iWin 472 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Game Bài đẳng cấp đã được chứng minh hỗ trợ mọi dòng máy, cộng đồng đông vui, cực khủng....
Thế giới truyện Mobi
WAP GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Sử dụng 0pera Mini hoặc Uc Browser để việc load trang được nhanh hơn.
GAME ONLINE HOT NHẤT
Khi nạp thẻ, card chơi game sử dụng các phiên bản gốc dưới đây để tránh mất tiền
* Bắn Súng Mobi Army 238
* Khí Phách Anh Hùng 160
* Game Nông Trại Avatar 245
* goPet 133 - Đấu Pet Hấp Dẫn
* Làng Xì Tin 120 - Mạng Xã Hội Cá Tính
TÌM KIẾM TRONG TRANG
TÌM VÀ TẢI NHẠC

Nội Dung:

tức hơn nữa là khi lần trước ghé chơi nhà Nga, hễ Khải nói đụng đến Quỳnh tiếng nào, lập tức Nga bênh Quỳnh chằm chặp. Đến nỗi rốt cuộc Khải đành phải rút lui mà chẳng nói với Nga được câu nào ra hồn.
Sau lần đó, Khải không ghé thăm Nga nữa, dù hai nhà ở kế bên nhau. Gặp Nga ngoài đường, Khải cũng chỉ hỏi thăm qua quít, rồi thôi. Nói chung là anh ngại, mặc dù anh không hiểu anh ngại điều gì. Kể cả khi Luận chọc ghẹo Nga và Quỳnh, Khải đã ra tay can thiệp và bắt gặp ánh mắt cảm kích của Nga. Nhưng ngay cả lần đó, Khải cũng chẳng biết phải nói gì với Nga ngoài tia nhìn bâng khuâng sâu thẳm. Sự có mặt của Quỳnh bên cạnh Nga luôn luôn làm Khải bối rối và do dự.
Nhưng bây giờ thì mọi chuyện đã thay đổi. Sau sự kiện “cái đuôi”, Nga và Quỳnh xem ra có vẻ xa lánh nhau. Thằng Luận quỷ quái kia hóa ra cũng có lúc được việc ! Khải thầm nhủ và anh quyết định sẽ sang chơi nhà Nga. Lưu Bị đi cầu Khổng Minh ba lần còn chưa nản, lẽ nào mình mới tới nhà Nga có một lần đã vội vã rút lui !
Nghĩ sao làm vậy, sáng chủ nhật tuần đó, Khải gồng mình bước sang nhà Nga. Anh cố đi những bước chân mạnh mẽ nhưng khi đứng trước cổng nhà Nga, trái tim anh bỗng đập lộn tùng phèo.
Người ra mở cổng là thằng Ngoạn, em Nga. Ngoạn mười hai tuổi, năm nay học lớp bảy. Nó nhìn Khải bằng ánh mắt tò mò:
– Anh là anh Khải phải không ?
Khải ngạc nhiên:
– Sao em biết ?
Khải hỏi mà bụng sướng rơn. Anh chắc mẩm là ở nhà Nga thường nhắc đến mình. Nhưng thằng Ngoạn làm Khải cụt hứng. Nó đáp, giọng thản nhiên:
– Anh ở kế bên ai mà không biết !
Ngoạn là một thằng nhóc láu lỉnh. Không đợi Khải lên tiếng, nó bộp chộp hỏi trước:
– Anh tìm chị Nga phải không ?
Câu hỏi thẳng thừng của Ngoạn khiến Khải đâm ra lúng túng. Anh gật đầu, ngượng nghịu:
– Ừ. Chị Nga có nhà không em ?
Ngoạn lắc đầu:
– Chị Nga đi chợ rồi. Chỉ có chị Ngàn ở nhà. Anh vào chơi không ?
Khải tấn thối lưỡng nan. Vào cũng dở mà không vào cũng kẹt. Anh đã cẩn thận chọn ngày chủ nhật, vậy mà Nga vẫn cứ vắng nhà. Chợ với búa, chán ơi là chán ! Sao Nga không để chị Ngàn đi chợ mà giành đi chi vậy không biết ! Cứ làm như là đi dự hội ấy ! Trong khi Khải còn đang phân vân chưa biết tính sao, Ngoạn lại lên tiếng. Nó nói, mặt cứ tươi hơn hớn:
– Hay là anh vào nhà đợi chị Nga đi ! Chỉ cũng sắp về rồi !
Không còn cách nào khác, Khải đành đi theo Ngoạn.
Chị Ngàn ngồi ở phòng khách. Thấy Khải vào, chị cười:
– Em tìm Nga phải không ?
Khải nuốt nước bọt:
– Dạ.
– Em ngồi chơi đi ! Nga đi lâu rồi, chắc cũng sắp về tới !
Khải ngồi xuống ghế. Trong một lúc, anh loay hoay với hai bàn tay của mình. Tự nhiên anh thấy chúng thừa thãi làm sao và anh cảm thấy bối rối không biết đặt chúng vào đâu.
Thấy Khải lúng túng, chị Ngàn tìm cách bắt chuyện. Cách ăn nói cởi mở của chị chẳng mấy chốc đã giúp Khải lấy lại bình tĩnh. Dần dà Khải cảm thấy tự nhiên hơn và trong khi chờ đợi, anh có thể trò chuyện với chị Ngàn một cách thoải mái như với một người bạn lớn.
Nhưng trong khi trò chuyện với người bạn lớn đó, Khải vẫn không quên thỉnh thoảng đảo mắt dòm ra cửa ngóng… người bạn nhỏ. Người bạn nhỏ đi lâu thật lâu, làm như cái chợ nằm đâu trên sao Hỏa ấy. Khải vừa chép miệng vừa nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến lửa.
Vẻ sốt ruột của Khải khiến chị Ngàn tức cười. Nhưng chị không dám cười, sợ Khải xấu hổ. Chị đang định lên tiếng trấn an Khải thì Nga về tới.
Nga đi xăm xăm vào nhà. Tới cửa, Nga chợt khựng lại khi tro^ng thấy Khải:
– Ủa, anh tới chơi hả ?
– Ừ.
Khải đáp, mắt sáng lên.
– Anh tới lâu chưa ?
– Tới nãy giờ.
Nga không biết “nãy giờ” là bao lâu nhưng nó không hỏi. Không hiểu sao Nga không ưa Khải. Xét cho cùng, Khải là một chàng trai khá hoàn hảo. Khải cao lớn, đẹp trai, học giỏi. Ở lớp, Khải là một học sinh tiên tiến và gương mẫu. Khải lớn hơn các bạn cùng lớp khoảng hai, ba tuổi, vì vậy trông anh chững chạc còn hơn cả Hạnh.
Nga biết Khải “để ý” đến mình, nhưng điều đó không làm Nga vui thích. Mỗi lần bắt gặp ánh mắt của Khải, Nga cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi hồi hộp xen lẫn sợ hãi. Những lúc như vậy, Nga vội vã quay mặt đi chỗ khác.
Giữa Khải và Quỳnh, Nga cảm thấy Quỳnh gần gũi thân thuộc với mình hơn. Nga không biết tại sao mình lại có cảm giác đó. Có lẽ Nga tìm thấy ở Quỳnh một tình cảm kín đáo nhưng chân thành. Khải lịch sự nhưng kiểu cách. Có phải vì vậy mà mình không thoải mái khi chạm mặt với anh ta ? Đôi lúc Nga tự hỏi nhưng rồi nó chẳng khẳng định được điều gì.
Lần này cũng vậy, gặp Khải ngồi ở phòng khách, Nga chào hỏi qua loa vài câu rồi xách giỏ đồ chợ đi thẳng xuống bếp rồi ngồi lì luôn ở đó. Nga biết xử sự như vậy là không hay nhưng cứ nghĩ đến cảnh phải ngồi trò chuyện dùng dằng với Khải, Nga chẳng thích thú chút nào.
Nga ngồi lặt rau một lát thì Ngoạn chạy xuống kêu:
– Chị Ngàn kêu chị kìa !
– Kệ chỉ ! Tao bận lặt rau ! – Nga đáp nhấm nhẳng.
Ngoạn liếc Nga:
– Nhưng chị lên nói chuyện với anh Khải chứ ? Ảnh đợi chị từ sáng đến giờ !
Nga cốc nhẹ lên đầu em:
– Mày đừng có lắm chuyện ! Anh Khải là bạn chị Ngàn chứ đâu phải bạn tao !
Ngoạn trố mắt:
– Ảnh là bạn chị chứ sao là bạn chị Ngàn ! Ảnh học cùng lớp với chị mà !
– Học cùng lớp với tao nhưng là bạn của chị Ngàn. Không tin, mày hỏi chị Ngàn coi !
Thằng Ngoạn chạy lên một lát thì chị Ngàn đi xuống. Chị dòm Nga lom lom:
– Em làm sao vậy ?
Nga mím môi:
– Em chẳng làm sao cả.
Chị Ngàn ngần ngừ một thoáng rồi hỏi:
– Em không ưa Khải hả ?
Nga không đáp. Chị Ngàn lại nói:
– Ưa hay không ưa thì cũng lên tiếp chuyện Khải chứ. Khải là bạn em mà.
– Chị tiếp dùm em đi !
Chị Ngàn nhăn mặt:
– Con nhỏ này nói lạ ! Bạn mà tiếp giùm !
Rồi chị nắm lấy cánh tay Nga, giục:
– Thôi, lên đi ! Không thích thì cũng nói chuyện với Khải vài câu ! Ðể rổ rau đó, chị lặt cho !
Cực chẳng đã, Nga phải buông con dao xuống và uể oải đứng dậy đi lên nhà trên.
Nhưng Khải đã không còn ngồi ở phòng khách. Nga dòm Ngoạn:
– Anh Khải đâu rồi ?
– Ảnh về rồi. Ngồi một mình chán quá, ảnh về.
Nga trừng mắt:
– Sao lại ngồi một mình ? Có mày ở đây nữa chi !
Ngoạn chép miệng:
– Em thì ăn nhằm gì ! Ảnh muốn nói chuyện với chị kìa ! Còn em mới nói chuyện với ảnh có một câu, ảnh đòi về liền…
Nga giật mình:
– Mày nói gì vậy ?
Ngoạn khịt mũi:
– Em rủ ảnh chơi đá dế.
– Trời đất ! – Nga bật kêu lên – Mày làm như ảnh là bạn mày không bằng !
– Chứ em biết nói chuyện gì bây giờ ! – Ngoạn vò đầu – Ảnh là bạn chị chứ đâu phải bạn em !
Nga nhanh tay chộp lấy vành tai Ngoạn:
– Bạn ai, nói lại đi ?
Ngoạn rụt cổ, vội vàng đáp:
– Bạn chị Ngàn.
Nga cười khúc khích và buông em ra.
Sau vụ đó, chị Ngàn “giũa” Nga tơi bời. Sau khi trách một thôi một hồi, chị kết luận:
– Không có ai bất lịch sự như em !
Nga vùng vằng:
– Kệ em.
Chị Nhàn nhăn mặt:
– Em chỉ bướng. Kệ sao được mà kệ.
Thấy chị Ngàn có vẻ giận dỗi, Nga ngồi im không đáp. Từ trước đến nay, Nga ít khi cãi lại chị Ngàn. Chị vừa là chị, vừa là bạn Nga. Từ khi mẹ mất, chị còn là mẹ. Khi dời nhà về đây, ba thường xuyên đi công tác vắng, chị Ngàn phải chăm sóc và lo lắng cho Nga và Ngoạn. Mỗi ngày sau khi đi làm về, chị phải bận rộn với bao nhiêu là chuyện trong nhà. Nga và Ngoạn giúp đỡ chị chẳng được mấy tí, mặc dù ba chị em lúc nào cũng xúm xít bên nhau.
Nga rất quý chị Ngàn. Chẳng bao giờ Nga muốn làm trái ý chị. Mỗi lần thấy chị giận, Nga không dám nói đi nói lại nửa câu. Lần này cũng vậy, Nga chỉ dám ấm ức thầm trong bụng. Nga chẳng tức chị Ngàn, mà tức… Khải. Tự dưng dẫn xác tới nhà người ta chi vậy không biết. Nga biết chị Ngàn có thiện cảm với Khải. Chị mến Khải vì Khải tỏ ra lễ phép và hiền lành. Khải lại thường hay đồng ý với chị về nhiều vấn đề. Chị cũng biết Nga không thích Khải, mặc dù chị chẳng rõ lý do. Nhưng theo chị, dù thích hay không, Nga cũng không nên đối xử với Khải như vừa rồi. Nó ác ác làm sao ấy. Chị nói thẳng với Nga điều đó. Nga đáp:
– Chứ em biết làm sao !
Chị Ngàn nhún vai:
– Đừng xạo ! Em biết, nhưng mà em chẳng muốn làm đó thôi !
Nga thở dài:
– Thôi, được rồi ! Lần sau, Khải qua, em sẽ…
Chị Ngàn không đợi Nga nói hết câu. Chị nhìn ra sân nắng, bâng khuâng nói:
– Biết Khải có qua chơi nữa không. Em làm kiểu đó, ma cũng chạy nữa là người !
Sau khi ở nhà Nga về, Khải không thèm thay đồ. Anh để nguyên quần áo leo lên giường, trùm chăn kín đầu, nằm… tức. Anh chẳng hiểu hôm nay là ngày gì, “đại hung” hay “đại họa”. Anh cố nhớ xem sáng nay xuất hành có gặp một con nhỏ hắc ám nào trước ngõ hay không. Chắc là có mà anh quên đó thôi. Chứ nếu không thì tại sao anh lại phải trải qua những giây phút nặng nề đến như thế ở nhà Nga. Cứ như là ngồi ở pháp trường ấy. Hết chong mắt nhìn ra cửa lại nghểnh cổ dòm xuống bếp. Suốt buổi sáng, Nga chỉ lướt qua mặt Khải như một cái bóng. Rồi biến mất. Thật chẳng thấy ai dễ ghét như thế.
Hôm trước thì Khải còn mơ hồ, nhưng đến nay thì Khải xách định là Nga chẳng có cảm tình với mình chút xíu nào. Khải chẳng biết vì sao, nhưng thái độ phớt lờ của Nga sáng nay khiến Khải tự ái ghê gớm. Mình đã cứu cô ta thoát khỏi “nanh vuốt” của Luận một lần, vậy mà cô ta chẳng thèm nghĩ tới mình một mảy may, tệ ơi là tệ ! Đã vậy, mình chẳng thèm đặt chân đến nhà cô ta nữa, để cho cô ta đi mà cặp kè với thằng quỷ nhỏ…
Nhưng Khải chợt nghĩ đến chị Ngàn. Chị Ngàn thật dễ thương. Chị coi Khải như em và tỏ ra rất mến Khải. Sáng nay nếu không có chị Ngàn, chắc Khải đã bỏ về từ lâu rồi. Phải chi Nga giống tính chị Ngàn được một chút, Khải cũng đỡ khổ. Đằng này, hai chị em khác nhau như nước với lửa. Chị lúc nào cũng vui vẻ, còn em mặt cứ khó đăm đăm, thấy mà ghét ! Hồi sáng, sợ Khải buồn, chị Ngàn bắt thằng Ngoạn đi kêu Nga mấy lần nhưng Nga cứ lì ra. Nhìn mặt chị, Khải biết chị giận cô em đỏng đảnh của mình lắm, chị không nói ra trước mặt Khải đó thôi. Tội chị ghê !
Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Khải lại thay đổi quyết định. Ngu gì mà… đầu hàng. Mình cứ qua nhà Nga chơi, chẳng sợ quái gì. Nga không nói chuyện với mình, đã có chị Ngàn. – trong nhà, chị Ngàn cũng như là mẹ. Chị đã mến mình thì trước sau Nga cũng phải thay đổi thái độ. Nga làm sao cãi “mẹ” được. Nghĩ vậy, Khải cảm thấy an tâm và phấn khởi hẳn lên. Không “tấn công” trực tiếp được đối phương thì mình đi đường vòng. Đi đường vòng lâu hơn nhưng mà chắc ăn. Mình “thanh toán” chị Ngàn xong, sau đó “thanh toán” tới thằng Ngoạn, cuối cùng là “thanh toán” ông già, ba “lô cốt” này mà đổ thì Nga phải kéo cờ trắng đầu hàng thôi. Càng nghĩ, Khải càng sướng rơn, làm như Nga sắp đầu hàng đến nơi. Ừ, ngu gì mà rút lui cho thằng quỷ nhỏ giành lợi thế. Cái thằng đó, mặt mày thì xấu xí, chỉ được mỗi cái tài vặt, chẳng hiểu sao Nga lại ưa nó được. Phụ nữ thật là lạ. Nhưng lần này mình quyết tâm làm cho phụ nữ không “lạ” nữa.
Sau khi đã “lên kế hoạch”, Khải không thèm giận Nga nữa. Tới lớp, gặp Nga, Khải cười … tươi như hoa. Anh làm như quên bẵng ngày chủ nhật u ám vừa rồi. Hoặc giả có nhớ thì anh làm như anh đang nhớ tới một ngày đẹp đẽ nhất của đời mình. Thái độ tỉnh rụi của anh chắc làm Nga ngạc nhiên lắm. Dòm mặt Nga, anh nhận ra điều đó ngay. Nhưng anh cứ phớt tỉnh, ra vẻ ta đây vô tâm nhất thế giới.
Thỉnh thoảng Khải liếc qua chỗ Nga ngồi. Và Khải mừng rỡ nhận thấy khoảng cách diệu vợi giữa Nga và Quỳnh chẳng thu ngắn thêm được chút nào. Cho đến lúc này, hai người vẫn chưa đủ can đảm nói chuyện lại với nhau. Hẳn “cái đuôi” của Luận đã quét trúng Nga và Quỳnh một cú quá mạnh, hệt như đuôi sao Chổi quét trúng trái đất trong ngày tận thế vậy.
Khoảng ba ngày sau cái ngày chủ nhật đáng nhớ kia, Khải lại qua chơi nhà Nga. Lần này, Khải trang bị trong lòng ngực một trái tim bằng sắt. Anh trờ tới trước cổng bằng tư thế hùng dũng của một chiếc xe tăng.
Vừa thấy anh, thằng Ngoạn đã chạy vù ra. Vừa chạy nó vừa kêu toáng:
– Bạn chị Ngàn tới ! Bạn chị Ngàn tới !
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần là tới chơi với chị Ngàn nhưng nghe thằng Ngoạn la ông ổng giữa trời như vậy, Khải tức muốn nổ đom đóm mắt. Anh tính cốc cho nó một cú lủng sọ nhưng anh cố nhịn. Dù sao thì mai mốt nó cũng là… em mình ! Khải tự an ủi như vậy và anh lầm lũi theo Ngoạn vào nhà.
Phòng khách vắng hoe. Đồng hồ trên tường chỉ hai giờ mưi lăm. Khải đoán là hai chị em ngủ trưa chưa dậy.
Ngoạn đon đả:
– Anh ngồi chơi. Để em vào kêu.
Khải giật mình:
– Em định kêu ai ?
Ngoạn gãi mũi:
– Thì kêu chị… Ngàn.
Khải nhăn nhó. Anh liếc quanh và hạ giọng “suỵt” khẽ:
– Đừng kêu chị Ngàn. Cứ để chị Ngàn ngủ.
Ngoạn nhướng mắt:
– Chị Ngàn đâu có ngủ. Chỉ đang giặt đồ.
Khải tặc lưỡi:
– Vậy thì cứ để chỉ giặt đồ. Em kêu chị Nga được rồi.
– Chị Nga đâu có nhà ! – Ngoạn vừa nói vừa nhún vai, điệu bộ y hệt người lớn.
Khải nghe tim mình thót lại:
– Thật không ? Chị Nga đi đâu mà đi hoài vậy ?
– Em không biết. Hình như chỉ đi tới nhà bạn.
Khải nhíu mày. Bạn nào vậy cà ? Ở lớp, Nga đâu có chơi với ai. Chẳng lẽ Nga đến nhà Quỳnh. Vô lý, gần nửa tháng nay Nga và Quỳnh đâu có dám nhìn mặt nhau. Hay là… hai người chỉ làm bộ làm tịch trong lớp thôi, còn về nhà thì vẫn… Khải mím chặt môi, không dám nghĩ tiếp. Mới nghĩ tới chừng đó thôi, Khải đã thấy ngực mình tưng tức. Anh nhắm mắt lại cho ý nghĩ u ám đó trôi qua và cho trái tim anh có thì giờ trấn tĩnh.
Khi Khải mở mắt ra, thằng Ngoạn đã biến mất. Thế vào đó là chị Ngàn. Chị Ngàn đang ngồi trên chiếc ghế đối diện với Khải và dòm Khải lom lom.
Thấy Khải mở mắt, chị hỏi, giọng không giấu vẻ ngạc nhiên:
– Em đang… tập yoga hả ?
– Dạ không ạ.
Khải đáp, vừa tức cười vừa ngượng nghịu. Chị Ngàn làm như Khải là thuật sĩ Ấn Độ không bằng. Ai lại tới nhà người ta ngồi tập yoga !
– Hay là em buồn ngủ ?
Buồn ngủ còn tệ hơn là tập yoga ! Khải than thầm và lại lắc đầu:
– Dạ không ạ.
Chị Ngàn chớp mắt:
– Chứ em nhắm mắt lại chi vậy ?
Khải ấp úng:
– Dạ, hình như… hình như có con gì đó nó bay vào mắt em.
Khải nói dóc mà chị Ngàn tưởng thật. Chị nói:
– Em xích lại gần đây và mở mắt ra để chị coi thử con gì trong đó.
– Dạ thôi ạ. Hình như nó… bay ra rồi.
Khải vội vàng từ chối. Khải biết chị Ngàn có “coi thử” đến khuya cũng đừng hòng tìm ra “con gì đó”. Con gì đó nó đâu có chui vào mắt Khải. Nó chui vào tim Khải kìa.
Sợ chị Ngàn cứ đòi kiểm tra đôi mắt mình, Khải tìm cách chuyển đề tài. Anh hỏi:
– Nga đi đâu vậy chị ?
Chị Ngàn chẳng biết nỗi lo của Khải. Chị trả lời thản nhiên:
– Nga đến nhà bạn.
Khải lại nghe tim mình đập thình thịch. Bất giác anh buột miệng:
– Nga đến nhà Quỳnh phải không ?
Chị Ngàn trố mắt:
– Quỳnh nào vậy ?
Khải lại ấp úng:
– Dạ, Quỳnh là bạn học cùng lớp với tụi em.
Chị Ngàn lắc đầu:
– Vậy là Nga không đến nhà nhỏ Quỳnh. Nga đến nhà Hạnh.
Khải nghe như ai vừa nhấc khỏi ngực mình một tảng đá nghìn cân. Anh thở một hơi dài nhẹ nhõm. Vậy là Nga không “liên lạc bí mật” với “nhỏ Quỳnh”. Chị Ngàn tưởng Quỳnh là con gái. Chị gọi nó là “nhỏ”. Chị đâu có biết nó là một… thằng quỷ. Khải buồn cười trong bụng nhưng anh không đính chính. Không nên để chị Ngàn biết về thằng quỷ nhỏ. Ai biết được chị sẽ không nói chuyện với Nga về Quỳnh rồi lại cao hứng bảo Nga rủ Quỳnh về nhà chơi. Như vậy thì hỏng bét. Ở lớp, Khải đã nhường “chiến trường” cho thằng quỷ nhỏ rồi. Ngày nào nó cũng ngồi kế bên Nga. Về nhà, anh phải giành lại những cơ hội. Anh phải độc quyền những cuộc viếng thăm. Nhà Nga là “chiến trường” của riêng anh, không thể để thằng quỷ nhỏ bén mảng tới được. Đó là vùng cấm, ai xuất hiện, cứ… bắn bỏ.
Khải gật gù với quyết tâm sắt đá của mình. Anh đặt hai tay lên đùi, nắn nắn nơi túi quần, làm như đang chuẩn bị rút… súng. Chợt tay Khải chạm phải vật gì cộm cộm.
Thoạt đầu Khải giật mình nhưng rồi anh chợt nhớ ra. Đó là những cuộn băng nhạc. Hồi trưa, trước khi sang nhà Nga, Khải đã thó ở nhà mấy băng nhạc cho vào túi quần. Biết chị Ngàn và Nga thường nghe nhạc, Khải nảy ra “sáng kiến” đem mấy băng nhạc qua cho mượn. Khải bắt chước Sơn Tinh, đem quà dâng cho Mỵ Nương. Hẳn Mỵ Nương sẽ mê tít thò lò. Còn thằng quỷ nhỏ bất quá chỉ là Thủy Tinh. Thủy Tinh bao giờ cũng chậm chân. Hắn mới dâng nước lên một thước, mình đã dâng núi lên cả nghìn trượng rồi.
Bằng vẻ mặt đắc ý, Khải đứng dậy rút mấy băng nhạc trong túi ra.
Chị Ngàn nhướng mắt:
– Gì vậy ?
Khải cười tươi:
– Băng nhạc. Em mang qua cho chị nghe.
Chị Ngàn cầm lấy mấy băng nhạc săm soi:
– Nhạc nước ngoài hả ?
Khải hào hứng:
– Dạ, nhạc nước ngoài. Toàn giọng ca xịn. Madonna, Michael Jackson. Còn đây là băng Disco 89, trong đó có bài “Ali Baba” do Los Garcia hát.
Khải “giới thiệu sản phẩm” hùng hồn hệt chương trình quảng cáo trên ti-vi. Chị Ngàn mỉm cười:
– Madonna thì chị có nghe rồi. Michael Jackson thì chưa. Để chị nghe thử xem anh chàng này hát như thế nào mà người ta mê đến thế.
Khải tỏ vẻ sành sỏi:
– Chị phải xem Michael Jackson biểu diễn trên băng vi-đê-ô kia mới thích. Cái hay của Jackson tăng lên phần lớn nhờ vũ đạo. Nhưng thôi, chị nghe tạm băng cát-xét. Khi nào có phim vi-đê-ô ca nhạc, em tới rủ chị đi.
Trước sự nhiệt tình quá xá của Khải, chị Ngàn vui vẻ gật đầu:
– Ừ, hôm nào có phim gì hay hay, em nhớ rủ chị và Nga đi với.
Câu nói của chị Ngàn làm Khải sung sướng đến lịm người. Đó là lời đề nghị Khải ấp ủ từ lâu trong lòng nhưng không dám nói ra. Khi rủ đi xem phim, Khải đã bấm bụng “cắt bỏ” tên Nga ra khỏi lời mời của mình. Nào ngờ chị Ngàn dễ thương hết chỗ nói. Khải vừa bỏ ra là chị tự động “lắp vô” liền. Cứ y như chị đọc được ý nghĩ trong đầu Khải vậy.
Hôm đó, cho đến khi Khải cáo từ, Nga vẫn chơi ở nhà Hạnh chưa về. Nhưng Khải chẳng buồn như lần trước. Anh vừa thả bộ về nhà vừa huýt sáo một cách yêu đời bản “Ali Baba”.
Nga trờ tới cổng, vừa bước xuống xe là thằng Ngoạn chạy ra thông báo liền:
– Bạn chị Ngàn đến chơi vừa mới về.
Nga quên bẵng mất chuyện bữa trước. Nó nạt em:
– Bạn chị Ngàn thì mắc mớ gì đến tao mà mày hí ha hí hửng vậy ?
Ngoạn rụt cổ:
– Bạn chị Ngàn tức là anh Khải đó !
Nga sực nhớ ra, liền phì cười:
– Chà, em “thuộc bài” dữ hén ! Để mai chị thưởng cho em một hũ yaourt.
Lâu lâu mới thấy chị Nga kêu mình bằng “em” một lần, Ngoạn khoái lắm. Càng khoái hơn nữa khi chị còn hứa hẹn cái khoản yaourt đầy hấp dẫn kia. Để tỏ lòng biết ơn, Ngoạn liếm môi, “khai” tiếp:
– Ảnh còn đem cho mượn mấy cuộn băng nhạc nữa !
Nga nhíu mày:
– Nhạc gì vậy ?
Ngoạn lắc đầu:
– Em không biết. Chị hỏi chị Ngàn ấy.
Nga bước vào nhà, chưa kịp hỏi, chị Ngàn đã nói:
– Em làm gì ở nhà bạn mà lâu dữ vậy ? Khải đến chơi, vừa về tức thì.
Nga không trả lời thẳng câu hỏi của chị. Nó ngồi xuống ghế, thở ra:
– Mấy bài toán khó ơi là khó ! Em và Hạnh mò cả buổi mới giải ra.
Chị Ngàn đột ngột hỏi:
– Khải học giỏi không ?
Nga không hiểu sao chị Ngàn lại nói vậy nhưng nó vẫn gật đầu:
– Giỏi.
Chị Ngàn nheo nheo mắt:
– Vậy sao em không đem mấy bài toán nhờ Khải giải cho ?
Nga liếc chị:
– Chị biết rồi mà còn hỏi. Em thân với Hạnh hơn.
– Nhưng Khải nhà gần ! – Chị Ngàn nói mà không nhìn Nga. Chị cũng không hiểu tại sao chị mến Khải. Chị thấy tội tội Khải làm sao !
Nga chưa kịp trả lời thì Ngoạn chạy vào. Nó bước chân lại gần Nga, hạ giọng hỏi:
– Chị hỏi chị Ngàn chưa ?
– Hỏi gì ?
– Hỏi mấy băng nhạc ấy !
Ngoạn nói nhỏ nhưng chị Ngàn vẫn nghe rõ. Chị liền lên tiếng:
– À, khi nãy Khải có đem cho mượn mấy băng nhạc. Em có muốn nghe không ?
– Nhạc gì vậy ? – Nga nhìn chị.
– Madonna, Michael Jackson. Toàn nhạc hay không hà !
Vừa nói, chị Ngàn vừa vói tay lên đầu tủ buýp-phê lấy mấy băng nhạc đưa cho Nga.
Nga cầm mấy cuộn băng nhạc một cách hờ hững. Nó cũng chẳng buồn liếc xem mình đang cầm những gì.
Chị Ngàn nhìn Nga bằng ánh mắt dò xét:
– Em không thích mấy băng nhạc này hả ?
Nga thú nhận không chút đắn đo:
– Ừ, em không thích.
Chị Ngàn chớp mắt:
– Em vẫn thường nghe nhạc nước ngoài kia mà !
Nga nhún vai:
– Em chỉ nghe ABBA thôi. Em thích những gì mượt mà.
– Mượt mà ?
– Ừ. Như nhạc Trịnh Công Sơn. Như nhạc tiền chiến, chẳng hạn.
Chị Ngàn không nói gì. Thực ra, chị vẫn thích những ca khúc trữ tình êm dịu. Giống như Nga. Nhưng hôm nay chị buộc lòng phải quảng cáo những băng nhạc của Khải. Chị còn tính nói “Phải đi xem Jackson biểu diễn trên băng vi-đê-ô mới thích. Ít hôm nữa, Khải sẽ mời chị với Nga…”. Nhưng thấy Nga tỏ vẻ thờ ơ với các băng nhạc, chị đành thôi.
Ngoạn đứng bên cạnh, trố mắt dòm hai người chị. Tới phút này, nó cũng chẳng hiểu thực ra thì anh Khải là bạn của ai.
Lâu, rất lâu, Quỳnh chẳng trò chuyện với Nga. Và dường như anh cũng chẳng trò chuyện với ai. Tới lớp, Quỳnh lủi thủi đi vào chỗ ngồi, và suốt cả buổi học, anh ngồi trầm tư trên ghế. Hệt như một pho tượng.
Luận và những đứa cùng cánh cả tuần nay đã thôi chọc ghẹo “chuyện tình cảm” của Quỳnh, nhưng điều đó chẳng khiến Quỳnh bớt lặng lẽ một chút nào.
Quỳnh câm nín. Nga cũng vậy. Vụ “cái đuôi” đã trôi qua từ lâu. Chẳng còn ai nhắc đến nó nữa. Nhưng “không khí băng giá” giữa hai người từ dạo đó đến nay vẫn không hề giảm bớt. Nga thấy điều đó thật kỳ cục. Đã mấy lần, Nga tính phá vỡ sự im lặng khó chịu này nhưng cuối cùng nó không đủ can đảm dể thực hiện. Nga chờ Quỳnh mở miệng trước. Nhưng miệng Quỳnh như có dán băng keo.
Nga giận Quỳnh ghê. Trước đây, vụ “cái đuôi” cũng do sự bất cẩn và khờ khạo của anh gây ra. Bây giờ, cái bầu không khí u ám đang bao phủ hai người cũng do anh gây ra nốt. Đàn ông con trai gì mà… dỏm ơi là dỏm !
Trong khi Nga hoàn toàn thất vọng thì Quỳnh đột nhiên chứng minh anh không “dỏm” một chút xíu nào.
Một hôm, nhân dịp không ai để ý, Quỳnh rụt rè xích lại gần Nga.
Sự dũng cảm khác thường của Quỳnh khiến Nga vô cùng ngạc nhiên. Nó nhìn anh nhưng anh đã cúi mặt xuống. Anh đang mò mẫm cái gì đó trong ngăn bàn.
Nga nhìn cái mũi đang ửng đỏ trên mặt Quỳnh, và hỏi:
– Anh tìm cái gì trong đó vậy ?
Quỳnh ấp úng:
– Tôi đang tìm cái này… cho Nga.
Nga cười:
– Cái gì vậy ? Lọ benzine nữa hả ?
Quỳnh đỏ mặt:
– Không phải.
Vừa nói, Quỳnh vừa rút tay ra. Nga dòm kỹ tay Quỳnh và sửng sốt khi thấy anh đang cầm một băng nhạc. Quỉ thật, sao dạo này mọi người đều đổ xô đem băng nhạc tới cho mình vậy cà ! Nga nghĩ thầm và nghe trống ngực đập thình thịch.
Quỳnh đưa băng nhạc cho Nga, bối rối nói:
– Nga cầm về nghe di !
Nga vừa đón lấy cuộn băng nhạc vừa hỏi:
– Băng nhạc gì vậy ? Michael Jackson hả ?
Nói xong, Nga bỗng bật cười về câu hỏi ngô nghê của mình. Nga biết mình vẫn còn bị ám ảnh bởi những băng nhạc quỉ quái của Khải.
Quỳnh chẳng buồn để ý đến câu hỏi lạ lùng của Nga. Anh mỉm cười:
– Không phải đâu. Đây là băng “Mơ hoa”. Nhạc tiền chiến.
Nga giật bắn người. Suýt chút nữa nó đã kêu lên.
Nga không kinh ngạc sao được khi mà mới cách đây mấy ngày, Nga nói với chị Ngàn là Nga thích nhạc tiền chiến, hôm nay Quỳnh đã mang băng nhạc tiền chiến đến cho Nga. Mà Quỳnh đâu có phải là Tôn Ngộ Không. Quỳnh đâu có thể biến thành con muỗi đậu trên vành tai Nga để nghe lỏm những gì Nga nói được. Hay đây là hiện tượng “thần giao cách cảm” mà Nga thường nghe nói. Nhưng nếu như vậy, Nga cũng phải đọc được những ý nghĩ của Quỳnh như Quỳnh đã đọc được ý nghĩ của Nga chứ. Nga “đọc” Quỳnh hoài mà có biết Quỳnh nghĩ gì đâu.
Hay đây chỉ là một hiện tượng ngẫu nhiên. Ừ, nếu vậy thì còn có lý, – Nga nhủ thầm – cứ nghĩ đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên thì mình đỡ nhức đầu !
Nga cúi xuống nhìn băng nhạc trên tay. Trước khi đưa cho Nga, Quỳnh đã cẩn thận ghi sẵn mục lục ở bên ngoài. Nga tìm thấy trong băng nhạc những bài hát mà mình yêu thích. Ba bài Hòn vọng phu của Lê Thương, Thiên thai và Suối mơ của Văn Cao, Đêm đông của Nguyễn Văn Thương, Hoài cảm của Cung Tiến…
Nga thích lắm. Nó nhìn Quỳnh, và nói bằng một giọng dịu dàng:
– Cảm ơn anh nghen ! Chừng nào nghe xong, Nga sẽ đem trả anh.
Quỳnh lúc lắc đầu. Anh kéo kéo cổ áo, hắng giọng:
– Nga cứ giữ nghe đi, khỏi trả ! Tôi mua cho Nga đó !
Nga trố mắt:
– Mua cho Nga ?
– Ừ.
– Thôi đi ! – Nga nhăn mặt – Lần sau, anh đừng có làm vậy nữa ! Anh đi học, làm gì có tiền mà xài phí vậy !
Quỳnh nuốt nước bọt:
– Nga đừng lo ! Tôi đi học nhưng về nhà tôi còn đi làm thêm…
Nga tò mò:
– Anh làm gì nữa vậy ? Anh làm thợ mộc hả ?
– Không ! – Quỳnh lắc đầu.
Nga không ngăn được thắc mắc:
– Vậy chứ anh làm gì ?
Quỳnh lộ vẻ bối rối. Anh ngần ngừ một lát rồi hạ giọng đáp:
– Tôi làm nghề… đóng sách.
Nga reo lên:
– Ôi, nghề đóng sách ! Hay quá hén ! Nga cũng hay đem sách đi đóng lắm. Chừng nào Nga đưa sách cho anh đóng giùm nghen !
Lời đề nghị bất ngờ của Nga khiến Quỳnh hơi lưỡng lự. Thấy vậy, Nga chun mũi, nói:
– Làm gì anh phải nghĩ ngợi dữ vậy ? Nga đóng Nga trả tiền đàng hoàng chứ bộ !
Quỳnh mỉm cười:
– Đâu phải tôi nghĩ đến chuyện tiền bạc.
– Chứ anh nghĩ đến chuyện gì ? – Nga cắc cớ hỏi.
Quỳnh chớp mắt:
– Tôi đang nghĩ đến chuyện làm thế nào để đóng sách cho Nga… thật đẹp kìa !
Nga cười:
– Muốn đóng cho đẹp dễ ợt chứ khó gì đâu ! Anh đóng bìa cứng, gáy da, rồi in chữ mạ vàng lên. Chỗ anh có in chữ mạ vàng không ?
Làn này thì Quỳnh không dám lưỡng lự nữa. Anh gật đầu như cái máy:
– Có. Có chữ mạ vàng.
Lần đó, Nga và Quỳnh nói chuyện với nhau thật nhiều. Nhiều hơn bất cứ lần nào trước đó. Hệt như hai người thân xa cách lâu ngày gặp lại nhau.
Khải lại qua nhà Nga, lần này cách lần trước có hai ngày. Sở dĩ Khải không đợi lâu hơn bởi anh đã bàng hoàng phát hiện ra khoảng cách giữa Nga và Quỳnh đang nhích gần lại. Hôm Nga và Quỳnh “bắt liên lạc” lại với nhau, Khải đã nhìn thấy hết. Hôm đó, Khải đứng lấp ló ngoài cửa sổ như một tên trộm. Và Khải cảm thấy lo âu khi thấy Nga và Quỳnh cười nói thật vui vẻ, bóng mây u ám hôm nào có vẻ đã trôi xa, thật xa.
Trước nguy cơ đó, Khải không thể án binh bất động được. “Chiến trường” trong lớp đã bùng nổ trở lại thì “chiến trường” ở nhà càng phải sôi sục hơn gấp bội. Nghĩ vậy, anh tức tốc qua thăm… chị Ngàn.
Lần này, thay vào chỗ mấy băng nhạc là những cuốn sách. Khải đã quyết định rồi. Phải sử dụng nhiều loại “vũ khí”, nhẹ có, nặng có. Phải “tấn công” đối phương bằng nhiều thứ hỏa lực thì may ra mới có cơ giành chiến thắng. Và Khải đã bước chân ra khỏi nhà với một chồng sách nặng trĩu trên tay.
Hên cho Khải, người ra mở cổng chính là Nga. Khải sợ nhất là đụng phải thằng Ngoạn bộp chộp.
Nhưng hên mà xui, vừa mở cổng Nga vừa cười hỏi:
– Anh qua thăm chị Ngàn hả ?
Câu hỏi đột ngột của Nga khiến Khải chết sững. Hóa ra Nga cũng chẳng khác gì thằng Ngoạn, lúc nào cũng tìm cách “chơi quê” Khải.
Sau một thoáng bàng hoàng, Khải dần dần bình tĩnh trở lại. Và mặc dù đang giận tím ruột, anh vẫn giữ vẻ thản nhiên:
– Tôi qua thăm chị Ngàn và Ngoạn. Và cả … Nga nữa.
Nga nói, vẫn giữ nguyên nụ cười “dễ ghét” trên môi:
– May mà anh qua sớm. Suýt chút nữa Nga đã đi chơi nhà bạn rồi.
Khải thấp thỏm:
– Vậy bây giờ Nga có định đi không ?
Nga tỉnh bơ:
– Đi chứ ! Nhưng lát nữa Nga mới đi.
Khải không nói gì. Anh chỉ khẽ tằng hắng. Lát nữa đi cũng được. Dù sao gặp Nga một chút cũng còn hơn không. Cứ mang tiếng là “bạn chị Ngàn” hoài cũng khổ. Khải hớn hở nhủ thầm và “nỗi buồn bạn chị Ngàn” bay biến đâu mất.
Đang ngồi trong nhà, thấy Khải vào, chị Ngàn kêu lên vui vẻ:
– Ồ, Khải qua chơi hả ?
Rồi không đợi Khải trả lời, chị liền hỏi tiếp khi chợt nhìn thấy chồng sách Khải ôm trong tay:
– Em đem tập vở qua học chung với Nga hả ?
Nói xong, chị Ngàn quay sang nhìn Nga và mỉm cười khi thấy Nga đang nguýt chị một cái dài cả chục cây số.
Cả Khải cũng bị bất ngờ trước câu hỏi “khủng khiếp” của chị Ngàn. Anh đỏ mặt:
– Dạ không ạ. Có mấy cuốn sách hay, em đem qua cho chị với… Nga đọc.
Vừa nói Khải vừa đặt mấy cuốn sách lên bàn.
Trong khi Nga ngồi im thì chị Ngàn cầm lên từng cuốn một, lật tới lật lui. Toàn sách trinh thám. George Simenon. Agatha Christie. James Hadley Chase… Và cái tên sách nào nghe cũng rùng rợn: Dấu vết kẻ sát nhân, Ai là thủ phạm, Tận cùng là cái chết…
Đọc lướt qua, Chị Ngàn rụt cổ:
– Đọc cái tựa thấy ghê quá !
Khải cười:
– Ngó vậy chứ hay lắm đó chị. Đọc hồi hộp dễ sợ.
Chị Ngàn xếp mấy cuốn sách lại, gật gù:
– Ừ, để chị xem thử. Nếu hay, chị mượn em thêm những cuốn khác.
Khải hào phóng:
– Để mai mốt em đem qua. Loại sách này nhà em nhiều lắm. Chất đầy cả một tủ.
Vừa khoe, Khải vừa liếc Nga. Khải chờ Nga có ý kiến nhưng anh thất vọng thấy Nga chẳng nói gì. Nga cứ ngồi nhìn đâu đâu. Nga chẳng quan tâm gì đến “dấu vết kẻ sát nhân” mà hình như đang nhìn ngắm cái dấu vết quỉ quái nào đó bên ngoài cửa sổ. Bất giác Khải nhìn theo ánh mắt của Nga. Nhưng Khải chẳng nhìn thấy gì cả. Bên ngoài chỉ có bầu trời mênh mông với những cụm mây trắng trôi lừ đừ. Trông phát chán. Vậy mà Nga cứ trông hoài.
Chẳng đừng được, Khải sốt ruột lên tiếng:
– Nga có thích đọc mấy cuốn sách này không ?
Câu hỏi của Khải làm Nga giật mình. Nó quay vào:
– Anh hỏi gì Nga vậy ?
Khỉ chỉ tay vào mấy cuốn sách trên bàn:
– Sách của Agatha Christie nè. Nga thích không ? Người ta quay thành phim rồi đó.
Nga cắn môi. Chẳng lẽ Nga nói là mình không thích truyện trinh thám. Ngập ngừng một lát, thay vì trả lời câu hỏi của Khải, Nga hỏi lại:
– Anh có cuốn Nô tì Isaura không ?
Khải liếm môi:
– Nô tì Isaura hả ? Tôi … không có. Tôi định ít hôm nữa mới mua.
Nga nheo mắt:
– Thế cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết, anh có không ?
– Những con chim ẩn mình chờ chết hả ? – Khải bối rối đáp – Tôi cũng không có. Nhưng có cuốn… Tận cùng là cái chết. Đằng nào cũng “chết” vậy. Cuốn này hay lắm !
Nga bật cười:
– Anh đúng là người ưa khôi hài. Nga hỏi cuốn này, anh lại quảng cáo cuốn kia.
Câu nói của Nga khiến Khải đỏ mặt. Khải loay hoay chưa biết nói sao thì chị Ngàn đã kịp thời “cứu bồ”. Chị nạt Nga:
– Em thật buồn cười. Em làm như nhà Khải là cái thư viện vậy, hỏi cuốn nào là có cuốn đó ngay.
Nga chớp mắt:
– Thì em chỉ hỏi vậy thôi…
Đang nói, Nga chợt kêu lên:
– Chết rồi ! Em phải lại nhà bạn ngay bây giờ. Trễ hẹn gần nửa tiếng rồi.
Rồi đứng lên, Nga quay sang Khải:
– Anh Khải ngồi chơi với chị Ngàn nghen ! Nga phải đi bây giờ !
Khải gật đầu:
– Ừ, có việc thì Nga cứ đi. Tôi ngồi chơi, lát về.
Khải nói mà mặt mày buồn thiu.
Thấy vậy, chị Ngàn tìm cách an ủi Khải. Chị nói:
– Mấy băng nhạc hôm trước em cho mượn, nghe hay ghê !
Lời khen của chị Ngàn kịp thời giúp Khải lấy lại tinh thần. Và anh chợt nhớ tới “phương án tấn công từ xa” của mình. Suýt chút nữa mình đã để cho những tình cảm mềm yếu làm hỏng cả kế hoạch, Khải tự trách, buồn Nga làm gì, trong thời điểm này thì thái độ của Nga hẳn như thế thôi. Trước mắt là phải chinh phục chị Ngàn, rồi tới Ngoạn, rồi tới ông bố suốt ngày đi vắng, cuối cùng rồi mới tới Nga. Vậy mà khi nãy mình quên béng đi mất, ngốc thật !
Sau khi tự “đả thông” cho mình, Khải quay sang trò chuyện với chị Ngàn một cách vui vẻ và thoải mái như thể anh vừa được Nga ban cho một ánh mắt âu yếm trước khi đi ra khỏi nhà vậy.
Hôm đó, Nga ở chơi nhà Hạnh gần suốt cả buổi chiều.
Và cũng trong suốt cả buổi chiều hôm đó, nó quên béng mất Khải. Chỉ khi về đến nhà, đụng độ với chị Ngàn, Nga mới nhớ tới “vị khách không mời mà đến… hoài” đó.
Nga vừa ló mặt vào nhà, chị Ngàn đã trách liền:
– Chị đã nói bao nhiêu lần mà em chẳng bỏ cách cư xử thiếu tế nhị của mình !
Chỉ nghe thoáng qua lời nhấm nhẳng của chị Ngàn, Nga biết ngay chị đang nói đến Khải. Nga bực mình hỏi lại:
– Em làm gì mà chị bảo là thiếu tế nhị ? Em có việc thì em phải đi chứ !
Chị Ngàn khịt mũi:
– Chị không nói đến chuyện em đi tới nhà bạn. Chị muốn nói về mấy cuốn sách kìa !
Nga ngơ ngác:
– Mấy cuốn sách nào ?
Chị Ngàn nhăn mặt:
– Em đừng làm bộ ! Mấy cuốn sách Khải đem cho mượn chứ mấy cuốn sách nào !
– Mấy cuốn sách đó thì có liên quan gì đến em ?
– Sao lại không liên can ? – Chị Ngàn hừ giọng – Khải đem mấy cuốn sách đó đến là để cho em mượn. Người ta đã có lòng như vậy mà em lại chê õng chê eo.
– Em chê hồi nào ?
– Không chê thì cũng như chê. Sách của người ta đem tới, em không thèm liếc mắt đến một cái, lại còn đi hỏi đâu đâu, nào là Nô tì Isaura, nào là Những con chim ẩn mình chờ chết. Em làm như sách của Khải là đồ bỏ đi vậy.
Nga chép miệng:
– Chị chỉ nói oan cho em. Em không nói đó là đồ bỏ đi. Nhưng em không thích. Em không thích truyện trinh thám.
Chị Ngàn nhún vai:
– Em không thích là quyền của em. Nhưng ít ra em cũng đừng làm người ta buồn lòng.
Thấy chị Ngàn khăng khăng kết tội mình, Nga không cãi nữa. Bao giờ cũng vậy, hễ chị Ngàn tỏ ý giận dỗi, Nga đều làm thinh.
Ngoạn nãy giờ ngồi thu chân trên ghế xem Nga và chị Ngàn cãi nhau. Hồi chiều Ngoạn đi chơi nên nó không biết đầu đuôi sự việc như thế nào. Nhưng nghe hai người chị nói qua nói lại một hồi, Ngoạn cũng lờ mờ đoán ra mọi chuyện.
Quỳnh lại làm Nga kinh ngạc.
Sáng nay, vừa vào lớp, Quỳnh lấy trong cặp ra một cuốn sách đưa cho Nga:
– Nga đọc cuốn này không ?
Cuốn sách được bọc trong một tờ giấy báo nên Nga không biết đó là cuốn gì. Nó cầm lấy cuốn sách và tò mò tháo tờ giấy ra.
Khi nhìn thấy bìa sách, Nga há hốc miệng, không nói được một lời. Trên tay Nga là cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết của Collen Mc Cullough.
Cũng giống như cuộn băng nhạc tiền chiến lần trước, cuốn sách Quỳnh đưa lần này khiến Nga sửng sốt vô cùng. Lần trước thì có thể cho là ngẫu nhiên, nhưng lần này Nga không bằng lòng với cách giải thích như vậy. Ngẫu nhiên gì mà ngẫu nhiên hoài ! Hẳn là có một phép lạ nào đây ! Bằng không Quỳnh đích thị là Tôn Ngộ Không giả dạng. Quỳnh biến thành con ruồi vo ve trong nhà Nga mà Nga không biết.
Nga nhìn Quỳnh, hoang mang hỏi:
– Sao anh không cho Nga mượn cuốn nào mà lại cho mượn cuốn này ?
Quỳnh cười:
– Tại tôi đọc cuốn này, tôi thấy hay.
Quỳnh trả lời kiểu đó, Nga chẳng bắt bẻ vào đâu được. Nga ấm ức lắm. Nhưng nó chẳng nghĩ ra cách nào để dò xét nguyên nhân của sự ngẫu nhiên kỳ lạ kia.
Chợt Nga sáng mắt lên. Nó cất giọng hỏi, vẻ ranh mãnh:
– Sao anh không cho Nga mượn cuốn Tận cùng là cái chết. Cuốn đó cũng hay vậy.
Quỳnh lắc đầu:
– Tôi không có cuốn đó.
Nga lại hỏi:
– Thế cuốn Dấu vết kẻ sát nhân, anh có không ?
Quỳnh lại lắc đầu.
Nga khịt mũi:
– Cuốn Nô tì Isaura ?
Quỳnh gật đầu, giọng thản nhiên:
– Cuốn này thì tôi có. Ngày mai tôi đem cho Nga.
Nga trố mắt nhìn Quỳnh như thể nhìn một người vừa bước ra từ… đĩa bay. Nó chỉ còn có cách chép miệng kêu lên:
– Lạ ghê !
Quỳnh chớp mắt:
– Gì đâu mà lạ !
– Lạ chứ ! Làm như tất cả mọi cuốn sách Nga thích, anh đều có.
Quỳnh tặc lưỡi:
– Đó là Nga nói vậy thôi. Chứ thiếu gì cuốn Nga thích mà tôi không có.
Trưa đó, Nga đạp xe về nhà với một tâm trạng vui vẻ. Ăn cơm trưa xong, hẳn Nga sẽ chẳng đi chơi đâu. Nga sẽ dành ra suốt buổi chiều để đọc cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết. Nga đã xem phim này rồi. Nga rất thích. Nhưng sách thì Nga chưa đọc.
Chiều, Nga đang nằm đọc sách thì Khải lò dò tới.
Nga ở trong nhà, nghe thằng Ngoạn kêu toáng lên từ ngoài cổng:
– Bạn chị Ngàn tới ! Bạn chị Ngàn tới !
Thế là Nga đành phải lồm cồm ngồi dậy, bước ra.
Chị Ngàn đã ngồi ngoài phòng khách tự bao giờ. Đối diện với chị là Khải. Anh đang cầm trên tay một cuốn sách.
Thấy Nga xuất hiện, Khải liền hớn hở chìa cuốn sách về phía Nga:
– Tôi đem cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết cho Nga nè !
– Cám ơn anh ! – Nga hắng giọng – Nhưng Nga có cuốn đó rồi !
Câu trả lời của Nga như một gáo nước lạnh tạt vào ngực Khải. Anh sững sờ:
– Sao ? Nga có rồi hả ?
Nga gật đầu:
– Ừ, Nga có rồi !
Khải vẫn chưa hết bàng hoàng:
– Thật không ? Sao lẹ quá vậy ?
Thấy Khải có vẻ không tin lời mình, cả chị Ngàn cũng đưa mắt nhìn Nga nghi ngờ, Nga liền quay vào trong nhà lấy cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết đem ra.
Khải nhìn cuốn sách trên tay Nga với vẻ bối rối:
– Ở đâu Nga có vậy ?
Nga đáp, giọng thản nhiên:
– Quỳnh cho Nga mượn sáng nay.
Khải thấy tim mình thót lại. Hóa ra là thằng quỷ nhỏ. Hắn đúng là một… con quỷ, lúc nào cũng ám mình. Tướng mạo xấu xí, lúc nào cũng bẽn lẽn rụt rè, nhưng thật ra hắn chỉ làm bộ làm tịch thế thôi. Đó là cái vỏ ngoài của hắn. Nấp đằng sao lớp áo ngụy trang đó, hắn chính là một con chim ẩn mình chờ … hãm hại người khác. Mà người khác đó, khổ thay, chính là Khải. Càng nghĩ, Khải càng cay đắng. Khải thấy mình chẳng giống Sơn Tinh một tí ti ông cụ nào. Khải có vẻ là Thủy Tinh hơn. Thủy Tinh lúc nào cũng lề mề, cũng thua Sơn Tinh. Ngay cả một cuốn sách cỏn con mà Thủy Tinh cũng đem tới chậm, để Sơn Tinh tranh công mất. Thật tức ơi là tức !
Hôm đó, Khải ra về trong bẽ bàng. Anh giận Quỳnh. Anh giận Nga. Anh giận cả thiên hạ. Rồi sau khi hờn giận hết thảy mọi người, Khải quay lại giận chính mình. Đầu đuôi cũng tại mình đểnh đoảng mà ra. Và Khải quyết tâm làm lại từ đầu. Anh sẽ thực hiện một kế hoạch mới, kế hoạch anh đã ấp ủ từ lâu.
Trong khi Khải đang quay cuồng với hàng trăm ý nghĩ trên đường về thì chị Ngàn hỏi Nga:
– Em quen với Quỳnh nào vậy ?
Nga lúng túng:
– À, Quỳnh là bạn học cùng lớp với em.
Chị Ngàn nheo nheo mắt:
– Quỳnh là bạn trai hả ?
Nga ngạc nhiên:
– Sao chị lại hỏi vậy ?
Chị Ngàn khịt mũi:
– Tại tên Quỳnh giống như tên con gái. Hôm trước chị nghe Khải nhắc tới Quỳnh một lần, chị tưởng là bạn gái của em.
Nga giật thót. Nga không biết Khải nhắc tới Quỳnh trong trường hợp nào. Nó nhìn chị Ngàn, dò hỏi:
– Khải nói gì về Quỳnh vậy ?
Chị Ngàn lắc đầu:
– Khải chẳng nói gì. Hôm em đến nhà Hạnh, Khải tưởng là em đến nhà Quỳnh.
Nga nhăn mặt:
– Tưởng gì mà tưởng kỳ vậy !
Chị Ngàn dòm Nga:
– Có gì đâu mà kỳ ! Em đến nhà Quỳnh cũng được chứ sao !
Nga nhún vai:
– Tự nhiên ai lại đến nhà bạn trai !
Chị Ngàn bỗng buột miệng:
– Nếu em ngại, sao em không rủ Quỳnh về nhà chơi ?
Lời đề nghị bất thần của chị Ngàn khiến Nga không biết đối đáp như thế nào. Chưa bao giờ Nga có ý định đó. Nếu Quỳnh xuất hiện, chẳng hiểu thái độ chị Ngàn sẽ ra sao. Bộ tịch kỳ quái, cái mũi cà chua và hai vành tai ít khi chịu nằm yên của Quỳnh hẳn sẽ khiến chị Ngàn chết khiếp. Lúc đó, chẳng biết chị Ngàn sẽ nhìn Nga bằng ánh mắt như thế nào. Hẳn chị sẽ vô cùng sửng sốt khi thấy Nga thích chơi với Quỳnh hơn là với anh chàng Khải đẹp trai và lịch sự.
Thái độ lúng túng của Nga khiến chị Ngàn đâm nghi. Chị hỏi:
– Sao em suy nghĩ lâu lắc vậy ?
Nga cười gượng gạo:
– Lâu lắc gì đâu ! Có điều … em không muốn rủ Quỳnh về nhà.
Giọng điệu ngập ngừng của Nga càng khiến chị Ngàn thắc mắc:
– Sao em lại không muốn rủ Quỳnh đến chơi ? Em giới thiệu bạn của em với chị là điều bình thường, có gì mà ngại ?
Nga càng bối rối. Nó tìm cách chối quanh:
– Em có ngại gì đâu ! Em chỉ sợ là Quỳnh không chịu tới.
– Sao Quỳnh lại không chịu tới ? – Chị Ngàn trố mắt.
Nga chép miệng:
– Ừ, tính Quỳnh vậy. Quỳnh ít khi tới nhà ai.
Lý do Nga đưa ra chẳng thuyết phục được chị Ngàn. Nhưng thấy Nga không muốn dẫn Quỳnh về nhà chơi, chị cũng chẳng ép. Chị chỉ buột miệng hỏi vậy thôi, chứ trong lòng chị, cái tên Quỳnh chỉ lướt qua như gió thoảng. Chị không tin Nga lại có được một người bạn trai nào dễ thương và chu đáo hơn Khải.
Những con chim ẩn mình chờ chết là một tác phẩm hấp dẫn. Nga đọc một mạch. Chỉ trong một buổi chiều, Nga đã đọc xong cuốn sách.
Sáng hôm sau, Nga mang cuốn sách dến lớp, định trả cho Quỳnh. Nhưng Nga chưa kịp lấy ra, Quỳnh đã đưa cho Nga cuốn sách mới.
– Tôi đem cuốn sách Nô tì Isaura cho Nga nè ! – Quỳnh dịu dàng nói.
– Ôi, – Nga kêu lên – Sách ở đâu mà anh có ngay vậy ?
Quỳnh khịt mũi:
– Sách của tôi chứ đâu.
– Sách có sẵn ở nhà hả ?
– Ừ.
Nga cầm cuốn sách săm soi một hồi rồi lắc đầu:
– Anh nói dối. Sách này anh mới mua. Cả cuốn hôm qua cũng vậy.
Quỳnh cắn môi:
– Sách ở nhà mà !
Nga liếc Quỳnh:
– Anh làm như Nga là con nít. Sách ở nhà mà mới tinh vậy ?
Quỳnh chép miệng:
– Tại tôi giữ kỹ. Đọc xong là tôi cất vào tủ liền.
Nga “hứ” một tiếng:
– Anh lại phịa rồi. Sách còn những trang dính vào nhau, chưa hề rọc, vậy mà anh bảo đã đọc xong.
Lần này, lời “tố cáo” của Nga khiến Quỳnh im bặt. Những chứng cớ rành rành làm anh không chối cãi vào đâu được.
Thấy Quỳnh đỏ mặt ngồi im, Nga gặng hỏi:
– Sách anh mới mua phải không ?
Quỳnh bối rối gật đầu, mũi đỏ ửng.
– Anh mua chi vậy ? – Nga lại “truy”.
Quỳnh đáp một cách khó khăn:
– Mua … mua … để Nga đọc.
– Mua cho Nga đọc ? – Nga hắng giọng – Anh thật là điên !
Nói xong, Nga mở cặp lấy cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết ra đưa cho Quỳnh, khẽ giọng nói:
– Nga trả anh cuốn sách hôm qua nè. Cảm ơn anh lắm lắm. Nhưng lần sau anh đừng mua sách cho Nga mượn nữa. Tốn tiền lắm. Hôm trước, vụ cuộn băng nhạc, Nga đã nói anh rồi mà anh chẳng chịu nghe.
Quỳnh chẳng chịu cầm cuốn sách Nga đưa. Anh chớp mắt:
– Nga giữ cuốn sách đi. Tôi mua tặng Nga đó.
Mặc cho Quỳnh nài nỉ, Nga cứ dúi cuốn sách vào tay anh, giọng quả quyết:
– Nga không lấy đâu. Anh cầm về đi.
Thái độ quyết liệt của Nga làm Quỳnh cảm thấy buồn tủi. Anh nuốt nước bọt:
– Bộ Nga không thèm lấy mấy cuốn sách của tôi hả ?
Nga cười:
– Anh đừng có nói vậy. Không phải là Nga không thèm lấy. Nhưng nếu Nga lấy, mai mốt anh lại tiếp tục mua sách tặng Nga nữa cho mà coi !
Lời giải thích của Nga giúp Quỳnh yên tâm trở lại. Anh vội vàng nói:
– Tôi hứa sẽ không tặng sách cho Nga nữa đâu !
Nga dòm Quỳnh lom lom:
– Thật không ?
– Thật.
Nga liền cầm lên hai cuốn sách, mỉm cười:
– Thật thì Nga nhận hai cuốn sách này. Kẻo anh lại nghĩ Nga không thèm lấy.
Quỳnh cũng cười:
– Tôi không nghĩ vậy nữa đâu.
Đột nhiên, không hiểu nghĩ sao, Nga đưa cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết lại cho Quỳnh:
– Chiều nay, Nga sẽ đọc cuốn Nô tì Isaura . Còn cuốn này thì anh cầm về đi !
Quỳnh tái mặt:
– Tôi cầm về làm gì ? Sao khi nãy Nga bảo là Nga nhận rồi mà !
Nga nheo nheo mắt, vẻ nghịch ngợm:
– Thì Nga nhận. Nhưng cuốn này Nga đọc xong rồi.
Quỳnh ngơ ngác:
– Đọc xong rồi thì Nga giữ chứ ?
– Thì Nga giữ. Nhưng cuốn này chưa đóng gáy da, chưa có mạ chữ vàng.
Nói xong, Nga cười khúc khích.
Còn Quỳnh thì thở phào:
– Vậy mà Nga làm tôi hết hồn.
Nga nhăn mũi:
– Ai bảo anh khoe anh có nghề đóng sách chi !
Quỳnh không nói gì. Anh lặng lẽ nhét cuốn sách vào trong cặp.
– Anh nhớ đóng thật đẹp nghen ?
– Ừ, thật đẹp.
Ba ngày sau, Quỳnh hớn hở đem cuốn sách đến cho Nga:
– Cuốn sách của Nga nè.
Nga cầm lấy cuốn sách, reo lên:
– Ôi, đẹp quá !
Nga ngắm nghía cuốn sách với vẻ thích thú không giấu giếm. Cuốn sách trên tay Nga bây giờ đã được đóng gáy da, bìa bọc xi-mi-li màu huyết dụ với những hàng chữ mạ vàng óng ánh. Ngoài dòng chữ mạ tên tác giả và tác phẩm, Quỳnh còn mạ thêm tên Nga vào bìa sách, ở bên dưới. Nga thích lắm. Nhưng nó làm bộ thắc mắc:
– Anh khắc thêm tên Nga vào đây chi vậy ?
Quỳnh tặc lưỡi:
– Khắc chơi vậy thôi.
– Khắc để chơi thôi hả ?
Quỳnh gãi đầu, ấp úng:
– Với lại, cũng để… kỷ niệm.
– Để kỷ niệm sao anh không khắc tên anh vào đây mà lại khắc tên Nga ?
Hỏi xong, Nga bỗng đỏ bừng mặt. Nga định bắt bẻ để ghẹo Quỳnh chơi, không ngờ buột miệng xong, Nga chợt nhận thấy câu nói của mình thật… kỳ. Nghe nó cứ sao sao ấy !
Không để cho Quỳnh kịp trả lời, Nga vội vàng đánh trống lảng:
– Mỗi ngày anh đóng được nhiều sách không ?
Quỳnh ngập ngừng:
– À… à… nhiều. Nhưng cũng không nhiều lắm.
– Người ta đem sách đến cho anh hả ?
– Ừ, người ta đem đến.
– Anh đóng một cuốn sách như vậy lấy bao nhiêu tiền ?
Thấy Nga bắt đầu hỏi sâu vào nghề đóng sách, Quỳnh đâm ra chột dạ. Thực ra, Quỳnh chẳng làm nghề đóng sách bao giờ. Anh có đi làm thêm thật, nhưng không phải là đóng sách. Hôm trước, Nga hỏi đột ngột, Quỳnh đành bịa ra nghề đóng sách để trả lời lấp liếm cho qua vậy thôi. Không ngờ Nga tưởng thật, đưa cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết kêu anh đóng. Mai mốt, hẳn anh lại phải đóng tiếp cuốn Nô tì Isaura cho Nga nữa.
Nhưng Nga nhờ đóng sách thì Quỳnh không ngại. Anh đem tới những tiệm đóng sách “thứ thiệt” thuê người ta đóng. Rồi cầm tới cho Nga. Chẳng làm sao Nga biết được những khúc mắc của anh. Nhưng hôm nay, Nga cắc cớ hỏi tới hỏi lui về nghề đóng sách, Quỳnh đâm ngán. Nga hỏi kỹ về giá cả, Quỳnh càng quýnh. Anh đáp lấp lửng:
– Cũng tùy cuốn.
Nga chìa cuốn sách trên tay ra:
– Như cuốn này thì bao nhiêu ?
Quỳnh mau mắn:
– Như cuốn này thì năm ngàn.
Đó là số tiền Quỳnh đã thuê đóng cuốn sách.
– Mỏng hơn thì bao nhiêu ? – Nga vẫn vô tình tiếp tục “làm khổ” Quỳnh.
Còn Quỳnh thì có cảm giác như đang ngồi trên ổ kiến lửa. Anh than thầm trong bụng “Có trời thì mới biết mỏng hơn là bao nhiêu, còn mình làm sao biết được !”. Tuy vậy, Quỳnh không thể không trả lời. Anh đành phải nói mò:
– Mỏng hơn hả ? Mỏng hơn thì khoảng hai, ba ngàn.
Quỳnh đáp, và nghe mồ hôi rịn ướt từng chân tóc. Nhưng Nga vẫn không chịu chuyển đề tài. Nó có vẻ quan tâm đặc biệt về “vấn đề” giá cả:
– Thế nếu không in chữ mạ vàng thì bao nhiêu ?
– Không in chữ mạ vàng hả ? – Quỳnh khẽ hắng giọng để trấn áp nỗi bối rối – Không in chữ mạ vàng thì khoảng một ngàn.
Nga gật gù:
– Thế nếu…
Nga không biết là Quỳnh sắp sửa xỉu đến nơi. Nó cứ hỏi tới. Còn Quỳnh thì đang chờ cho Nga hỏi dứt câu để… ngã lăn ra bất tỉnh. May mà Hạnh can thiệp kịp thời.
Từ nãy đến giờ, Hạnh ngồi bên cạnh, im lặng chép lại bài học hôm qua, lúc Hạnh nghỉ. Đúng vào lúc Quỳnh chuẩn bị hôn mê trước đòn tra tấn của Nga thì Hạnh cũng vừa chép xong. Nó quay sang bên và bất chợt trông thấy cuốn sách trên tay Nga.
Hạnh liền chồm qua, mắt sáng lên:
– Cuốn sách gì đẹp vậy Nga ?
Thế là Nga quên bẵng mất câu hỏi dang dở của mình. Nó quay sang Hạnh:
– Cuốn Những con chim ẩn mình chờ chết đó.
Hạnh mân mê cái bìa xi-mi-li, trầm trồ:
– Đẹp quá hén ! Nga đóng cuốn này ở đâu vậy ?
Nga liếc Quỳnh, mỉm cười:
– Quỳnh đóng giùm Nga đó.
Hạnh tròn mắt nhìn Quỳnh:
– Ủa, Quỳnh cũng biết đóng sách nữa hả ?
Quỳnh chưa kịp đáp, Nga đã vọt miệng:
– Sao lại không biết ! Nhà Quỳnh là tiệm đóng sách mà !
Hạnh chép miệng, xuýt xoa:
– Vậy mà trước nay mình đâu có biết. Mình tưởng Quỳnh chỉ có nghề đóng… bàn thôi chứ !
Nghe Hạnh nhắc đến chuyện cũ, Quỳnh bỗng giật mình. Hạnh chỉ nói chuyện đóng bàn thôi, nhưng Quỳnh chợt liên tưởng đến vụ “cái đuôi” hôm nào. Bởi vụ “cái đuôi” xảy ra đúng vào hôm Quỳnh đem búa đinh đến đóng lại số bàn ghế hư hỏng trong lớp.
Hạnh không để ý đến vẻ ngượng ngập của Quỳnh. Nó bô bô:
– Vậy hôm nào Hạnh đưa sách nhờ Quỳnh đóng giùm nghen !
– Ờ, ờ…
Quỳnh ậm ừ.
Nga liếc Hạnh:
– Đóng trả tiền đàng hoàng chứ không có đóng giùm đâu nghen !
Hạnh cười:
– Ừ thì trả tiền.
Nga liến thoắng:
– Quỳnh đóng rẻ rề à. Đóng thường thường, không mạ chữ vàng, có ngàn đồng một cuốn hà.
Hạnh tươi tỉnh:
– Ừ, Hạnh chỉ đóng thường thường thôi.
Rồi Hạnh ngó Quỳnh:
– Mai mốt Quỳnh đóng giùm Hạnh nghen ? Hạnh đóng chừng chục cuốn thôi.
Quỳnh thở dài:
– Ừ, mai mốt Hạnh cứ đem đến.
Hạnh nheo mắt:
– Đem đến đây hay đem đến nhà ? Nếu đem đến nhà, Quỳnh phải cho biết địa chỉ chứ.
– Thôi, thôi, đem đến lớp đi ! – Quỳnh hốt hoảng lắc đầu – Đem đến nhà làm chi cho… xa.
Quỳnh sợ Hạnh đến nhà sẽ phát hiện ra sự “gian dối” của mình. Và anh thở phào khi thấy Hạnh vui vẻ gật đầu:
– Ừ thôi, đem đến lớp cũng được !
Trong khi Nga và Hạnh hào hứng về chuyện mấy cuốn sách thì Quỳnh ngồi lặng lẽ nơi góc bàn, đầu óc loay hoay đoán xem giá tiền đóng một cuốn sách “thường thường” thật ra là bao nhiêu và trong những ngày sắp tới anh phải để dành bao nhiêu tiền mới có thể đóng cả chục cuốn sách cho Hạnh.
Sự “xích lại” giữa Nga và Quỳnh trong thời gian gần đây không lọt qua khỏi cặp mắt tinh quái của Luận.
Vụ “cái đuôi” hôm nào khiến Luận sướng mê tơi. Nhưng niềm sung sướng đó không kéo dài được bao lâu. Luận đã bỏ ra nhiều ngày liền để sáng tác những câu vè độc địa, chỉ chờ có cơ hội là rêu rao lên giữa đám đông để chọc Nga và Quỳnh.
Nhưng Nga và Quỳnh hễ thấy mặt Luận là vội tránh xa. Không những tránh xa Luận, hai đứa còn tránh xa nhau. Cùng một bàn, nhưng Nga và Quỳnh ngồi

Đến trang:

 

BÌNH LUẬN
BẠN ĐÃ XEM CHƯA
Chuyện F.A kinh niên và có vợ như nào

Thể Loại: Truyện hay

Mình xin giới thiệu với các thím, mình tên T. Mình hay lượn lờ ở quanh đây thôi nên chưa bao giờ gọi là viết truyện, chỉ cmt cho...

Sống chung với gái

Thể Loại: Truyện hay

Mà thôi thì e kể cho mấy thím tí, gạch đá nhiều quá là e k review nữa đâu. Lúc chiều thì e có hỏi mấy đứa quen biết nhỏ ở dưới n...

Người mẹ "điên"

Thể Loại: Truyện hay

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần...

Em Đã Bỏ Nghề Làm Nông Nghiệp Như Thế Nào

Thể Loại: Truyện hay

“Kể cái chuyện này ra bác nào đọc thì đọc đến cuối nha, em hứa là viết ngắn ngọn, súc tích, không lâm li bi đát, không chém gió la...

GAME HAY NÊN CHƠI
TÌM KIẾM TRONG TRANG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Hỗ Trợ Email: sm4u.hotro@gmail.com
Phát triển bởi: Văn Thành
Online: 1
Visit: 3
Copyright © 2015 sm4u.mobie.in

Ring ring