Có cả giọng nhỏ P.Anh thì không nhầm được rồi.. Khẽ nhấp một ngụm caphe.. Sau một vài phút từng lời nói của em như đi sâu vào đầu nó.. Như một con dao đâm nó vậy..
Nghe lén một cách ngang nhiên như thế này thì thật là bất lịch sự nhưng nhờ vậy mà nó hiểu được em.. Người yêu của nó nghĩ như thế nào..
_Ui.. Ui con mắm nay rảnh đi chơi với tụi tao cơ đấy..hihi-Một giọng nữ lạ không phải em..
_Lúc nào tao chẳng rảnh..hihi- điệu cười này rất tươi, có thể em chẳng còn buồn vì hôm qua với nó cãi nhau nữa.. Dễ nguôi thật, nó cười nhạt im lặng lắng nghe tiếp..
_Điêu ghê không, dạo này bận yêu mà bỏ bạn còn cãi..
_Yêu với đương cái gì, chán lắm..
_Gớm.. Chán cơ, sao kể tụi tao nghe.. Bộ ông sinh viên đấy đào mỏ mày hử?
_Không.. Đằng này lại ngược lại chứ, chính vì thế lúc nào cũng lo đến tiền tiền các kiểu, hơi tý là sợ với tự ti.. Tao chán lắm rồi..
_ Mới được mấy ngày đã chán rồi, hay để đấy cho tao đi hihi..
_Tuỳ mày đấy nếu được, nhưng không dễ đâu nhá.. Hàng khó đấy.. Hihi- Nghe câu này của em làm nó bóp chặt ly caphe trong tay như bóp nghẹt trái tim vậy, nó chỉ là một món hàng haha.. Vui thật.. Thấy thằng Tuấn thì nhăn mặt lại..
_Vừa phải thôi, anh Minh nghe được sẽ buồn đấy mày..- Giọng nhỏ P.Anh nhẹ nhàng.. Đem lại cho nó chút an ủi..
_Cái tên ngốc ý thì có cho tiền cũng chẳng dám đến mấy nơi như thế này đâu hihi..
_ Nói thế chứ có mà dám bỏ..hihi
_Mày tưởng tao không dám à.. Tao mà đưa mắt cái ối thằng công tử chết chứ nói gì tên sinh viên kia..hihi
_Thế thì bỏ nó đi, yêu anh này..haha thích cái gì nhà anh cũng có haha..- Tiếng nói của một anh chàng nào đó, nãy giờ nó không biết.. Khiến nó run run chờ đợi câu trả lời từ em..
_Anh á.. Còn phải xem thế nào , chơi với tên ngốc kia nốt một thời gian đã hihi..
Đến đây thì lỗ tai nó lùng bùng.. Không cố nghe thêm được gì nữa, chỉ còn tiếng cười nói còn văng vẳng.. Tất cả những gì em nghĩ rõ ràng là trước nay em chỉ coi nó như đồ giải trí.. Trò chơi này chắc cũng sắp đến hồi kết có thể em sẽ là người thắng cuộc.. Nó biết rồi, hiểu rồi.. Yêu lắm, mà đau lắm.. Nó ước gì không đến đây, không nghe cuộc nói chuyện này.. Để tiếp tục chơi nốt khi mà giờ đây biết trước kết cục của mình quá nhanh.. Không hiểu nổi nó là loài máu lạnh gì nữa mà chẳng thể điên lên sang phá, sang chửi.. Chỉ biết lặng người ngồi đó nốc cạn cốc caphe vào cổ họng, đắng ngắt.. Người trống rỗng.. Không còn chút cảm xúc nào cả.. Thằng Tuấn nghiến răng ken két.. Mặt đỏ gay..
_Đ*t mẹ.. Chó chết.. Ông sang đây với tôi..- Thằng Tuấn kéo nó sang, chẳng còn sức lực nào chống chả.. Nó mặc kệ.. Muốn sao thì muốn.. Giờ xuất hiện chắc em vui lắm đây.. Một bước, tất cả bàn em nhìn hai đứa nó sững sờ.. Nó cũng thêm chút sững sờ vì em đang để một thằng rất đẹp trai khoác vai.. Mặt em tái lại khi thấy nó vội gạt tay thằng kia ra.. Lắp bắp..
_A..n.h..a..nh..- Nhỏ P.Anh thì nhìn nó cũng vẻ hoảng sợ.. Lúc đó nó không biết mình nhìn em bằng con mắt như thế nào nữa.. Không chớp, không trợn, không giận giữ, không buồn rầu.. Chỉ vô hồn trống rỗng.. Khẽ nở một nụ cười.. Nó, con động vật máu lạnh.. Kéo tay áo thằng Tuấn..
_Ừ.. Mọi người cứ tiếp tục đi.. Xin lỗi đã làm phiền, thui đi về ông ơi..- Nhưng thằng này dật ra..
_Ông bỏ tay ra..! Anh cái đéo gì nữa.. Cô thật ghê tởm.. Cái tình yêu thật của cô đây à, cái thứ mà cô dám chắc đây à.. Tưởng thế nào.. Nói thì hay lắm, hôm nay tôi suýt định nói với Minh những gì cô nhờ tôi vì tưởng cô thật lòng.. Hóa ra giả tạo.. Chó má..- Thằng Tuấn nhổ nước bọt xuống đất.. Em bật khóc, nó đứng cười.. Vì đau..
_Mẹ hai thằng chó ở đâu thái độ gì vậy.. Cút..! tao gọi bảo vệ giờ..- Thằng đẹp trai chủ nhân của giọng nói lúc nãy lên tiếng..
_À còn mày nữa.. Dám cướp người yêu của bạn tao à?.. Này thì chó này..!!- Thằng Tuấn nắm cổ áo nhấc thằng đẹp trai lên.. Mỗi câu này thì.. Là một quả đấm vào mặt thằng đẹp trai.. Mấy đứa bạn của em vào ngăn vụ ẩu đả.. Thằng Tuấn được kéo ra chỉ thẳng vào mặt em.. Em vẫn khóc.. Nói..
_Nhìn cái cảnh cậu ấy ôm khư khư chai sữa cho cô, để rồi bị bỏng thì
thật sự tôi không nghĩ cậu ấy phải chịu nhưng điều như thế này.. Cô tránh xa cậu ấy ra, không thì đừng trách tôi.. Về ông..!- Nó đi cùng thằng Tuấn ra cửa, lòng tan nát.. Thế là hết sao, mối tình đầu.. Nhanh như cách nó đến vậy.. Em hướng đôi mắt nhìn nó.. Nó ngoảnh đi thờ ơ.. Con mắt của nó, chỉ biết thẫn thờ nhìn bầu trời đen đặc.. Không trăng.. Sao.. Chỉ gió lạnh.. Cộng tiếng em gào tên nó phía sau lưng.. Rồi tiếng guốc va vào sàn nhà lạnh cạch..
_Chạy xe đi đi..
_Ừ.
Chap 68
Trên đường về.. Những cơn gió mùa đông lạnh buốt thốc vào người nó mặc dù thằng Tuấn che đi giúp ít nhiều.. Nhưng nó dường như chẳng còn cảm giác gì cả.. Hướng đôi mắt nhìn dòng người vụt qua.. Nó nghĩ đến em.. Không thể nào hiểu được, nó đã làm gì sai.. Nghèo cũng là một cái tội chăng, nó không tham vọng gì cả, không ước mơ cao sang gì cả.. Chỉ muốn sống như một sinh viên bình thường.. Học, làm.. Nhưng em lại đến với nó, tưởng chừng như cổ tích xảy đến với thằng kém may mắn là nó.. Vậy tại sao mọi thứ lại thành ra như thế này.. Một cuộc sống bình thường khó vậy sao?.. Sống mũi nó cay cay con mắt trực khóc.. Khi một người đàn ông khóc là khi anh ta bị tổn thương trầm trọng.. Riêng với một thằng yếu đuối như nó.. Khóc trong trường hợp này cũng chả có gì đáng ngạc nhiên cả.. Chiếc điện thoại trong túi nó rung liên tục, nó sợ lắm.. Chữ em hiện lên như đang hù dọa nó vậy.. Đối mặt thế nào đây, nói chuyện thế nào đây?.. Nó không biết nữa.. Im lặng là cách tốt nhất mà nó có thể làm.. Tắt nguồn di động.. Gõ vào vai thằng Tuấn..
_Ê.. Ông biết nơi nào qua đêm được không?
_Làm gì, ông không về phòng à?
_Ừ..
_À.. Rồi hiểu, hay đến nhà tôi đi.. Nay ông bà già vào Huế tuần nữa mới về..
_Ừ, cũng được..- Cái sự tiếc nuối cũng hiện hữu khi mà cái tình bạn là cái thiêng liêng nhất đến giờ nó mới biết được bạn bè là như thế nào ngoài thằng Long ra.. Thằng Tuấn là đứa bạn thứ hai đối xử tốt với nó như vậy.. Mặc dù trên địa vị xã hội thì hai thằng có hai cuộc sống khác nhau.. Nhưng chí ít thằng Tuấn không như những con người lắm tiền ngoài kia.. Cái lúc thế này không có thằng Tuấn thì nó cũng chẳng biết làm sao nữa.. Đầu óc của nó gần như tê liệt rồi còn đâu. Dừng xe trước một ngôi nhà cao tầng có vẻ lâu năm.. Thằng Tuấn mở khóa dẫn nó lên phòng ra ngoài lan can..
_Ông ngồi chờ tôi tý.. Nhậu bữa cho quên đi, buồn làm đéo gì cho mau già.
_ Ừ.
_Ông uống được bia không?
_Không.
_Thế rượu nhé..
_Không.
_Bố khỉ, thế ông biết uống cái gì?
_Nước lọc cả.. Pét-si hay mét-si gì đó..
_Nước ngọt hả, thôi cũng được.. Nhà còn vài lon..- Thằng Tuấn chạy xuống nhà.. Để nó một mình.. Bất giác nó lại cười… Phải, cười.. Khi không thể khóc nổi, nó sẽ cười. Nó biết nó còn yêu em rất nhiều. Nhưng không tài nào muốn nghe một lời giải thích nào cả. Dù đó chỉ là sự hiểu lầm, thì những gì nó thấy cũng đủ để nó hiểu phần nào. Một vết sẹo nữa khó phai. Càng đau lòng hơn khi tiếng em gọi tên nó cứ loanh quanh trong đầu, Thở dài thườn thượt. Thôi vậy, thế giới của em thì để em tự do về với thế giới của em.. Người tốt sẽ gặp người tốt mà.. Có thể bên họ em sẽ hạnh phúc hơn bên món “hàng” này rất nhiều.. Chợt bật cười.. Phải, lại cười.. Giá như bây giờ nó bị điên đi thì tốt.. Bỗng thằng Tuấn đâu ra đập vào đầu nó, đau ứa nước mắt vì đụng vào vết thương chưa lành..
_Nè sốc quá điên rồi hả..- chìa nó một lon pétsi.. Tưởng nói nhậu mà không có mồi à thằng kia.. @@
_Được thế thì tốt quá..- Dứt lời..
Tiếng điện thoại của ai đó vang lên.. Hóa ra là của thằng Tuấn..
_Alo..
…
_Tôi không biết.. Cô mặt dày vừa thôi..
…
_Xin gì.. Đã nói tôi không biết mà lại, tránh xa cậu ấy ra tôi nói rồi đấy!
…
Cụp máy thằng Tuấn quay sang nó.. Lúc này đang ngậm ngụm nước ngọt và nhớ đến chị.. Nhớ đến những lời chị nói, chị đã nói sai rồi.. Chính em tự đẩy nó đi chứ không phải nó.. Chán thật.. Nhiều lúc nó không hiểu nổi con người nó nữa.. Luôn là như vậy, mọi cảm xúc như đi đâu hết.. Còn lại là một cái xác vô tri làm việc như người máy.. Nhưng con người máy này đang cười..
_Ly gọi ông ạ..
_Ừ..
_khóc dữ lắm, hỏi ông đấy..
_kệ..
_Tôi nghĩ việc này có khi là hiểu lầm thì sao.. Tôi có quá đáng không nhỉ?
_Không biết..
_Nói chuyện với ông chán bỏ mẹ.. Lúc nãy nghe nó khóc thì có vẻ thật lắm.. Ông nghĩ sao?
_ Tôi nghĩ mắt tôi vẫn bình thường..
_Nhìn thì có vẻ thế, nhưng mà sợ mình hiểu lầm nó..
_Nãy căng lắm cơ mà..
_ Lúc ý đang điên tiết thì để ý gì đâu.. Đến khi đi về mới thấy nó chạy theo gọi nên cũng thấy khổ.. Nó ngã ông ạ..
_Ừ. Thôi uống nốt đi.. Tính sau..
_Tôi cũng nể ông thật.. Ông không thấy tức à?
_Có chứ..
_Thế mà không vào đấm chết mẹ thằng kia đi..
_Ai biết được..
_Cái gì cũng không biết.. Tui chịu ông luôn , thấy cảnh đó mà vẫn đứng yên nhìn được..
_Ừ thôi, có gì đi ngủ trước đi, tý tôi ngủ sau.. Đừng nói với cái Ly tôi ở đây nhé..
_Yên tâm, nói thì nói từ nãy rồi.
Thằng Tuấn bước vào xong lại thò đầu ra gọi nó..
_À.. Tôi để đệm với chăn dưới đất đấy, buồn ngủ thì vào nhé.. Tôi đi ngủ đây, trưa không ngủ mệt quá..
_Ừ..
Thơ thẩn ngồi một mình ngoài lan can cũng là một cảm giác quen thuộc với nó.. Cô đơn quen rồi, tưởng đông năm nay hết lạnh.. Nhưng cô đơn vẫn hoàn cô đơn.. Không buồn, không tiếc ,nó chỉ thấy đau nơi ngực trái.. Vị trí mà em đã cắn vào.. Lặng lẽ thở dài một tiếng uống một ngụm nước bằng cánh tay băng kín.. Nhìn thấy đã lấm bẩn vì cả ngày giờ chưa thay.. Một tối, chỉ vì một cuộc cãi vã.. Một cuộc nghe lén.. Nó biết nó thực sự là một thằng ngốc..
..” Vì sao khi yêu tim tôi vẫn cứ ngu ngơ, vẫn dại khờ con tim này luôn mơ về em..
Dẫu biết rằng em đang thầm yêu một người khác..
Dẫu biết rằng em không hề yêu trái tim này..
Yêu em đâu cần em biết đâu..
Bởi vì yêu chỉ một mình tôi buồn đau..
…
Hãy cho tôi được gặp em và nói.. Nói với em anh yêu mình em yêu bằng trái tim này..
Một tình yêu khát khao biết bao ngày..
…
Tình anh trao em tươi đẹp hơn nắng mai, dù cho phong ba nhưng tình ta sẽ mãi không hề.. Người yêu ơi chọn đời này em có biết…”
Có lẽ chẳng thể được nữa rồi..” Vì tôi là chàng ngốc “…
Vứt cái vỏ lon rỗng khi vừa uống ngụm cuối cùng, nó hường ánh mắt nhìn con đường HN từ trên cao.. Bóng tối phủ khắp mọi nơi, chỉ có ánh sáng từ những chiếc đèn đường, đèn xe là còn đủ cho nó thấy hết hưu quạnh.. Lần đầu nó thấy yêu HN bởi cái ồn ào của nó.. Ít nhất HN không bỏ nó như ai kia.. Vì giờ này HN cũng chưa ngủ.. Mặc dù đã rất muộn rồi, có lẽ đây là cách thủ đô chiếm được tình cảm của mọi người.. Nó cứ nhìn mãi như thế rất lâu..
Một tiếng trôi qua.. Về đêm thời tiết nổi gió rất lạnh.. Nhưng có một thằng điên gậm nhấm nỗi đau bằng cách làm cho mình thấy đau hơn vẫn chưa ngủ.. Kì lạ, gió lạnh như thế chiếc khóa vẫn vậy không được kéo cao lên.. Kì lạ, mắt cay xè vì gió mà vẫn không chớp.. Kì lạ, rất mệt mỏi mà đau đớn nhưng nó không chịu đi ngủ.. Tất cả bởi nó đang nhớ một người con gái đã làm nó đau rất nhiều.. Một lòng một dạ để yêu ai đó rất khó phải không..? Ngả người ra nền gạch lạnh như một tảng băng.. Nhìn lên bầu trời đen đặc.. Nó nhắm mắt ngủ nghĩ rồi ngủ quên luôn..
.
.
.
Ánh sáng chiếu vào mặt nhưng nó chẳng muốn mở mắt vì quá mệt mỏi..
_Ê ông dậy đi..- Thằng Tuấn vỗ vào mặt nó làm nó tỉnh..
_Ừ rồi..
_Làm đéo gì cả đêm qua nằm ngoài lan can thế?
_Ngủ quên thôi..
_Nói thật, ông còn yêu nó thì cho nó giải thích đi.. Còn không thì chia tay cho khỏe.. Lụy như thế không giống ông tý nào..
_Ừ..
_Nãy cái Ly lại gọi cho tôi ông ạ..-Thằng Tuấn hơi ngập ngừng chút..
_Rồi sao?
_Nó bảo chỉ là hiểu lầm thôi.. Nó muốn gặp ông nhưng không tìm được hỏi tôi thì tôi chối là không biết..
_Ừ, thế thôi chứ gì?.. Ông nghĩ sao..- Nó hỏi thằng Tuấn vì người ngoài cuộc thường có suy nghĩ chín chắn hơn mà.
_Nghe nó khóc lóc giọng khản đặc rồi cái việc trước nó nhờ tôi, thì tôi cũng hơi tin nhưng không thể giải thích nổi tại sao nó lại nói như thế nữa..- Thằng Tuấn lắc đầu miệng lẩm bẩm..
_Ừ thôi kệ đi.. Nay tôi ở nhà ông nhé.. Nghỉ bữa nữa.
_Cũng được, nhưng nốt nay thôi nhé bắt đầu từ mai trừ điểm là tôi không giúp được đâu..
_Ừ.. Tý tan thì qua phòng tôi lấy giùm cây đàn để chiều đi làm nhé..- Nó đưa thằng Tuấn chìa khóa phòng.. Nó thì tin tưởng thằng Tuấn hoàn toàn huống hồ nó còn đang ở nhà thằng Tuấn mà..
_Ok.. À lúc nãy chị gọi hỏi ông nữa đấy.
_Chị nào?
_Chị Huyền.
_Sao ông biết chị ý?
_Ai mà tôi chẳng biết hehe, ông quan tâm gì.
_Giỏi.. Thôi học đi.
_Ừ.. Cu trông nhà cho anh nhá hehe.. Có đồ trong tủ lạnh thích ăn gì cứ lấy thoải mái..hehe.
_Biến..!
_Láo.. Về anh xử mày sau..hehe..
Thằng Tuấn phóng xe ra của rồi đóng lại.. Lúc này nó muốn ở một mình chẳng muốn gặp ai cả.. Chắc em cũng sẽ đến tường tìm nó thôi, nên nó nghỉ.. Bóc miếng băng cũ vào sọt rác.. Nhìn vết thương lên da thấy ghê.. Nhưng nó không hối hận đã như thế, chỉ là một chai sữa mà nó để mình bị như vậy.. Chính tỏ là ngu vì em.. Liệu có đáng không nhỉ? Hơi rát chút nó quay lại phòng để ngủ, đói thì đói thật nhưng nó chẳng muốn ăn.. Cũng chẳng muốn đi xem cái nhà này dù bản tính nó thích khám phá mà.. Thật sự với tâm trạng hiện nay thì nó còn chẳng nhận ra nó nữa là tính cách.. Chỉ biết đặt mình xuống cái đệm, quấn chăn ngang bụng ngủ.. Ước gì mình được một ngày mặc kệ tất cả thì tốt biết mấy.
Chap 69
Đến trưa thằng Tuấn về đeo thêm cái bao đàn của nó gọi dậy bảo đi ăn. Đến một quán cơm bình dân gần đó, nó hục vào ăn như chết đói, thằng Tuấn cũng vậy nhồm nhoàm nhai mặt phởn thấy rõ..
_Mẹ bố ông có cây đàn này cũng sướng thật, tui đeo mà bao nhiêu đứa con gái nhìn hehe.
_Mua cái mà đeo.
_Biết chơi thì đã mua, hehe.. Mà nè. Lúc nãy cái Ly đến cả trường tìm ông đấy..- Thằng Tuấn mặt đăm chiêu.
_Ừ.. Kệ, ăn đi.
_Nhìn nó trông thảm cực ông ạ..- Nghe đến đây nó giật mình nhìn thằng Tuấn..
_Ly làm sao cơ?
_Trông nó hốc hác lắm, còn khóc lóc van xin tôi nữa làm ai cũng nhìn.. Tôi không nói nên nó đi về, mặt buồn so.. Thấy cũng chạnh lòng.. Còn cả ông nữa.. Còn yêu nhau hay hết thì giải quyết nhanh đi.. Đà này tôi cũng chả dấu được mãi đâu, tôi thật sự thấy tin con Ly ông ạ..
_Trước kia tôi cũng từng như vậy..- Sau câu nói này hai thằng im lặng ăn.. Nhưng giờ đây tâm trạng nó lặng nề lắm.. Chỉ nghe vậy thôi nó đã thấy quặn lòng, nó nhớ em, vẫn yêu em rất nhiều.. Nhưng sự tự tôn của thằng đàn ông không cho phép nó gặp lại người con gái làm nó tổn thương nữa.. Phải chăng tình yêu với em như thế chưa đủ lớn ư..? Chán thật.. Thanh toán xong xuôi nó nhờ thằng Tuấn chở về phòng trọ rồi vội vàng đạp xe sang quán luôn sợ em tìm đến phòng.. Tuy sang quán vẫn có thể em sẽ đến nhưng trốn tránh vẫn không phải là cách hay thà rằng một lần cho xong, nên nó nghĩ nói chuyện ở nơi đông người này làm nó kiềm chế cảm xúc dễ hơn nếu có gặp phải em.. Con đường hôm nay có vẻ lạnh lẽo hơn rất nhiều vì không có người con gái đó ở phía sau.. Ôm nó chặt như mọi ngày, cộng thêm trời nổi giông rất to báo hiệu một cơn mưa rào nặng hạt.. Nhìn mọi người tấp nập vội vàng tìm nơi trú làm nó thấy có chút gì đó vui vui.. Nó thích mưa nhất là lúc tâm trạng tồi tệ này như đang ăn sâu vào tâm hồn nó vậy.. Tất cả sẽ được rửa sạch sau một cơn mưa cuối mùa.. Từng luồng khí the mát trần vào phổi làm nó đạp nhanh hơn để tận hưởng.. Rồi cũng đến quán.. Bước vào cái khu vườn quen thuộc.. Nơi nhỏ Mi và Yến đang làm có vẻ sớm hơn mọi hôm.. Đáp lại nó bằng một nụ cười tươi.. Nhỏ Mi vẫn tiếp tục làm việc, còn nhỏ Yến thì rối rít xin lỗi vì không đến thăm nó được.. Nhưng thời điểm đó, nó còn quan tâm đến thời tiết hơn là hai người này. Khẽ đặt chiếc đàn vào trong quầy, nó say sưa làm việc.. Tất cả những gì nó muốn là một cơn mưa. Cho đến khi một bàn tay ai chạm vào vai nó nhẹ nhàng..
_Anh..- Giọng nói trong trẻo, mái tóc bạch kim quen thuộc.. Nhỏ P.Anh..Nó quay qua.
_Ừ.. Muốn uống gì không?- Nó cố tỏ ra bình thường nhưng giọng nói của nó đã phản bội nó.. Khi mà người này cũng xuất hiện trong nhóm bạn của em.
_Anh, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu..- Giọng nói trong trẻo và rụt rè của nhỏ như trâm ngòi cho một quả bom đau khổ trong nó.. Khẽ cười để tỏ ra mình mạnh mẽ, nó nhìn nhỏ.. Mặt nhỏ tái lại như đang sợ một điều gì đó.. Chắc mặt nó lúc đấy rất khó coi..
_Biết đang nghĩ gì không mà lại nói vậy?
_Em..k..hông..anh.. Đừng..- Nhỏ run run.
_ Đừng gì.. Các người đừng lấy tôi ra làm trò đùa nữa thì có, giờ thấy tôi như thế các người hài lòng rồi chứ.. Tránh ra!- Nó quát nhỏ.. Tự nhiên nó thấy rất tức giận. Không tài nào kiềm chế nổi. Nhỏ giật mình ngồi xuống cái ghế, mắt đỏ hoe. Một vài vị khách nhìn nó nhíu mày. Chị ở bếp chạy ra thấy vậy liền dỗ nhỏ P.Anh y như con nít.
_Thôi đừng khóc nữa. Tên nhóc tồ đáng ghét này sao dám chọc em chị hả?- Chị quay sang nó lườm lườm, chắc chị chưa biết chuyện. cơn giận của nó vẫn không tài nào buông tha nó ra. Như một sự kích động vậy.
_Không biết..!- Nó quát cả chị luôn.. Chị sững sờ mếu theo nhỏ P.Anh giờ thì nó mới biết mình làm đến hai người con gái khóc.. Một thằng hèn.. Nhỏ P.Anh bấm máy gọi ai đó, mà nấc lên..
_Anh ấy ngoài quán đó.. Mày.. Mày ra.. Đi..-Rồi cụp máy, nó lại sợ vì không biết gặp em sẽ phải làm gì, vì chưa yêu lần nào lên nó cũng chẳng biết giải quyết sao… Mặc dù nãy đã hạ quyết tâm nhưng giờ lại muốn trốn tránh.. Bước vội ra cửa bỏ quên luôn cây đàn..
_Em xin lỗi.. Em phải đi có việc, chị đừng khóc nữa.. Em xin lỗi..
_Nhóc không được đi..!-Chị kiên quyết..
_Anh đừng đi mà.. Hức..
Thế nhưng bỏ ngoài tai những lời nói đó, nó đạp xe chạy mất dạng trong cơn giông HN lạnh buốt… Chẳng biết đi đâu bây giờ.. Sắp mưa rồi, nó cứ thế đạp đi bằng tốc độ nhanh nhất mà nó có thể đạp được.. Dù chẳng biết nó đang đi đến đâu nữa.
Nó cứ mãi đạp loanh quanh cảm nhận từng cơn gió lạnh. Điều giữ hồn nó còn ở trong xác là…đếm vạch đường, cho đến khi mắt cay xè, chân mỏi rã rời nó mới biết nãy giờ đi theo con đường vòng mà chị trước chỉ cho nó và như một sự trùng hợp.. Căn phòng trắng lạnh lẽo đang đợi chủ về hiện lên trước mắt nó.. Bỗng tiếng ầm vang lên, rồi kèm theo những đợt gió bụi tung mù mịt.. Tiếng sấm cộng từng ánh chớp rạch ngang trời.. Mưa bắt đầu rơi.. Mạnh bạo mưa rào như trút nước, không thể tin được có mưa rào ở miền bắc vào tháng mười một.. Tháng của mùa đông khô rét mướt.. Đứng hứng từng giọt mưa như hàng ngàn viên sỏi nhẹ rơi vào người.. Nó vội tỉnh lại mở khóa vào phòng trú.. Nỗi cô đơn như gậm nhấm cơ thể nó khi chỉ ngồi ngoài hiên cửa thẫn thờ ngắm mưa, dù có đang bị hắt.. Người có đang tê tái vì lạnh, mưa xuyên qua hai lop áo.. Nhưng chưa lạnh bằng con tim đang đóng băng để nhớ một người.. Không thể chịu đựng được.. Tại sao em lại đối xử với nó như thế? Tại sao?.. Ngước ánh mắt lên bầu trời xám xịt vì những dải mây đen căng vì nước.. Nó nói như một thằng điên với cái mà mọi người gọi là ông trời..
_Tôi từng tin vào ông, rồi không tin, rồi lại tin và giờ đã không dám tin.. Tôi phải làm sao đây?- Cười nhạt.. Dường như mọi triệu chứng của bệnh tâm thần đang có ở nó, nói một mình, cười một mình.. Đáp lại cái thái độ điên dại của nó là một tiếng sấm cộng thêm luồng gió lạnh đến gai người.. Cơn mưa rào càng lúc càng mạnh hơn, như đang có một cơn bão vậy.. Chán chê, nó hồi hồn.. Buồn quá, ngồi thu lại lôi cái điện thoại ra nghịch.. Màn hình sáng lên sau đó là chữ ” Em ” cộng thêm biểu tượng của tin nhắn kèm theo số 15.. Thoát tin nhắn thì còn gần 20 cuộc gọi nhỡ có chị, có em, có nhỏ P.Anh.. Nó chẳng muốn gọi ai cả.. Chỉ lặng lẽ đọc tin nhắn của em.. Từng cái một, tất cả chỉ có một nội dung..
_”.. Em cầu xin anh đừng lẩn tránh em nữa, mọi thứ anh nhìn thấy nghe thấy đều không như anh nghĩ đâu.. Chỉ xin anh cho em một lần giải thích và sau đó em sẽ rời khỏi cuộc đời anh như anh từng nói.. Nếu anh muốn..”- Đọc xong nó cười lớn, cười như điên như dại.. Cười đến đâu nước mắt chảy đến đấy.. Nó đau lắm nó thề nỗi đau về tinh thần đau hơn nỗi đau về thể xác rất nhiều.. Rối bời bởi một đứa con gái không giống thằng Minh của ngày trước tý nào.. Tình yêu làm con người ta yếu đuối hơn thì phải.. Sau dòng cảm xúc chết tiết đó.. Chiếc điện thoại của nó rung liên hồi.. Chị gọi, nó không nhấc máy nhưng gần mười đợt rung vẫn còn, sợ có việc gấp nó ngập ngừng bắt máy..
_A lo..?- Đầu bên kia giọng chị khóc lóc nghe thảm thiết lắm.. Nó hốt hoảng..
_Chị.. Chị..! Chị sao vậy..!?
_Nhóc ơi.. Hức, bé.. Bé, Ly mất tích rồi .. Hức,hức, chị không tìm thấy bé Ly đâu cả. Hức, chị lo quá.. Làm sao bây giờ.. Nhóc ơi, trời đang mưa to nữa nè…- Trái tim nó như bị bóp nghẹt lại.. Hốt hoảng đau đớn và sợ hãi là những gì nó đang cảm thấy.. Vội trấn an chị..
_Chị đừng lo để em đi tìm..- Bên đầu giây bên kia chỉ có tiếng khóc, nó cụp máy.. Mặc cho trời mưa gió rét, nó đạp xe đi tìm em trong khi chỉ mặc một chiếc áo cộc đã ướt sũng, chả để ý đến việc thay đồ hay thời tiết nữa.. Ai chửi nó nhu nhược cũng được, ai chửi nó ngu cũng được nhưng giờ đây con người nó cảm thấy đầy tội lỗi nó có lỗi với em.. Nó yêu em rất nhiều, lẽ ra lên cho em một cơ hội giải thích nhưng nó không làm.. Để người con gái nó yêu phải khổ.. Đau đớn lắm.. Nếu bây giờ tìm thấy được em, dù làm đồ chơi một lần nữa nó cũng cam lòng chỉ cần được thấy em vẫn an toàn, chỉ cần được thấy em mà thôi.. Nỗi nhớ em những ngày này như một quả bom được nổ tung trong nó.. Nó đạp đi mặc cho gió cộng mưa như tát vào mặt cho tỉnh lại nhưng cơn mê tình yêu của nó dành cho em quá sâu nặng hơn là những lời nói tổn thương kia.. Cầu mong em không làm sao, nếu em có làm sao thì cuộc đời còn lại nó sẽ sống không bằng chết mất.. Và ở thời tiết này, nó còn nhớ em nói rất sợ sấm, em có thể đi đâu được. Đầu óc nó không tài nào nghĩ nổi. Bất lực quá, nó lại khóc, vừa lái xe bằng một tay vừa dụi nước mắt cộng nước mưa vẫn cứ chảy trên mặt nó. Đường phố HN không một bóng người, đầu óc nó hoảng loạn. ước chỉ cần em về thôi, nó sẽ bỏ qua tất cả mọi thứ mọi lỗi lầm. Vẫn đạp xe qua từng công viên từng hàng ghế đá, từng hàng quán cố thò đầu vào nhìn nhưng vẫn vô ích. Cho đến khi thấm mệt, nó đến ngồi ngay tại cánh cổng nhà em.
Chap 70
Gục mặt xuống nó tựa vào tường ở cổng, cái thứ mà nó đã rất sợ khi quen em.. Giờ thì sao, hết sợ rồi chỉ sợ thiếu vắng em mà thôi.. Lòng tự trọng ư.. Có giúp con tim đang khao khát được nhìn thấy hình bóng ngươi con gái ấy của nó bớt đau đi không.. Với nó em là tất cả, ngay lúc nó chỉ mong được thấy em mà thôi.. Tiếng mưa cùng sấm càng lúc càng dữ dội bóng tối dần phủ xuống đường.. Đói mệt đau.. Nó như kiệt sức vì vẫn ở trước cửa nhà em.. Bây giờ không còn ngồi mà là nằm rồi.. Mặc kệ mưa như trút nước ở trên mặt nó như thằng bụi đời nằm ăn vạ và nhắm mắt.. Bỗng tiếng guốc quen thuộc, làm nó giật mình ngồi dậy.. Hết sức sung sướng và sửng sốt.. Người con gái nó yêu đây rồi, em đây rồi.. Bằng một cách nào đó, cơ thể kiệt sức này lao đến ôm em, ôm chặt chỉ ngỡ nó đang mơ.. Nhưng mùi hương đó dù trời có mưa thì nó vẫn nhận ra được từ em.. Mặc cho em ngỡ ngàng, buông thõng hai tay.. Miệng lắp bắp.. Con mắt hốc hác có quầng thâm của em trợn tròn..
_An..h anh.. Hức, anh ơi..!!- Em chỉ nói được vậy rồi lả người đi.. Nó chẳng biết giải quyết sao, cõng em vào mái hiên cổng lấy chìa khóa từ chiếc ví của em.. Nó run rẩy mở cổng mà rơi mấy lần.. Tại lo cho em tại trời lạnh.. Cơ thể dù quá sức chịu đựng nó vẫn cố cõng em lên phòng.. Một điều khó chịu khác xảy ra là mất điện.. Cái nến to vẫn được để ở bậc tam cấp giúp nó biết vị trí giường em ở đâu mặc dù em và nó đang ướt sũng.. Phòng dưới nhà thì bị khóa cửa hết rồi.. Để em nằm lên giường nó đặt bàn tay lên trán em thì biết em sốt.. Đau xót vì thấy em vậy, lại rơi vào hoàn cảnh này, cái đầu ngu ngốc của nó rối loạn chẳng biết làm gì.. Liền chạy xuống nhà lấy khăn đắp trán cho em mong em khỏi giống trước kia.. Cầu thang nhà em tuy to những vì bóng tối lên nó bước hụt bị trượt ngã.. Không thể đứng dậy luôn vì quá đau, nó bò vào phòng tắm nhà em chống hai tay tìm khăn mặt.. Rồi vắt nước.. Xong lại bò lên từng bậc cầu thang giống hệt một thằng què.. Chân đau không đứng nổi, nhưng chỉ lo em sốt cao hơn.. Kệ dù gì đi nữa nó vẫn yêu em, nó bỏ qua hết.. Nó không cần biết chuyện gì đã xảy ra, lúc này điều mà nó quan tâm là người yêu nó đang ở trên giường vì bệnh.. Khẽ chống tay ngồi lên giường đắp khăn cho em.. Qua ánh nến nó thấy nước mắt nước mũi em tèm lem chảy không ngừng.. Miệng không ngừng nói..
_Đừng bỏ.. Em..! Đừng bỏ em..!!- đôi lúc em còn giật mình vì tiếng sấm nữa.. Khẽ chạm nhẹ lên mái tóc bệt vì nước mưa của em.. Nó nói nhỏ..
_ Anh yêu em, có chết anh cũng không sẽ bỏ em đâu.. Nhưng sao em lại nhẫn tâm với anh như vậy?- Em giật mình mở mắt ra òa khóc.. Điều nó nói có thể em đã nghe hết rồi..
_Anh ơi..hức, hức.. Đừng bỏ em.. Em xin anh.. Em xinh anh, em chỉ yêu mình anh thôi hức.. Hức, những điều em nói chỉ là..hức, chỉ là muốn sĩ diện oai với chúng bạn thôi.. Hức, anh biết rồi đấy, em sống một mình.. Hức, em luôn cố tỏ ra mạnh mẽ.. Nhưng hức, đổi lại chẳng được gì.. Và suýt mất người em yêu.. Hức, em sai rồi anh ơi.. Hức hức, đừng bỏ em.. Em xin anh.. Hức..- em nói nhanh như sợ chậm là nó sẽ đi mất vậy, một lý do lãng xẹt như thế mà nó cũng cố chấp tin.. Mặt em hoảng loạn, em ôm nó chặt lắm..
_Ừ.. Anh xin lỗi, còn người đàn ông kia là ai..?
_Hức..hức, chỉ là bạn chơi chung cùng nhóm của em với chị Huyền.. Hức hức.. Vì, thân thiết với lại quen lâu rồi lên em không để ý nhiều.. Nhưng hức, em chưa bao giờ đi quá giới hạn đâu hức hức.. Nếu anh không tin.. Thì..- Em quay mặt nó ra hôn một cách mãnh liệt, lưỡi em cuốn lưỡi nó vào.. Ngọt ngào lắm, em dần cởi bỏ bộ đồ em đang mặc, vẫn hôn nó.. Điều này nó chưa từng trải chưa bao giờ.. Dường như hành động của em như kích động phần thú trong người nó.. Mọi thứ kìm nén giờ vỡ tung ra, nó lao vào em theo bản năng của người đàn ông.. Rời miệng em ra nó hôn vào bất kì thứ gì nó thấy đẹp trên cơ thể em qua ánh nến mờ ảo.. Người em đẹp tuyệt vời, thứ mà tạo hóa như dành cho nó vậy, bàn tay nó không ngừng khám phá mọi thứ trên cơ thể với làn da mềm mại của em.. Nó hành động như theo bản năng vậy.. Một con thú.. Mỗi lần nó hôn là mỗi lần người em run lên bần bật. Hơi thở gấp gáp của em, tạo cho nó thêm sự kích thích lạ kì.
_An..h.. Anh lần.. Đầu của em, em dành cho anh.. Nhẹ thôi nha anh..- Em run rẩy nhìn nó bằng con mắt long lanh trực trào nước, có lẽ giờ em đang rất sợ.. Nhưng nó bỏ ngoài tai, vẫn tiếp tục với những hành động theo bản năng của mình.
Chỉ cho đến khi điều gì đến sắp phải đến.. Em nhẹ nhàng vuốt tóc nó nở một nụ cười.. Toả nắng..
_Em hạnh phúc lắm.. Đêm nay em sẽ thành người đàn bà của anh..- Câu nói này như gọi được phần người nó trở về.. Nhìn lại, nó đã làm gì thế này.. Hai cơ thế trần truồng , không thể được.. Vội lui ra mặc đồ vào.. Em ngỡ ngàng trước hành động của nó.. Nó từng nói gì, yêu em, tôn trọng em cơ mà.. Hãy nhìn lại đi Minh… Mày là một thằng khốn, suýt nữa mày hại đời em rồi.. Bỏ mặc em ngồi khóc thút thít.. Nó bước xuống nhà bằng cách lần mò trong bóng tối.. Nghĩ đến cảm giác vừa rồi.. Thật trớ trêu chỉ một chút thiếu suy nghĩ thôi đấy.. Nó thấy ghê sợ chính mình.. Tự tát vào mặt mình hai cái cho tỉnh qua cơn kích thích vừa rồi.. Nó mò cái khăn mặt lau và thở dài trong bóng tối.. Mưa hết rơi.. Lên phòng nhìn em vẫn khóc thút thít, nó để ý nốt những thứ nó khám phá được từ cơ thể em rồi.. Khoác cho em chiếc chăn vào.. Nó cũng chẳng tốt lành gì cả mà..Em quay ra hướng đôi mắt buồn thăm thẳm vào nó..
_Anh không tin em.. Anh chê em đúng không hức hức..?
_Anh tin em.. Anh không chê em.
_Vậy tại sao anh lại không chịu.. Với em…hức, hức..
_Anh sợ chúng mình còn trẻ chưa hiểu đời.. Anh sợ nếu quá giới hạn nếu có việc gì sau này người thiệt thòi là em.. Anh chưa có công việc, chưa có tương lai.. Chưa có gì cả, anh chỉ là thằng sinh viên quèn.. Anh không thể hứa hẹn gì cả.. Vì thế anh sợ…- Nó nói trong sự ngập ngừng.. Tất cả những gì nó nghĩ từ trước đến nay vẫn còn nguyên vẹn.. Em chợt nhoẻn miệng cười..
_Hihi.. Lúc nào cũng triết lý, như ông già.. Em chịu mà.. Anh đừng lo..
_Không, nếu được hãy để lần đầu này khi mình cười được không em?
_Ui cha.. Nay lo xa quá rồi, hihi.. Em đồng ý, nếu anh muốn lúc nào hãy nói với em.. Em vẫn đồng ý cho chồng yêu của em mà..
_Ừ.. Anh xin lỗi..- Nó ôm em giờ đang cuộn tròn trong chăn..
_Em mới phải xin lỗi.. Em làm khổ anh rồi.. Chắc lúc đó anh tổn thương lắm đúng không, em biết lúc đó, người yêu của em khóc đúng không… Anh chưa bao giờ cứng rắn như vẻ bề ngoài đúng không.. Giống em..hihi..
_Ừ em nói đúng.. Anh khóc vì đau.. Anh đau lắm em ạ..
_ Đau chỗ này à..?- em chỉ vào ngực trái nó mắt long lanh trong ánh nến vàng chập chờn..
_Đúng..
_Hihi.. Xem em nè..- Em xoa xoa rồi thổi phù phù vào ngực trái nó.. Nó bật cười..
_Giờ hết chưa anh yêu hihi..
_Ừ chưa..- Em rướn người lên hôn nó..
_Hết chưa hihi..
_Vẫn chưa..hehe- Em lại hôn nó tiếp.
_Hết chưa đồ tham lam..hứ- em bĩu bĩu.. Nhìn nó..
_ Còn một ít..hehe.
_ Tham quá.. Không có cái nữa đâu..
_Chả thèm.. Mà cái kiểu lưỡi kia ai bảo cho mà xài thế?
_Toàn hỏi cái thứ vô duyên.. Cái đó trước em đọc báo viết về phong tục của người Pháp..
_Học mấy cái đó thì giỏi nhỉ..
_Em thì cái gì chẳng giỏi, anh khen thừa rồi hihi..
_Ừ thế ngủ chưa..?
_Chưa, ướt thế này sao ngủ được anh?
_ Thế thay quần áo đi rồi ngủ.
_Anh cũng vậy còn gì?
_ Nhưng anh không có quần áo..
_Thế quấn tạm chăn đi.. Rồi xuống kia ngủ trên này ướt rồi anh ơi..
_Ừ.. Đưa anh chìa khóa..
_Nè.. Còn đứng đó xuống mở cửa phòng đi..
_Đợi em xuống cùng luôn..
_Em còn thay quần áo.. Bộ muốn nhìn à?- Cái này hết dọa được nó rồi à nha.
_Cũng được.. Còn cái gì chưa nhìn đâu?
_Hứ.. Dạo này anh ghê lắm nhé.
_Ủa thế đứa nào gọi đòn trước?
_ Xì…xì, thui ra đi..- Em đẩy nó như đuổi tà.. Lạ thật, nhìn thấy hết rồi còn ngại gì nữa không biết, dở hơi không chịu được.. Kệ bà cô lắm chuyện, nó lần mò xuống cầu thang mở căn phòng trước kia nó ngủ chung với em.. Tối om chả nhìn thấy gì.. Nó đợi em cho đến khi ánh nến từ bàn tay nhỏ bé của em tiến gần về phía nó, khẽ đặt chén nến xuống, em nhảy bổ lên người nó..
_Ui đau..
_Cho chết, anh biết từ hôm qua đến giờ em tìm anh khổ thế nào không hả.. Đến trường ra quán các kiểu, đợi anh đến gần đêm ở cửa phòng mà anh không về..
_Thế biết từ chiều anh hứng bao nhiêu lít nước mưa để đi tìm em không hả..
_Em ra hàng quần áo mà.. Cái P.Anh gọi em ra quán, thế là anh lại đi mất..
_Đi tìm em đấy..
Cứ thế gần đêm vẫn có hai đứa cãi nhau để xem ai tìm ai cực khổ hơn ai và vẫn không phân thắng bại.. Cho đến khi hai cơ thể đó tự động ôm nhau tìm hơn ấm của nhau mà ngủ.. Yên bình rồi HN ơi.
Chap 71
Thức dậy vào lúc 6h hơn bởi giật mình.. Người nó ướt đẫm mồ hôi.. Cứ tưởng là một giấc mơ nhưng nghe tiếng thở đều đều của nàng thiên thần ngay bên cạnh làm nó biết không phải.. Khẽ nhoẻn miệng cười, nó ngồi dậy tìm công tắc điện bật lên, có điện rồi.. Con mắt bị loá vì bất ngờ tiếp xúc với ánh sáng sau cả đêm ngủ.. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ.. sáng đông HN thì chẳng khác nào buổi tối cả.. Vừa lạnh vừa tối.. Tiếng gió rít từng chập làm nó chẳng muốn ngủ nữa, quấn chăn ngồi ngắm em mà biết mình chẳng mặc gì.. Quần áo thay ở trên rồi còn đâu.. Em bỗng ngồi dậy ngơ ngác nhìn nó, dụi dụi mắt..
_Ủa, anh dậy sớm vậy?
_Ừ.
_Ngủ tiếp đi anh..hihi- Em mắt nhắm lại, quàng tay qua cổ nó kéo xuống.. Nó gồng người lên..
_Thôi.. Để lên lấy đồ rồi còn về đi học đây..
_Kệ anh em ngủ tiếp đây..
_Ừ.- Nó hôn nhẹ vào má em.. Em cười khúc khích.. Rồi nó quấn chăn lên phòng mặc dù lạnh thế này cũng hơi ngại.. Lùng bùng với đống chăn.. Mãi mới tìm được cái công tắc điện phòng em.. Điện mở lên làm nó ngỡ ngàng đôi chút vì tối quá mất điện và phải chăm em nó không để ý lắm.. Tiến sâu vào phòng nó thấy căn phòng em kĩ hơn, cô gái mà luôn tỏ ra mạnh mẽ của nó.. Căn phòng màu trắng.. Một giàn vi tính, một tủ quần áo.. Giường, tất cả đều màu trắng.. Điều đặc biệt nó thấy là.. Em còn có một giá sách to đồ sộ như của thư viện đầy ắp truyện và sách.. Thú vị ở chỗ, trên tường, tủ sách, em dán rất nhiều hình của con lật đật màu xanh nước biển có tay chân với cái miệng to ngoác ra cười giống trước nhìn thấy ở áo Tâm ( Sau mới biết là Doremon ).. Cộng thêm là đống truyện tranh có hình con vật đó ở bìa rải lung tung khắp phòng mỗi chỗ một vài quyển.. Thảo nào em không cho nó vào phòng.. Tính em trẻ con dễ sợ, khoái đọc truyện tranh mà cứ chê nó, em lại còn bừa bãi nữa..haha, phát hiện bí mật của em rồi.. Nó còn thấy một hàng giấy khen đính theo hình bậc thang trên tường.. Chỉ có 2 năm là học sinh tiên tiến còn lại 10 năm là giỏi, khiếp thật..@@, chả bù cho nó, được có 6 tiên tiến 6 giỏi bọ.. Đọc cái giấy năm lớp 10 của em.. Nguyễn Ánh Dương Ly.. Tên kêu thấy gớm..@@, Chợt nó thấy một thứ làm nó ngạc nhiên cực độ.. Một bao đàn guitar lấp sau cái tủ quần áo.. Không thể tưởng tượng được, em cũng biết chơi đàn sao??? Còn đang bần thần thì tiếng em bên dưới nhà…
_Thôi chết rồi…!!- Làm nó giật mình.. Vội vơ quần áo lại.. Ẩm ẩm.. Lùi lại thấy em phi lên từ cầu thang như bay vào phòng đẩy nó ra nói..
_Anh nhìn thấy hết rồi à..?- Em giọng hấp tấp..
_Ừ thì thì.. Sao lại..
_Ôi trời ơi..- Em mặt nửa mếu nửa cười.. Ôm đầu..
_Thui thui.. Đi ăn sáng.. Tối qua nhà em giải thích nhé..
_Ơ ơ..
_Thế có đi không?
_ Ơ có..- Nó cứ lúng túng kiểu gì không hiểu nổi, chưa bao giờ nó tò mò như thế. Bước ra cửa với đống đồ ẩm, lạnh sun hết cả những thứ cần sun trên cơ thể, nó dắt cái xe đạp để cả đêm ngoài đường nhà em mà không bị trộm vào sân.. Hên thật, em đòi đèo nó về vì nó không đủ ấm.. Thay quần áo sách vở rồi hai đứa đi ăn sáng.. Xong xuôi em đèo nó đến trường, trước khi về em còn hôn nó ở gần cổng mới sợ.. Làm bao nhiêu đứa trố mắt nhìn, nó thì ngại.. Em thì vênh mặt lên cười rồi chạy.. Thế này mà là con trai thì có ngày bị đánh hội đồng cho xem.. Ngồi học cắn bút ngán ngẩm.. Thằng Tuấn huých vô vai nó..
_Ê.. Đôi trẻ làm lành rồi à? Giải quyết thế nào đấy ông?
_Ờ thì nó giải thích đại loại là nó đang oai, với lại thằng kia là bạn chị Huyền..
_Thế mà ông cũng tin được hả..
_Ủa thế đứa nào bảo tin nó trước..?
_Ừ thì..
_Im nghe thông báo kìa..
Nghe tiếng ông thầy mà nó sợ, sắp thi rồi.. Ui trời, chẳng học hành gì cả.. Kiểu này mà để thi lại là chết toi.. Yêu với đương hix.. Thằng Tuấn bên cạnh thì rú lên..
_Haha thi rồi thi rồi.. Thi xong là nghỉ thoải mái hú hú.. – Thằng dở hơi này, người ta sợ thi, nó thì mong thi nhanh để được nghỉ.. Xong mấy tiếng hành xác trong căn phòng hàng trăm người.. Em lại lên trường đón nó..
_Hihi..- Ít ra lần này là ở dưới cổng chứ không lên thẳng lớp như đợt trước nữa.. Cũng đỡ ngại.. Thằng mất dạy Tuấn thấy em liền thay đổi thái độ..
_A bạn Ly.. Ôm cái thể hiện hòa khí nào..hehe..
_Hứ, đồ điên..- Miệng thằng Tuấn méo xệch, mắt long lên.. Ghé vào tai nó..
_Tôi đéo thể tin nổi nó nữa ông ạ..
_Anh yêu về nào..hihi
_Ừ.- Nó trèo lên xe em phóng đi…
Mặc kệ thằng Tuấn tỏ thái độ..
_Hihi.. Anh iu zềêềeeee nào. Oẹ..oẹ..-Đúng là thằng bựa mà..@@
Qua phòng nó, thay đồ với lại nghỉ cho đỡ mệt, trời thì lạnh mà có mỗi cái áo khoác , nó mặc thêm cái áo nỉ có mũ bên trong mà ngồi vẫn run cầm cập.. Em cười tít mắt nhảy lên đùi nó ngồi, chạm đúng tay nó..
_Ui da..!
_Sao vậy anh..?.. À, quên mất.. Cởi áo ra đi anh?
_Ơ.. Làm gì?
_Em xem vết thương.
_Khỏi rồi có gì đâu mà xem..- Em ấn vào vết thương nó.. Đau muốn trào ruột ra, trời thì lạnh, buốt hết cả lên hix..
_Có cởi không thì bảo..?- Em lườm nó , mặt nó méo đi.. Trời lạnh thế này, bắt cởi áo thì đứa nào chịu được hix, mà còn đang đông HN nữa.. Lạnh từ trong ra ngoài luôn =.=..
_Em có cần bắt anh cởi thế không hả Ly hix..- Mếu mếu mong em thương .. Thế nhưng..
_Hihi.. Cần chứ..- Đó như thế thì chịu luôn, nó vẫn cố giữ áo thật chặt, thà chết chứ không chịu lạnh đâu ..
_Ứ.. Lạnh thế thì em đi mà cởi..
_Anh không cởi, tý em tự cởi xong vứt hết đồ đi đấy nhé..- Biết là em đùa nhưng nhìn cái mặt em cứ thật thật thế nào ý, nó sợ chết khiếp.. Run run cởi đồ, xong, chơ đống que với gậy ra em cười khúc khích..
_Trắng thế hihi.. Quay ra đây xem nào, nhìn hết rồi mà cứ rúm ró chi?..hihi- Nó thì ngại lên cứ run run quay ra.. Em như nhìn phải cái gì bỗng mặt mếu mếu.. Ôi trời ơi..
_Anh bị điên à.. Hở hết cả da này mà không băng vào.. Hức..hức..
_Khỏi.. Khỏi rồi mà..- nó lúng túng.
_Khỏi gì mà khỏi.. Cái gì cũng giấu hức.. Để em đi mua băng cho..
_Có rồi kia kìa..- Em đứng dậy ra lấy, rồi thoa thuốc băng lại cho nó.. Mặt vẫn mếu.. Nhìn nó cũng thấy thương.. Chán, có cô người yêu mít ướt cũng khổ, lúc nào cũng phải dỗ.. Nói mãi mới chịu nín, dụi dụi mắt xong.. Em lại cười, chả hiểu nổi.. Ngồi ôm nhau thêm một lúc thì nó sang quán.. Em đòi đi theo vì nó không có xe.. Đàn thì hôm qua bỏ quên rồi.. Nên cũng không phải mang gì cả.. Đến cổng thì ông Vinh nháy mắt liên hồi.. Em không vào vì phải qua shop quần áo của em.. Ờ thì thôi, nó thắc mắc, trước giờ hôm nào cũng đến, bỗng dưng giờ không đến nữa thì em nói..
_Anh đổ rồi thì việc gì phải tán nữa..hihi..- Rồi em phóng xe đi.. Nói chuyện với anh Vinh thêm chút thì nó cũng vào.. Tưởng vô quán bớt lạnh nhưng không.. Hai luồng hàn khí khủng khiếp đóng thẳng vào người nó.. Làm người nó run bần bật.. Sống lưng thì hóa băng luôn.. Cha mẹ ơi, nhỏ P.Anh đang nhìn nó bằng ánh mắt hút hồn nhưng lạnh giá cố hữu của nhỏ.. Chị thì lườm, thấy nó cái là đi thẳng vào bếp.. Ui cha, quên mất hai bà cô này.. Hôm qua là nó đang bực chứ bộ.. Cố bình tĩnh, mà không tài nào bình tĩnh nổi.. Nó vào làm việc bình thường nhưng người tay chân cứ run bần bật.. Cảm giác như mọi hành động của nó bị bà cô tóc bạch kim kia đều nhìn vậy.. Mặc dù nó không có thấy nhỏ.. Nhỏ Mi đẩy đẩy nó ra..
_Kìa, lại của Minh kìa tiếp đi..
_Xin Mi đấy, Minh cắn rơm cắn cỏ xin Mi tiến hộ Minh bàn đó..hix
_Gì mà sợ thế.. Bộ làm gì có lỗi với người ta à?
_Không có.. Mi giúp Minh đi mà..
_Thôi được rồi.. Không hiểu mấy người kiểu gì nữa..- Nhỏ Mi thở dài lẩm bẩm.. May mà nhỏ Chịu giúp. Cảm ơn người yêu ông nhé Tuấn..hehe.. Đứng theo dõi, nhỏ Mi .. Chỉ thấy mỗi nhỏ Mi nói, còn nhỏ P.Anh chỉ lắc đầu rồi lại mang cái ánh mắt đáng sợ kia nhìn nó.. Đã lạnh rồi còn vào đông nữa thì bao nhiêu áo cho đủ, nhỏ này còn đang cầm cái áo khoác của nó nữa chứ.. Mặt nhỏ Mi hầm hầm đi ra..
_Kệ cậu đấy, nhỏ này kiêu quá chừng, đừng bao giờ bắt mình ra tiếp nữa..- Mặt nó thảm thảm.. Thì ông mãnh Tuấn đến..
_Helo.. Em yêu, xin chào chiến hữu.. Thật mừng khi hai người cùng ở đây..hehe
_Lo cái gì mà lo.. Ra chỗ khác ngồi im một chỗ đi..!!- Nhỏ Mi quát thằng Tuấn.. Mặt cu cậu thộn ra đến tội.. Lắp bắp..
_Ớ..??- Nhỏ Mi đi vào, để mặc nó giải thích cho thằng Tuấn.. Xong thằng này mặt đểu đểu phán..
_Chuyện gia đình các ngươi cớ sao lại lôi ái phi của ta vào.. Khổ ta hôm nay bị mắng oan.. Để tỏ lòng hối lỗi hãy mời ta cốc càphê nhé công công Minh..- Đang điên bị thằng này kích đểu, nó sút thằng Tuấn một cái rồi ra làm việc, thằng này xoa xoa.. Rồi cười tí tởn chạy theo nhỏ Mi..
_Mỹ nhân đợi ta với.. Hehe..- Công nhận đôi này hợp thật, đứa thì tính khí thất thường, đứa thì lúc hâm lúc dở.. Nó cười cười, vì lâu này mới có cảm giác bạn bè vui thế này.. Nhưng làm sao phải giải quyết được cục băng đang nhìn nó như thế kia hix.. Chẳng lẽ đuổi về, đến quán mà cứ im im đến phát ghét, lại cứ nhìn người ta.. Mà còn cả chị nữa, chắc còn giận nó hix.. Sao Tôi khổ vậy trời..?..@@
Chap 72
Lân la đến chỗ ngồi của nhỏ, vẫn là trung tâm của quá.. Dù khu nó ngoài trời nhưng dạo này giăng bạt nên chẳng sợ mưa gió nữa, thành ra khách cũng đông hơn chút đỉnh.. Nhỏ nhìn nó suốt đoạn nó tiến đến gần nhỏ.. Nó thì run run..
_À..u..m muốn uống gì không?- Thấy nhỏ chỉ nhìn.. Im lặng, nó toát mồ hôi hột.. Mắt gì mà lạnh thế này.. Hix..
_Chắc.. Không.. Rồi, thôi.. Thôi.. Đi nha..
Bỗng mắt nhỏ P.Anh rưng rưng.. Quỷ thần ơi, gì đây trời..=.=..
_Hức.. Hức, sao hôm qua lại quát em..?- nhỏ mặt ấm ức nhìn nó..
_Ơ..vì..vì..-Não bộ như chạy đâu hết, chẳng nghĩ ra được lý do nào cả.. Mà cũng có lý do gì quát nhỏ đâu.. Hối hận quá..
_Đồ tồi, đồ độc ác, đồ vô tâm..!!..hức..hức..- Gắn nó ba cái “nghệ danh” xong nhỏ vơ cái túi đẩy nó ra rồi chạy đến cửa.. Tay thì che miệng.. Nó đứng tần ngần cho đến khi ngọn tóc bạch kim theo từng làn gió cuốn đi ra bên ngoài.. Đôi chút ngạc nhiên.. Đôi chút buồn.. Chẳng hiểu sao tâm trạng nó lại vậy, mặc dù nhỏ thì đâu phải là gì của nó đâu.. Xui thiệt.. Một vài vị khách nhìn nó lẩm bẩm gì đó.. Chắc thắc mắc, thằng này làm một con bé khóc trong liên tiếp hai ngày liền.. Chán nản nó lao đầu vô công việc như để giải tỏa dòng cảm xúc vừa rồi, nhưng từ nãy đến giờ có người đang đứng nhìn nó và chứng kiến hết..
_Nhóc..- Chị chạm nhẹ vào tay nó.. Giọng nhẹ nhàng.
_Dạ..
_Tại sao nhóc thích làm khổ ngươì khác vậy..?
_Em..em..- Nó rụt rè nhìn chị, mặt chị cũng rất buồn không còn lườm nó như lúc nãy..
_Chị biết nhóc trải qua những thứ gì, hiểu nhóc phải chịu đựng những thứ gì.. Nhưng chẳng nhẽ đổi lại được nỗi đau của mọi người nhóc mới vui hay sao..?
_Em xin lỗi..- Nó cúi mặt , không dám nhìn vào mặt chị..
_Kể cả những người không có lỗi gì với nhóc chỉ vì một chút tức giận nhóc đã làm tổn thương họ, tại sao nhóc không hiểu..tại sao nhóc không cố hiểu đi.. Lúc nào cũng ngốc nghếch.. Đến cả người dành tình cảm cho nhóc thật sự, nhóc cũng vô tâm.. Chị chán nhóc lắm rồi.. Chị cũng là một trong số đó.. Nhóc ạ, hôm qua chị đã buồn rất nhiều.. Lo rất nhiều khi nhóc, bỏ đi.. Vậy mà..- Chị run run.. Không nói được nữa, giọng nghẹn lại.. Điều chị vừa nói làm nó sững sờ bối rối..
_Chị.. Em..em..Ly..
_Nhóc đừng hiểu sai ý chị.. Đừng có mơ chị đi thích một tên ngốc, chị chỉ muốn nói hộ.. Những người bị nhóc làm tổn thương thôi..
_Dạ.. Em xin lỗi..- Chị nhìn nó lắc đầu, thở dài.. Đi vào bếp, dáng vẻ hồn nhiên nhí nhảnh… Không có, chỉ còn một sự lạnh nhạt xa xăm.. Với sự xinh đẹp của chị.. Một chút nhất thời, một chút hồ đồ.. Nó luôn tự phá vỡ những gì nó xây dựng được.. Không biết đến bao giờ nó mới nói chuyện bình thường với chị được đây.. Điều này khiến tâm trạng nó xuống dốc tệ hại.. Cả buổi làm việc lại lầm lì, im im làm không nói chuyện với ai nữa.. Chỉ mong vào bếp xin lỗi chị mà cứ ngại.. Thêm nữa cái tiết trời đông âm u ảm đạm này, rất nhanh tối.. Cảm giác như nó đã làm được cả mấy tiếng đồng hồ rồi ý.. Khi tan ca không thấy chị đâu, chắc giận nó nên bỏ về trước… Nó vớ cây đàn đeo lên vai đợi em bên ngoài.. Thằng Tuấn đi qua rủ về nhưng nó từ chối, em hẹn rồi mà.. Với lại cái tâm trạng hiện giờ rất tồi tệ, chỉ còn mỗi em là niềm an ủi duy nhất với nó thôi.. Đúng là được cái này lại mất cái kia..
Đứng nói chuyện với anh Vinh một lúc thì em đến.. Em cười thật tươi khi thấy nó.. Nó cười gượng đáp lại.. Bỗng nhiên nó thấy em xinh đẹp một cách lạ kì trong cái phong cách của riêng em, Chiếc quần váy dài quá đầu gối, quần tất phủ đen đôi chân dài, trên người thì như cục bông với chiếc áo choàng trắng.. Mặt em bỗng đanh lại nhìn nó lo lắng..
_Anh sao vậy..?
_À.. Anh đói vì trưa có ăn gì đâu..
_Ui tưởng gì.. Về nhà em đi, em chuẩn bị sẵn rồi đấy..hihi..- Những cái lúc thế này có em bên cạnh.. Nó xúc động ôm em lại.. Nắm đôi bàn tay nhỏ bé, lạnh như tuyết của em mà thủ thỉ..
_Anh Yêu Em lắm..- Em sững người chút rồi thì thầm..
_Anh làm gì có lỗi với em hả..?hihi..
_Không có mà..
_Hihi.. Nếu có hãy cứ nói thật, em chịu đựng được vì em nghĩ anh đã chịu đau nhất khi nghe em nói những lời đó.. Cảm ơn anh đã tha lỗi cho em, chỉ xin đừng giấu em điều gì cả anh nhé..- Em vẫn ôm chặt nó.. Trời tối lên cũng chẳng ai để ý.. Mà đường HN vào giờ này cũng vắng nên không ngại..
_Anh biết rồi.. Về nha..
_Uhm.
Hai đứa chào anh Vinh rồi đi về.. Chẳng biết anh ý nhìn thấy gì không mà gật đầu, rồi cười đểu một cái =.=..
Tiết trời đông lạnh lẽo vô vị, nhưng nó lại thấy ấm áp một cách lạ kì bởi vòng tay ôm chặt quen thuộc, nhưng nay em thọc tay vào túi nó. Mần xương =.=. Nói chuyện với em làm em cười thì thôi, chứ cứ trêu hay phản bác là em nhéo.. Em đeo đàn của nó bảo về thẳng nhà em luôn.. Đến trước cổng to đồ sộ, em suýt xoa run rẩy..
_Nè.. Anh mở cổng đi..hihi, lạnh quá anh ạ..
_Uhm.. Đưa tay đây..- Em ngạc nhiên chìa đôi bàn tay lạnh buốt đang xoa vào nhau cho nó.. Nó nâng lên hà hơi ấm vào.. Em có vẻ thẹn, cứ quay mặt đi cười khúc khích.. Dễ thương không chịu được.kaka
_Đỡ chưa?
_Rồi ạ…
_Ừ.. Thôi đi vào..
Cổng mở.. Em nhảy chân sáo đi vô mở điện trước, nó dắt xe theo
Hồi ký dòng đời xô đẩyThể Loại: Truyện dài
Tôi viết nhưng dòng này là tình cờ tìm lại đươc quyển nhật ký trong kho đồ của nha tôi.khá cu kỹ.tôi muốn viết ra để giữ...