xa lắc xa lơ, đứa nào đứa nấy lại im thin thít, tỏ ra biết thân biết phận, Luận muốn ghẹo cũng chẳng có cớ. Riết rồi Luận cũng chẳng buồn để ý đến đối phương nữa.
Nhưng những ngày gần đây thì tình hình khác đi nhiều. Nga và Quỳnh đã thân mật trở lại. Riêng Quỳnh, anh trở nên tươi tỉnh hẳn. Anh lại trổ những tài vặt để gặt lấy những tràng vỗ tay của bạn bè. Những lúc không có mặt Nga, anh để mặc cho bạn bè “điều khiển” hai vành tai của mình, không còn trốn chui vào xó lớp nữa. Bạn bè hào hứng trước trò vui, quên hẵn “vụ án cái đuôi” hôm nào.
Riêng Luận thì không quên. Nó vẫn nhớ như in “mối thù”. Thực ra, Luận chẳng “thù” gì Quỳnh. Luận chỉ “thù” Nga, cái con bé dễ ghét, nói một câu nó bắt bẻ một câu, nói hai câu nó bắt bẻ hai câu. Luận “quê” Nga từ hôm gặp gỡ đầu tiên, đến nay vẫn còn tức anh ách. Luận nổi tiếng là vua láu lỉnh, nghịch phá trong lớp, thế mà vừa “đụng độ” với Nga, nó đã bị Nga làm cho bẽ mặt, bảo nó không “thù” Nga sao được !
Quỳnh vô can, nhưng ai bảo chơi với Nga, vạ lây ráng chịu ! Mấy hôm nay lại còn thậm thò thậm thụt đem sách cho Nga mượn, “tội trạng” như vậy có “chết” cũng chẳng oan.
Thế là Luận tìm cách cho Nga và Quỳnh “chết”.
Những nạn nhận chẳng hề hay biết gì. Giờ ra chơi, Nga và Quỳnh vẫn ngồi lại trong lớp trò chuyện như mọi lần. Chỉ đến khi nghe tiếng cười “hô hố” đột ngột vang lên ngoài cửa sổ, Nga và Quỳnh mới giật mình quay ra.
Luận và những đứa cùng cánh đã đứng lố nhố ngoài cửa sổ tự bao giờ.
Nó lại giở mửng cũ ! Nga nhủ thầm. Và làm bộ phớt lờ, Nga quay mặt vô trong, không thèm để ý. Còn Quỳnh thì khụt khịt mũi và hai vành tai tự nhiên nóng bừng và bắt đầu động đậy.
Nhưng Luận không để cho Nga phớt lờ. Nó hắng giọng và bắt đầu “mở máy”:
– Cái đuôi tưởng đã đứt rồi
Nào ngờ nó lại lần hồi mọc ra !
Như đã sắp xếp sẵn, bốn, năm cái miệng đứng cạnh Luận lập tức “bè” theo:
– Lần hồi mọc ra ! Lần hồi mọc ra !
Số nữ sinh ngồi rải rác trong lớp không nén được, bật cười khúc khích.
Thấy có khán giản hưởng ứng, Luận khoái chí, lên giọng ngâm nga tiếp:
– Anh chàng có cái tai voi
Nàng kia khờ khạo tưởng là quạt nan !
Dàn đồng ca lại hát đuổi:
– Tưởng là quạt nan ! Tưởng là quạt nan !
Quỳnh nghiến chặt răng. Anh cúi gầm mặt xuống bàn. Khổ thay, càng xúc động, hai cái “quạt nan” của anh càng “quạt” lia lịa. Luận ngó thấy, liền reo ầm lên:
– Nó đang “quạt” cho Nga kìa !
Nga mím môi. Nó cố trấn tĩnh để nghĩ cách đối phó.
Thấy hai đối thủ không kịp phản ứng, Luận cười tít mắt, miệng vẫn không ngừng ông ổng:
– Quỷ kia mà thích bà chằn
Ngó lơ một cái hàm răng không còn.
Lần này, khi dàn đồng ca vừa lên tiếng phụ họa “hàm răng không còn”, Luận bỗng nhác thấy Khải đang đi tới. Nó tái mặt nhớ lại chuyện “đụng độ” bữa trước. Lần đó, Luận đã hứa với Khải là sẽ không chọc Nga với Quỳnh nữa. Luận vẫn chưa quên cảm giác nghẹt thở khi Khải túm lấy cổ áo mình.
Nhưng Luận không bịt miệng đồng bọn kịp. Sự xuất hiện của Khải quá bất ngờ. Phe Luận chưa kịp hò dứt câu “hàm răng không còn”, Khải đã tới bên cửa sổ.
Sự nhốn nháo của bọn Luận khiến Khải ngạc nhiên. Anh nhướng mắt dòm vào trong lớp. Thấy Nga và Quỳnh đang ngồi cúi đầu chịu trận, Khải sực hiểu. anh liền quay phắt lại phía Luận, mặt cau lại. Nhưng lời phàn nàn chưa kịp thốt ra, Khải bỗng nhíu mày nghĩ ngợi một thoáng rồi lặng lẽ bỏ đi, không nói một tiếng nào.
Thái độ phớt lờ của Khải khiến Luận ngơ ngác. Nhưng Luận chẳng thèm nghĩ ngợi lâu. Thấy Khải tỏ ý không muốn can thiệp vào trò đùa nghịch của mình, Luận khoái chí quay vào dòm Nga và Quỳnh lúc này đang ngồi ủ rũ như gà mắc mưa, chọc ghẹo tiếp. Lần này, Luận “xổ nho”:
– Quạ kêu nam đáo nữ phòng
Anh xa lối trước, lại vòng lối sau.
Tới đây thì Nga không nhịn nổi nữa. Không đợi cho bọn cùng cánh với Luận kịp cất giọng hùa theo, Nga đứng bật dậy khỏi ghế, quắc mắt giận dữ:
– Mấy người có thôi đi không ! Cả một đám con trai xúm vào chọc ghẹo một người con gái mà không biết xấu hổ hả ?
Phản ứng bất thần của Nga làm bọn Luận chưng hửng. Dàn đồng ca chưa kịp cất lên đã vội vàng im bặt. Những khuôn mặt bối rối nhìn nhau. Không đứa nào biết phải đối phó như thế nào trước tình huống bất ngờ này.
Luận chứng tỏ mình là đứa đầu đàn. Nó trấn tĩnh trước tiên, và nhanh chóng tìm ra lối thoát. Luận rỉ tai đồng bọn, và ngay lập tức, mũi dùi tấn công liền chuyển hướng. Chúng không đánh trực tiếp vào Nga nữa. Mà tập trung vào Quỳnh:
– Vẫy tai phải vẫy cho đều
Hỡi anh lầm lịt mà yêu suốt ngày.
Những lời châm chọc của bọn Luận như những mũi dùi đâm vào tai Quỳnh. Anh chẳng biết làm gì hơn là gồng mình chịu trận. Anh không được dạn dĩ như Nga. Anh chẳng bao giờ có ý định phản công lại đối phương. Từ xưa đến giờ vẫn vậy, mỗi khi bạn bè chòng ghẹo, Quỳnh chỉ nhe răng cười trừ hoặc làm thinh nhịn nhục.
Lúc nãy Nga còn “chia lửa” với anh. Nhưng từ khi Nga phản ứng quyết liệt, tụi thằng Luận tập trung hỏa lực vào anh. Nhưng Quỳnh chẳng sợ. Anh đã quen rồi. Lần đầu, Luận chọc, anh còn run. Tụi nó chọc riết, anh quen dần, chẳng run nữa. Lúc này, Quỳnh chỉ mắc cỡ. Không phải mắc cỡ với tụi thằng Luận, mà mắc cỡ với Nga. Chúng cứ lôi những khuyết tật của anh ra châm biếm thẳng thừng, anh không mắc cỡ sao được. Dù sao, anh cũng là người. Mà người thì như người ta nói, xấu che tốt khoe. Vậy mà tụi thằng Luận cứ đem cái “xấu” của anh ra “khoe” hoài, làm sao anh không ấm ức.
Nga cũng ấm ức giùm cho Quỳnh. Nhưng nó chưa biết làm thế nào để “cứu” anh. Vừa rồi, Nga đã mắng cho tụi thằng Luận về cái tội “ghẹo con gái”. Thì bây giờ tụi nó đã sửa chữa rồi. Chúng không ghẹo Nga nữa, mà ghẹo Quỳnh. Nếu bây giờ Nga lên tiếng bênh vực Quỳnh, hẳn tụi thằng Luận sẽ có cớ để bô bô bao nhiêu lời độc địa nữa.
Từ khi loại Nga ra khỏi vùng chiến, Luận tha hồ múa gậy vườn hoang. Nó tiếp tục ra rả:
– Mũi to như thể trái gì
Hễ thấy con gái tức thì đỏ lên.
Những đứa cùng cánh hùa theo liền:
– Tức thì đỏ lên ! Tức thì đỏ lên !
Nga cắn chặt môi. Nó liếc nhìn Quỳnh với vẻ áy náy. Mũi Quỳnh đang đỏ lên thật. Nó vừa đỏ vừa lấm tấm mồ hôi.
Trước tình cảnh khổ sở của Quỳnh, Nga quyết định can thiệp. Nga không thể làm thinh được nữa. Tụi thằng Luận đã tỏ ra quá quắt. Nga phải bảo vệ Quỳnh mặc cho tụi kia muốn nói gì sau đó thì nói.
Nghĩ vậy, Nga quay phắt lại, mặt hầm hầm. Nhưng nó chưa kịp mở miệng, Hạnh đã bước vào.
– Chuyện gì mà ầm ĩ vậy ? – Hạnh nhướng mắt hỏi.
Sự xuất hiện kịp thời của Hạnh khiến Nga mừng rỡ. Nhưng sự tức tối nãy giờ làm Nga nghẹn cổ. Nga chẳng thốt được tiếng nào. Nó chỉ biết mím môi chỉ ra cửa sổ.
Nhưng tụi thằng Luận đã biến mất, không còn một mống. Thấy Hạnh xuất hiện, tụi nó nháy nhau chuồn nhanh như chớp. Hạnh không sử dụng bạo lực như Khải nhưng nó chuyên môn báo với cô chủ nhiệm về những hành vi phá phách trong lớp, tụi thằng Luận “rét” lắm.
Hạnh nhìn theo tay chỉ của Nga nhưng chẳng thấy gì. Nó ngạc nhiên hỏi:
– Chuyện gì vậy ?
Nga hổn hển:
– Tụi thằng Luận.
Khi vừa đặt chân vào lớp, Hạnh đã nhìn thấy dáng ngồi ủ rũ của Quỳnh. Bây giờ nghe Nga nhắc đến tên Luận, Hạnh hiểu ngay. Nó hừ giọng:
– Lại những trò khỉ như bữa trước chứ gì ?
Rồi Hạnh gật gù, hăm he:
– Được rồi, Nga đừng lo ! Hôm nào Hạnh sẽ cho các ông tướng đó một bài học mới được !
Nga chẳng biết bài học mà Hạnh hứa cho tụi thằng Luận sẽ là một bài học như thế nào, nhưng nghe Hạnh nói vậy, Nga cảm thấy lòng mình dịu lại. Nó ngồi xuống và khẽ quay sang Quỳnh.
Quỳnh đã ngẩng mặt lên. Anh ngồi thừ người, mắt nhìn chăm chăm lên bảng.
Nga chẳng hiểu Quỳnh đang nghĩ gì.
Chắc anh buồn lắm. Nga hắng giọng, gọi khẽ:
– Anh Quỳnh.
Quỳnh quay lại, mặt vẫn còn bần thần.
– Anh buồn không ? – Nga rụt rè hỏi.
– Không ! Tôi quen rồi !
– Anh không buồn thật hả ?
– Ừ.
Nga chớp mắt:
– Anh bảo anh không buồn, sao mặt anh có vẻ thẫn thờ quá vậy ?
Quỳnh thở dài:
– Tại tôi lo đấy thôi !
Nga trố mắt:
– Lo ?
– Ừ.
– Anh lo gì vậy ?
Quỳnh đáp, sau một thoáng đắn đo:
– Tôi lo Nga sẽ không nói chuyện với tôi nữa.
– Sao anh lại nghĩ vậy ?
– Tôi không nghĩ. Nhưng trước nay vẫn thế. Mỗi khi tụi thằng Luận giở trò, bao giờ sau đó Nga cũng không thèm trò chuyện với tôi.
Giọng Quỳnh buồn buồn.
Nga liếm môi:
– Ngay cả anh cũng vậy thôi. Anh cũng tránh nhìn mặt Nga.
Câu nói của Nga khiến Quỳnh lúng túng. Ừ, đâu phải chỉ riêng Nga, anh cũng nào có hơn gì !
Quỳnh ngập ngừng một hồi rồi hạ giọng nói:
– Nhưng bây giờ tôi sẽ không như vậy nữa.
Nga thừa biết Quỳnh muốn nói gì. Nhưng nó vẫn làm bộ hỏi:
– Không như vậy nữa là sao ?
Quỳnh bối rối:
– Là… là tôi sẽ nói chuyện với Nga như thường. Tôi không sợ.
Nga mỉm cười:
– Thì bây giờ Nga cũng như vậy thôi. Nga cũng không sợ.
Quỳnh như không tin vào tai mình. Anh nhìn Nga, ngẩn ngơ:
– Nga nói thật đấy chứ ?
Nga gật đầu, dịu dàng:
– Ừ, nói thật.
Khải không hiểu mình xử sự như vậy là đúng hay sai.
Vừa bước đến bên cửa sổ, với những gì mắt thấy tai nghe, Khải biết ngay chuyện gì đang xảy ra.
Trong kia, Nga và Quỳnh đang bị tấn công. Phía ngoài, cánh thằng Luận đang ra sức chọc ghẹo. Lại những trò quỉ quái ! Khải bực tức nhủ bụng và anh quay sang nhìn Luận. Vẻ lấc cấc của Luận khiến Khải cau mày. Anh định tóm cổ nó như lần trước. Nhưng Khải chưa kịp đưa tay lên, chợt một ý nghĩ thoáng qua đầu như tia chớp. Ừ, có khi cứ để tụi thằng Luận phá đám như vậy lại hay ! Những ngày gần đây, Nga và Quỳnh lại tỏ ra thân mật một cách quá đáng. Cứ nhìn thấy cảnh cả hai ngồi trò chuyện bên nhau không buồn ra chơi, Khải muốn xốn con mắt.
Mặc dù đã xác định “chinh phục” những nhân vật phụ trước, “chinh phục” Nga sau, nhưng mỗi lần thấy Nga và Quỳnh cười nói vui vẻ, Khải cảm thấy khó chịu lạ lùng. Muốn “giải tán” cặp này không có cách nào tốt hơn là để mặc cho tụi thằng Luận ra tay.
Nghĩ vậy, Khải ngần ngừ một thoáng rồi lặng lẽ bỏ đi trước cặp mắt sửng sốt của Luận. Tất nhiên, nếu lúc đó Nga nhìn thấy Khải, hẳn Khải phải buộc lòng can thiệp. Nhưng Nga đang cúi đầu xuống. Vì vậy, Khải quyết định rời xa “chiến trường”. Anh bước vội vã, sợ Nga kịp ngẩng lên.
Khải bỏ đi. Nhưng lòng Khải không thanh thản lắm. Anh cảm thấy mình hành động như một kẻ tiểu nhân. Nhưng rồi Khải cố trấn an. Mình đâu có xúi tụi thằng Luận làm bậy. Tự tụi nó. Điều đó chẳng liên can gì đến mình. Nga thân thiết với thằng quỷ nhỏ thì Nga phải chịu búa rìu của dư luận. Chuyện đời là vậy. Gieo gió thì gặt bão, trách ai bây giờ !
Khải tự thanh minh với mình. Lòng Khải dần dần nhẹ nhõm. Và anh tự kết luận: chiến trường trong lớp là của thằng quỷ nhỏ, chiến trường của mình là ở nhà… Nga, chuyện ai nấy lo, mình không can thiệp vào chiến trường của người ta là đúng, không việc gì phải băn khoăn !
Khải hết băn khoăn thật. Bây giờ anh chỉ tập trung đầu óc vào việc thực hiện kế hoạch chông gai của mình.
Chiến trường ở nhà Nga là chiến trường thầm lặng. Ở đó không có đám “âm binh” như tụi thằng Luận. Khải chẳng sợ ai trêu chọc. Cũng chẳng sợ ai phá đám. Ở đó, chỉ có “phe mình”. Nga, chị Ngàn, thằng Ngoạn. Ông bố Nga, Khải ít gặp, nhưng Khải vẫn xếp vô diện “phe mình” nốt. Chỉ toàn là “phe mình” mà sao Khải thấy “khó ăn” ghê !
Trừ Nga, trong ba “nhân vật” còn lại, đến nay Khải chỉ mới chiếm được cảm tình của chị Ngàn.
Chị Ngàn thật dễ thương. Chị rất “hợp gu” với Khải, chẳng như Nga. Những băng nhạc Khải cho mượn, chị đều khen hay. Những cuốn sách cũng vậy, chị bảo đọc hồi hộp ghê. Nhưng khổ nỗi, những gì chị Ngàn thích, Nga đều chê. Nga chỉ thích những gì Khải không có. Thật chẳng có ai kỳ cục như Nga.
Thằng Ngoạn giống Nga y hệt. Nó tỏ ra chẳng có thiện cảm với Khải bao nhiêu. Lần nào gặp Khải, nó cũng réo ầm ĩ “bạn chị Ngàn, bạn chị Ngàn”, nghe phát điên. Khải thù cái “điệp khúc” đó tận xương tủy. Nhưng ngoài mặt Khải vẫn phải nhe răng cười giả lả. Khải không hiểu sao trong hai người chị, thằng Ngoạn không chọn chị Ngàn mà giống, lại đi giống Nga chi cho khổ… Khải.
Ông bố Nga chẳng biết đi làm tận đẩu tận đâu, hai ba ngày mới về nhà một lần. Ông chẳng quan tâm gì đến Khải. Thỉnh thoảng gặp Khải trong nhà, ông cười chào qua loa, rồi đi đâu mất. Nhìn ánh mắt mệt mỏi và hờ hững của ông, Khải biết lần sau nếu gặp lại, chắc ông cũng chẳng nhớ Khải là ai. Khải đoán ông là một con người dễ chịu và hoàn toàn có khả năng làm… bố vợ tương lai của mình.
Gay go nhất vẫn là Nga, cái mục tiêu luôn luôn di động, Khải chẳng làm sao tiếp cận được. Lại thêm thằng quỷ nhỏ lúc nào cũng đeo dính lấy Nga như bóng với hình. Khải là lớp phó trật tự nhưng anh cũng chưa nghĩ ra cách nào để phá vỡ cái “trật tự” kia được. Chẳng biết cái đứa ác ôn nào lại xếp Nga ngồi vào cái chỗ hắc ám như vậy ! Chắc là nhỏ Hạnh ! Lớp trưởng gì mà chẳng ý tứ gì hết ! Từ trước đến giờ, chẳng đứa con gái nào trong lớp chịu ngồi cạnh thằng quỷ nhỏ, vậy mà Hạnh lại nhét Nga ngồi vào chỗ đó. Để bây giờ Nga lại đâm ra “kết” thằng quỷ đó. Thật là tai họa !
Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Khải thấy không có cách nào khác hơn là phải “tăng tốc” để cứu vãn tình thế. Không thể lề mề hoài như Thủy Tinh được. Đi như cua bò, đến nơi thì Mỵ Nương đã theo người ta về dinh mất. Lúc đó chỉ có nước… khóc.
Khải liền tót qua nhà Nga. Lần này, Khải thủ trong túi áo ba cái vé xem ca nhạc.
Không thấy thằng Ngoạn quanh quẩn trước sân như mọi ngày, Khải thở phào. Chắc nó đi chơi đâu rồi. Thật là hên. Mình khỏi phải bị nó gán cho cái danh xưng chết tiệt kia. Khải hít một hơi đầy lồng ngực và thò tay mở cổng.
Chị Ngàn và Nga đều có nhà.
Nhưng cũng như mọi lần, Nga chỉ ngồi tiếp chuyện Khải một chút xíu. Sau đó, Nga bỏ đi mất.
Chị Ngàn nhún vai, nói với Khải:
– Tính Nga vậy ! Chị nói hoài mà nó chẳng sửa !
Khải chép miệng, không nói gì. Khải dã quen với tình cảnh như vậy rồi. Anh chỉ buồn chút chút. Và nghĩ: rồi mọi chuyện sẽ khác đi thôi !
Niềm hy vọng thầm kín giúp Khải tươi tỉnh. Anh thò tay vào túi lấy mấy tấm vé ca nhạc đưa cho chị Ngàn:
– Chị đi xem ca nhạc không ? Em có vé đây nè !
Chị Ngàn cầm lấy vé, hỏi:
– Xem ca nhạc hả ? Sao lần trước em bảo là đi xem phim ?
– Em nói đi xem phim là đi xem phim ca nhạc. Còn bây giờ là đi xem ca nhạc “sống”, thích hơn nhiều !
Chị Ngàn gật gù:
– Ừ hén !
Rồi chị nhìn Khải:
– Đoàn nào diễn vậy ? Phải đoàn ca nhạc Tháng Tám không ?
– Không, đây là tụi nước ngoài ! Nhóm “Ngôi sao thành Stockholm” của Thụy Điển !
Chị Ngàn reo lên:
– Ôi, vậy thì thật là tuyệt ! Hóa ra đây là ban nhạc đến từ xứ sở của ABBA !
Rồi ngay lập tức, chị nhìn xuống mấy vé nơi tay, giọng hào hứng:
– Chừng nào đi xem vậy ?
Khải vui vẻ đáp, giọng anh cũng hào hứng không kém:
– Tối mai. Bảy giờ rưỡi. Ngày giờ có ghi sẵn trên vé đó chị.
– Ừ, tối mai chị sẽ đi với em.
Vừa nói, chị Ngàn mân mê mấy tấm vé với vẻ thích thú. Chợt chị ngước mắt lên nhìn Khải, giọng ngạc nhiên:
– Ủa, em có tới ba vé lận hả ?
Khải đâm ra lúng túng trước câu hỏi bất ngờ của chị Ngàn. Từ nãy đến giờ, Khải tưởng chị Ngàn đã biết mình cầm mấy tấm vé trên tay. Và hẳn chị cũng biết Khải định “phân phối” tấm vé thứ ba ấy cho ai. Hôm trước chị chẳng đã nói “hôm nào có gì hay hay, Khải nhớ rủ chị và Nga đi với” là gì ! Ai chứ chị Ngàn thì chị biết tỏng bụng dạ Khải. Vậy mà không hiểu sao hôm nay chị lại hỏi Khải một câu lơ đễnh như thế ! Chị làm Khải cứ ấp a ấp úng.
Chị Ngàn dường như vẫn chưa hiểu điều gì đang xảy ra. Chị có vẻ lấy làm lạ trước sự ngượng ngập của Khải. Chị đang định mở miệng hỏi, thốt nhiên chị sực hiểu. Và chị bật cười:
– Chà, chị hỏi một câu ngô nghê quá !
Rồi không để Khải kịp nói gì, chị gục gặc đầu, chép miệng:
– Để chị rủ Nga đi !
Chị Ngàn hứa hẹn, giọng chắc chắn như đinh đóng cột khiến Khải mừng rơn. Khải không ngờ kế hoạch của mình lại diễn ra trôi chảy đến như vậy. Suốt từ lúc đó cho đến khi ra về, Khải tưởng như mình đang ngồi lơ lửng trên mây.
– Tối mai sao ? – Chị Ngàn hỏi khi đưa Khải ra cổng.
Khải ngơ ngác:
– Thì… đi xem ca nhạc chứ sao !
Chị Ngàn mỉm cười:
– Nhưng mà em qua chị hay chị qua em ?
Khải hắng giọng:
– Thôi để em qua chị đi !
Chị Ngàn gật đầu:
– Vậy chị và Nga đợi em ở đây khoảng bảy giờ hén ?
Khải vui vẻ gật đầu và ra về trong tâm trạng hớn hở. Khải phải cố kềm chế để khỏi nhảy cẫng lên trước mặt chị Ngàn. Nếu trông thấy Khải múa may, hẳn chị Ngàn sẽ tưởng Khải điên. Và như vậy, chị sẽ không thèm cho Khải bén mảng đến nhà, không thèm đi xem ca nhạc với Khải. Và tối mai, hẳn chị sẽ không rủ Nga đi theo.
Tối mai, tối mai, – Khải nghe những tiếng reo vang trong đầu mình – tối mai những ngôi sao thành Stockholm sẽ chiếu sáng đời ta ! Tối mai, những người anh em của ABBA sẽ tạo cơ hội cho ta ngồi gần… bộ mặt khó đăm đăm của “nàng”. Nhưng dù “nàng” có khó đến đâu, ta cũng sẽ có cách làm cho “nàng” thay đổi. Đột nhiên Khải chợt nhớ tới một điệu quen thuộc trong bài “Take a change on me”, và anh lẩm nhẩm hát:
– If you change your mind
I m the first in line
Honey, I m still free
Take a change on me…
Khải vốn không thích ABBA. Anh thích sự sôi nổi của Michael Jackson và Madonna hơn. Nhưng lúc này anh lại hướng trái tim mình về phía ban nhạc Thụy Điển. Và bản nhạc mà Khải đang thầm hát mới hợp tình cảnh làm sao. Vừa hát, Khải vừa thầm chuyển sang lời Việt. Tất nhiên, “bản dịch” này chỉ riêng anh nghe thấy:
– Nếu Nga thay đổi ý kiến
(Nghĩa là Nga nghỉ chơi với thằng quỷ nhỏ)
Tôi sẽ là chàng trai đầu tiên đi theo Nga
Nga yêu dấu, bây giờ tôi đang còn tự do
Nga hãy thay đổi cuộc đời tôi đi !
Tâm đắc với “bản dịch” của mình, Khải cứ hát lui hát tới đoạn nhạc trên. Bất thần, như có ma xui quỷ khiến, Khải bỗng nhớ một bản nhạc khác. Cũng của ABBA. Bản “The day before you came”. Một ngày trước khi em đến. Nghe từa tựa như hoàn cảnh của Khải. Với Khải, tình huống hơi khác một chút xíu. Em đến, nhưng không phải đến nhà, mà đến nhà hát. Khải tặc lưỡi: khác nhau chút xíu chẳng nhằm nhò gì ! Tối mai dẫn Nga đi xem ca nhạc thì bữa nay the day before thì đúng chóc rồi ! Lần này, Khải tự soạn lời Việt và hát luôn. Anh không quên thêm mắm thêm muối vào bài hát:
– Một ngày trước khi dẫn Nga đi chơi
Tôi mở cửa lúc tám giờ
Một ngày trước khi dẫn Nga vào rạp hát
Tôi ghé vào cửa hàng mua một ít chocolat
Một ngày trước khi ngồi… bên cạnh Nga
Tôi ăn tối và xem ti-vi…
Một ngày trước khi, Khải còn làm biết bao nhiêu chuyện nữa. Nhưng chuyện chiếm hết thì giờ của Khải trong ngày hôm đó là cho đến tận bảy giờ tối ngày hôm sau là… ngồi tưởng tượng đủ thứ.
Hôm sau, đồng hồ mới gõ sáu tiếng, Khải đã nhấp nhổm. Khải nhìn ra đường, thấy nắng chiều đã tắt nhưng đêm thì chưa tới. Còn cả một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ hẹn nhưng Khải đã ăn vận tươm tất, giày vớ sẵn sàng.
Trong khi chờ đợi, để đỡ sốt ruột, Khải ngồi sắp xếp lại những câu nói mà lát nữa đây Khải sẽ nói với Nga. Khải biết Nga không có thiện cảm với mình. Khải nghĩ chắc do anh ăn nói vụng về và thiếu… truyền cảm. Nhưng hôm nay, Khải đã tính toán đâu vào đấy. Trong suốt buổi đi chơi, anh sẽ nói với Nga tổng cộng bao nhiêu câu. Câu đầu tiên sẽ là câu gì, và “ngữ điệu” của nó phải ra làm sao. Rồi câu thứ hai, câu thứ ba… cho đến câu thứ một nghìn lẻ một, tất cả sẽ vẽ lên trước mắt Nga một hình ảnh duyên dáng về Khải. Và chỉ cần một buổi Nga chịu ngồi gần Khải thôi (chứ không phải bỏ chạy nửa chừng như những lần Khải ghé nhà), hẳn Nga sẽ nhìn Khải bằng cặp mắt khác. Và Nga sẽ cảm thấy ân hận về cách đối xử của mình với Khải trước đây. Lúc ấy, Khải không cần phải “đánh đấm” gì, thằng quỷ nhỏ cũng tự động “ngã gục”. Thật tuyệt !
Cứ thế, Khải vừa ngồi mơ mộng vừa đưa mắt liếc chừng đồng hồ. Canh đúng bảy giờ kém mười, Khải lật đật dắt xe ra khỏi nhà.
Đón Khải trước cổng là chị Ngàn. Kế chị Ngàn là… chiếc xe đạp. Khung cảnh “hoang vắng” khiến tim Khải như thót lại. Anh bần thần hỏi:
– Đi hai người hả chị ?
Chị Ngàn đáp, giọng buồn thiu:
– Ba người.
Khải như người chết vừa được cứu sống. Nhưng chưa kịp mừng, Khải bỗng chột dạ khi nhìn thấy nét mặt không vui của chị Ngàn. Anh lại hỏi, giọng hồi hộp:
– Đi ba người sao trông chị buồn buồn vậy ? Nga đâu ?
Chị Ngàn chép miệng:
– Ba người là Khải, chị với… thằng Ngoạn. Nga ở nhà.
Khải nghe như sét đánh ngang tai. Anh tròn mắt:
– Sao vậy ?
– Nga bảo là Nga xem chương trình này rồi.
Giọng chị Ngàn nhẹ như gió thoảng nhưng Khải vẫn thấy tai mình ù đi.
Đúng lúc đó, thằng Ngoạn chạy ào ra, miệng reo lên hớn hở:
– A, bạn chị Ngàn tới rồi ! Hay quá !
Đang buồn bực, lại nghe cái giọng thằng Ngoạn tru tréo, Khải muốn phát khùng. Anh phải cố mím chặt môi để khỏi thốt ra một lời lẽ nặng nề. Nếu nó là em mình thì mình đã cho nó một đá văng tuốt lên cung trăng rồi, cái đồ mắc dịch ! Khải gầm ghè trong bụng. Anh tính làm thinh nhưng nỗi ấm ức đầy ứ trong lòng khiến anh không thể không “xả” ra được. Khải đành phải trút xự tức giận sang chỗ khác. Vừa đạp xe đi, Khải vừa lằm bằm:
– Chết quách cả lũ đi, ABBA với ABBIẾC !
Chị Ngàn chở thằng Ngoạn đi trước, nghe loáng thoáng, liền ngoảnh lại hỏi:
– Em nói sao ? Ban nhạc ABBA chết hết rồi à ?
– Dạ, không… không…
Khải nuốt nước bọt. Lần này thì Khải cố nghiến chặt răng lại.
Một buổi sáng ngủ dậy, Nga ngạc nhiên thấy trong lọ hoa đặt trên đầu tủ buýp-phê có cắm một bông hồng.
Lọ hoa trước nay vẫn bỏ không và trong một thời gian dài, nó nằm cô độc và lạnh lẽo trên đầu tủ, nay tự dưng “nở” một bông hoa, trông nó tươi tắn hẳn lên.
Nga tò mò bước lại gần và phát hiện đó là một bông hoa giấy. Bông hoa được làm rất khéo, nhìn từ xa Nga cứ tưởng là hoa thật.
Không biết chị Ngàn kiếm ở đâu ra một bông hoa xinh xắn như thế này ? Vừa ngắm nghía bông hồng, Nga vừa vẩn vơ tự hỏi.
Nga định hỏi chị Ngàn về bông hoa, nhưng rồi bận bịu sửa soạn quần áo sách vở để đến lớp cho kịp giờ, Nga quên béng đi mất.
Đến trưa đi học về, vừa bước vào nhà trông thấy lọ hoa, Nga mới sực nhớ.
Nga chạy đi tìm chị Ngàn. Nga bắt gặp chị đang ngồi gọt khoai dưới bếp. Nhưng Nga chưa kịp hỏi, chị Ngàn đã nheo mắt nhìn Nga, trêu:
– Lúc này em “ghê” quá hén ?
Nga ngẩn người:
– Chị nói gì vậy ?
Chị Ngàn vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi:
– Chị nói lúc này em “ghê” quá hén !
Nga bối rối vuốt tóc:
– Em làm gì mà chị bảo “ghê” ?
Thấy Nga vờ vịt, chị Ngàn quyết định hỏi thẳng:
– Vậy chứ anh chàng nào tặng hoa cho em vậy ?
Nga ngơ ngác:
– Làm gì có anh chàng nào tặng hoa cho em !
– Em lại chối !
– Em không chối !
– Vậy chứ bông hồng trong lọ hoa ở đâu ra vậy ?
Nga há hốc miệng:
– Ơ, em đâu có biết ! Em tưởng chị cắm vào đó chứ ! Em thấy bông hồng từ hồi sáng, định hỏi chị, rồi quên mất.
Tới lượt chị Ngàn sửng sốt:
– Ủa, vậy không phải bông hoa của em hả ? Vậy ai cắm hoa vào lọ kìa ?
Nga chép miệng:
– Em cứ tưởng chị !
– Chị cứ tưởng em !
Nói xong, hai chị em nhìn nhau, cắn môi suy nghĩ.
Lát sau, chị Ngàn tặc lưỡi:
– Hay thằng Ngoạn ?
Nga lắc đầu:
– Không phải đâu ! Ngoạn làm gì có hoa mà cắm !
– Vậy chứ ai ? Chẳng lẽ nhà mình có ma ?
Nga nhìn chị, giọng dè dặt:
– Em nghi…
Chị Ngàn hồi hộp:
– Em nghi sao ?
Nga nói quanh:
– Đây là hoa hồng !
Chị Ngàn sốt ruột:
– Thì hoa hồng chứ sao !
Nga ngập ngừng:
– Thì hoa hồng ! Nhưng hoa hồng nó khác các loại hoa khác !
Chị Ngàn có vẻ bực bội:
– Nói chuyện với em chán ơi là chán ! Ai chẳng biết điều đó ! Chứ chẳng lẽ hoa hồng nó lại giống các loại hoa khác ?
Nga nhăn nhó:
– Em nói khác là khác cái ý nghĩa kìa !
Đến đây thì chị Ngàn bắt đầu hiểu ra. Chị gật gù:
– À, ý em muốn nói hoa hồng tượng trưng cho tình yêu chứ gì ?
Nga lặng lẽ gật đầu.
Chị Ngàn mỉm cười:
– Như vậy, chị biết em nghi ai rồi !
Thấy Nga làm thinh, chị Ngàn hỏi tới:
– Em nghi Khải phải không ?
Nga chớp mắt:
– Em chỉ đoán vậy thôi.
Chị Ngàn nói, vẻ nghĩ ngợi:
– Cũng có thể.
Rồi chị lẩm bẩm như tự nói với mình:
– Khải đến chơi, và trước khi ra về, thừa lúc không ai để ý, Khải lén cắm hoa vào lọ, thế là…
– Thế là sao ? – Nga giương mắt nhìn chị.
Chị Ngàn cười:
– Thế là Khải dã nói được điều mình muốn nói !
Nga “hứ” một tiếng :
– Còn lâu.
Sau vụ đó, hai chị em thỏa thuận là sẽ không hỏi han gì Khải. Cứ để xem anh chàng này ranh mãnh đến độ nào. Thời gian gần đây, đọc mấy cuốn sách trinh thám Khải cho mượn, chị Ngàn cũng háo hức muốn thử làm thám tử một lần xem như thế nào. Và nếu chị có bắt quả tang Khải cũng chỉ để trêu Khải chơi, chứ chị chẳng muốn làm buồn Khải chút nào.
Nga lại khác. Ngay từ đầu, Nga đã muốn hỏi thẳng Khải và bộc lộ phản ứng của mình. Nhưng Nga sợ Khải chối. Khải mà chối biến, hẳn Nga sượng sùng chết được. Nó định bụng sẽ bắt tận tay cái trò tỏ tình lén lút bằng hoa của Khải. Lúc đó, rồi sẽ biết. Hãy đợi đấy !
Khải chẳng để Nga và chị Ngàn “đợi” lâu. Năm ngày sau, trong lọ hoa đã được canh gác cẩn mật, bên cạnh bông hồng, “nở” thêm một bông cẩm chướng.
Bông cẩm chướng “nở” bí mật như một trò ảo thuật khiến Nga tức điên. Còn chị Ngàn thì cười cười:
– Thế là chị em mình đã để “lọt lưới” thêm một lần nữa.
Nga vùng vằng:
– Y như là ăn trộm ấy !
Chị Ngàn chọc Nga:
– Ăn trộm đâu mà ăn trộm ! Người ta ra vào bằng cửa trước đàng hoàng !
Nga “hứ” một tiếng rồi im bặt. Chị Ngàn nói đúng quá làm Nga xuôi xị. Ừ, Khải tới chơi công khai chứ đâu có lén lút ! Chỉ tại mình lơ đễnh thôi ! Lần sau, mình phải theo dõi Khải từng giây một mới được !
Trong khi đó, Khải vẫn qua chơi nhà Nga một cách bình thường. Thái độ của Khải vẫn thản nhiên như không. Cũng như Nga và chị Ngàn, Khải không hề nhắc một lời nào đến những bông hoa. Thậm chí khi nhìn thấy chúng khoe sắc trên đầu tủ, Khải còn làm ra vẻ ngạc nhiên reo lên:
– Ôi, những bông hoa đẹp quá !
Những lúc đó, chị Ngàn ngồi cười ruồi, còn Nga thì mím môi tức tối.
Hai, ba lần liên tiếp, Nga ngấm ngầm dò xét Khải, thẳng thấy Khải giở trò gì. Lọ hoa trên đầu tủ vẫn chỉ có vỏn vẹn hai bông hoa.
Về bông hoa cẩm chướng, Nga cứ thắc mắc hoài. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, còn hoa cẩm chướng tượng trưng cho điều gì, Nga mù tịt.
Nga đem điều đó hỏi Quỳnh. Quỳnh nói:
– Hoa cẩm chướng tượng trưng cho tình bạn và lòng quý mến.
Nghe vậy, Nga càng ngạc nhiên hơn. Khải mới tặng cho mình “tình yêu” sao nay đã vội vã chuyển sang “tình bạn” ? Hay là Khải đã hiểu ra thái độ của mình và tự động rút lui có trật tự. Nếu vậy thì thật là may cho mình ! Nghĩ vậy, Nga cảm thấy lòng nhẹ nhõm và bớt ác cảm với Khải hơn.
Nhưng Nga chỉ bớt ghét Khải được có ba ngày. Qua ngày thứ tư, Nga nghiến răng rủa thầm Khải tơi bời: đồ ma quái yêu tinh !
Chả là vào cái ngày thứ tư đáng ghét đó, bên cạnh bông hồng và bông cẩm chướng, trong lọ hoa đột ngột xuất hiện thêm bông lay-ơn.
Sáng ra, thấy bông lay-ơn chễm chệ, ngạo nghễ trên đầu tủ, Nga vò đầu bứt tóc:
– Trời ơi là trời !
Chị Ngàn cười khúc khích:
– Làm gì mà em kêu trời dữ vậy ?
Nga không buồn trả lời chị. Nó tiếp tục dậm chân và kêu lên:
– Tức ơi là tức !
Chị Ngàn hắng giọng:
– Có gì phải tức ! Tại em cả thôi !
Nga nhăn nhó:
– Sao lại tại em ?
– Chứ gì nữa ! Em đã canh Khải mấy ngày nay mà vẫn để Khải qua mặt. Chẳng tại em là gì !
Nga giận dỗi:
– Chị cũng canh vậy.
– Ừ, thì chị cũng canh. Và cũng như em, chị chẳng biết Khải cắm bông hoa vào lọ lúc nào.
Nga sẵng giọng:
– Cứ y như đạo tặc !
– Nè, nè, em đừng có mà nói xấu người ta như thế !
Nghe chị Ngàn rầy, Nga làm thinh. Nga chỉ nói cho bõ tức thôi, chứ thật ra Nga cũng thấy mình hơi nặng lời với Khải.
Hôm sau, Nga lại hỏi Quỳnh:
– Anh có biết ý nghĩa của hoa lay-ơn không ?
– Biết.
– Hoa lay-ơn tượng trưng cho điều gì ?
– Niềm vui và sự hẹn hò.
Nga giật thót:
– Sự hẹn hò ?
– Ừ.
Rồi Quỳnh tò mò nhìn Nga:
– Sao mấy ngày nay Nga cứ hỏi về ý nghĩa của các loài hoa hoài vậy ?
Nga chối biếng:
– Có gì đâu ! Nga chỉ hỏi cho biết vậy thôi !
Thấy Nga không muốn nói, Quỳnh cũng chẳng hỏi tới. Anh chỉ ngồi lặng lẽ nhìn Nga, lòng dậy lên bao mối nghi ngờ. Hôm trước Nga hỏi về bông cẩm chướng, hôm nay lại hỏi về bông lay-ơn, lạ thật !
Khải lại qua chơi. Lần này, Khải đem theo mấy tấm vé mời xem phim.
Chị Ngàn hỏi:
– Em tìm ở đâu ra mấy tấm vé mời hay vậy ?
– Chú em cho.
– Chú em ?
– Ừ, chú em làm ở rạp chiếu bóng Đại Quang.
Nga ngồi cạnh, vọt miệng:
– Bữa nay, ngoài mấy tấm vé xem phim, anh có đem theo gì nữa không ?
Khải ngập ngừng:
– Tôi chỉ đem vé xem phim thôi.
Thấy Nga bắt đầu tấn công Khải, chị Ngàn khẽ đằng hắng, ra hiệu cho Nga xì-tốp lại.
Nhưng Nga phớt lờ. Nó nhìn Khải đăm đăm:
– Chỉ có vậy thôi hả ?
Khải tỏ vẻ ngơ ngác:
– Thì chỉ có vậy thôi ! Chứ tôi có đem theo gì nữa đâu !
Thấy Nga hắng giọng chuẩn bị “truy” tiếp, chị Ngàn vội lên tiếng. Chị nhìn Khải, hỏi lảng sang chuyện khác:
– Rạp Đại Quang đang chiếu phim gì vậy ?
– Dạ, phim… Roméo và Juliette.
Chị Ngàn xuýt xoa:
– Chà, phim này hay lắm ! Chị đã xem một lần ở Nhà văn hóa Thanh niên rồi.
Khải giật mình. Anh hỏi, giọng thấp thỏm:
– Vậy chị có đi xem nữa không ?
– Đi chứ ! – Chị Ngàn mỉm cười và nói với vẻ trấn an – Phim hay bao giờ chị cũng thích đi xem lại.
Nghe chị Ngàn “khẳng định”, Khải thở một hơi dài nhẹ nhõm. Và anh thận trọng đưa mắt nhìn Nga, vẻ dò hỏi. Khải hồi hộp không biết Nga có sẽ đi xem phim với Khải và chị Ngàn không, hay lại cho thằng Ngoạn “đại diện” như bữa trước.
Nhưng Nga chẳng biểu lộ thái độ gì. Nga cũng chẳng nhìn thấy câu hỏi trầm lặng trong mắt Khải. Từ nãy đến giờ, Nga mải nghĩ ngợi về những bông hoa.
Chợt một ý nghĩ nảy ra trong đầu Nga như một tia chớp khiến Nga ngồi bật ngay dậy và khẽ buột miệng “à” một tiếng.
Cả Khải lẫn chị Ngàn đều ngạc nhiên nhìn Nga. Chị Ngàn cười hỏi:
– Gì vậy ? Bộ em vừa khám phá ra điều gì mới về đĩa bay hả ?
Nga nguýt chị:
– Em chẳng khám phá ra đĩa bay. Nhưng em khám phá ra sự quan hệ giữa chuyện mời đi xem phim và chuyện cắm những bông hoa.
Nghe nhắc đến chuyện đi xem phim, tim Khải đập thình thịch và anh cố dỏng tai nghe.
Chị Ngàn nhìn Nga, vẻ băn khoăn:
– Em khám phá sao ?
Nga gật gù:
– Hai chuyện đó có quan hệ mật thiết với nhau.
Chị Ngàn nhíu mày:
– Quan hệ mật thiết ?
– Ừ.
– Chị vẫn chưa hiểu.
– Có gì đâu mà không hiểu ! – Nga nói với chị Ngàn mà mắt lại liếc Khải – Rủ đi xem phim cũng như là… hẹn hò. Mà hoa lay-ơn thì tượng trưng cho sự hẹn hò. Cắm hoa trước để “đánh tiếng”, đem vé mời tới sau để… thực hiện. Em nói hai chuyện đó quan hệ với nhau là vậy.
Chị Ngàn bật kêu khẽ:
– Hóa ra là vậy. Bây giờ thì chị hiểu rồi.
Rồi chị cười quay sang Khải:
– Có đúng vậy không Khải ?
Bị hỏi đột ngột, mặt Khải ngẩn ngơ:
– Đúng gì ạ ?
– Đúng như Nga nói đó !
Khải gãi cổ, ấp úng:
– Em… không biết. Em chẳng hiểu gì cả.
Nga nghinh mặt:
– Anh giả bộ. Anh mà không hiểu ?
Khải nuốt nước bọt:
– Tôi không hiểu thật mà.
Vẻ ngờ nghệch của Khải khiến Nga tức điên. Nó chẳng buồn úp úp mở mở nữa. Mà hỏi thẳng:
– Vậy chứ mấy bữa nay ai cắm hoa vào lọ ?
Khải tròn xoe mắt:
– Hoa gì ?
– Trời ơi, giờ này mà anh còn giả bộ ngây thơ nữa ! – Nga kêu lên và nó chỉ tay vào lọ hoa trên đầu tủ – Hoa này nè !
Khải nhìn lọ hoa, bối rối đáp:
– Ai cắm những bông hoa này, làm sao tôi biết được !
Nga nheo mắt:
– Anh cắm sao anh lại không biết ?
Khải lộ vẻ kinh ngạc:
– Tôi cắm ?
– Chứ ai nữa !
– Ai bảo Nga vậy ?
– Chẳng ai bảo hết. Nhưng Nga biết là anh cắm.
Khải hỏi vặn:
– Nga có thấy tôi cắm không ?
– Anh len lén anh cắm làm sao Nga thấy được !
Khải bắt đầu bực dọc. Anh “hừ” mũi:
– Việc gì tôi phải len lén !
– Ai biết đâu !
Giọng điệu bướng bỉnh của Nga khiến Khải lúng túng. ANh không biết phải ăn nói như thế nào. Vậy mà trước nay, mình cứ tưởng cô ta dịu dàng, mỏng mảnh, hóa ra cô ta ngang chạnh và dữ như chằn ! Khải ấm ức nhủ bụng và anh đưa mắt nhìn chị Ngàn, cầu cứu:
– Chuyện gì vậy chị ?
Vẻ mặt ngơ ngác của Khải khiến chị Ngàn phân vân. Chị hỏi, giọng đắn đo:
– Bộ em không biết gì thật hả ?
Khải gật đầu:
– Em không biết thật mà.
Chị Ngàn nhoài người về phía tủ. Chị rút bông lay-ơn trong lọ hoa ra rồi quay lại phía Khải, hỏi:
– Em có biết ý nghĩa của bông hoa này không ?
Khải gãi đầu:
– Em không biết. Hoa gì vậy chị ?
Chị Ngàn tròn mắt:
– Em không biết đây là hoa gì à ?
Khải ngượng ngùng lắc đầu. Rồi anh nhìn lên lọ hoa, rụt rè nói:
– Trong ba bông hoa cắm trong lọ, em chỉ biết mỗi bông hồng. Em dốt về hoa lắm.
Chị Ngàn rung rung cánh hoa trên tay, mỉm cười:
– Đây là hoa lay-ơn. Hoa lay-ơn là biểu tượng cho sự hẹn hò. Ví dụ như… hẹn đi xem phim vậy.
Khải bật kêu khẽ:
– À, hèn gì Nga nghĩ bông hoa này là của em.
– Ừ.
Khải lắc đầu:
– Nhưng mà em đâu có cắm. Em đâu có biết hoa lay-ơn tượng trưng cho… sự hẹn hò.
Chị Ngàn tặc lưỡi:
– Nếu vậy thì những bông hoa này ở đâu ra ?
Khải ngẩn người. Mặt anh ánh lên vẻ lạ lùng.
Nga ngồi bên cạnh theo dõi cuộc đối đáp giữa Khải và chị Ngàn. Nga chẳng nói gì, chỉ khụt khịt mũi, vẻ sốt ruột.
Đợi cho Khải về rồi, Nga mới nói với chị Ngàn:
– Em không tin.
– Không tin Khải hả ?
– Ừ. Nghe vô lý quá ! Em nghĩ là Khải đóng kịch.
Chị Ngàn chép miệng:
– Chị chẳng biết. Nhưng chị nghĩ Khải không nói dối.
– Làm sao biết được ?
– Dễ thôi ! – Chị Ngàn nhún vai – Hôm nay mình đã hỏi thẳng. Nếu thủ phạm chính là Khải, cậu ta sẽ không dám giở trò ảo thuật đó ra nữa. Còn nếu như một ngày nào đó, bông hoa thứ tư xuất hiện thì có thể khẳng định nhà mình có… ma !
– Eo ôi, em sợ quá !
Nga vừa nói vừa rụt cổ. Và Nga nghĩ rằng sẽ không bao giờ có cái điều kỳ quái tên là… bông hoa thứ tư.
Bông hoa thứ tư xuất hiện đúng vào hôm thứ năm sau cái ngày Khải bị chất vấn. Đó là một đóa hướng dương vàng rực và tươi tắn. Cái cọng kẽm dùng để làm cuống hoa hướng dương có lẽ dài hơn những cọng hoa khác nên khi cắm vào lọ, đóa hướng dương bỗng nhiên cao vượt hẳn lên. Nó ngự trị ở trên cao và đưa mắt nhìn xuống lũ hoa hồng, cẩm chướng và lay-ơn với vẻ gì đó như là sự trịch thượng. Và khi Nga phát hiện ra đóa hướng dương bí ẩn này, Nga có cảm giác nó ngạo mạn và thách thức với cả chính mình.
Phản ứng đầu tiên của Nga trước sự xuất hiện đáng sợ của bông hoa thứ tư này là… rùng mình. Không bực bội hay tò mò như những lần trước, lần này thấy bông hoa như thể thấy ma, Nga nghe lạnh toát sống lưng. Và ngay lập tức, Nga chạy vù xuống bếp, miệng hớt hải:
– Chị Ngàn ơi chị Ngàn !
Chị Ngàn vừa bắc ấm nước, chưa kịp cắm bếp điện, đã vội giật nảy mình trước điệu bộ cuống cuồng của Nga. Chị quay lại, lo lắng:
– Chuyện gì vậy ?
Nga thở hổn hển, giọng đứt quãng:
– Bô…ô…ông ho…o…a…
Chị Ngàn cố tỏ ra bình tĩnh:
– Bông hoa sao ?
Nga đè tay lên ngực để trấn áp cơn xúc động:
– Thêm một bông hoa nữa. Hoa hướng dương.
Nga vừa nói dứt câu, chị Ngàn đã tức tốc chạy lên nhà trên.
Và đóa hướng dương đang phô sắc trên đầu tủ khiến chị sững sờ. Chị đứng như chôn chân trong phòng khác, miệng lẩm bẩm:
– Lạ thật.
Nga đứng sau lưng chị Ngàn, thở dài ngán ngẩm:
– Lại Khải chứ ai !
Chị Ngàn cắn môi:
– Vô lý.
Nga hừ giọng:
– Bây giờ mà chị còn có lý với vô lý nữa ! Không phải Khải thì ai vô đây ! Chẳng lẽ nhà mình có ma thật ?
Chị Ngàn khẽ nhíu mày:
– Nhưng hôm trước mình đã hỏi Khải rồi. Chẳng lẽ Khải lại dám đùa dai như vậy.
Nga nhún vai:
– Dám chứ sao không ! Sau khi mình “truy” nếu Khải ngưng ngay trò đùa, Khải sợ mình nghi ngờ. Vì vậy, Khải cố cắm trộm thêm vài bông hoa nữa để chứng tỏ ta đây không dính dáng gì đến chuyện đó. Và Khải sẽ chấm dứt trò đùa nghịch của mình vào một lúc thích hợp.
Sự phân tích của Nga không phải là không có lý. Chị Ngàn khẽ gật gù nhưng chẳng bày tỏ ý kiến gì. Bỗng nhiên chị hỏi:
– Hoa hướng dương tượng trưng cho điều gì, em biết không ?
Nga lắc đầu:
– Không. Nhưng em sẽ hỏi. Bạn em chắc biết.
– Ai vậy ? Hạnh hả ?
– Không.
– Vậy chứ ai ?
Tự dưng Nga đâm lúng túng. Thấy vậy, chị Ngàn bật cười:
– Thôi, chị biết rồi. Anh chàng Quỳnh của em phải không ?
Nga đỏ mặt:
– Sao lại “anh chàng Quỳnh của em” ! Chị chỉ chọc em. Em với Quỳnh chỉ là bạn thôi. Bạn một trăm phần trăm.
Chị Ngàn nheo mắt:
– Làm gì em phải khẳng định ghê thế ! Bạn tới một trăm phần trăm lận ?
– Thôi, em chẳng thèm nói chuyện với chị nữa đâu ! – Nga ngúng nguẩy – Chị nói gì đâu không hà !
Chị Ngàn cười khúc khích:
– Chị nói đàng hoàng mà em bảo gì đâu ! Chỉ có em “gì đâu” thì có !
Thấy chị Ngàn còn muốn trêu chọc nữa, Nga vội vàng ôm cặp chạy ra khỏi nhà. Nó hấp tấp dắt xe ra cổng, mặc cho chị Ngàn gọi giật sau lưng:
– Em ăn mì rồi hãy đi học chứ !
Tới lớp, thấy Khải đứng ngay trước cửa, Nga không thèm nhìn. Nó ôm cặp đi thẳng về chỗ ngồi.
Quỳnh đang lúi húi chép gì đó trong tập. Thấy Nga vào, anh vội vã gấp tập lại và nhét vào ngăn bàn.
Nga chẳng để ý đến vẻ lấm lét của Quỳnh. Nó xích lại gần anh, nói nhỏ:
– Nga hỏi anh cái này nè !
Quỳnh xoay qua:
– Gì vậy ?
Nga vuốt tóc, giọng ngập ngừng:
– Về ý nghĩa của các loài hoa ấy mà !
Quỳnh gật gù:
– À, tôi hiểu rồi. Cũng giống như lần trước Nga hỏi chứ gì !
– Ừ. Nhưng lần này là hoa hướng dương. Anh có biết hoa hướng dương tượng trưng cho điều gì không ?
Quỳnh giật thót. Gần đây, những câu hỏi của Nga về các loài hoa khiến Quỳnh cảm thấy ngờ ngợ. Anh mơ hồ nhận ra một điều gì đó. Tại sao hết hoa lay-ơn lại tới hoa hướng dương, quỷ thật ! Quỳnh mải theo đuổi những ý nghĩ trong đầu, quên cả trả lời Nga khiến Nga sốt ruột:
– Sao, anh nhớ ra chưa ?
Quỳnh lại giật mình. Anh vội vàng đáp:
– À, à, tôi nhớ ra rồi ! – Đang nói, Quỳnh bỗng ngập ngừng nhìn Nga, vẻ bẽn lẽn – Nhưng mà… nhớ cái gì hén ?
Nga phì cười:
– Anh đãng trí thật đấy ! Vậy mà cũng bảo nhớ ra rồi !
Mũi Quỳnh lập tức đỏ ửng. Anh nhăn mặt nhíu mày cố nhớ xem vừa rồi Nga hỏi câu gì. Và càng nhăn nhó, mặt anh càng khó coi, hai vành tai thì không ngừng động đậy. Vẻ khổ sở của Quỳnh khiến Nga động lòng. Nó liền nhắc:
– Ý nghĩa của hoa hướng dương !
Quỳnh thở phào. Anh lấy lại vẻ tươi tỉnh:
– Chà, vậy mà bỗng dưng quên mất !
Rồi anh nhìn Nga, hắng giọng:
– Hoa hướng dương hả ? Hoa hướng dương tượng trưng cho niềm tin và hy vọng.
Nga cắn môi. Niềm tin và hy vọng ? Khải còn hy vọng gì ở mình nữa đây không biết ! Khổ ơi là khổ ! Người đâu mà dai hơn đỉa. Người ta đã không ưa mà cứ đến nhà hoài. Cũng tại chi Ngàn mà ra tất. Chị có thiện cảm với Khải. Thế là anh ta cứ bám vào đó mà “tấn công” mình. Lại còn dám đùa dai với mình và chị Ngàn nữa. Bí bí mật mật, cứ làm như ta đây là Sherlock Holmes không bằng !
Vừa nghĩ ngợi, Nga vừa liếc ra cửa nhưng chẳng thấy Khải đâu. Chắc “con đỉa” đã bò đi chỗ khác rồi.
Quỳnh ngồi bên cạnh, dòm Nga lom lom. Anh thắc mắc đủ thứ nhưng vẻ thẫn thờ của Nga khiến anh ngậm tăm.
Mãi một lát sau, khi Nga quay lại mỉm cười với anh, anh mới khẽ hỏi:
– Sao hổm rày, Nga quan tâm đến các loài hoa dữ vậy ?
Câu hỏi của Quỳnh khiến Nga phân vân. Nga không biết có nên kể thật với Quỳnh câu chuyện về những bông hoa hay không. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Nga nhủ bụng: Thôi, kể làm gì ! Trò tán tỉnh nhăng nhít của Khải hay ho gì mà nói cho Quỳnh biết ! Nó bèn nói tránh:
– À, tại vì… lúc này Nga đang học cắm hoa.
– Học cắm hoa ?
Thấy Quỳnh có vẻ chưa tin, Nga “phịa” luôn:
– Ừ, Nga học ở Câu lạc bộ Phụ Nữ. Mai mốt, Nga còn học làm bánh nữa.
Quỳnh lại hỏi, giọng ngạc nhiên:
– Bộ ở đó người ta không dạy cho Nga biết ý nghĩa của các loài hoa sao ?
Nga ậm ừ:
– Ờ, ờ… không ! Không hiểu sao Nga chẳng thấy ai dạy điều đó. Người ta chỉ dạy cắm hoa thôi.
Nga vừa “phịa” vừa nhìn Quỳnh bằng ánh mắt cảnh giác. Nhưng Quỳnh chẳng phát hiện ra điều gì. Nghe Nga nói, Quỳnh chỉ gật gù:
– Kỳ quá hén ! Nhưng mà tôi nhớ những điều này có đầy đủ trong các cuốn sách dạy cắm hoa. Để hôm nào tôi sẽ tìm cho Nga.
Trước nhiệt tình của Quỳnh, Nga chẳng dám hó hé một lời. Nga chỉ lặng lẽ gật đầu. Nó sợ nó lên tiếng, Quỳnh sẽ tiếp tục hỏi về chuyện cắm hoa. Nó “phịa” một hồi, đằng nào cũng bị “lòi đuôi”.
Nhưng dường như Quỳnh chẳng rõ tâm trạng của Nga. Anh mấp máy môi định hỏi tiếp, bất chấp chuyện Nga có lên tiếng hay không.
Vẻ “quan tâm” của Quỳnh khiến Nga lo sốt vó. Nó chưa biết làm sao để thoát ra khỏi tình huống ngặt nghèo này thì đúng lúc đó, Luận xuất hiện. Nga thở một hơi dài não ruột. “Thoát” khỏi Quỳnh mà “rơi” vào tay Luận thì còn tệ hơn một triệu lần.
Theo đúng như bài bản trước nay, Luận xuất hiện… cao cao bên cửa sổ.
Như đã chuẩn bị sẵn, vừa xuất hiện là Luận phát pháo liền. Lần này, rút kinh nghiệm, Luận “tránh” Nga ngay từ đầu. Nó chỉ “nện” Quỳnh:
– Quả cau nho nhỏ
Cái vỏ vân vân
Nay anh ngồi gần
Mai anh ngồi xa
Xích vô rồi lại xê ra
Mũi anh đỏ tấy tới ba bốn ngày.
Cũng như lần trước, dàn đồng ca lập tức phụ họa:
– Tới ba bốn ngày ! Tới ba bốn ngày !
Thấy Luận khôn khéo né mình, Nga chưa tìm ra cớ để vặc lại. Nó chong mắt dòm ra cửa, thầm mong Hạnh xuất hiện. Nhưng Hạnh đã tếch đi đâu mất.
Trong lúc đó, Quỳnh mím môi ngồi im. Anh không co rúm người lại như trước đây. Chỉ có mặt anh đỏ ké, cái mũi vừa đỏ vừa túa mồ hôi.
Thật ra, từ lâu Luận chẳng còn thấy hào hứng trong chuyện châm chọc Quỳnh. Thằng quỷ nhỏ hiền như cục bột, chọc hoài cũng chán. Luận chỉ muốn “nện” Nga. Nhưng lần trước Nga làm dữ, mấy đứa cùng cánh với Luận sợ run. Luận không sợ, nhưng chưa nghĩ ra cách trấn an đồng bọn, Luận đành phải tạm thời “tha” Nga.
Nga được tha thì Quỳnh phải lãnh. Hai đứa chơi thân với nhau thì đứa này phải gánh cho đứa kia. Hơn nữa, lần trước Luận đã trêu tụi nó một trận ra trò. Nếu Hạnh không kịp thời can thiệp, chắc thằng quỷ nhỏ xỉu tại chỗ. Vậy mà tụi nó vẫn không ngán. Sau lần đó, Nga và Quỳnh vẫn tiếp tục cặp kè với nhau, chẳng coi Luận ra cái thá gì hết. Càng nghĩ, Luận càng ức. Nó liền nheo mắt nhìn Quỳnh, eo éo ghẹo tiếp:
– Đũa mốc mà vọc mâm son
Hai tai chàng vẫy như con bướm vàng.
Quỳnh nghiến chặt răng. Anh cố trân mình giữ thân người thật thẳng. Quỳnh tự bảo mình: phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, đây chỉ là trò đùa chơi của Luận, chứ nó chẳng có ác ý gì đâu ! Mặc dù tự động viên mình như vậy, nhưng những lời châm chích của Luận khiến lòng Quỳnh nhói đau. Nếu ngồi một mình, có lẽ Quỳnh đã để mặc những giọt nước mắt buồn tủi lăn dài trên má. Quỳnh sẽ khóc tha hồ như ngày bà ngoại qua đời. Quỳnh sẽ khóc nức nở như ngày ba Quỳnh từ bỏ mẹ con Quỳnh để đi theo một người đàn bà xa lạ. Vâng, Quỳnh sẽ khóc tức tưởi mà không thèm chùi nước mắt. Nhưng đó là khi ngồi một mình kia. Còn ở trong lớp, giữa bao nhiêu bạn bè, chẳng bao giờ Quỳnh làm thế. Quỳnh chỉ nghiến răng, khụt khịt mũi và thầm mong trò đùa tai ác của Luận sẽ nhanh chóng qua đi.
Nhưng Luận là chúa đùa dai. Nó đã trêu ai là trêu đến nơi đến chốn. Nếu Hạnh hoặc Khải không can thiệp, chắc chắn chẳng bao giờ Luận buông tha Quỳnh nửa chừng. Khổ nỗi, sáng nay cả Khải lẫn Hạnh đều trốn đâu mất biệt.
Trong khi đang than thầm trong bụng thì may thay, chuông vào lớp đột ngột vang lên.
Quỳnh thở phào. Nhưng anh chưa kịp đứng dậy, tiếng Nga đã khẽ vang lên bên tai:
– Anh không buồn chứ ?
Nga hỏi anh giống hệt như lần trước. Và anh cũng trả lời hệt như lần trước:
– Không ! Tôi không buồn !
Nhưng lần này, Quỳnh nói dối. Lời trêu chọc của Luận sáng nay lần đầu tiên bắt Quỳnh phải nghĩ tới sự cách biệt giữa “đũa mốc” và “mâm son”.
Luận ra về vội vàng.
Trưa nay, nó phải ăn cơm sớm để đầu giờ chiều đi công chuyện.
Chả là dì Sáu, em ruột của mẹ nó, sắp sửa xuất cảnh đi Úc. Trước khi đi, dì hứa tặng lại cho gia đình nó một số đồ gỗ trong nhà, gồm hai cái tủ, hai cái bàn và một cái đi-văng vừa có thể làm ghế ngồi vừa có thể làm giường ngủ được. Trong các món đó, Luận đã “chấm” trước cái tủ sách. Luận rất mê đọc sách nhưng trong nhà chẳng có được một cái tủ sách cho ra hồn. Trước nay, sách mua về, Luận chỉ nhét dấm dúi vào các ngăn bàn. Lâu ngày, cuốn thì bị mọt ăn, cuốn thì bị chuột gặm, trông đau lòng hết sức. Bây giờ, vớ được cái tủ lộng lẫy của dì Sáu, Luận mừng rơn.
Khi Luận lên tiếng đòi “sở hữu” cái tủ, ba Luận đồng ý ngay. Ba Luận còn hứa sẽ dành thêm cho Luận một cái bàn để Luận làm bàn học riêng. Ôi, nếu được vậy thì còn mong muốn gì hơn nữa. Kể từ hôm đó, Luận cứ mong chóng đến ngày mình được làm chủ cái gia tài bằng gỗ kia.
Vì vậy, khi dì Sáu hẹn một giờ chiều nay qua chở mọi thứ về, suốt buổi sáng ngồi trong lớp, Luận cứ lóng nga lóng ngóng chờ chuông reo tan học.
Lúc đầu giờ, chọc phá thằng quỷ nhỏ một hồi, Luận còn khuây khỏa được chút xíu. Lúc đó, thấy thằng quỷ nhỏ sắp khóc đến nơi, Luận cũng thấy tội tội. Và Luận chợt nhận ra mình chọc hơi ác. Đã mấy lần Luận tính buông tha Quỳnh, nhưng nếu tự nhiên rút lui, Luận lại sợ “quê” với Nga. Tiếng chuông reo kịp thời đã giúp Luận… rút lui trong danh dự. Và từ lúc ấy, Luận quên phắt cả Quỳnh lẫn Nga. Nó chỉ nhớ đến dì Sáu và mấy thứ đồ gỗ của dì.
Ăn qua quít vài chén cơm, Luận tót lên giường nằm đọc sách. Nó không ngủ trưa. Vừa đọc sách, Luận vừa nhấp nhổm canh đồng hồ.
Mới một giờ kém hai mươi, Luận đã chồm dậy phóng xe ra khỏi nhà như bị ma đuổi. Đồ gỗ của dì Sáu cồng kềnh, xích lô không chở nổi. Luận phải đi kêu xe ba gác.
Chẳng biết xe đậu bến chỗ nào, Luận đứng bên mé đường, trông ngang ngó dọc một hồi. Lâu thật lâu, Luận chẳng tìm được chiếc xe nào. Có hai, ba chiếc chạy qua trước mặt Luận thì đã chất đống hàng hóa.
Gần nửa tiếng đồng hồ sau, khi Luận đã đứng mỏi nhừ cẳng, mới có một chiếc xe không trờ tới. Chắc là chiếc xe vừa dỡ hàng xong, Luận nhủ thầm và mừng rỡ ngoắc lia:
– Ba gác ! Ba gác !
Chiếc xe vội vã tấp vào lề. Ngồi thùm thụp trong thùng xe là một thằng nhóc trạc cỡ Luận. Nó mặc một chiếc quần ka ki bạc phếch, chiếc áo màu xám, có hai, ba miếng vá to bằng bàn tay, mũ kéo sụp xuốn trán che kín nửa mặt. Nhưng Luận không buồn để ý đến thằng nhãi phụ việc đó. Nó liếc người đàn ông đang ngồi trên yên xe, vồn vã:
– Có mấy cái tủ mấy cái bàn, chú chở giùm về Ngã Bảy chút !
– Đồ để đâu ?
– Gần đây nè ! Chú đi theo cháu !
Nói xong, Luận quày quả đi trước. Người đàn ông chậm rãi đạp xe theo sau.
Đồ đạc nhiều, người đàn ông và thằng nhóc đi theo phải xoay ngang xoay dọc, ken tới ken lui một hồi mới chất hết lên xe. Trong khi người đàn ông ngồi dính trên yên để giữ thăng bằng thì thằng nhóc cầm cuộn dây thừng đi vòng quanh thùng xe để ràng chặt những món đồ gỗ vào các thanh sắt bằng những vòng quấn chằng chịt.
Khi mối gút cuối cùng đã được cột xong, Luận liếc người đàn ông, nôn nao hỏi:
– Đi chưa chú ?
– Đi.
Người đàn ông gật đầu, đáp gọn lỏn.
Người đàn ông nói “đi” là để trả lời Luận. Nhưng với thằng nhóc phụ việc, đó là một hiệu lệnh. Nó vội vàng chạy lại phía sau thùng xe, tì tay vào thanh sắt, gập người đẩy mạnh.
Các bánh xe nhúc nhích và uể oải lăn. Sẵn trớn, người đàn ông mím môi nhấn mạnh bàn đạp, “đề-pa”.
Xe chở nặng nên chạy rề rề. Thằng nhóc bây giờ lếch thếch đi bộ theo sau, thỉnh thoảng lại chạy lúp xúp. Luận đạp xe tà tà bên cạnh, chốc chốc lại buộc miệng chỉ đường mặc dù người đàn ông chạy xe còn rành đường hơn cả Luận.
Tới một ngã tư không có đèn hiệu giao thông, xe cộ qua lại nườm nượp, chiếc ba gác phải nhích từng chút một. Thằng nhóc lại nắm lấy thanh sắt nơi thành xe, đẩy phụ.
Khi chiếc ba gác sắp qua khỏi giao lộ, thình lình một chiếc xích lô chở đầy nhựa phế phẩm trờ tới sát bên, những ống nhựa trên xe chỉa lởm chởm cả ra ngoài.
Thằng nhóc vừa nhác thấy, chưa kịp hụp người tránh thì một ống nhựa đã quẹt trúng đầu. Chiếc xích lô chạy chậm, ống nhựa quẹt trúng chẳng hề hấn gì. Nó chỉ hất văng cái nón trên đầu thằng nhóc. Thằng nhóc vội vàng nhoài người xuống đường nhặt lấy cái nón. Nó vừa khom mình vừa lấm lét liếc về phía Luận, cánh tay còn lại che ngang mặt.
Nhưng Luận đã kịp thời trông thấy. Nó sửng sốt kêu:
– Quỳnh !
Biết không thể giấu giếm được nữa, Quỳnh đứng thẳng người dậy và ngượng ngập đập đập cái nón vào ống quần.
Người đàn ông chạy xe ngạc nhiên nhìn Luận:
–
Chuyện F.A kinh niên và có vợ như nàoThể Loại: Truyện hay
Mình xin giới thiệu với các thím, mình tên T. Mình hay lượn lờ ở quanh đây thôi nên chưa bao giờ gọi là viết truyện, chỉ cmt cho...
Sống chung với gáiThể Loại: Truyện hay
Mà thôi thì e kể cho mấy thím tí, gạch đá nhiều quá là e k review nữa đâu. Lúc chiều thì e có hỏi mấy đứa quen biết nhỏ ở dưới n...
Người mẹ "điên"Thể Loại: Truyện hay
Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần...
Em Đã Bỏ Nghề Làm Nông Nghiệp Như Thế NàoThể Loại: Truyện hay
“Kể cái chuyện này ra bác nào đọc thì đọc đến cuối nha, em hứa là viết ngắn ngọn, súc tích, không lâm li bi đát, không chém gió la...