iWin 472 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Game Bài đẳng cấp đã được chứng minh hỗ trợ mọi dòng máy, cộng đồng đông vui, cực khủng....
Thế giới truyện Mobi
WAP GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Sử dụng 0pera Mini hoặc Uc Browser để việc load trang được nhanh hơn.
GAME ONLINE HOT NHẤT
Khi nạp thẻ, card chơi game sử dụng các phiên bản gốc dưới đây để tránh mất tiền
* Bắn Súng Mobi Army 238
* Khí Phách Anh Hùng 160
* Game Nông Trại Avatar 245
* goPet 133 - Đấu Pet Hấp Dẫn
* Làng Xì Tin 120 - Mạng Xã Hội Cá Tính
TÌM KIẾM TRONG TRANG
TÌM VÀ TẢI NHẠC

Nội Dung:

mà mẹ để trong balo cho.. Tắt điện đi ngủ..

Một tiếng trôi qua, ngủ không được mà mắt cứ thao láo.. Phần vì chân bị cước vì rét cứ ngứa và đau, co cứng vào.. Quấn chăn bằng áo len rồi cũng không hết khó chịu. Sợ thật. Điều này thấy nó hối hận vì không đến nhà em. Dù có ngại cắn rứt lương tâm vì có lỗi với em nhưng vì rét nó vẫn muốn sang. Nghĩ vậy thôi chứ, thách ai dám đi đêm HN vào giữa tháng 11 luôn @@.
Nằm chút nữa vì mệt nên nó cũng ngủ được 3h sáng. Sang ngày mới rồi mà nó vẫn hiện hữu một nỗi buồn không tên..
Sáng đầu tuần vào mùa đông của HN luôn mang cho con người ta một cảm giác lạnh lẽo nhưng cũng thanh thoát nhẹ nhàng.. Nó bị đánh thức bởi tiếng giao hàng ngô nướng của ai đó.. Cũng thoảng thoảng đâu đây cái mùi thơm thơm khét khét, quen thuộc khi cùng nội quây quanh bếp lửa nướng ngô.. Nhớ mãi ngày đó đông rét mướt, cảm giác ùa về.. Nhớ gia đình.. Cũng dễ hiểu thôi khi đêm qua nó đã hụt hẫng thế nào.. Trời bên ngoài tối om nhưng đồng hồ phản bác lại bức tranh không màu đó bằng 7h.. Lật đật dậy VSCN để đi học.. Cái buốt khủng khiếp khiến người nó tê cứng khi chạm phải dòng nước lạnh.. Còn rát nữa, hình như bị nẻ rồi.. Gió đông HN thường khô mà.. Tỉnh táo thêm chút nó đóng một đống quần áo đủ để ra ngoài, người trông to lên nhiều.. Đến bàn chân nay biết ý cũng đi đôi tất thẳng vô.. Hên là thủng dưới đáy nên chẳng ai biết cả..
Lóc cóc chiếc xe đạp trên phố sáng HN vào đông.. Trời xám xịt, tối, gió mùa về tạt vào nó rét buốt.. Đôi găng tay của em cũng không giúp tay nó khá hơn là bao.. Chỉ thấy chút hơi ấm của những hàng quà sáng là đỡ, học sinh đông vì ngày mới đầu tuần đi học.. Đứa nào cũng mũ len, khăn quàng, bịp tai.. Khiến nó hơi tủi thân.. vì từ bé chưa bao giờ sở hữu những đồ vật xa xỉa như thế.. Họa chăng chỉ là đôi bít tất cũ của bố thôi.. Cảm nhận cái vẻ lạnh lùng nghiêm nghị này của mùa đông HN khi băng qua phố phường, khiến nó tê tái một chút vì chẳng thể quên hình ảnh tay trong tay của nhỏ P.Anh với anh chàng người yêu của nhỏ.. Một chiếc lá còn xót lại trên những cành cây trơ trụi rớt xuống làm cho cảnh vật hoang vu đi nhiều so với HN lúc hè.. Hajzz.. nhỏ P.Anh có vẻ ảnh hưởng đến nó nhiều so với những gì nó tưởng tượng.. Loanh quanh lúc cũng đến cổng trường quen thuộc.. Dắt chiếc xe đạp vào bãi đỗ chợt nhìn thấy một vài đôi đang lắm tay nhau đi qua hành lang trước cửa lớp.. Nó chợt nhớ và muốn tìm hơi ấm bàn tay khi ở bên em.. Từ qua đến giờ không gặp rồi còn gì.. Có mới lới cũ, cũ rồi lại chán mới.. Cứ như một vòng tuần hoàn của em và nhỏ P.Anh quay quanh nó vậy.. Ngồi trong lớp rồi mà nó vẫn nghệt ra tưởng tượng.. So sánh.. Sắc “đẹp “thì em không bằng nhỏ..” xinh” em lại xinh hơn.. Có vẻ nhỏ P.Anh mang điều gì đó già dặn hơn tuổi thì phải.. Tính cách thì dĩ nhiên em hay hơn nhỏ rồi.. Hồn nhiên, ngây thơ.. Kiên quyết, nhỏ thì chỉ 1 từ thôi.. Lạnh. Nói thì nói vậy chứ, tính em và nhỏ nó vẫn chẳng thể hiểu hết được.. Nhất là em, nhiều lúc như bị đa nhân cách vậy.. Còn về cách ăn mặc thì em cá tính hơn nhỏ P.Anh vì em là chủ shop quần áo mà.. Nhưng nhỏ P.Anh cũng chẳng kém cạnh gì bởi những bộ đồ nhỏ mặc luôn quyến rũ cộng thêm quí phái.. Loạn đầu vì kiểu so sánh kì lạ này.. Hết mọi thứ rồi, cái đầu của nó lại sang “tóc”.. Ừ thì cả hai đều có kiểu tóc chẳng hợp tính nó tẹo nào.. Nhỏ P.Anh tóc dài đẹp.. Nhưng nhuộm, tóc em tuy không nhuộm nhưng lại ngắn kiểu Vic gì đó mà em nói.. Thở dài một cái, nghĩ vậy mọi chuyện cũng chẳng khá hơn chút nào.. Chẳng đi đến đâu.. Phải nhanh tiễn cái cảm xúc khó chịu kia đi thôi.. Bứt rứt lắm nhưng nó cũng phải hiểu rằng, người đẹp thì phải yêu người đẹp chứ.. Nhỏ đẹp như vậy chẳng nhẽ lại yêu một thằng xấu xí quê mùa như nó chắc.. Nghĩ đến đây lại thấy kì lạ.. Em cũng đẹp cơ mà.. Dù biết câu trả lời rồi nhưng nó lại quên.. Tại sao em lại yêu nó nhỉ?.. Chợt, lại nghĩ đến nhỏ Chi.. Lâu lắm rồi không thấy nhỏ.. Rất lâu, kiểu nhỏ Chi tách ra khỏi nhóm em luôn rồi ý.. Có lần hỏi qua loa thì em nói, nhỏ Chi thích học lắm nên không rủ đi chơi được.. Vì ngành nhỏ theo học rất bận bịu đòi hỏi sự tư duy cao.. Với nhỏ Chi thì không thể được nên chỉ có chăm chỉ thui.. Đó, nó cũng không hỏi nữa vì sợ em hiểu lầm.. Ngửa đầu ra sau một cách tự nhiên như chẳng có ai trong lớp.. Hồn nó như treo ngược cành cây vì nãy giờ chẳng để ý gì..toàn tự do theo đuổi ý nghĩ về gái.. Phải “Gái” Sắp thi rồi mà còn như thế này thì học hành gì nữa..? Nhủ ngay từ đầu là lên đi học thôi.. Thế mà cái tính hám gái từ nhỏ chẳng bỏ được.. Nhớ ngày mới lên HN đã biết tia rồi.. Khổ, kết luận từ lúc mới lên là ” HN toàn gái xinh.! ” Tưởng sướng lắm ai dè dính vào mệt người.. Giá như nó không vào phòng trọ cùng anh Cương, giá như nó không gặp chị, giá như nó không gặp nhỏ Chi.. Mọi chuyện sẽ khác.. Lại cúi đầu xuống, đập đập vài cái cho tỉnh.. Bỗng một cảm giác lạnh sống lưng đến.. vì cả lớp tự nhiên im bặt..
Chap 78
Trước khi nó kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì thấy tất cả mọi người đang nhìn nó, đến cả ông thầy cũng nhìn nó với vẻ mặt khó chịu và hài hước.. Đối lập hoàn toàn luôn.. Thằng Tuấn bên cạnh thì khục khặc cười như được mùa.. Mặt nó thộn ra..
_Cậu chơi được thật chứ, cậu Minh..?- Ông này chẳng biết người miền nào mà xưng hô rất lạ toàn là Tôi-cậu thôi.. Nhưng vấn đề bây giờ là sao.. Nó chẳng hiểu gì hết.. Tất cả những việc nó biết là do thằng Tuấn kể lại..

Lúc nó còn đang mải mê với dòng suy nghĩ vớ vẩn thì ông thầy thông báo.. Nguyên văn..
_ Còn một ngày nữa là 20-11 với tư cách là sinh viên của trường.. Tôi đề nghị lớp ta sẽ tổ chức một vở kịch hoặc tiểu phẩm và một tiết mục văn nghệ về tình cảm sinh viên, giữa thầy và trò.. Tuỳ các cô cậu chọn việc này không bắt buộc lắm về chủ đề.. Nhưng không được đi quá xa dẫn đến những bài hát lố lăng phản cảm.. Tất nhiên tiết mục này sẽ là cây nhà lá vườn do thành viên lớp ta tổ chức, vậy nên tôi giao nhiệm vụ này cho cậu trưởng lớp chủ trì tiết mục và sẵn hỏi ai có khả năng chơi nhạc cụ, loại nào cũng được nhưng nhất là ghitar..?- Tiếng ông thầy vừa dứt thì tiếng xì xầm cũng nổi lên từ đám sinh viên lớp nó.. Duy chỉ có một thằng không chú ý là nó không biết gì mà thôi.. Đành là vậy nhưng có đứa đã lén chơi nó một vố.. Một vài cánh tay giơ lên kèm theo tiếng hét của thằng khốn kiếp Tuấn..
_ Thầy ơi cậu này nè thầy.. Cậu ý chơi guitar hay kinh điển luôn.. Hehe..
Liền sau đó là mọi người biết rồi.. Cả lớp chú ý đến nó và ông thầy hỏi một câu.. Điều này khiến nó rất ngại vì lúc nào cũng chui rúc xuống bàn cuối vì chẳng muốn ảnh hưởng đến ai.. Chắc hẳn cũng có đứa không biết nó là ai dù học lâu rồi.. Câu hỏi của thầy khiến nó bối rối cùng cực và những đôi mắt tò mò kia vẫn dí vào nó..
_ Dạ em cũng biết đôi chút…
_ Ôi chú cứ khiêm tốn thế bao giờ khá lên được..- mặc kệ ánh mắt muốn ăn thịt người của nó về thằng Tuấn, thằng mất dạy này lại oang oang..
_ Cậu ấy giấu nghề đấy thầy, đánh như nghệ sĩ đó thầy ơi.. Hehe..- Cũng phải một lúc tiếng xì xầm nổ ra tiếp..
_Biết chơi thì nhận đại cho rồi.. Bày đặt..
_Thằng này là thằng nào nhỉ, tao mới thấy lần đầu..
_Ui.. Hi, nhìn baby thế kia..
Phớt lờ những câu bình luận kiểu miệng vịt của dân VN, nó đợi một câu phán của ông thầy như một kiểu tuyên án.. Thật sự thì nó cũng không dám chống đối, chỉ vì ngại thôi..
_Tôi nghĩ đây là cơ hội cho chúng ta thế hiện mình.. Nếu biết thì cậu nên đi.. Và cá nhân tôi thì thấy cậu chơi sẽ hay đấy vì vẻ bề ngoài cậu rất giống với mấy tay nghệ sĩ thực thụ.. Cắt tóc đi nhé cậu trai..- Thế là xong.. Nhà giáo VN.. Thảm họa rồi, đứng trước ngàn sinh viên thì không biết đủ dũng khí để đàn không nữa.. Thằng ôn Tuấn thì sướng quá hay sao cứ đập vào bàn cười sằng sặc.. Nó bóp cổ thằng Tuấn lắc qua lắc lại vài cái..
_ Thằng mồm thối.. Mày chết với ông..
_ Ặc… Ặc.. Anh Minh…thật là….anh minh.. Anh Minh.. Ặc.. tha em..@@..
Thả thằng cu ra, thằng Tuấn cười.. hề hề rồi lại chăm chú với mấy trò nghịch của nó.. Chán thiệt.. Để ý thấy một vài mẹ nở trong đó có nhỏ Linh dáng đẹp đang nhìn nó tủm tỉm cười.. Ôi trời ơi.. Chưa làm gì nghĩ đã bủn rủn rồi.. Tất cả là tại thằng Tuấn.. Điên không chịu được..
Cuối giờ một anh có vẻ già dặn, chững chạc.. Xuống bắt tay nó làm quen..
_Chào Minh..! Anh là Quân lớp trưởng..
_Vâng, chào anh..!
_À.. Ừ, em cũng nghe thầy nói rồi nhỉ..?
_Dạ rồi.
_Vậy có gì khi nào đội tập anh gọi nhé, anh tính chỉ một đàn một hát thôi.. Cho con bé Linh hát..
_ Dạ được rồi..
_Ừ thế khi nào chọn được bài anh nói.. Em cho anh cái số để tiện liên lạc..
_Dạ đây… Mà Linh nào hát hả anh?
_Con bé thấp thấp mà xinh xinh đó.. Được nhẻ.. Hêhê.. Giọng nó hay..
Nghe anh Quân tả thì chắc không phải nhỏ dáng đẹp mà là nhỏ Linh kia.. Cơ mà hỏi cho biết thôi chứ ai cũng chẳng quan trọng.. Quan trọng bây giờ là phải tìm cách giữ được bình tĩnh trước đám đông.. Khó nghĩ thật..
_Dạ được rồi, có gì anh chỉ cần nhắn bài hát em tập beat được rồi.. Khỏi cần hát, khi nào xong ghép vào một lần là được…
_ Rồi Ok.. Anh về trước.
_Vâng.
Đạp xe về mà lòng lo lắng, chưa bao giờ nó nghĩ tình huống này sẽ xảy ra.. Nhỡ có làm sao thì bị cười thối mũi.. Tự nhiên dính vô cái chuyện vớ vẩn này.. Tuấn ơi là Tuấn.. Chán không chịu nổi.. Chuyện này nó cũng phải giấu em thôi.. Không thì chắc chết vì ngại mất..
Ngày nhà giáo Viện Nam cũng cận kề.. Nỗi lo của nó càng ngày càng lớn hơn thà rằng nếu em để ý thì cũng bớt lo.. Đằng này em chẳng thèm nhắn tin hay gọi điện kể từ tối hôm gặp nhỏ P.Anh. Vậy nên niềm khó chịu nhân đôi.. Chắc giận nó, nó cũng bực chả thèm gọi hay nhắn tin cho em.. Tính em trẻ con , nó cũng trẻ con.. Thành ra hai đứa cứng đầu.. Làm việc mà nó rất căng thẳng lầm lì chẳng nói chuyện với ai cả.. Bao thứ rắc rối lo toan như muốn nổ đầu ra vậy.. Còn bài nhạc anh Quân đưa cũng chưa tập hết, xót đoạn cuối nữa.. Rồi hết tiền.. Khó khăn trồng chất khó khăn..

Sau một buổi chiều làm việc mệt mỏi rét mướt, nó ngả người trên chiếc giường cũ kẽo kẹt của căn phòng trọ lạnh lẽo cô đơn.. Bụng đói cũng chẳng dám ăn.. Tiền chỉ đủ vài ngày nữa thôi.. Tiết kiệm vậy.. Muốn ngủ cho quên cơn đói mà không thể ngủ được.. Cứ ùng ục lên.. Nhớ em, cần em mà cứ ngại không dám gọi.. Miên man miên man.. Đung đưa cái chân với đôi bít tất thủng xuống đất, vắt tay lên trán nghĩ ngợi.. Mà.. Đói quá.. =.=.. Chẳng nghĩ nổi.. Bỗng chiếc cửa phòng nó hé mở.. Gió bên ngoài lùa vào tê tái.. Giật mình lồm cồm bò dậy.. Ngước lên thì thấy em.. Hình ảnh quen thuộc, tay xách bọc đồ ăn.. Nay em mặc rất đơn giản nhưng đẹp lạ kì.. Một chiếc quần jean và một chiếc áo khoác bông to tướng.. Đầu trần, ngọn tóc ngắn phát phơ về phía trước.. Em bước vào một cách tự nhiên.. Ánh mắt lạnh lùng nhưng không nhìn nó, đặt phịch bọc đồ ăn xuống bàn.. Em bắt đầu quay sang phía nó.. Nó lúc này thộn mặt vì đang đói mờ mắt chỉ nhìn vào bọc đồ ăn mà nuốt nước bọt.. Em lườm nó sắc như dao cạo rồi tiến đến đấm liên tiếp vào ngực nó.. Đấm kiểu hết sức chứ không phải đánh yêu gì đâu.. Muốn lủng ngực luôn nhưng chỉ im, chắc em rất giận..@@..
_Đánh nữa chết đó..
_ Cho chết luôn đi..! Sống chỉ làm khổ con gái nhà người ta..
_Vậy đánh tiếp đi.
_ Thui.. Đánh tiếp chết đó..- Em bắt trước nó.. Mặt vẫn giận dỗi nhưng tay thì xoa xoa..
_ Đau không?
_Có..
_Nhớ em không?
_Rất..
_Anh sao vậy?
_Nhớ em..
_Không phải.. Cách anh nói chuyện khác.. Anh chán em rồi à?
_Không.. Anh xin lỗi, anh đang chán anh..
_Tại sao?
_Nhớ em nhưng nhát..
_Khùng thiệt.. Hihi, em cũng nhớ anh.. Tưởng chán em rồi chứ, thế hóa ra còn nhát à..hihi..
_Ừ…
Em ghì cổ nó xuống hôn.. Nụ hôn sâu và mãnh liệt.. Liều thuốc này giúp nó cảm thấy đỡ hơn chút.. Đúng là con gái có nhiều vũ khí đặc biệt thật..
_ Còn chán không..hihi..
_Còn.. Giờ thì anh chán em..- Em trợn tròn mắt nhìn nó.. Hơi lạ lùng..
_Tại sao?
_Nhanh quá.. Không đủ..hehe..- Hai ngày nay gặp được em mới cười nổi, gượng gạo nhưng cũng đủ vơi đi phần nào sự khó chịu, bí bách khi vắng em..
_ Gớm ạ.. Nay em hiền chưa xử anh đâu đấy..mồm mép càng ngày càng ghê rồi..
_Hiền gì tím ngực người ta rồi chứ hiền..
_Nữa không..!- Em giơ tay lên hù dọa nó.. Nó ngồi dịch lại vì sợ.. Đầu lắc nguây nguẩy..
_Không.. Không..
_Nhớ đó.. Dám không gọi điện cho em.. Anh giỏi lắm rồi..
_Trời ơi..! Có một vấn đề nói suốt thế.. MÁy hết tiền thì gọi bằng niềm tin à.. Hay đi vay tổng đài..?- Cũng là một trong những lý do nó không gọi cho em.. Nó cáu nên nói hơi to chút.. Em có vẻ sợ hay sao.. Cúi cúi mặt thì đỏ.. Lí nhí..
_Em..xin..lỗi. À.. Anh đói rồi đúng không.. Em mang đồ ăn nè..
_Ừ.. Anh cảm ơn..- Câu nói vô tình này khiến em nấc nấc lên.. Bỏ bu, lại khóc rồi.. Điên thật.. Có vẻ với một cô gái hay để ý như em thì việc người yêu của cô ấy tỏ ra khách sáo sẽ ảnh hưởng nhiều… Nó vô tình không nghĩ ra..
_Khóc.. Với lóc.. Anh xin em.. Em muốn khóc chứ gì..?- Chẳng thèm nghĩ ngợi vì cơn giận..Nó kệ, muốn ra sao ra.. Lấy xe chạy khỏi phòng và đi.. Đầu nó giờ đâu cần một chỗ để dập tắt mọi sự khó chịu.. Cái em mong muốn là một thằng có ý chí tiến thủ chứ không phải thích nản chí như nó.. Hết tiền, áp lực học thì, lo nghĩ cuộc sống.. Chán đời thật..
_Em.. Xin lỗi.. Em xin anh.. Anh ở lại đi.. Em xin anh..huhu..
Mặc cho em khóc lóc van xin.. Nó vẫn giằng chiếc xe của nó kiểu như đang ăn cướp vậy.. Bất ngờ em mất đà ngã bệt xuống đường òa khóc.. Nó muốn đỡ em dậy nhưng lại không.. Trèo lên xe nhìn em.. Rồi vọt đi.. Để lại đằng sau con mắt ngỡ ngàng của em.. Tiếng khóc cứ thế nhỏ dần.. Hối hận, đau khổ.. Yêu em nhiều lắm nhưng hình như hai đứa không thể nào hợp nhau được.. Hai tính các trái triều.. Chẳng lẽ lại chia tay.. Nghĩ đi nghĩ lại tự nhiên buồn.. Chỉ biết trách mình dễ yêu..
Chap 79
Bứt rứt khó chịu cũng chỉ là cảm xúc mà cảm xúc rồi cũng sẽ qua thôi nhất là với một thằng máu lạnh như nó.. Cái gì cũng để tâm, cái gì cũng suy nghĩ.. nhưng được có chốc lát, Cũng chẳng biết mình đi đến đâu, chỉ nhìn dòng người cùng nhưng cơn gió mạnh rét buốt đôi tay cầm mà thấy nhẹ lòng.. Chiếc xe được gạt chân trống ở cây cầu Long Biên, cây cầu chứng kiến cách ngỏ lời yêu của em và nó trong một đêm mưa bão.. Giờ thật lạnh lẽo, cũng không hiểu sao nó lại đến đây nữa.. Đèn đường cũng không đủ để nó thấy thanh sắt cao nhất của cầu hay những cánh đồng cộng dòng sông đỏ nặng phù sa phía dưới kia.. Bóng tối như bao phủ mọi thứ dù mới chỉ 7h.. Cái giờ mà mọi người ta quây quần cơm nước cùng gia đình.. Nhưng có đây lại có một thằng sinh viên đi lạc giữa dòng đời đưa đẩy phải gánh chịu.. Không có gia đình lúc này.. Bụng đói, cô đơn.. Bỏ qua tất cả những lời mời ngô nướng, khoai nướng của những hàng quán vệ đường trên cầu.. Nó ngả người giữa đường tàu.. Như một thằng ăn xin, mặc cho chiếc xe nằm trỏng trơ đấy.. Tối nên không ai để ý.. Trời đêm đen thăm thẳm giống như hố sâu đời nó vậy.. Rủi có chuyến tàu nào đi qua cán nó thành vài khúc thì sao nhỉ?.. Chết thì sẽ như nào nhỉ? Giải thoát hết chăng.?

Một tiếng trôi qua cũng là một tiếng khiến nó bình tâm hơn một chút, cái cảm giác bực tức bồng bột kia vơi đi phần nào, thay vào đó chỉ còn hối hận bởi những gì gây ra cho em.. Ngồi dậy đau hết cả người vì nằm trên đường tàu.. Điều đầu tiên nó nhìn là chiếc xe máy vẫn còn nguyên vẹn, những hàng quán trở nên tấp nập hơn và vài cặp nam nữ đã đứng tựa vào nhau tâm sự.. Tự nhiên thấy mình dại, đêm đông trời rét căm căm.. Không ở nhà ôm người yêu lại chạy tuốt ra đây.. Nằm. Lại đứng dậy phủi bụi trên người, cầm xe phóng vụt đi.. Về đến phòng, đóng cửa nhưng phòng sáng.. Chắc em vẫn chưa về. Có lỗi với em, xin lỗi nhiều rồi, hết lần này đến lần khác lại tái phạm.. Chỉ do cái điên trong nó.. Căng thẳng vì lo nghĩ, hối hận chần chừ rồi cũng bước vào.. Căn phòng lạnh lẽo, đồ ăn được bày ra đĩa trên bàn đóng váng mỡ vì lạnh.. Cái hình dáng bé nhỏ quen thuộc kia đang nằm trên giường quay vào góc trong.. Lâu lâu bờ vai đó lại run lên một cái bởi tiếng khóc thút thít phát ra.. Khẽ ngồi xuống giường chạm vào mái tóc rồi vai em..
_Nè..- Chẳng có phản ứng.
_Nè..- Vẫn thế.
_Nè.. Không thưa là anh đi tiếp đây..- Nó vờ đứng dậy.. Em giật mình quay lại ôm nó cứng ngắc..
_Em..chịu thua anh rồi.. Hức hức.. Em đầu hàng anh rồi..hức..tại sao..! Tại sao..anh vẫn còn đối..xử với em như vậy..huhu..!
Tiếng khóc em như góp phần sự trầm lặng thiếu sắc trong căn phòng.. Nhất thời cổ họng nó nghẹn cứng lại, không nói được gì.. Lòng nhói đau bởi những giọt nước mắt thấm qua hai lớp áo..
_Em..hức phải.. Làm gì nữa đây..phải làm gì nữa đây?.. Hức.. Yêu anh em khổ..khổ lắm rồi.. Khổ lắm nhưng tại sao anh lại làm em yêu anh..hức tại sao hả.. Tại sao anh độc ác như vậy..hức..!!
_Anh..anh không tốt.. Anh xin lỗi..
_Anh lúc nào cũng như vậy..hức…hức, hay giờ..anh chán em rồi.. Hức, anh có người khác rồi.. Hức.. Anh muốn chia tay.. Em giải thoát cho anh đấy..hức..huhu..
Càng nói em càng khóc dữ hơn, nước mắt nước mũi tèm lem.. Chẳng hiểu suy nghĩ gì lúc đó nó đẩy em xuống giường tìm môi em.. Tay di chuyển khắp người em.. Em run bần bật hơi thở gấp gáp.. Đôi mắt đầy nước mở to nhưng bối rối.. Khi bàn tay nó luồn được vào làn da mịn màng ở bụng em thì em càng run lên..rời môi em ra.. Nó nằm người xuống, tay ôm bụng em không qua lớp áo nào cả..
_ Sợ không?
_C..ó..
_Sợ sao vẫn để im..?
_Vì em..yêu..anh..
_Em yêu..ai là.. Sẽ như vậy à?
_Ừ.. Vậy nên từ bé đến lớn.. Em chẳng yêu ai cả.. Cho đến khi gặp phải anh..hức..
_Anh..sai rồi.. Anh xin lỗi.
_Anh..
_Gì?
_Ôm em chặt hơn..được không..?
Nó xiết chặt vòng tay hơn nhưng bàn tay đặt trên bụng em vẫn không bỏ ra.. Chỉ để yên thôi không lần mò gì nữa..
_Anh..
_Gì?
_Sao anh..luôn dừng lại..?
_Anh.. Không muốn em khổ.. Anh nói rồi..
_Anh có gì giấu em không..?
_Như là..?
_Kiểu.. Anh bị “yếu”..vậy..- Em nói rụt rè.. Làm nó vừa xấu hổ vừa buồn cười..
_Ai bảo em vậy..?
_À.. Cô dạy tiếng Nhật của em kể vậy.. Giống chồng cô ấy..- Em thật thà..
_ Vớ vẩn.. Anh bình thường mà.. Cấm nghĩ linh tinh..
_ Vâng.. Em chỉ tò mò rằng tại sao anh kiềm chế được vậy.. Hay em không đủ hấp dẫn..
_Khỏi tò mò.. Em thật sự muốn à?
_Không.. Nhưng em yêu anh.. Em muốn chứng minh cho anh hiểu..
Nó cũng thấy buồn chút vì cái suy nghĩ ngây thơ của em.. Yêu là phải dâng hiến..Đành rằng nó bày ra nhưng em phải biết giữ mình chứ..
_ Em đừng như thế nữa, em sẽ thiệt thòi đấy..
_Em biết.. Em không dễ dãi đâu.. 3 năm cấp 3 em không để cho một thằng con trai nào động vào em.. Em luôn tìm kiếm một ai đó vì em rất cô đơn.. Nhưng toàn lũ háo sắc không à.. Vậy nên em khép lại mình trong lớp vỏ mạnh mẽ để mọi người không biết em đang cô đơn.. Anh à.. Em ko được như vẻ bề ngoài đâu.. Đừng tin một cô gái bởi vẻ bề ngoài của họ.. Em yêu anh là bởi vì anh đặc biệt.. Anh lạ lắm.. Hihi, lúc khôn lúc ngốc, lúc lạnh lúc ấm.. Lúc nhát.. Lúc dữ..hihi, em tin sẽ chẳng có ai may mắn hơn em đâu..hihi vì em bắt được anh.. Giờ anh hiểu thì anh còn thấy em là đứa dễ dãi hay không..? Em biết anh đang nghĩ vậy mà..- Đôi mắt đỏ mọng lên của em như xoáy vào đầu nó và đọc được toàn bộ ý nghĩ vậy.. Dù đôi mắt đó chứa đầy tâm sự nhưng em vẫn cố cười.. Người yêu nó không ngốc như nó tưởng, người yêu nó không ngây thơ như nó tưởng.. Cô ấy chỉ luôn giấu đi vẻ hoàn hảo của mình để một thằng luôn tự ti như nó đỡ tự ái thôi..
_Anh..xin lỗi..
_Ừ.. Đàn ông thì luôn có lời xin lỗi một cách dễ dàng.. Phụ nữ thì luôn ngốc nghếch tin vào lời xin lỗi đó một cách dễ dàng.. Em biết tính cách của anh rất lăng nhăng.. Anh dễ lung lay có lúc anh như một con ngựa hoang chẳng còn nhớ đường.. Đánh mất phương hướng.. Không biết mình đang yêu ai.. Nhưng tin em đi.. Chẳng ai yêu em bằng anh.. Chẳng ai hiểu em bằng anh đâu..
Nó chỉ biết nghẹn họng, người không nhúc nhích.. Như một đứa trẻ bị phát giác ăn trộm.. Từ lúc nào nó bỏ qua hình ảnh em còn ở quán.. Từ lúc nào nó nhiễm hình ảnh em ở nhà với núi doremon.. Em như một bài toán chẳng thể nào tìm ra lời giải.. Em dễ nắm thóp con người, em thông minh., em sành đời. Phải chăng nó quá ngu ngốc để không “đề phòng” em đi sâu vào nó.. Em dường như khám phá sạch, nắm rõ nó trong lòng bàn tay.. Chợt hiểu, 3 năm sống một mình chẳng lẽ không bằng một thằng chân ướt chân ráo mới được vài tháng?.. Vì mải mê với thứ gọi là cơm áo gạo tiền mà nó không thể nào hiểu được em..Lời nói của em.. Làm nó thấy hối hận về mọi việc nó đã làm.. Nhưng không giãi bày được..
_Anh đừng nói gì cả.. Có thể anh không tin.. Nhưng em là mẫu người trước khi yêu ai sẽ tìm hiểu.. Nếu yêu rồi sẽ luôn thủy trung và thật lòng.. Khi biết về anh.. Em cũng sợ lắm vì quanh anh rất nhiều đứa con gái hơn em.. Nhưng em đánh cược tình cảm của mình vì em tin anh.. Nếu anh có lăng nhăng thì đừng cho em biết.. Nếu anh chán em cũng đừng cho em biết.. Có những thứ mất đi sẽ chẳng lấy lại được.. Nếu có một ngày như vậy và nhỡ em có biết.. Thì hãy tránh thật xa đi.. Vì em sẽ hận anh suốt đời.. Và em nghĩ rằng nếu một người phụ nữ đã trả thù thì hậu quả sẽ chẳng ai tưởng tượng được đâu.. Anh ạ..!
Thêm một lần nữa lời nói của em khiến nó lạnh toát sống lưng.. Lời nói yêu thương mà nửa đùa nửa thật.. Nó còn chẳng dám nghĩ đến ngày đó nữa.. Sẽ không xảy ra đâu.. Chắc chắn.. Nó vẫn im lặng, để nghĩ lại em.. Em làm nó quá ngạc nhiên. Nó không biết những gì em trải qua đủ để hình thành một cô gái như vậy.. Em ngồi dậy dụi mắt.. Rồi cầm lấy đôi tay vẫn ở bụng và ôm em của nó, dịch ra.. Cười cười..
_ Ui cha.. Nay mình nói nhiều quá..hihi.. Anh.. Mình ăn cơm đi..hihi..
Và cũng chẳng đợi nó đồng ý.. Em xào nấu lại đống đồ ăn kia cho nóng lên.. Bằng một thái độ khác hẳn lúc nãy.. Em trở về một con người vui tươi hồn nhiên như cũ làm nó không tài nào hiểu nổi.. Phải chăng nãy giờ là mơ.. Mùi thơm ngon kia làm cái bụng của nó réo.. Ùng ục..
_Hihi xong rồi.. Anh yêu dậy đi..
_À.. Ừ, anh không muốn ăn..
_Không muốn cũng phải ăn.. Không từ lần sau em không nấu ăn cho nữa đâu..- Còn dỗi nữa.. Em như thành một con người khác vậy.. Chẳng giống một người vừa nói những lời buốt tim với nó chút nào.. Sống lưng nó vẫn lạnh.. Người vẫn run.. Nhưng cũng ngồi vào ghế và bắt đầu ăn.. Nói không muốn cho oai chứ thật ra đói chết người.. Em đòi nó xúc, nó cũng chiều.. Cầm thìa đưa về phía cái miệng xinh xinh với đôi môi đỏ căng mọng mà nó vẫn không khỏi ám ảnh bởi những lời nói vừa rồi.. Tay nó run bần bật lên..
_Anh sao thế.. Hihi?
_À ùm.. Lạnh..
_Em biết là không phải mà..hihi, lúc nãy em nói dối đấy. Và anh đừng tin nhưng gì em nói..hihi..- bảo nói dối xong lại bảo đừng tin em nói.. Thế nghĩa là sao? Em nói dối hay không nói dối vậy?
Chap 80
Nó chẳng thể ý thức được mọi chuyện đã xảy ra. những lời nói của em.. Em dường như cũng biết nên suốt bữa ăn chỉ im lặng ăn và cười. Để một thằng thẫn thờ là nó vẫn chưa hoàn hồn đến tận lúc ăn xong..
_Anh sao đấy.. Bảo đừng tin em mà lại hihi..
_À ừ..
_Mà anh có làm gì có lỗi với em như vậy đâu? Anh nhỉ..- Em nhấn mạnh từ cuối cùng làm nó toát mồ hôi hột..
_Ừ..không có..mà..
_Liệu đấy..hihi.. Xem anh kìa.Sợ à?- Ai ở trong hoàn cảnh đó chẳng sợ. Huống hồ ánh mắt của em cứ kiểu như làm nó chẳng thể nói dối được và Ánh mắt đó như kìm hãm cái tính lạnh và bình tĩnh trước mọi chuyện của nó vậy.. Đúng là không nên đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài mà..
_Đâu..có..
_Thế có nghĩa là anh không sợ em ?hihi..-Giọng em nồng mùi nguy hiểm..
_Không biết..
_Hihi. Trêu chút đã tái xanh cả mặt rồi kìa. Giờ thì em hỏi đây.. Còn chuyện này nữa..?
_ Ơ gì nữa..?
_ Phải diễn văn nghệ sao giấu em..?
_Sao.. Em biết..?- Nó há hốc mồm..
_Em tưởng em đã nói với anh rồi chứ nhỉ.. Anh là người yêu của em.. Em biết mọi thứ đang diễn ra xung quanh anh.. Vậy nên em mới cảnh báo anh hãy cẩn thận đừng làm gì có lỗi với em cả..hihi..- Công nhận sau câu này nó càng phục em và yêu em hơn..và thêm một chút hoảng sợ bởi một cô người yêu như vậy..( Sau này mới biết thằng Tuấn vì sắc khinh bạn, em trêu chút mà phun sạch sẽ hai ngày không em nó như thế nào :@ )..
_Anh biết rồi mà..
_Thế anh phải đàn đúng không..? Anh biết việc anh đàn cho một đứa con gái khác hát làm em khó chịu lắm không?
_Thì công việc chứ anh muốn đâu.. Tại thằng Tuấn đó.. Nó xui thầy..hix..- Cái mặt mếu này khiến em phì cười.. Biết ngay mà.. Tính em có thế nào đi nữa thì vẫn có chút gì đó trẻ con chứ..
_Rồi rồi.. Gớm quá đi, một lần này thui đấy.. Thế anh có đồ diễn chưa..?
_Rồi mà.. Chỉ ngồi một chỗ thui chứ đi đâu mà đồ.. Quần áo bình thường cũng được..
_Trời ạ.. Dở thế hay ra hàng em, em lấy cho hihi..
_Không..!!- Nó gắt lên, em lại bắt đầu nói kiểu đó làm nó thấy dị ứng rồi.. Chẳng giàu nhưng làm thế khác gì đào mỏ.. Em hơi sững người chắc chưa kịp hiểu sao nó quát lên như vậy.. Rồi lại cười khì..
_Hihi.. Không thì thui.. Ghê gớm..
_Ừ..
_Thế anh tập xong chưa..?
_Còn đoạn cuối..
_Bài gì anh..?
_”Cây đàn sinh viên”..
_Eo đứa nào chọn bài mà chán thế, ngày nhà giáo lại chọn bài này.. Đưa em cây đàn của anh..hihi..
_ Ừ đây.. Để làm gì..- Nó vớ cái bao mở ra rồi đưa em.. Em hấp háy mắt tinh nghịch rồi vuốt qua đoạn dây đàn..
_Đừng tưởng mình anh biết chơi nhé.. Em bỏ nhưng không có nghĩa là em không chơi được hihi.. Ra trường HL hỏi “MonLy” thì ai cũng biết luôn hihi..
_Ừ tiền ai chẳng biết..
Em đạp nó tý ngã.. Nó cười hềnh hệch lấy lại thăng bằng ngồi nhìn em..
_Dây này căng hơn cái của em.. Nhưng chắc được..
Em bắt đầu đàn.. Thật sự mà nói ngắm nhìn một cô gái chơi đàn ghitar chân vắt qua một bên tóc ngắn cá tính. Làm một thằng như nó thấy thích thú một cách lạ kì. Cộng thêm nhưng ánh nhìn yêu thương và bản nhạc guitar của em dành cho nó nữa chứ. Thích lắm. Ai đã từng trải qua cảm giác được người yêu của mình đàn cho nghe thì chắc chắn sẽ nhớ mãi. Dù có là bản nhạc gì đi chăng nữa. Em nói vậy chứ chơi cũng không được chuẩn lắm nhưng với người bỏ lâu thế là giỏi lắm rồi, thậm chí đoạn cuối em còn chơi hay hơn cả nó mà. Nó cứ thế mải mê theo từng nốt nhạc cho đến khi hết. Tỉnh lại như sau một cơn mơ nó nhìn em. Mắt em như đang tự tin lắm. Mặt nghênh lên nhìn nó. Tự nhiên thấy yêu em đến phát điên, đã thế đôi môi đỏ mọng kia còn cong lên khiêu khích nữa..
_Hihi. Hay hơn anh chưa..?
_Dở òm.. Nốt chơi sai be bét.. Đoạn được đoạn ngang phè phè.. Thế mà cũng đòi..- Tính nó dở hơi ở chỗ đã thấy rất hay thì khoái chê dở xong mới công nhận.. Kiểu này khiến cho nhiều người tụt cảm xúc hehe.. Chị và em là hai đối tượng bị nó sử dụng nhiều nhất.. Và sau đó là màn xụ mặt quen thuộc của em.
_Hix..gì mà kinh khủng đến vậy hả anh..? Em chơi thấy được mà..
_Hehe.. Đùa chút.. Hay hơn cả anh rồi..
_Tưởng.. Lần sau cấm chê bai lung tung nhé..hihi..
_ Rồi.. Mà sao em chơi được bài này hay vậy?
_Hihi.. Trước nghe hay cả ý nghĩa.. Nên em học luôn.. Em cũng là sinh viên được mấy ngày chứ bộ..
_Mấy ngày?
_Ừ.. Sau đợt bố mẹ em về đó thì em thôi luôn đi học tiếng Nhật cả quản lý shop quần áo mẹ để.. Thế rồi vắng có một tuần mà giận dỗi thấy gớm rồi mắng mỏ người ta.. Bảo nhớ không thì không chịu nhận..cái gì cũng không biết..hihi.. Ngốc.
Nó im lặng, nỗi sợ ùa về.. Nhắc đến Nhật em có vẻ rất thích thú, nếu em đi.. Nó sẽ ra sao.. Có còn mục đích sống trên cái thành phố Hà Nội hoa thịnh này không nhỉ?.. Ngốc mãi ngốc nữa thì cũng vậy, cố gắng cũng chẳng thông minh hơn được..
_Anh cứ yên tâm.. Em xin bố mẹ được mà..hihi..- Một lần nữa em như đọc được ý nghĩ của nó.. Ừ thì em nói vậy nhưng chắc gì đã vậy, có bố mẹ nào gửi gắm tương lai của con mình cho một thằng nhóc chẳng hiểu sự đời như nó không, nhất là giờ ăn còn lo hết tiền thì.. Cơ mà em đến với nó đâu phải vì ví nó dày hay nó đi xe xịn nhà đẹp đâu.. Tưởng chừng cái tình yêu cổ tích không thể xảy ra nó hoang đường vô lý như vậy mà nó lại xảy ra.. Cái gì chẳng có lần đầu, có lần đầu dĩ nhiên sẽ có những lần sau.. Cái suy nghĩ đó khiến nó vui lên chút đỉnh.. Nếu nó cố gắng thì chắc sẽ giữ được em thôi..
_Vớ vẩn, anh nghĩ gì đâu..
_Nhìn mắt anh là em thấy hết rồi còn cãi..hihi..
_Ly..!
_Ơ dạ..?- Em ngơ ngác bởi nó bỗng quát lên..
_Dạy anh đàn đoạn cuối..hehe..
_Hihi…
….
Nửa đêm.. Nhiệt độ hạ thấp, tủ quần áo của nó được sử dụng hết sạch.. Nằm nhìn em ngủ mà thương em nhiều.. Nằm cứ co ro ôm nó.. Trời rét. Nó cũng không ngủ được suy nghĩ đến ngày mai.. cái ngày làm nó ngại kinh khủng.. Đàn thì cũng xong rồi, nhờ em.. Vậy mà vẫn lo lắng.. Nhiều điều..

Ngày 20-11, ngày thiêng liêng của những cô giáo thầy giáo.. Ngày học sinh mọi lứa tuổi thể hiện lòng biết ơn của mình.. Nói vậy chứ liên quan gì đến nó đâu.. Trước kia học cấp 3 chẳng bao giờ đi chung với lớp cả.. Nhà nghèo tiền không có để đóng, chỉ dám mua bông hoa mấy ngàn để tự tặng ai nó biết ơn thui. Chứ tụi kia toàn quà bánh, dầu gội các kiểu.. Hoa toàn cả lãng đắt tiền.. Thở dài một cái, rồi kêu em dậy.. Chị hai này nhìn buổi sáng mặt dễ thương lắm kaka.. Lúc nào cũng chu mỏ lên vờ ngủ xong đòi đánh thức.. Cái cách đánh thức thì.. Chắc ai cũng biết nhưng sáng sớm răng lợi chưa đánh thì ai dám chiều..
_Dậy đi.. Anh còn đi học nữa..
_Ứ..
_Có dậy không?
_Ứ dậy..
Chán chẳng thèm gọi nữa.. Nó vào VSCN trước.. Nhìn cái bàn chải tặc lưỡi.. Lại thay thui, te tua hết cả rồi.. Xong nó rửa tay bằng nước lạnh rồi ra phá em ngủ.. Rón rén đến cạnh giường nhìn khuôn mặt trắng hồng xinh xắn với đôi mắt vẫn nhắm nghiền lại không lỡ.. Nhưng em phải dậy vì muộn rồi.. Thọc tay vào chăn rồi luồn vào áo em.. Cái chỗ hôm qua nó chạm vào.. Và rồi..
_A…aaaaa..aa..!!
_Hehe..
_ Anh bị điên à..!!- Em bật dậy mặt khó chịu hét lên.. Hình như nó nghịch hơi ngầm..
_ Hì.. Thôi dậy anh chở đi ăn sáng..
_Không cần..!!
Em đùng đùng dậy mặc áo khoác vào rồi dắt xe phóng đi.. Nó mặt nghệt ra nhìn.. Sáng sớm lại dở chứng buồn ghê, công nhận trời rét này đang ngủ bị sờ vô bụng thì cũng cay thiệt nhưng gì đến độ bỏ đi luôn chứ.. Lắc đầu ngán ngẩm nó dắt xe đạp đi học, mang theo đàn vì hôm qua anh Quân có nói rồi sáng nay duyệt lần cuối mà.. Tối mới bắt đầu chương trình văn nghệ..
Đến trường.. Đi vào chỗ trong tiếng hú hét của mấy đứa con gái và tụi con trai kia..
_Mẹ cha thằng nghệ sĩ kìa anh em..
_ Đứa nào bảo đại ca tao sĩ đấy..- Thằng Tuấn đi đằng sau không nghe rõ rống lên.. Bọn kia im thin thít nó thì ngại.. Có vài thằng ở Thanh Hóa với Nghệ An nói gì nó cũng không nghe rõ nhưng thằng Tuấn cứ lừ lừ đi xung quanh nên chẳng thằng nào nói gì.. Thằng này nói công tử nhưng nó học võ với chơi thân nhiều thằng trong lớp., tướng tá thì to cao.. Tụi kia dè chừng là đúng..
_À.. Minh, đến rồi à? Mình tập lại cho chắc nhé.. Để anh bảo thầy, không bị trừ điểm đâu.
_Dạ được anh..
_Linh ơi ra đây em..!
Anh Quân chào nó rồi gọi nhỏ Linh.. Thằng Tuấn ở cạnh đấy ném vội cái cặp sách vào chỗ rồi..kều kều nó..
_Ông tui đi với.. Đếu học đâu, chán bỏ mẹ..
_Ừ..đi.
Nhỏ Linh với anh Quân tiến đến gần, nó chỉ gật đầu đáp lại nụ cười duyên đáng của nhỏ, nói vậy chứ nhìn em mếu còn dễ thương hơn nhỏ này nhiều lần vì nhỏ trang điểm thấy sợ quá.. Như già đi vài tuổi vậy..
_À ừ.. Đủ rồi nhỉ.. Sang phòng ban nhé. Chỗ đó anh nói thầy để cho trống rồi..
_Vâng..hihi..- Nhỏ Linh cười tươi lóc cóc đi theo anh Quân, nó với thằng Tuấn đi sau.. Vừa đi thằng Tuấn cà khịa nó luôn..
_Ôi ông ơi.. Nhìn kìa..
_Gì?
Thằng Tuấn chỉ vào nhỏ Linh đi đằng trước vờ xuýt xoa..
_Mẹ.. Mông căng đét.. Có độn không ta..?
_Im mồm..!
_Hehe.. Cái Ly cho ông ăn phải cái gì mà giờ miễn dịch với gái thế này? Tội quá..
_Ăn đạp.. Thui đi nhanh lên..
Chap 81
Đi theo mà nó cũng nghĩ ngợi nhiều.. Trong lớp người như thằng Tuấn với anh Quân không ít.. Họ chơi thân với nhau, lúc rảnh lại tụ tập chơi bời.. Thành ra mới có vụ nó bị đánh thì được thằng Tuấn giúp đó..
Một lúc sau cũng đến một căn phòng rộng lớn với nhiều hàng ghế bao quanh một chiếc bàn, giá sách, bục giảng rộng..
_Thế này được rồi nhỉ.. Minh với Linh thử diễn, anh nghe xem nào..
_Dạ được anh..hihi..cậu đàn giùm mình ha..?
_Được rồi..
Con nhỏ Linh tự động ngồi trên ghế giữa bục, bên cạnh là nó loay hoay mở bao đàn.. Thằng Tuấn với anh Vinh ngồi phía dưới cuối theo kiểu khán giả, gần chỗ giá sách.. Một vài sinh viên hiếu kì cũng đứng vô xem.. Khiến nó ngại..
_Mình đệm trước dạo đầu, cậu bắt được nhịp không?
_Nếu chơi chuẩn thì được..hihi
Á à, nói móc tau chơi không chuẩn à.. Được lắm.. Nhỏ này.. Nó bắt đầu chơi bằng tất cả kiến thức của mình, quen thuộc rồi thì lệch đi đâu được nữa?.. Nhỏ Linh bắt đầu hát..

Công nhận giọng nhỏ trong thật, còn cao nữa.. Những đoạn ngân chẳng bị gợn chút nào, chứng tỏ tập nhiều đây.. Không nhưng thế bài này còn cao mà nhỏ hát ngon ơ.. Nó là đứa chơi đàn cũng thấy có hứng chứ đừng nói mấy ông sinh viên đứng đầy cửa ngoài kia.. Bỏ tiết hết lượt rồi..@@.. Xong bài hát..
_Tuyệt vời.. Hai đứa hay lắm.. Thế này thể nào cũng đoạt giải cho xem..!
Anh Quân lên tiếng kèm theo một tràng pháo tay rào rào từ mấy thằng lạ hoắc bên ngoài.. Nhỏ Linh tủm tỉm cười nhìn nó đỏ mặt.. Nó thì ngó lơ sang chỗ khác.. Ờ hờ.. Tưởng hát hay mà ghê à.. Đồ sài son phấn.. cái tính chập cheng của nó nhiều lúc thấy một chút tý tẹo không thích là mất cảm tình ngay.. Biết là cổ hủ nhưng nó cực sợ đứa con gái nào sài son phấn.. Nhỏ P.Anh là một ví dụ.. Nhưng chẳng thể ghét nhỏ được vì nhỏ quá đẹp.. Mà bản năng con trai thì… Chắc không nói ai cũng hiểu nhỉ..? Tuy nhiên nhỏ Linh này so với nhỏ Phương Anh thì chẳng khác gì một trò đùa.
_Mẹ thằng kia.. Ai cho mi chơi hay như thế, để tử giỏi hơn thầy là không được đâu nhá..haha- Lâu lâu thằng Tuấn bơm đểu một câu vì ngứa họng..
_Linh ơi..
_Gì vậy Minh..?
_Lúc nãy thằng Tuấn bảo cậu…
Chưa nói xong thằng Tuấn xám hết cả mặt chạy vội lên chụp mồm nó lại..
_Bảo gì vậy Minh..?
_Đâu.. Đâu bảo gì đâu, mình khen Linh xinh mà hehe..- Thằng Tuấn quay sang lườm nó.. Nó thì mặt nhơn nhơn..
_Gớm..hihi, nói linh tinh vừa thui ông tướng..
_Mình nói thiệt mà..hehe..
Đúng là con gái, thích đến đỏ cả mặt vẫn còn vờ chê trách.. Nó mặc kệ hai đứa kia, lấy đàn bỏ vào bao.. Anh Quân tiến đến gần..vỗ vai..
_Cố lên nhá.. Anh biết chú ngại.. Nhưng tối nay phải ngẩng mặt lên.. Đừng cúi gầm như lúc nãy là không được..
_Dạ.. Em sẽ cố..
_Ừ.. Được rồi.. Hai đứa này xong chưa về lớp nào..
Hai đứa này nghe xong tủm tỉm cười rồi đi về. Trên đường nó ngứa mắt bồi một câu..
_ Chiều cái Mi sẽ biết.. Tình cảm gớm..
_Cứ nói đi.. Tui méc cái Ly ông chơi đàn cho nó.. Hờ hờ..
_Ly biết rồi..hehe..
_Ấy.. Em trót dại anh Minh đẹp trai..hehe..- Mặt cu cậu tái đi..
_Phạm thượng à cu.. Chết mi rồi..
_Anh Minh ơi.. Em xin anh, anh biết tính nó thế nào mà.. Anh tha em..huhu..
_Chịu.. Tội này không tha được..hehe..
Mặc cho thằng Tuấn lại nhải.. Nó vẫn cương quyết làm thằng cu tưởng nó sẽ làm thật.. Mặt cứ ngẩn ngơ.. Nói thật yêu em rồi mới biết em còn hiền hơn nhỏ Mi vạn lần.. Mà nhỏ này thì khỏi nói, thay đổi tính xoành xoạch.. Tội thằng cu.. Thế mà hai đứa cũng yêu nhau được.. Chắc thằng này dễ chiều..
_Lần này anh tha nhé..
_Dạ dạ..
Thằng này vui ra mặt nhưng mồm lẩm bẩm..
_Thằng khốn..
_Gì đấy?
_Dạ.. Em bảo tý đãi anh bốn cốc caphe ạ..hehe..
_Uống thế để khai sáng ruột à..?
_Đùa chứ tý ra tui khao bữa trưa nhé..hehe..
Hai thằng chơi thân với nhau cũng không để ý nhiều, nó mời thì mình xin lúc khác mời nó sau.. Giờ đang nghèo mà.. =.=..
_Ừ..
Cả lớp ngồi học bình thường nhưng chắc cũng đủ đoạn đối thoại vào tai đến bà giáo thính tai..
_À anh Tuấn với anh Minh đúng không nhỉ..? Tôi tự hỏi hai anh mời tôi với được không.. Mà giờ học các anh mời nhau kinh thế.. Có còn muốn nghe nữa không..??
_Dạ có..
_Có..- Thằng Tuấn nói trống không vẻ cứng.. Sợ thật.. Bỗng anh Quân ngay bên cạnh cúi xuống nghe điện thoại..

_Dạ.. Dạ..

_Chỗ ngoài đang xây đó ạ..?

_Dạ vâng được rồi thầy..
Kết thúc cuộc gọi anh quay sang nó..
_Tối nay không diễn ở đây đâu Minh ạ..
_Vậy ở đâu anh..?
_Ở cơ sở cũ, chỗ mình nhập học hôm đầu tiên đó em..
Nó há hốc mồm vì ngạc nhiên.. Mọi ý nghĩ tràn về, sợ sệt, nó chẳng dám đối mặt, cô bé đó, mái tóc bồng bềnh xen lọn tím đỏ, đôi mắt biết cười và nụ cười mê hoặc, nhưng lời hứa chờ đợi lấp đầy tâm trí nó.. Sự trùng hợp đến khó chịu, với một cô gái như Tâm thì em sẽ chẳng bỏ qua những sự kiện như thế này đâu.. Phải chăng số phận muốn cho hai đứa “ăn gian” gặp nhau trước.. Nhưng nó có người yêu rồi.. Thì..
_Em làm sao thế Minh..?
_Dạ..không..
_Nếu không nhớ đường để anh nhắn cho cái địa chỉ nhé?
_Ok anh.
Chăm chú vào cái tập vở giáo trình dày cộp, mà nó lại ngồi nghĩ ngợi về cô gái ấy và thầm rủa cái thằng đang tám với gái mặt phởn thấy rõ kia.. Chẳng biết gặp được thằng bạn như thằng Tuấn là xui hay hên, có khi phải suy nghĩ lại..

Bữa trưa ngoài quán cơm bình dân của sinh viên, vì đói vì cay cú nên nó gọi đống thức ăn cho thằng Tuấn mất tiền chơi.. Mặt cu cậu mếu..
_Mẹ khỉ, ăn mày mà đòi xôi gấc.. Tôi đang khao ông đấy ông nội..
_Ừ thì cảm ơn.
_Có mấy trăm cuối tuần đi chơi với em yêu khao ông gần cạn rồi..
_Thế muốn cuối tuần không có em nào đi không..?
Thằng Tuấn cay lắm nên nó cứ tì tì chén cho cay hơn.. Bỗng nhận được tin nhắn của em..
_” Lúc sáng anh giỏi lắm, tối chết với em..”.
Khiếp quá toàn kiểu mơi đòn kaka, nhắn thế là biết hết giận rồi.. Nó gọi luôn..
_”Alo ajinomoto..hehe..”
Đầu giây bên kia phì cười.. Nhưng vẫn vờ giận..
_”Hứ, đã không biết gì mà cứ đòi.. Anh ăn cơm chưa?”
Ghét hay giận thì em vẫn chẳng quên việc quan tâm đến nó, đó cũng là điều chẳng mấy đứa con gái làm được và điều này làm nó bị em hạ một cách dễ dàng..
_”Đang ăn, thưa chỉ huy..hehe.”
_”Hâm.. Hihi, vậy ăn đi nha, em đang coi cửa hàng, tối em qua xem..hihi”
_”Rồi.. Giữ ấm đấy.”
_”Vâng.. Yêu anh..hihi..”
Những lời nói của em như là một liều thuốc an thần cho đầu óc của nó lúc bấy giờ.. Cảm giác bình yên đến lạ kì và không còn sự lo lắng nữa..Mùa đông năm nay ấm hơn bao giờ hết.. Một thằng thích mùa đông như nó thì chẳng khác gì thích lại càng thích.. Có em thật sự kiếp trước nó tu được rồi kaka.. Nó làm một việc mà những người đang yêu thường làm đó là, tủm tỉm cười một mình khi vừa nói chuyện với người mình yêu xong..
_Cười gì thấy tởm.. Đang ăn, nghe ông nói chuyện, cơm sặc bố lên mũi rồi..- Xong thằng Tuấn bịt một bên mũi, bên kia thì ra sức xì..xì, tội nghiệp.. Nó thì vẫn cười cười.. Nghe hai cái từ cuối của em mà lòng nhẹ hơn bao nhiêu.. Ừ thì nếu phải gặp lại Tâm thì chắc cũng nói chuyện một cách bình thường và coi mọi thứ như chưa xảy ra thôi.. Có lẽ em trưởng thành hơn chút thì sẽ chúc phúc cho nó chứ chả đùa.

Xong xuôi mò sang quán, Nay thấy quán cứ nhợt nhạt thế nào ấy.. Ngồi nghịch rảnh vì vắng bởi cái không gian này, nó vô kho tìm mấy cái bóng đèn vàng và đỏ hôm 20-10 trang trí ra treo, phủ bạt che kí chút cho gió đỡ lùa hơn.. Mặc kệ nhỏ Mi nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu.. Cộng thêm..
_Đồ dở hơi..
Rồi nhỏ đi qua đưa nước.. Bố khỉ, chả nhẽ ném cha cái bóng vào mặt cho bõ tức.. Đi làm mà không để ý quán gì cả.. Chỉ có nhỏ Yến là vui vẻ làm mọi công việc nó nhờ.. Nhưng hai đứa cùng lùn nên chẳng được việc, cuối cùng có một số vị khách thấy vậy cũng vui vẻ treo giùm đèn lên chỗ cao..

Mãi lúc lâu sau mới xong bởi vì mình nó cuốn đống dây điện, rồi còn đi trà nước.. Nhìn cái không gian trần ngập bóng đèn vàng đỏ, kín bưng gió mà lòng thấy ấm áp hơn nhiều.. Khác hẳn sự lạnh lẽo khi mới vao khu.. Có vị khách còn vỗ vai khích lệ nữa chứ.. Nhỏ Yến thì thích chí cười tít mắt..
_Đẹp quá ha Minh..hihi..
Kể cũng lạ, sao không thấy chị Huyền đâu nhỉ hay còn ốm ta..
_Yến ơi, thấy chị Huyền đâu không?
_À có.. Nãy vừa từ bếp ra, thấy cậu đang cuốn dây thì cứ ra hiệu mình im lặng rồi chạy đâu mất rồi ý..hihi..
Nghe đã thấy nhột rồi.. Lại còn sài kiểu tránh mặt mới chết, thế này thì ai không khó chịu hả trời, tự nhiên dở chứng.. Nó thấy cứ bứt rứt nên gọi cho chị luôn.. Biết nay gọi nhiều thế này đã đăng kí.. Hix.. Xót cái tài khoản quá đi..
_”Alo..”
Đầu dây bên kia bắt máy nhưng im lặng, trò gì nữa đây?..
_”Alo.. Chị ơi chị..”
Vẫn im..
_”Chị Huyền xinh đẹp ơi..”
_” Gọi gì ta tên nhóc tồ kia..?”
Có hiệu lực ghê, con gái đúng là khoái nịnh thật..
_”Hì.. Em nhớ chị, chị khỏi ốm chưa?”
_”Mi đâu quan tâm gì đến ta nữa đâu mà nhớ mới nhung..hứ.. Đồ đáng ghét..”
_”Có mà..thui đừng tránh mặt em nữa về quán đi.. Giận hoài.”
_”Hơi đâu đi giận người dưng..”
Chap 82
Ui cha, người dưng cơ, trẻ con quá không biết, nó vẫn phải xuống nước với bà chị này không bị cạch mặt thì tiêu hix..
_” Em xin lỗi mà.. Hix.. Em bận ôn thi nên không thăm chị được..”
_” Thiệt hông đó.. Mà ôn thi gì điện thoại liệt luôn à..? Mấy người gạt tui đúng không..?”..
_” Đâu có..máy em hết tiền rồi, giờ mới gọi được nè..”
_” không biết.. Ghét nhóc lắm.. Chị không về quán đâu..hứ..”.. Cha chả cái bà cô này, con nít dễ sợ luôn.. Nói nãy giờ chả thấm vào đâu.. Chán nản nó im lặng một lúc, chỉ kịp nghe thấy tiếng..
_” Ơ..đâu rồi..?”
Xong cúp máy luôn.. Cho chị giận.. Đang lo chít người còn giận mới dỗi.

Tan làm, nó đạp xe về phòng ăn vội gói mì tôm rồi đi luôn.. Tuy anh Quân bảo tiết mục sau nhưng cũng phải đến trước để chuẩn bị chứ.. Nay biết trên sân khấu nên cũng ăn mặc gọn gàng hơn chút, cộng thêm mái tóc rối bù được nó chải chuốt hơn.. Vì xa nên nó phải đi xe máy.. Mong đủ xăng đến trường cũ. Nhớ đến em, không biết là đổi địa điểm nhưng nghĩ thế nào lại không muốn gọi vì ngại.. Thôi thì biểu diễn xong qua em xin lỗi vậy chứ hay ho gì đâu mà rét mướt mất công đi xa xem nó ngồi một chỗ đàn. Cũng gần đến nơi thì thấy mọi người nháo nhác nhộn nhịp lắm, đổ hết về trường cũ đó.. Hầu hết là sinh viên mà nghe nói chỗ này cũng gần hoàn thiện tu bổ nên thành ra sinh viên của cả hai cơ sở cùng đến.. Không những vậy người dân hiếu kì xung quanh cũng dẫn bọn trẻ con đi xem như kiểu liên hoan ca nhạc ngoài trời vậy.. Càng đến gần càng thấy đông, một mình cái xe máy cứ chen chúc mãi vào dòng người ở cổng.. Chỗ này ở trước khu trọ cũ một đoạn nên nó không phải đi qua nhà bác Trung. Muốn vô chào hỏi lắm nhưng sợ gì đó lại thôi.. Luồn lách một hồi cũng vào được sân trường.. Ui chao như là tổ kiến tràn lan đông nghẹt người, khiếp thật.. Dắt xe vô bãi đậu mà cũng thấy sợ.. Xe nhiều quá để tràn hết ra ngoài, nó dựng tạm vô một góc khuất mong tý về dễ lấy hơn.. Tiến về phía hậu trường mới thấy được sự hoành tráng, ai cũng bận đồ đẹp phấn son, trang điểm lỗng lẫy.. Có một nhỏ đi qua mặc đồ như kiểu diễn hoa hậu mặc dù trời rét căm căm.. Nể thật.. Tặc lưỡi.. Ly nhà mình xinh hơn.. Nhớ đến, nó tắt nguồn điện thoại bỏ vô túi quần.. Về giải thích sau. Cũng không lấy làm lạ khi một thằng cứ co ro dúm ró vì rét, người lùn tịt nhưng đeo bao đàn to tướng là nó được mọi người chú ý đến.. Nhưng chẳng phải ngưỡng mộ mà kiểu ánh mắt..” Trẻ con cũng tham gia à?” Đó.. Tủi thân ghê gớm bởi cái chiều cao khiêm tốn.. Tiếng nhạc bỗng nổi lên cộng thêm tiếng hò reo hưng phấn.. Mọi ánh sáng được tắt đi nhường chỗ cho con bé MC giới thiệu mà không ai khác là nhỏ Linh dáng đẹp lớp nó..Đã cao mà còn đi guốc cao thế thì.. Cũng bực, tính định xem tụi kia ở chỗ nào nhưng tối quá không thấy đâu cả.. Cứ đứng tẩn ngẩn coi cái sân khấu như thằng thộn.. Mà còn giữa sân trường mới chất.. Bỗng bên hàng cây gần cánh gà.. Một thằng gào lên, nhưng tiếng nói ầm ỹ của mọi người làm nó nghe không rõ..
_Minh ơi..! Đây nè..!!
Hóa ra thằng Tuấn.. Đến sớm là phong cách của cu cậu mà.. Thằng Tuấn vẫy tay liên hồi nó chạy lại.. Thấy cả đống đực lớp nó đang ngồi hút thuốc và vài đứa con gái đang trang điểm.. Trong đó có nhỏ Linh.. Thấy nó cười tươi.. Nó gật đầu..
_Hehe.. Nhân vật chính đây rồi..Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
_Nghệ sĩ à?.. Anh Quân tìm cậu nãy giờ đó, cứ lo cậu đi muộn.. Gọi thì không liên lạc được..
_Mình tắt nguồn rồi.. Cậu gọi giùm mình anh ấy về đi..- Nó nói với con bé đang trang điểm.. Mà cũng lạ nó có tên mà..
_Ê nghệ sĩ hút thuốc không..?- Một thằng đực ngồi cạnh thằng Tuấn chìa nó bao thuốc màu vàng với điếu thuốc dựng sẵn..
_À.. Ừ, cảm ơn mình không biết hút…
Kèm theo đó là tiếng cười khúc khích của mấy thằng kia.. Nó thì chẳng hiểu gì cả.. Thằng kia rút bao thuốc lại vẻ lịch sự..
_Ừ không sao.. Ngoan đấy..
Thằng Tuấn nghe vậy giật điếu thuốc châm lửa rít luôn..
_Để tao.. Đệ tử tao nó chưa dậy thì ấy mà..hehe..
Kèm theo là tràng cười khả ố của tụi con trai và lũ con gái cũng phụ hoạ tủm tỉm.. Nó quê độ nhưng chỉ đỏ mặt nhìn thằng Tuấn đang thở khói một cách điệu nghệ.. Sôi hết cả máu lên.. Thằng khốn nạn này..
_Hehe.. Bình tĩnh đại ca..
Thằng Tuấn cười cầu hoà nhưng nó ngứa tay phang một vào lưng cu cậu làm thằng này đang hút thuốc thì sặc thở phì phò..
_Mẹ ông..chơi.. Chơi.. Ác vãi đái..
Cả lũ kia vẫn cười

Đến trang:

 

BÌNH LUẬN
BẠN ĐÃ XEM CHƯA
Hồi ký dòng đời xô đẩy

Thể Loại: Truyện dài

Tôi viết nhưng dòng này là tình cờ tìm lại đươc quyển nhật ký trong kho đồ của nha tôi.khá cu kỹ.tôi muốn viết ra để giữ...

GAME HAY NÊN CHƠI
TÌM KIẾM TRONG TRANG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Hỗ Trợ Email: sm4u.hotro@gmail.com
Phát triển bởi: Văn Thành
Online: 1
Visit: 2
Copyright © 2015 sm4u.mobie.in

Old school Easter eggs.