sáng mất tiêu rồi….một giấc mơ kì lạ…
Sáng ra thì PHƯƠNG LINH vào.
-tôi: không đi học hả…
-plinh: dạ không vào chăm sóc H nè…..
-tôi: sao không đi học đi…sao nghỉ vậy trời.
-plinh: vào chăm sóc chồng LINh chứ….hihi..
PHƯƠNG LINH ít khi bỏ học lắm….hôm nay bỏ chắc có lẽ có chuyện gì rồi đây….
Rồi tôi đánh thức 2 nhỏ kia dậy……..
-tôi: dậy đi sáng rồi kìa….
-maihương: để HƯƠNG ngủ tí nửa đi…
-ynhi; còn sớm mà…
-tôi: 7h rồi sớm gì nửa….dậy đi
-ynhi: dạ…dậy được chưa….
PHƯƠNG LINH hôm nay sao ít nói mà mặt có vẻ buồn buồn thế nhỉ….
Đợi 2nhỏ ra ngoài rồi tôi mới hỏi…
-tôi: có chuyện gì phải không?
-plinh: không có gì đâu H
-tôi: LINH nói dối……H biết là có chuyện gì trong đó…
-plinh: đã nói là không có gì rồi mà…
-tôi: ùm không có chuyện gì thôi.
rồi nhỏ nhận được điện thoại ai đó….rồi ra ngoài nói chuyện….
Nhỏ vào lại rồi nhỏ nói.
-plinh: LINH về nhà có chuyện tí…trưa LINH vào lại…
-tôi: ùm về cẩn thận nha…
Rồi nhỏ về…..
Tôi nằm nghỉ không ra là nhỏ có chuyện gì mà giấu mình vậy nhỉ….
Khi ra viện tôi phải tìm hiểu kỉ mới được…
Rồi MAI HƯƠNG và YẾN NHI vào.
-tôi: đi đâu về đấy…
-ynhi: đi ăn sáng chứ đi đâu.
-ăn cháo nè H.
Rồi nhỏ măm cho tôi ăn…côg nhận bị đâu sướng thật….được chăm sóc quá nhiều….nhưng nhiều lúc nhiều quá….híc…
Trưa thì chị UYÊN vào.
-chị.uyên: sao rồi nhóc.
-tôi: dạ khoẻ rồi chị….
-chị.uyên : muốn ăn uống gì nói chị nghe chưa.
-tôi: dạ….cái đó là tất nhiên rồi….hihi…
-chị mua em ly cafe đi.
-maihương: không được….bị vậy mà uốn gì mà uống hả…….
-tôi: đi mà…
-chị.uyên: không được….
-tôi: híc….
-chị.uyên: ngoan đi hết rồi muốn uống bao nhiêu chị củng mua hết….
-tôi: dạ…
Tới chiều thì tôi được chuyển ra phòng có nhiều bệnh nhân……
Ra đây thì quá ồn….híc…
Đông người phức tạp…ăn trộm triền miên….sơ hở tí là mất tiền liền….
Rồi mẹ tôi vào..
-mẹ: sao rồi con.
-tôi: dạ con đỡ rồi mẹ…
-mẹ: tiền viện phí sao rồi con.
-chị.uyên: bác yên tâm con đã thanh toán hết rồi.
-mẹ: sao được….ngại lắm.
-chị.uyên: bạn đừng ngại….con xem H như em trai thôi….
Chị nói xong tôi và chỉ nhìn nhau.
-mẹ: ùm cảm ơn con nha.
-chị.uyên: dạ không có gì đâu bác…
-tôi: à mà chị…
-chị QUỲNH GIAO có chuyện gì à.
-chị.uyên: chị củng không biết nửa….
-tôi: đê khi nào em ra viện rồi tìm hiểu xem sao….
-chị.uyên: ùm…chị củng mong là vậy..
Mọi người đèo về để tôi với mẹ ở lại.
-mẹ: con xem lại đi…làm gì mà nằm viện hoài thế..
-tôi: dạ con đâu biết….híc……..xui thôi mà mẹ…
-mẹ: giờ mẹ hỏi thật con có giấu mẹ cái gì không?
-tôi: đâu có con có giấu gì đâu…
-mẹ: thật không….cho con nói lại.
-tôi: không…
-mẹ: vậy để mẹ nói cho con biết…
-vài tuần trước con vào lâm đồng….bị tai nạn xe hôn mê mấy ngày phải không..
Tôi lúc này giật mình….sao mẹ lại biết được nhỉ…mấy nhỏ kia thì không nói rồi chị UYÊN lại càng không thể.
-tôi: dạ….con sơ mẹ lo mà.
Rồi mẹ chửi tôi một trận làm ai trong đó củng nhìn hết….chắc nghỉ tôi bất hiếu đây…
-tôi: ai nói cho mẹ biết thế.
-mẹ: cái đó con không cần biết…..có người nói cho mẹ đc rồi…người đó lo lắng cho con lắm…..và lúc còn nhỏ nó hay chơi với con…con biết vậy là được rồi.
-tôi: mẹ bật mí tí đi mà mẹ…
-mẹ: không đc…mẹ đã hứa rồi..
Tôi nghỉ chắc người bí ẩn kia đây…..quen cả A ĐỨC. Mẹ tôi rồi sư phụ nửa…thật không tầm thường chút nào…
-mẹ: thôi mẹ về đây…..thuê người ta gặt lúa ở nhà ấy.
-tôi: dạ….mẹ về cẩn thận…
Tôi nằm mà suy nghỉ không ra…phải chăng tôi đã quên 1phần kí ức nào đó….có lẽ là vậy rồi…
Rồi con nhỏ nhân viên và thuý kiều lại vào.
-thuykiều: sao rồi H…đỡ chưa…
-tôi: ùm củng đỡ rồi…..đi thăm H hả.
-thuýkiều: ùm đi thăm H đây….tính đi mình mà KIM YẾN cứ đòi đi..
tôi thì lườm cô ta….nhỏ vội quay mặt đi.
-tôi: vào có gì ăn hay uông gì không đây.
-thuykiều: H đó nha…vào thăm rồi còn đòi hỏi hả…đây nè ông tướng…cô gắn ăn uống rồi khoẻ giùm lại giùm tui cái.
-tôi: rồi….chuyển trời gì mà quan tâm H thế.
-thuykiều: tui quan tâm trung gian thôi….
-tôi: ai mà khiến KIỀU quan tâm H thế…nói H biết đi.
-thuykiều: bí mật….thời gian sẽ biết..
-tôi: bao lâu…
-thuykiều: khi nào thích hợp…
-thôi về đây….
-tôi: ùm về cẩn thận nha…
-thuykiều: cảm ơn H nha.
Tôi lại ở một mình chán quá đi….PHƯƠNG LINH sao không vào nhỉ…nhớ nhỏ gê….híc….
Tôi nằm bên một ông thầy tu thì phải…nhìn cái đầu ổng đẹp đẹp sao ý….có chấm chấm trên đầu….
-thầythu: chắc con có chuyện buồn à.
-tôi: dạ…
-thầytu: kể cho thầy nghe được không con?
-tôi: dạ về chuyện tình cảm…
-thầytu: đời là bể khổ biết dừng đúng lúc con à.
-tôi: là sao thầy.
-thầytu: thầy nhận ra con đc rất nhiều người yêu thương….mà yêu thương này là tình cảm trai gái..
-tôi: dạ đúng rồi thầy….nhiều lúc con muốn bỏ đi thật xa nhưng mà con không nỡ…vì con củng thương họ.
-thầytu: con làm vậy là đúng đấy…..nhiều người yêu không phải là xấu…..nhưng yêu cách nào cho đúng mới là khó…
-cái đúng ở đây là đừng làm tổn thương ai cả….
Ông này là thầy tu hay là thầy dạy tình yêu vậy trời..
-tôi: dạ con củng nghỉ thế…
-vậy sau này con cưới hết đc không thầy?
-thầytu: củng có thể…néo nhưng người yêu con hiểu nhau….và nhường nhịn lẫn nhau.
-tôi: dạ….nhưng người yêu con rất hiểu nhau thầy ạ.
-thầytu: vậy tốt đó con….đừng làm gì hỗ thẹn với lòng mình là đc ”a di đà phật”
– ”a di đà phật” thiện tai thiện tai..
rồi tôi không nói chuyện với ông ta nửa….lấy cái ipad của MAI HƯƠNG đưa cho tôi chơi trò chơi….
Lâu lắm rồi mới không vào lại yahoo….vào thì tin nhắn offline quá trời quá đất…
tin nhắn từ miu: lâu ngày quá nhi
-ít thấy H online gê…
-híc…không biết cánh nào liên lạc vơI H.
-chán H gê á.
-có gì gọi cho miu 09050905xx
tôi đọc mà buồn cười….
Bệnh viện có wifi nên tôi vào xem phim….
xem hài hoài linh vui cực….tôi mê tít ông này từ xưa đến giờ….ổng là người quảng nam thì phải…
Xem chán chăng biết làm gì gọi điện thoại cho nhỏ miu.
-miu: alô ai đấy?
-tôi: anh đây.
-miu: anh nào vậy có quen không?
-tôi: anh đây mà…..a là người yêu củ em nè (tôi treo miu)
-miu: a bị điên hả….tôi làm gì có người yêu mà cũ với mới hả…
-tôi: không phải thì thôi….làm quen đi.
-miu: không chơi làm quen cúp máy đây…
nhỏ cúp máy cái rụp…
Tôi gọi lại.
-miu: gì đây nửa…rảnh không có việt gì làm à.
-tôi: vào thăm anh đi…a đang nằm viện nè
-miu: sao tôi phải thăm anh
-tôi: giờ có thăm không.
-miu: không?
-tôi: H nằm viện mà không thăm hả…
-miu: địa chỉ đi.
-tôi: nói không thăm mà….
-miu: đọc không thì bảo nè….
-tôi: phòng 69….hay 96 gì đó.
-miu: giờ là phòng nào…
-tôi: 69 hì hì
-miu: đợ 1tiếng nha…
-tôi: lâu quá vậy…
-miu: tại phải xin mẹ nưa mà…
Rồi tôi tắt máy……
chán quá….sao mấy nhỏ không vào chơi với mình ta…….
Vừa nhắt đã đến rồi…
YẾN NHI bước vào tôi cười nhỏ…nụ cười chưa được bao lâu thì con nhỏ bang chủ củng vào nụ cười tôi tắt ngúm luôn….
-bangchủ: chu choa…bị gì đấy.
-tôi: bị gì đâu vào đây ngủ thôi.
-bangchủ: bộ không có chổ để ngủ à…
-tôi: không có thật mà.
-bangchủ: vậy về nhà tôi mà ngủ đi.
-tôi: thật không đó.
-bangchủ: thật…..để tôi về hỏi ý kiến con milu lại đả.
Tôi thì bực mình dám bảo tôi đi ngủ với cún.
-tôi: cô hay quá ha…éo nói chuyện với cô nửa.
-ynhi: thôi đi 2 người lúc nào củng chó với mèo hết…
-tôi: do cô ta á…
-bangchủ: do ông thì có.
-ynhi: khổ quá thôi đi…
-tôi: hứ….
-bangchủ: hừ…
-ynhi: ăn uống gì chưa H.
-tôi: chưa có ai cho mà ăn.
-ynhi: chứ MAI HƯƠNG với PHƯƠNG LINH không vào hả.
-tôi: không….hình như PHƯƠNG LINH có chuyện gì đó…
-ynhi: ùm nhỏ lại lắm….hình như thấy nhỏ khóc…
-tôi: vậy hả…..híc…không biết có chuyện gì nửa…
-ynhi: để NHI điều tra cho.
-tôi: ùm nhờ NHI nha.
-bangchủ: tên kia tôi có sữa cho cậu nè….uống hết bệnh rồi về đi từ thiện.
-tôi: cô đem về mà cho con milu của cô uống đi…
-bangchủ: không uống thôi tôi đem về…..
-tôi: ùm đem về đi…
-ynhi: cãi nhau hoài….
-bangchủ: về NHI chán quá…về đi nhậu…
-tôi: cô đi mình đi đừng có mà rủ vợ tôi đi theo…
-bangchủ: thích rủ đấy làm gì nhau.
-ynhi: hihi… NHI không nhậu đâu H yên tâm đi nha….
-tôi: ùm…
-ynhi: ba mẹ NHI đòi vào thằm H đó…mai NHI dẫn vài..
-tôi: ùm…..chắc đồng ý H làm con rể rồi đây..
-ynhi: đừng có mà tưởng bở nha…
Tôi câu trời cho YẾN NHI dẫn con nhỏ bang chủ về giùm tôi
điện thoại tôi reo..
”người nào hiểu thấu cho nỗi khổ người đàn ông mặt dù có em củng đẹp xinh chăng thua kém ai thế nhưng vân còn nhìn ngắm nhửng hình bón….
-tôi: alo….
-miu: phòng 69 thật hả…
-tôi: ùm 69.
Rồi miu vào.
-miu: bị gì thế này…
-tôi: bị người ta đâm…
-miu: yêu nhiều quá bị đánh gen hả…
-tôi: đâu có….bị tụi côn đồ đâm.
-miu: tội H gê…..sao hôm nay mới gọi cho miu.
-tôi: hôm nay mới vào yahoo mà…
-miu: ùm…sửa nè H uống đi H.
-tôi: ùm cảm ơn nha…hihi…không đi chơi hay sao vào đây.
Tôi hỏi câu quá thừa….
-miu: đi đc chết liền á…mẹ khó lắm..
-tôi: thế à…tội gê hì….làm con ngoan má thương…
-miu: thương gì đâu không…toàn mắn MIU thôi à…
-tôi: thương cho roi cho rọt ghét cho ngọt cho bùi…
-miu: híc…văn thơ nửa…
-mà khoẻ chưa..
-tôi: khoẻ rồi…
-miu: cố gắn mau khoẻ đi….rồi còn về đi chơi với MIU
-tôi: ùm okê
-miu: miu về đây không mẹ gọi điện thoại giờ…
-tôi: ùm…
Tôi nói thật….tôi bị gì ai củng quan tâm tôi hết…..cuộc đời thật là tươi đẹp….
Đang ngồi nghỉ thì chị y tá vào chích thuốt cho tôi..
-ytá: ngồi dậy chị chích thuốt cho em
-tôi: thuốt gì vậy chị.
-ytá: thuốt bổ em…
-tôi: dạ…nhè nhẹ nha chị….đây là lần đầu tiên của em.
-ytá: em đừng lo….chị sẽ làm nhẹ mà…đau lúc đầu thôi em….tí là hết mà như kiến cắn thôi.
-tôi: dạ…
Tôi trolll bả thôi…lớn này tuổi mà sao lại mới lần đầu chích thuốt…chắc chị ta hảnh diện lắm….vì chị ta nghỉ người đâu tiên chích thuốt cho tôi là chỉ mà..
-ytá: xong rồi đó em.
-tôi: đã ngứa gê…uớc gì có 10 mũi như vậy chích cho sướng tay.
-yta: em hay qua nhỉ…lúc đầu thì thang đau giờ lại thế.
-nhóc ở đâu.
-tôi: dạ em ở BD chị
-ytá: đồng hương rồi em ở thôn mấy.
-tôi: thôn 4 chị.
-ytá: chị thôn 5 em…khi nào về quê xuống nhà chị chơi.
-tôi: oke chị….không mời em củng xuống….em không ngờ bình dương mình lại có người xinh đẹp như chị.
-yta: em có nói quá không vậy…
-chị già rồi.
-tôi: em lại thích lái máy bay già…haha…
-ytá: em troll chị hả…chị ra ngoài đây.
Lần đâu tiên tôi chọc gái….không ngờ mình chọc gái củng hay phế…
Chỉ ra rồi thì một bóng dáng quen thuột mở phòng tôi…
-tôi: cô đến đây làm gì….nhửng gì cô gay ta cho tôi chưa đủ à…
Chap 77
-tôi:cô đi về đi…
-Q: nghe nói H nằm viện nên đến thăm thôi mà….
-tôi: thăm gì mà thăm….cô hại tôi chưa đủ à…
-Q: q xin lỗi mà…..Q phá cái thai rồi.
-tôi: phá kệ cô liên quan đi đến tôi chứ.
-Q: mình làm bạn được không?
-tôi: tôi không có loại bạn như cô…
Tôi nói mà ai củng nhìn hết…
Rồi MAI HƯƠNG YẾN NHI vào…
-maihương: cô đến đây làm gì?
-tính hại người yêu tôi hả.
-Q: không có mình đến thăm H thôi…
-ynhi: xin cô đi về giùm tôi….
-Q: H nói gì đi.
-tôi: nhưng gì tôi cần nói thì MAI HƯƠNG và YẾN NHI nói cả rồi…
Rồi nhỏ ta bỏ về.
-maihương: mặt cô ta dày thật.
-tôi: ùm….
-làm gì giờ này mới vào…
-ynhi: có công chuyện…
-mà NHI điều tra được chuyện PHƯƠNG LINH rồi..
-tôi: hả….nói nhanh đi.
-maihương: xem H nôn nóg chưa kìa…..
-ynhi: theo NHI biết là ba mẹ LINH về….dẫn theo một thằng nào đó ở nước ngoài….rồi định dẫn LINH qua đó học rồi nhận công việt bên đó luôn..
Tôi không thể giữ bình tình được nửa.
-tôi: hả…có chuyện vậy sao….cho H xuất viện gấp đi.
-ynhi: biết thế đừng nói là được rồi……..
-tôi: híc…giờ làm sao đi…không hành động PHƯƠNG LINH xa chúng ta mất……
-maihương: H yêu tâm….mọi người đèo không muốn LINH đi mà….
-tôi: ùm….mình xuất viện nha…
-ynhi: nhưng sức khoẻ H.
-tôi: không sao đâu…ổn rồi…
-maihương: chắc không đó H.
-tôi: chắc mà…
Rồi 2 nhỏ dẫn tôi ra làm thủ tục xuất viện….nói thế thôi chứ tôi vẫn còn mệt lắm…khó thở nửa…
Về quá thì A ĐỨC và chị UYÊN la quá trời.
-ađức: em làm sao vậy H…ở lại cho họ theo dõi chứ.
-tôi: nhưng PHƯƠNG LINH cô ấy.
-chị.uyên: chị biết…ai củng như em thôi…đừng mang tính mạng mình ra đùa giỡn như vậy chứ…
-tôi: em biết chứ em xin lỗi….nhưng mà em lo quá chị ơi..
-ađức: thôi đừng la H nữa…chuyện củng rồi……
Tôi nhận ra A ĐỨC và chị UYÊN thương tôi lắm…..rất thương tôi…tôi không muốn làm 2người lo nhưng mà néo tôi không làm vậy tôi sợ muộn mất….
-tôi: giờ em qua nhà PHƯƠNG LINH đã.
-chị.uyên: giờ em qua thì giải thích được gì đau chứ……..
-tôi: em tin em sẽ làm được…
Rồi tôi chào mọi người chạy qua…
2nhỏ nhìn tôi lắt đầu…nhưng 2 nhỏ củng không muốn PHƯƠNG LINH đi đâu cả…
Tôi chạy ra mà thấy nhói ở lòng ngực….rất đau nhưng tôi sẽ cố gắn bằng mọi cách…….
Tôi tới nơi vẫn là căn nhà đó…căn nhà quen thuột đối với tôi…
Tôi bấm chuông và người mở cửa là PHƯƠNG LINH.
-plinh: sao H lại đến đây. sao không ở bệnh viện..
-tôi: sao lại giấu H….trả lời H đi…
đang nói chuyện gì mẹ PHƯƠNG LINH ra…
-mẹ..pl: ai đấy con.
-plinh: dạ bạn con mẹ.
-mẹ..pl: mời bạn vào nhà chơi con.
-tôi: dạ….
Tôi vào thì có bé NI và bác PHƯƠNG LINH nửa..
-bác..pl: tới chơi hả H…
-béni: lâu quá mới thấy chú tới chơi nhớ chú gê….
-tôi: giờ chú đến chơi với con nè…tí chú mua kẹo cho con ăn nha…
-be.ni: chú hứa rồi đó…
-tôi: ùm chú hứa mà…
rồi ba PHƯƠNG LINH ra.
-tôi: con chào bác.
-ba…pl: chào con…con bạn bé LINH hả.
-tôi: dạ….
Tôi thì ngồi uống trà đùa giỡn với bé NI…
Một lúc sau thằng nào đến…
-mẹ..pl: về vn thấy thế nào con.
-thằng..ky: dạ vui lắm bác…
Rồi nó nhìn qua tôi.
-thằng..ky: ai đây bác.
-mẹ..pl: bạn LINH đó con.
-thằng..ky: dạ….cho con dẫn PHƯƠNG LINH đi chơi nha.
-ba..pl: ùm dẫn nó về sớm nha con…
Tôi lúc đó thì sự tuyệt vong đang vây lấy tôi……PHƯƠNG LINH giờ lại đi chơi với 1thằng con trai không phải là tôi….tôi rất buồn…..
-béni: cho con với chú H đi với…cô LINH…
-plinh: ùm…được đó……cho bé NI đi chơi luôn…
-thằng…ky: cho con nít đi làm gì…
tôi nghĩ: tôi mà là con nít à….
-bác..pl: đúng đó cho H với bé NI đi luôn….
Từ lúc tôi đến đây PHƯƠNG LINH cư xử rất lạ với tôi…
Tôi ra chở bé NI đi…còn thằng kia chở PHƯƠNG LINH….
Đi sau họ nhìn họ mà tim tôi thấy nhói……PHƯƠNG LINH ơi không lẽ em là của người khác rồi sao…
Đi đến công viên…bé ni thì đòi đủ thứ…tôi vẫn mua….rồi nó đòi đi xích đu tôi vẫn cho đi…..
Giờ tôi chỉ có bé NI là bạn….tôi đâu có cơ hội tiếp cận với PHƯƠNG LINH Đâu…
Vào xem phim….thì bé NI ngồi với PHƯƠNG LINH tôi ngồi rất xa nhỏ….
hết phim ra ngoài….tôi nhân lúc thằng đó đi vệ sinh tôi hỏi.
-tôi: chuyện gì đang xẩy ra thế này hả LINH.
-plinh: LINH xin lỗi….ba mẹ LINH bắt LINH phải đi chơi với tên kia….néo không thì LINH sẽ không học được nghành mình thích.
-tôi: đó là lí do à…….
-plinh: đúng…
Tôi không tin đó là lí do……..nhỏ đã từng nói dù thế nào vẫn bên tôi mà…nhất định là nhỏ sợ nguy hiểm cho tôi…hay một điều gì đó…
Tôi lúc này cảm thấy đau ngực kinh khủng nhưng tôi cố gắn chiệu đựng không thể lụy đc….néo lụy tôi sẽ mất PHƯƠNG LINH mãi mãi..
Rồi thằng đó vào lại….
-thằng..ky: giờ đi đâu nửa em
-plinh: đi ăn đi a…
-béni: đi ăn…đi ăn….
– đi chú H…….
-tôi: ùm mình đi…
Tôi dẫn bé ni đi….nó cứ bám lấy thôi…hình như nó củng nhận ra giưa tôi và PHƯƠNG LINH có vấn đề….ít ra tôi còn có nó…không thì đi một mình cô đơn hiu quạnh…
Rồi vào một hàng hủ tiếu….
Gọi 4 tô ra…..nhưng bé ni không chiệu ăn…bảo PHƯƠNG LINH phải đi mua bánh…
Nhỏ đi mua còn tôi và béni thằng đó ở lại.
-thằng..ky: mày là gì của LINH.
-béni: là chồng của cô LINH…
-thằng..ky: néo vậy thì mày đừng làm phiền LINH nưa…LINH là của tau hiểu chưa..
-béni: không đúng…cô LINH là của chú H……
-thằng..ky: mày im không….
-béni: chú là người xấu…con méc cô LINH….
rồi thằng đó cầm chiếc đũa đánh vào bé ni…
Bé ni thì khóc…
-béni: huhu….sao đánh con……….
Rồi PHƯƠNG LINH về thấy bé ni khóc liền hỏi tôi.
-plinh: H làm gì mà bé ni khóc gê vậy????
-tôi: LINH nghỉ là H làm…..
-plinh: LINH không biết?
-tôi: biết nhau bao lâu nay….mà còn không hiểu H à…..
-plinh: LINH xin lỗi…
-thầng..ky: mày làm chứ ai..
-béni: hhuhu….không phải chú H đánh…là chú kia đánh…
-tôi: H không biết vì sao mà LINH như vậy….
-thôi H về khi nào rảnh mình nói chuyện….tạm biệt….
Tôi quay lưng ra đi mặt cho bé ni gọi tôi….tim tôi thấy nhói….không phải vì vết thương mà là do nhưng câu nói của PHƯƠNG LINH….
(PHƯƠNGLINH: em xin lỗi…..em không cố ý…..tất cả là vì anh thôi anh à)(câu này ở trong nhật ký của nhỏ)
Tôi cứ chạy….và chạy…..giờ tôi chỉ có rựu là giải sầu được thôi….
Tôi vào một quán rựu ở gần quán để uống…..vì quán này bán thâu đêm luôn mà…
-tôi: cho con chai rựu thuốt….với dĩa đậu phộng (lạc) rang cô ơi.
-quánnhậu: đợi tí…
Rồi mồi rựu đem ra….có rựu có ta có trăng thanh gió mát…
Tôi uống 3 ly liên tiếp 1ly cho buồn tan biến…1 ly để nước mắt không rơi….1 ly hi vọng ngày mai sẽ bình thường trở lại…
uống mà ngồi suy nghỉ về mọi chuyện và suy nghỉ về tôi tình yêu luôn có thử thách phải chăng đây là thử thách do tạo hóa dành cho tôi…
Đang uống thì có 1 anh xăm trổ đầy mình lại nói với tôi..
-bạnnhậu: đang buồn hả chú em.
-tôi: dạ e đang buồn.
-bạnnhậu: nhìn chú là biết buồn vì tình rồi…
-tôi: ùm….đúng rồi đó a…sao a biết
-bạnnhậu: vì chú em mặt còn non chẹc…với lại nhưng kẻ thất tình mới đi nhậu một mình thôi.
-cho a uống với nhé.
-tôi: dạ….
Tôi và ảnh uống lai rai…tới 10h….tôi tắt nguồn điện thoại luôn….
-bạnnhậu: đời mà chú em….đừng lụy tình nửa…mọi chuyện sẽ qua thôi mà….như anh nè….ngày đi làm…tối đi nhậu….sáng uống cafe…..rảnh rảnh đi quảy cho đời nó hết buồn..
-tôi: đi quảy là sao anh…
-bạnnhậu: ăn chơi…đi sàng..đua xe…….và chơi thuốt….
-tôi: dạ….
-bạnnhậu: thôi về em…hẹn gặp lại em
Tôi thì giờ không muốn về quán vì về mọi người thấy tôi trong tình trạng này không biết sẽ làm gì nửa
-tôi: cho em đi với…e không có nhà để về.
-bạnnhậu: oke đi với anh…
Rồi tôi chạy xe theo ảnh…đến một ngồi nhà 3 tầng…vào nhà thì trai gái đầy đủ..
-tôi: nhà anh đây hả…..
-bạnnhậu: không em…đây là nhóm bạn của anh….chuyên làm bên đa cấp….
-tôi: đa cấp là gì anh.
-bạnnhậu: bán mỹ phẩm…thực phẩm chức năng đó em…
Tôi thì sau này tôi mới hiểu cáu loại hình này….cái này là đánh lừa vào lòng tin của người ta…..miệng mấy người bán cái này dẻo như kẹo kéo vậy….tôi có thằng bạn củng đi làm cái này….nó làm cho công ty lô hội gì gì đó..mới vào nó bảo mua hàng hết 10triệu để tiền ăn phần trăm cao hơn…..nhà nó thì không có tiền và nó được mọi người tư vấn là về nói dối gia đình mượn tiền để nộp vào đi học cái gì đó….nó về nói dối đem 10triệu đó đi mua 10triệu tiền hàng về bán lại….nhưng mà đắt quá ai mà mua…cho nên nó chán….nó không làm gì với số hàng đó được…..và nó về nhà tiền mất tật mang…
Trơ lại truyện.
-tôi: thế anh ở đâu.
-bạnnhậu: bên kia đường….a vào thăm người yêu a thôi.
-tôi: vậy à…
Tôi không vào mà ngồi ngoài này để anh vào…
bên trong thì có tiếng nói.
-đacấp1: ai vậy anh.
-bạnnhậu: thằng em thất tình mới quen.
-đacấp1: gọi vào đây chơi a.
-bạnnhậu: vào chơi đi em không sao đâu.
Tôi từ từ đi vào….nhìn khung cảnh quái thật….khoảng hơn 20 người….nam có nữ có….
Tôi nghỉ nam nữ sao lại ở chung thế này nhỉ….
-đacấp1: nhìn mặt babby gê..
-bị thất tình hả em
-đacấp2: yêu gì mấy con nhỏ…..trẻ trâu đó em….néo không chê máy bay già thì yêu chị đi…
-bạnnhậu: đừng treo em ấy nửa…
-tôi: dạ không sao đâu a.
-đacấp3: nhìn ngoan gê….Nhìn yêu quá…
Tôi chắc lọt vào cái động cọp cái này rồi…
ngồi khoảng 15phút thì a kia nói đi về.
-bạnnhậu: về thôi em.
– về nhà mấy đứa..
-tôi: em về mấy anh chị.
-đacấp: ùm về đi.
-nhóc ơi rảnh qua chơi nha…
Tôi chăng buồn trả lời…
Ảnh dẫn tôi về nhà….thì căng nhà cấp 4 nằm sâu trong hem.
-bạnnhậu: tới rồi vào đi em……….
tôi vào thì thấy tầm 10người nam có nữ có…
-côgái1: ai đây a.
-chàngtrai1: ai đây mày.
-bạnnhậu: thằng em tau mới quen….củng đi bụi…
-côgái1: nhìn baby gê á….cho em đi.
-bạnnhậu: thôi đi cô nương…trai tân đấy…
-tôi: chào a chị.
-côgái1: chào em…
Tôi thì không thích cho lắm..too nghỉ chắc loạn ngiện ngập gì đây…
Rồi tôi thấy mấy anh chị đó đem ra cái gói gì đó…..quấn vào điếu thuốt rồi hút…
-bạnnhậu: thử không em.
-tôi: cái gì thế anh.
-bạnnhậu: bồ đà(bù) đấy….hít vào phê thôi không nghiện đâu.
Tôi muốn thử gê vì đang buồn mà….nhưng tôi sợ…lâm vào rồi sẽ ra sao..
-côgái: thử đi em…..
Tôi nhìn 1a trong đó dùng….hít xong thì thấy ảnh cười hoài…
Tôi đánh liều làm thử một hơi…
hit xong có cảm giác rất phiêu…..đi mà giống như bay vậy….rồi tôi có cảm giác như đầu tôi chạm trần…..và chân thì không chạm đất….giống như mình đang bay…
Và tôi cười….ta đang bay..ta bay….ta bay
Chap 78
Khi tôi tỉnh dậy thì đầu đau kinh khủng….xem đồng hồ là 11h rồi…
Tối qua mình làm gì vậy nhỉ…
tôi nói thầm trong đầu ”con xin lỗi ba mẹ. Xin lỗi mấy nhỏ”
tôi cảm thấy khác nước kinh khủng….còn thấy đau ngực nữa…..khó chiệu…..tôi gần như gục xuống.
Tôi mò dậy đi tìm nước để uống….ra thì thấy 1chai nươc khoán tôi uống luôn.
Vừa uống vào thì ôi rựu mẹ ơi….tôi phun không kiệp……đã khát rồi còn uống cai thứ này nửa chứ….ra phòng khách thì thấy 1bình nước lọc tôi uống 3 ly liên khúc luôn…
Mấy anh chị đó đâu rồi nhỉ….
thôi quan tâm làm gì nằm ngủ một giấc nưa cái đã….rôi tôi chiềm vào giấc ngủ….trong mơ nhỏ OANH nói tôi là
-oanh: oanh thật thất vọng về H.
tôi bừng tỉnh mồ hôi chảy rất nhiều….có phải mình đã sai lầm nhiều quá không ta….sai lầm rồi….
Sáng dậy mấy anh chị đó nấu mì tôm cho tôi ăn.
-bạnnhậu: ăn đi em…..
-tôi: dạ cảm ơn a.
ăn mà không nổi…..,chắc còn dư âm hôm qua đây mà….híc….
nhắm mắt mà nút củng hết tô mi…
-bạnnhậu: đi uống cafe em…
-tôi: dạ…
ảnh dẫn tôi đi uống cafe……ra một quá cóc lề đường…
-bạnnhậu: uống gì em?
-tôi: dạ cafe đen không đường…..
-bạnnhậu: cô con con 1ly đen và 1 đen không đường.
-cafe: có ngay….
-đệ mới hả.
-bạnnhậu: dạ….đệ mới con…
Tôi ngồi nói chuyện với ảnh…ảnh khuyên tôi là hãy quây về nhà…đừng đi bụi nữa….đừng dính vào tệ nạn xã hội….vì ảnh thấy tôi củng tội nên mới khuyên chứ đụng mấy đứa khác là ảnh bỏ thí rồi..
Đang uống thì chị UYÊN với MAIHƯƠNG.YẾNNHI.THUÝKIỀU.KIMYẾN. Chị QUỲNH GIAO và con bang chủ kéo đi tìm tôi.
-chị.uyên: em làm gì ở đây nói mau….sao đi cả đem không về…biết mọi người lo lắng cho em lắm không hả….
-ynhi: H tl đi chứ…..
-biết mọi người thức trắng cả đem tìm H không hả?
Tôi lúc đó thì nhận ra được sai llầm của mình rồi….híc……
-bạnnhậu: không có gì đâu mấy em…hôm qua a thấy nó say nên dẫn về nhà ngủ thôi…
-maihương: cảm ơn anh nhiều nha.
-đi về H….
-bangchủ: tên kia….hay quá ha…dám làm cho mọi người lo lắng à…
Tôi thì không còn sức mà cãi lại nửa rồi…
Thế là tôi ngoan ngoãn lên xe về.
-tôi: tạm biệt a hẹn gặp lại.
-bạnnhậu: chú may mắn đây…..thế này mà còn nhiều người quan tâm thế này.
-tôi: dạ….
Tôi lên xe để MAI HƯƠNG chở về…
Tôi ôm eo MAI HƯƠNG….cảm thấy người nhỏ ốm hơn lúc xưa….chắc có lẽ vì tôi chăng….HƯƠNG à H xin lỗi nhiều…
Về tới quán thì không ai cho tôi làm gì…
A ĐỨC thì giận tôi lắm..tôi chào ảnh không trả lời.
-tôi: em xin lỗi anh.
-ađức: em có còn xem anh là a trai không hả.
-tôi: dạ em xin lỗi…
-ađức: a hi vọng tình trạng này không xẩy ra nửa..
-tôi: dạ em biết rồi…
-maihương: vào thay đồ đi học H.
-tôi: đi học nửa hả….
-ynhi: lớp trưởng gì kì vậy…
-tôi: ùm…
Tôi vào thay đồ rồi ngoan ngoãn lần 2 leo lên xe để mấy chỏ chở đi học….có THUÝ KIỀU và con bang chủ đi nửa…
Đến lớp ai củng nhìn tôi cả…
vừa tới đập vào mắt tôi là thằng kia đang ngồi với PHƯƠNG LINH.
Mọi người biết ý nên luôn chọc cười tôi…………
Tôi phải chứng tỏ cho mọi người thấy tôi không thua ai cả vì tôi là lớp trưởng mà…
Vào tiết toán cô MY nhìn tôi lắt đầu vì tôi cứ như người không hồn.
” người đi một nữa hồn tôi mất…một nữa hồn tôi bỗng dại khờ”
rồi cô MY ghi một bài toán cực khó….theo tôi nhìn là thế…..
Tôi không nói không rằng gì…..lên bảng làm luôn….
cô My thì quá hiểu tôi mà….xuất quỷ nhập thần sao tôi làm bài toán đó đúng….
Cả lớp bất ngờ….và cô MY thì không bất ngờ mấy….
-comy: tốt lắm…cô tính gọi em lên mà em tự lên là được rồi đó…..10đ.
Tôi trở về chổ….tôi không nhìn ai cả tôi như thành người vô hình….
Ra chơi tôi âm thầm xuống thư viện đọc sácg điều mà xưa giờ tôi chưa từng
Đã nhớ một cuộc đờiThể Loại: Truyện dài
” Tôi không nghĩ nhiều người sẽ tin vào câu chuyện này, mọi người thích thì đọc không cũng chẳng sao không quan trọng. Nhưng...