xem chừng vui lắm.. Mấy đứa con gái bắt đầu đi lên sân khấu, chắc kịch gì đó.
Bọn lớp nó tung hô vỗ tay rào rào.. Nó thì không hiểu bị sao.. Khi xem bất kì một cái gì hay đến mấy thì cũng chỉ biết im lặng và quan sát.. Một tiểu phẩm hài hước của tụi con gái với một ông thầy giáo già là do một thằng trong lớp đóng.. Hay và chân thật.. Ánh đèn sân khấu chiếu qua mọi khán giả phía dưới, hầu hết đang cười nói vui vẻ cộng bình phẩm.. Nó không để ý lắm..
_Nè nghệ sĩ.. Mượn cái đàn coi.
_Ừ..
_Ông tập lâu chưa?.. Chậc.. Đàn đẹp đó..
_Ừ.. Cũng lâu rồi..
Vài thằng tò mò suýt xoa vì cây đàn của nó.. Cũng vui vẻ cho mượn nghịch, thân thiện là tốt mà.
_Bố nhà mày.. Ngu còn chơi.. Trả nó đê..
_Haha.. Nghe mày chơi tởm quá mậy..
Mấy thằng cười cợt khi thằng cu mượn đàn nó gảy linh tinh.. Làm thằng này ngại cất trả vào bao đàn.. Xong tụi nó lại quay qua bàn tán về gái.. Đương nhiên hai nhỏ Linh không ngoại lệ rồi.. Mà nhỏ Linh hát kia còn diễn cả kịch nữa.. Ghê thiệt.. Sau cánh gà nhìn nhỏ nom lộng lẫy quá trời..Bỗng anh Quân chạy đến.. Thở hổn hển..
_Phù.. Minh đây rồi.. Anh tìm chú mãi.. Sau cái này.. Là đến chú luôn.. Phù.. Chuẩn bị đi.. Bọn lớp kia bị đẩy xuống rồi..phù..
_Hehe.. Em chào thủ trưởng..
_A.. Chỉ huy.. Bị chó đuổi hả..hôhô..
Bọn này lại chuyển sự chú ý qua anh Quân.. Tội nghiệp, hiền lành nên bị tụi nó trêu quá trời luôn.. Con bé ở trong đưa anh chai nước.. Mùa đông mà tu ừng ực..
Nó thì lo lắng đơ hết cả người lên vì phải biểu diễn trước thời gian.. Xui quá..nhìn thấy khán giả ở dưới đông đúc mà chột dạ.. Hít vào thở ra cho bớt run.. Người cứ bồn chồn.. Anh Quân vỗ vai..
_Bình tĩnh nhé.. Cứ như lúc tập là được em..
_Dạ rồi..
Nói vầy chứ bình tĩnh được thì cũng giỏi.. Giờ chỉ mong đèn sân khấu đừng sáng thui hix..
…
Thời khắc đỉnh điểm đã đến.. Sau khi con MC bước ra kiếm thêm một tràng pháo tay nữa từ khán giả sau tiết mục vừa rồi và giọng nói kinh điển đó bắt đầu giới thiệu tiết mục của lớp.. Nhìn bên cạnh..nhỏ Linh đang vuốt ngực khè giọng, Trông như bình thường vậy.. Nể quá.. Còn nó thì cứ loanh quanh như trốn mẹ..
_Mình cùng cố gắng nha Minh..hi..
_Ừ..
Khi tiếng nói của nhỏ MC vừa dứt thì cũng là lúc nó cùng cả nhỏ Linh bước ra.. Tụi kia đã chu đáo đặt cho nó cái ghế và Micro cũng được để cao lên.. Tiếng vỗ tay bàn tán làm nó ngại.. Vẫn tư thế cũ, nó dịch sau vào góc ngồi cúi gầm mặt đàn quên luôn lời anh Quân luôn.. Bài hát bắt đầu.. Giọng nhỏ Linh hay thiệt trong trẻo ấm áp.. Đơn giản đây không phải là một bài hát sôi động gì cả.. Nên nghiễm nhiên cả khán đài im lặng..
.. “Đời sinh viên có cây đàn ghitar..
Đàn ngân nga chúng ta cùng hòa ca..
Có anh bạn xa nhà..có cô bạn nhớ cha..
Thương mến tình đồng hương..”
Công nhận nhỏ quá nhập tâm, có thể nhỏ cũng là sinh viên xa nhà chăng.. Bài hát của nhỏ hay đến nỗi nó là thằng chơi đàn mà chẳng để ý đến mình chơi chuẩn hay không ,chỉ biết lắng nghe như tất cả sinh viên ở đây.. Cảm nhận một chút gì đó nhớ gia đình.. Quả nhiên bài hát này được chọn là hợp lý.. Cái đầu không chịu ngẩng mặt nhưng vẫn lắng nghe..
Xong xuôi cũng hên là chơi được trọn vẹn cả bài mà không quên nốt nào.. Tiếng khán giả vỗ tay điên cuồng.. Có cả những anh chàng lên tặng hoa nhỏ Linh.. Nó cũng được vài bó của tụi con gái ở đâu đó tặng ..nghe được diu với ai cái gì chẳng rõ.. Nhỏ Linh cúi chào khán giả.. Nó cũng ba chân bốn cẳng chạy xuống.. Ngại chít mất.. Vào trong thì bọn kia rú lên..
_Nghệ sĩ hú hú.. Đ..m.. Ông đàn hay vãi..
_Chị Linh của chúng ta nay hát hết xảy.. Chị làm em nhớ bố quá..hix..- Một thằng trêu chọc nhỏ Linh…Nhỏ Cười tít mắt..
_Hihi.. Cảm ơn..
_Hai em hay lắm.. Xong cái là thầy gọi tuyên dương ngay..haha..- Anh Quân nói to.. Một nhỏ hình như trong nhóm diễn của nhỏ Linh kia.. Tiến đến gần nó kều.. Trông cũng xinh phết..
_Anh.. Đàn hay ghê.. Tý đi uống caphe với em được không?..hihi..
Tụi con trai thấy vậy rú lên..
_Mẹ.. anh em ơi giết thằng nghệ sĩ đi.. Nó cướp hết gái trong lớp rồi tao cũng chuẩn bị thích nó rồi đấy hehe..
_Đúng đúng..giết nghệ sĩ anh em..
_Tao giữ lại nhé chúng mày thịt đi..hehe..
Bọn này đùa hay thật.. Nó nhìn nhỏ kia cười gượng..
_Thui nay mình bận rồi bạn.. Khi khác nha..
_Hihi.. Không sao anh.. Vậy lần sau ha..
Xong nhỏ chạy đi.. Nó thở phào.. Tụi con trai còn tính rủ đi chơi đâu đó nữa. Bỗng thấy lạ lạ. Thằng Tuấn nãy ngồi làm gì mà không ra trêu nó nhỉ.
_Ê này..
_Hả..?
Thằng này cất vội chiếc điện thoại đi.. Nhìn nó cảnh giác.. Nó thì ngạc nhiên..
_Gì đó?.Chap 83
Thằng Tuấn xua tay, mặt đểu đểu..
_Không có gì đâu hehe..
Thấy nghi nghi rồi nhưng tự nhiên chán chả muốn làm tới.
_Ừ thôi..
Bỗng nhiên thằng Tuấn nhìn đằng sau nó vẻ vui lắm, cười toe toét.. Nó chột dạ.. Quay lại.. Thấy chị với anh Vinh và em đang đứng đó.. Một người cười, hai người mặt lạnh.. Xui thiệt, muốn giấu cũng không xong.. Tại thằng khốn Tuấn đây mà.. Nó quay qua thằng Tuấn lườm, thì thằng này huýt sáo ngó lên trời..
_Ê Chào chú..hehe.. Chơi đàn hay dữ..
_Dạ bình thường thôi anh..
Nó nói chuyện với anh Vinh, mong đánh trống lảng đi được.. Nhưng em nói..
_Gặp em anh có vẻ không vui “nhỉ”..?- Em nhấn mạnh chữ nhỉ, cười tươi nhưng nồng mùi nguy hiểm (mãi sau mới biết em cười vì muốn dữ thể diện cho nó, chứ không thì vô xé xác nó ra rồi.. Nguyên văn em nói luôn..hix, may có bạn bè ở đây..).. Tâm lý quá cũng hơi ghê.. Cứ tẩm ngẩm hix..
_Đâu..anh vui lắm.. Vui mà, em chào chị..- Nó lúng túng quay qua chị và em..
_Hứ..
Bị ăn bơ rồi hix.. Anh Vinh tự nhiên nói một câu..
_Cứ làm trò nữa.. Nãy thằng Minh ra đàn gào to nhất đám lại còn haha..- Chị đỏ mặt, lườm anh Vinh… Nó khúc khích cười..
_Cười gì.. Đồ nhóc tồ đáng ghét kia?.. Cả anh nữa.. Ai mượn anh nói ra chi..?
_Haha.. Không nói, thấy tội thằng Minh quá..
_Không thèm chơi với hai người nữa..!!
Chị dỗi chạy thẳng đi, anh Vinh đuổi theo.. Chỉ còn mỗi nó đứng cạnh em, tụi bạn nữa.. Không khí có vẻ trầm.. Hóa ra mấy cu cậu bị chị hút hồn rồi, nên mải ngắm không nói gì được.. Halzz.. Giờ mới bắt đầu trêu..
_Mẹ thằng nghệ sĩ hên vãi tụi bay ạ.. Đi đâu cũng có gái đến..
_Em ơi bỏ nó đi.. Theo anh nè..hú hú..
Em nhăn mặt, kéo tay nói theo hai người kia.. Thằng Tuấn ở sau táng vô đầu thằng trêu.. Nghe mỗi tiếng..
_Đ*t cụ mày nói gì thế..
Thằng côn đồ..=.=..
…
Đi cùng em trên đoạn sân trường đông đúc, em vẫn lẳng lặng không nói gì.. Có thế mà cũng giận à.. Kì quá vậy.. Tiếng nhạc nhẽo cộng ánh đèn hắt vào mặt em khiến nó khó hiểu.. Mặt em rất buồn.. Không còn giận dữ như lúc nãy nữa..
_Anh xin lỗi.. Nay chuyển địa điểm, anh không muốn em đi xa vì trời rét nên không gọi..
_Vâng em hiểu.. Không sao đâu anh..
Em nói nhẹ nhàng, bình thường như chẳng có gì xảy ra.. Nhưng giọng nói này ẩn chứa một nỗi niềm gì đó..
_Ừ.. Em đến lâu chưa..?
_Dạ.. Lúc anh chuẩn bị lên sân khấu đó.. Nhìn anh lo lắng ngộ thiệt..hi.
Em nhoẻn miệng cười nhưng trông không tươi như mọi lần.. Vì lý do gì vậy.. Em vẫn giận nó sao..?
_Giận anh à..?
_Không.. Thui mọi người kìa anh..
Em chỉ tay đến một cái ghế đá ở cổng trường, nơi mà nó thấy nhỏ Chi với vẻ giản dị quen thuộc đang cười tươi nhìn nó, chị và anh Vinh thì đang trêu đùa nhau.. Chỉ có một người làm nó quặn lòng.. Nhỏ P.Anh, đẹp một cách kiêu kì với bộ đầm đen tuyền quen thuộc, không hợp với tuổi nhỏ tý nào.. Nhưng không thể phủ nhận phong cách này giúp nhỏ quyến rũ hơn bất kì ai.. Giống như một công nương vậy.. Đẹp lắm, nó hơi ngẩn ngơ.. Nhưng dù có đến gần hơn thì con mắt trong veo của nhỏ chẳng liếc qua nó một khắc.. Giây phút đó, nhỏ P.Anh đã giúp nó hiểu ra.. Không thể yêu người mình yêu.. Thì phải phũ.. Vậy thì xem trò chơi này ai phũ hơn ai.. Dù sao nó cũng chẳng là gì của nhỏ.. Nghĩ vậy nhưng lòng vẫn đau bởi tính tham lam..
_Hihi.. Minh đàn hay quá, lâu rồi không gặp cậu..
Nhỏ Chi chào nó, một cô gái nó gặp đầu tiên khi lên HN sống.. Nó luôn luôn để một hình ảnh đẹp nhất về người con gái này.. Phong cách của nhỏ hấp dẫn nó.. Nhưng âu cũng chỉ là quý mến mà thôi..
_Cảm ơn cậu..
Cũng suy nghĩ nhiều lắm khi cả nhỏ Chi lẫn P.Anh đều đi xem nó biểu diễn nhưng chẳng đi đến đâu bởi cái thái độ lạnh nhạt vừa rồi.. Thui, ra sao ra.. Im lặng..
_Ừ, đầy đủ rồi thì về đi mấy đứa, tối đến rét cả đông khó lấy xe lắm..!
Mấy người kia dắt nhau về.. Nó vào bãi lấy xe, chắc em nhớ họ đèo lúc đến…
_Ly.. Em đừng như thế nữa.. Anh sợ lắm em à..
Tự nhiên nó nói trong vô thức bởi cái suy nghĩ hoang mang em sẽ đi Nhật.. Nếu như vậy, chắc nó sẽ suy sụp mất.. Em gượng cười buồn..
_Anh đừng lo.. Tý về em kể ha.. Lấy xe đi anh..hi.
_Ừm..
Xe để bên ngoài nên không khó lấy lắm.. Chẳng phải gửi vé gì nên nó đợi em trèo nên rồi phóng thẳng luôn.. Đến gần cổng trường.. Bỗng nó, không còn tin vào mắt mình nữa.. Nó khựng lại.. Khiến em ở đằng sau mất đà ôm lấy nó..
_Á..sao tự nhiên lại dừng lại vậy anh..?
..
Nó không trả lời em.. Vì khoảnh khắc ấy.. Nó nhìn thấy một cô bé.. Cô bé đó với lời hứa một năm.. Cô ấy chính là Tâm.
Run rẩy, lo lắng và hồi hộp.. Nó chỉ mong Tâm không nhìn thấy nó.. Tại sao ư? Nếu Tâm vẫn là một cô gái năng động vui tươi, tóc bồng bềnh xen lọn tím đỏ thì nó sẽ ra nói rằng..” Chào em, anh xin lỗi nhưng đây là bạn gái của anh..” dù điều đó có thể làm tổn thương cô ấy nhưng rồi sẽ qua.. Nhưng đằng này.. Đúng như những gì nó nghĩ “không thể tin vào mắt mình” nữa.. Tâm thay đổi hoàn toàn.. Em ăn mặc rất giản dị, dáng đi lững thững nhẹ nhàng chẳng còn vẻ vui tươi như trước kia nữa.. Đôi mắt như có nước vậy, nhưng quan trọng là.. Mái tóc của em.. Chẳng bồng bềnh hay trái màu nữa.. Nó thẳng mượt và đen, đúng mẫu người con gái nó thích.. Tiếc hả, xấu hổ hả.. Phải vậy chứ, nó ảnh hưởng đến em như vậy mà..
…
“Ngày cuối cùng mái tóc của em còn tồn tại là ngày anh chuyển đi..”
“Em sẽ đợi anh…”
“Em yêu anh.. M ngốc của em..”
…
Nhưng tin nhắn cuối cùng Tâm gửi cho nó như đang ám ảnh nó vậy.. Nhục nhã lắm, nó thấy em làm đúng những gì em nói.. Còn nó thì sao..? Nên giờ đây chẳng dám đối mặt..
_ Em bám chắc vào nhé..- Nó nói mặc cho cô người yêu không hiểu chuyện gì đang xảy ra.. Nhưng rồi cũng ôm chặt nó lại.. Để nó phóng vụt đi từ góc tối đó.. Chắc sẽ gây chú ý của Tâm nhưng nó giữ nguyên vị trí không ngoái đầu lại..
…
“Anh xin lỗi.. Anh không muốn mất người anh yêu. Anh nợ em quá nhiều.. Nếu có kiếp sau.. Anh sẽ trả đủ..”
.. Đến cổng, gần một quán caphe nhỏ, thì thấy mọi người vẫn đợi, chắc muốn cùng về.. Hình như anh Vinh đang quát ai đó.. Nó vẫn đang hoang mang rất nhiều và run rẩy nên không chú ý lắm.. Có lẽ em cảm nhận được.. Nhưng em vẫn im lặng.. Đến gần tính chào một cái thì giọng anh Vinh oang oang..
_Anh bảo em trông nhà cơ mà.. Tối tăm mò ra đây làm gì.. Sao không ở nhà học..!!
_Hức.. Anh chị đi chơi sao em không… được đi..hức..- Giọng nói quen quen nhưng cũng chả biết là ai..
_ Còn cãi hả.. Đường đông đi nguy hiểm, mày bị sao thì tao nói với bố mẹ thế nào..!!
_Thôi anh.. Con bé ham vui kệ nó đi.. Không khóc nữa Đậu..
_Em chiều nó quá đâm hư ra..- Anh Vinh thở dài, một người anh lo cho em gái đây.. Nhưng nó thì giật mình bởi cái tên.. Con nhỏ “tivi” quái ác.. Nhìn thấy nhỏ, tự nhiên nó sờ lên mặt.. Cảm thấy đau hay sao ý.. =.=.. Định vòng về luôn nhưng em kéo áo..
_ Chào mọi người đã anh..
_Ơ ùm..
Tiến đến gần luôn cửa quán caphe với lác đác người ngồi và lũ sinh viên bắt đầu túa ra khỏi cơ sở cũ..
_À.. Em chào mọi người em về trước nhé..
Chị chẳng nói gì đang ngồi với nhỏ Vi trên xe máy mặt lạnh tanh.. Có mỗi anh Vinh nói..
_Ừ..hai đứa về cẩn thận..
Bỗng nhỏ Vi nói một câu làm nó tím tái hết cả lên..
_A.. Anh biến thái..hihi..
Chỉ muốn tát cho vẹo răng nhỏ thôi.. Mọi người đều nhìn nó chân chân, giờ ước có cái hố để chui xuống quá hix..
_Mày nói linh tinh gì thế..?
_Hiểu lầm thui anh.. Hai đứa về đi, tý chị với mọi người về sau..
Giờ mới chịu nói chuyện với nó.
_Dạ vâng..
Quay sang hai nhỏ kia..
_ Mình về..
_Tao về nha, có gì mai qua tao nghe..- em nói
_Tao biết rồi.. Hai người về cẩn thận ha..- Nhỏ Chi vẫy tay tạm biệt, còn nhỏ P.Anh chẳng nói năng gì.. Chỉ khoanh tay gật đầu với em thôi.. Còn đâu bơ nó hoàn toàn.. Giờ đang buồn nên cũng không để ý nữa.. Nó phóng đi.. Em ôm chặt, vòng tay quen thuộc và ấm áp.. Nhưng trong tối hôm nay.. Em như đang mang tâm sự gì đó mà nó chẳng thể biết được.. Mọi người, mọi thứ trầm lặng một cách nhẹ nhàng..
_Em muốn ra phố cổ..
_làm gì?
_Ăn..em đói..
_Ừ
Em khẽ gọi nó trong lúc đi trên đường.. Trời rét căm căm mà vẫn rất đông người đi lại.. Lúc sau cũng đến phố cổ.. Dẫn em ra một khu chợ.. Đồng Xuân thì phải không nhớ rõ lắm.. Gửi xe ở một bãi đỗ cũ, nó với em đi bộ vào.. Nắm tay em để vào túi áo khoác.. Chẳng có nụ cười khúc khích nữa.. Em đang buồn.. Chắc chắn vậy.. Nhưng nó không hỏi.. Chỉ biết để yên vậy thui, em nói về sẽ kể cho mà.. Chợ rất đông..lung linh mang một vẻ đẹp kì lạ.. Hầu hết là dân VN mình.. Bán đồ tiêu dùng và hàng lưu niệm còn khách hàng là người nước ngoài.. Điều đặc biệt mà nó thích ở đây là tuy không khí rất huyên náo nhưng vẫn cảm thấy được chút vẻ cổ kính lâu năm qua từng mái ngói đã phai nâu đi qua năm tháng..
_Tối ăn gì chưa mà giờ đói..?
_Em chưa..tưởng anh sang ăn rồi đèo em đi nên đợi..
Lại chạnh lòng.. Em làm nó thấy có lỗi vì chẳng thể nào bù đắp được tình cảm em dành cho nó.. Khổ sở, suy nghĩ mãi.. Thở dài.. Chẳng dám nói gì vì ngại.. Nó im lặng để em kéo đi..
Chap 84
Khu chợ đêm đông đúc với dòng người tấp nập có một thằng như mất hồn được cô người yêu xinh xắn dắt đi.. Mọi thứ xung quanh bây giờ phải nói rất giống chợ ở quê nó, nhất là những quán đồ ăn khuya đông nghẹt người, chủ yếu là sinh viên.. Nó và em cũng không ngoại lệ.. Em dẫn nó đến một hàng vệ đường thui, chẳng gọi gì là lịch sự hay sang trọng cả.. Nó hơi nhạc nhiên nhưng cũng ngồi xuống bên cạnh em đang tít mắt cười..gượng lắm..
_Hi..ăn bánh ha, cô lấy con 5 cái bánh rán đi..- Đói bụng không ăn cơm lại đi ăn bánh mới dở..em kì lạ thiệt..
_ Trời ơi.. Ăn thế này sao no được..?- Khi cô bán hàng bắt đầu chiên lại đồ để tẩm đường.. Nó ghé vào tai em nói nhỏ..
_ Được mà.. Em thích với lại không đói lắm đâu anh..
_Em thích ăn bánh rán à..?
_Vâng..hi..- mắt em hấp háy tinh nghịch.
_Tại sao?
_Vì đó là món Mon thích ăn nhất..hi..- Té ra là vậy, bà cô này bị ngộ doremon nặng quá trời.. Thiếu điều tự phát minh ra bảo bối quá =.=.. Nghĩ vẩn vơ..em tiếp..
_ Em hay ăn nó khi em buồn.. Hiệu nghiệm lắm đó anh..
_Ừ..- Nhìn bàn tay của cô bán hàng đảo những chiếc bánh vàng rộn trong chảo mỡ ngập.. Nó cứ nghĩ ngợi có nên hỏi em luôn không.. Tò mò.. Tiếng xèo xèo, xe cộ, rồi cười nói.. Tất cả như vẽ lên một khung cảnh ồn ào náo nhiệt vốn có của HN.. Dòng người cứ đi qua mang theo từng cơn gió lạnh.. Bỗng nhiên sao thấy bờ vai em nhỏ bé quá, yếu đuối quá.. Chỉ muốn ôm em vào lòng.. Cảm xúc cũng chợt qua khi em hỏi nó..
_Anh nghĩ gì vậy?
_Đâu..không có..
_Có thiệt không?
_Thiệt..
_Anh đang thắc sao em buồn đúng không..?
Em như đọc ý nghĩ của nó vậy..
_Em nói rồi, về em kể cho mà suy nghĩ chi..?..
Lúc đó thì cô bán hàng cũng đổ ra đĩa mấy cái bánh mới.. Em cười tươi lắm.. Xắn tay áo nên cầm giấy bọc vô ăn..
_Hihi.. Nóng..xịt..hà..ngon ghê..- Nhìn em ăn mà mặt rất chi biểu cảm, nó vẫn cứ ngần ngại nên chỉ cắn chút một với lại nóng nữa..
_À quên.. Minh em bảo ..
_Hả?
_Đưa em cái ví..hihi
_Để làm gì..? Nè..
Thắc mắc rồi cũng đưa, em chẳng nói năng gì đút vô luôn cái túi em đeo bên mình.. Chỉ cười thui.. Mà nhìn cái túi mới nhớ.. Để quên bao đàn ở trường rồi. Thôi chết. Mặt nó tái đi. Vội gọi thằng Tuấn. Nhưng vừa mở nguồn máy lên thì có tin nhắn..
_” Thấy gái tớn hết cả lên.. Tui cầm cho ông cái đàn rồi, mai mang sang quán cho nhé.. Thế cũng quên..”
Ổn hơn chút.. Em thấy nó vậy nhưng vẫn ngồi ăn tì tì với lại nói chuyện với cô bán hàng xem chừng thân thiện lắm.. Nó nghe lỏm được.. Cô là người trên Lạng Sơn, có thằng con ở đây học đại học thì lên chăm sóc nó luôn.. Tội gia cảnh nghèo nên bán bánh, con cô thì vừa học vừa làm giống nó, đến tối mới về..
_Hihi.. Thế là cũng ổn định rồi cô nhỉ.. Ít ra cô cũng lên đây. Bố mẹ cháu đi suốt thui hihi..
Nghe em cười như vậy nhưng chẳng có gì vui cả.. Chắc em nhớ gia đình.. Khoảng trống đó nó chẳng thể lấp đầy được.. Biết cố gắng yêu em hết sức thôi chứ làm sao giờ.. Giải quyết xong một đống bánh.. Em lau tay rồi xoa bụng..
_Hihi.. No rồi anh ơi..về đi, cô cho cháu gửi tiền..
_Khoan để anh.. Ớ..
Giờ mới thấy hẫng.. Ví nó em cầm mất rồi.. Hóa ra em không muốn nó trả.. Lấy xe mà nó cứ bực bội và thấy hơi xấu hổ, nghèo thì nghèo nhưng nó không muốn em trả chút nào… Có thể em biết nên em vòng tay qua người nó thủ thỉ..
_Anh.. Anh đừng suy nghĩ gì.. Em hiểu, nhưng em muốn chúng mình chia sẻ mọi thứ.. Không thể dựa giẫm vào anh được.. Anh còn phải học mà..
_ Nhưng anh luôn dựa giẫm vào em.. Em đừng như vậy nữa được không.. Anh sợ mình nợ em quá nhiều.. Anh không thể trả hết được đâu em.. Khi mà anh chẳng chắc chắn được điều gì trong tương lai cả..
_Hihi.. Anh đừng lo lắng.. Em sẽ luôn sau lưng anh, chăm sóc anh.. Dù anh bước vào ngõ cụt em cũng theo anh.. Chỉ cần đừng làm gì có lỗi với em cả.. Coi như giờ em đầu tư cho hai đứa mình đi.. Sau này lấy em rồi, anh nuôi lại em và gia đình mình.. Chồng nhé.. Em yêu anh..- Từng lời nói yêu thương của em như đi sâu vào đầu nó qua từng cơn gió mùa tràn qua.. Rét nhưng tim ấm áp.. Nó xúc động.. Người yêu của nó cũng chỉ là một cô gái.. Cô gái với bao mơ mộng một thời.. Cô gái làm mọi điều vì nó, chẳng hiểu sao cứ thấy cổ nghẹn lại..không nói được gì… Em xem chừng đang có rất nhiều tâm sự nhưng vẫn cố giấu. Nó đang sợ một điều gì đó.. Đầu nó cứ may mảy ý nghĩ ấy, là em sẽ đi.. Nhưng không.. Lý do em buồn là đây.. Khi đến nhà em.. Dắt xe vô rồi lên phòng.. Chẳng lạ gì nữa nên hai đứa ôm nhau ngủ.. Em bắt đầu kể…
Lý do này không phải làm em buồn, mà nó cũng buồn và lạc lõng nữa. Tại sao ư ? Vì nó cũng không muốn điều này xảy ra chút nào..
_Anh ơi..em buồn lắm anh ạ..-em rưng rưng.. Ôm em chặt hơn nó im lặng lắng nghe.
_ Cái Chi nó sắp đi du học rồi anh ạ..hức hức..
Nó sửng sốt, ngạc nhiên cực độ.. Nhưng thấy em vậy, nó lại tỏ ra bình tĩnh. Đầu đầy những suy nghĩ hoang mang.. Em dường như chẳng thể kiềm chế nổi cảm xúc nữa.. bắt đầu khóc ngon lành.. Người yêu nó rất mít ướt.. Em cố mạnh mẽ, nhưng trong trường hợp này thì em chẳng còn mạnh mẽ nữa.. Nỗi đau một người bạn thân đi xa chắc nó chẳng thể hiểu nổi vì nó không có bạn.. Nhưng nó cũng buồn, buồn nhiều.. Ít ra nhỏ Chi cũng là người nó gặp đầu tiền, người con gái đầu tiên tựa đầu vào vai nó ngủ và là người đồng hương của nó nữa..
_ Hức.. Em quen nó lâu rồi…hức hức.. Nó dưới quê, em quen nó khi học thêm tại nhà bác nó… Hè nào nó cũng lên nhà bác nó chơi..hức hức.. Để gặp em hức.. Giờ nó lại còn..hức muốn học cùng đại học với em..hức mà lên đây.. Mà tự nhiên nó muốn chuyển đi du học..hức..hức.. Tại sao hả anh..? Tại sao..?? Huhu..- Em kể nhiều lắm nhưng chỉ nó chỉ muốn nói vậy thui.. Đại loại là em với nhỏ Chi thân nhau thêm nhỏ P.Anh nữa.. Mỗi lúc cô đơn em với nhỏ lại nói chuyện với nhau qua điện thoại, cộng những lời hứa hẹn vào hè của từng năm học.. Giờ nhỏ tự nhiên muốn đi, em rất buồn.. Chẳng hiểu sao nó cũng vậy.. Ừ thì có lẽ cái tình bạn mới có của nó hình thành với nhỏ nó đủ lớn để nó khó chịu, day dứt vì nhỏ là một trong số những người bạn ít ỏi của nó mà.. Hay cũng do một lý do nào khác đầu nó nghĩ, nhưng chẳng thể nói ra vì nhỏ thực sự là người nó có cảm tình đầu tiên.. Chỉ biết im lặng.. Thằng như nó thì ngoài lắng nghe chẳng được cái bộ gì cả.. Với lại nó cũng rất buồn.. Em vẫn cứ khóc..
_ Hôm nay.. Em cãi nhau..hức..hức, em giận lắm nhưng.. Em biết mình sai.. Chi được sự lựa chọn tương lai của mình.. Nhưng em vẫn muốn nó ở đây với em.. Hức hức.. Em ích kỷ lắm phải không anh..huhu..?
_Đừng khóc nữa.. Em ích kỷ lắm.. Nhưng nếu là em, anh cũng sẽ như vậy..
Chẳng biết an ủi vậy được không, em chỉ khóc to hơn.. Nó thở dài.. Đầu óc nó bỗng dưng nhớ đến nhỏ Chi.. Có chút xao xuyến..” Có những thứ mất đi thì chẳng thể lấy lại được “.. Lời em nói cứ văng vẳng ở đầu.. Nó đang làm sao thế này.. Tiếc hả.. Cái tính tham lam chẳng bao giờ là đủ của nó chỉ muốn Chi ở lại.. Thở dài.. Tự trách mình điên.. Em ngay bên cạnh vậy mà.. Dù sao thì cũng hiểu lý do em buồn, lý do mọi người trầm lặng.. Nhưng giờ nghe tin xong chính nó cũng tỏ ra trầm đi.. Em ngước mắt lên nhìn nó..
_Em biết rồi..hức.. Mai em muốn làm tiệc..chia tay nó ở nhà mình.. Được không anh..- Em nói vậy thì cũng được thui, nhưng chẳng hiểu tự bao giờ nhà em lại biến thành nhà của hai chúng nó nhỉ.. Mặt nó đỏ hơn.. Em rúc sát vào nói một câu mà thấy em thông minh tợn..
_Thui.. Anh ngủ đi.. Đừng nghĩ linh tinh nữa..
_Ừ..- Kéo chăn phủ kín em và nó.. Em vẫn mở mắt..
_Sao chưa ngủ..?
_Em buồn..
_Có anh rồi mà..
_Anh là người yêu, bạn bè khác, nó với em chơi thân lắm.. Nếu không có nó với cái P.Anh 3 năm cấp 3.. Chắc em trầm cảm mất.. A, mới đây còn thêm chị Huyền nữa.. Chị rất quí em..- Em thủ thỉ một cách thật thà.. Đôi mắt ngấn nước.. Lòng nó quặn lại, nói một câu trong vô thức..
_Ly.. Có khi nào em nghĩ em sẽ xa anh như vậy không?
Em trợn tròn mắt ngạc nhiên..
_Sao anh hỏi vậy..?
_À um.. Thì anh thấy mọi người con gái xung quanh anh đều rời xa anh bằng một cách nào đó.. Anh sợ..
Đúng như vậy, cô bé thuở ấu thơ, chị Thủy, rồi giờ đến nhỏ Chi cô bạn đầu tiên nữa.. Cứ như mọi thứ được sắp đạt từ trước vậy..
_Ý anh là cái Chi à..?
_Em đừng hiểu lầm.. Anh chỉ đang sợ thôi..
_em biết rồi.. Anh yên tâm, em nói với anh nhiều lần rồi.. Anh đi đâu em theo đấy.. Anh sống thế nào giàu có hay khổ cực em cũng sẽ sống bên anh.. Chỉ cần anh yêu em là đủ.. Đừng lo những thứ không cần thiết mà..
_Ừ..
Biết là vậy nhưng nói là một chuyện làm lại là chuyện khác.. Dòng đời có thể đổi thay em.. Hay thậm chí là nó cũng có thể quay mặt với người kia, vì dẫu sao hai đứa vẫn chưa biết nhiều mùi đời.. Xã hội khắc nhiệt này có giúp nó với em đến được với nhau hay không.. Chẳng bao giờ nó rõ, chẳng bao giờ nó đoán trước được. Chỉ biết nhận lấy những gì cuộc sống đưa đến mà thôi..
_Vậy còn anh thì sao..? Anh có bao giờ nghĩ rằng sẽ rời xa em không?
Chap 85
Nếu những người khác, sống bằng sự lợi dụng hoặc giả dối. Em hỏi như vầy sẽ trả lời có cánh ngay.. Nhưng cái thằng thô lỗ ngu ngơ như nó thì chẳng thể làm được, chỉ biết nói những gì mình nghĩ thui, với lại tâm trạng hai đứa đều tệ khi nghe tin vừa rồi mà..
_Ừm, cũng có.. Nhưng lúc đó em hết yêu thì em tự động rời bỏ anh thui.. Còn anh chắc chắn chả bao giờ làm vậy..hì..- chẳng biết lúc đấy điên điên thế nào nó lại nhăn răng ra cười.. Có vẻ thằng hồn nhiên là nó chứ chả ai khác..
_Sao lại cười..?
_hì.. Không biết..
_Ngốc..
_Ừ..
_Nhưng vì thế em mới yêu anh.. Đừng bao giờ rời xa em nha.. Em sợ cô đơn lắm anh..
_Ừ.. Anh biết rồi.. Hứa..
Nó nói nhẹ nhàng chẳng biết em nghe được không nhưng thấy em đã nhắm mắt từ bao giờ, có vẻ lang thang khắp tối làm em mệt.. Nó cũng vậy, nghe tiếng em thở đều đều nó khẽ kéo chăn lên ôm em chặt hơn rồi ngủ luôn.. HN nay bình yên theo nỗi buồn của một số người..
…
Sáng sớm, chẳng còn tiếng chim râm ran hay ánh nắng chiếu vô mặt như mùa hè để đánh thức nữa.. Chỉ còn sáng rét buốt với tiếng gió rít hoặc làn sương mù đặc và phải tự động dậy.. Nó mở mắt ngáp dài ngồi ở giường ngắm em, chán chê rồi mang doremon ra coi.. Đọc nhiều nhưng chưa hết, em thì sưu tầm chọn bộ rồi nên cũng thích hơn là đọc những câu chuyện chả thể biết hồi kết.. Trời tối khiến nó phải bật điện, có vẻ ánh sáng ảnh hưởng đến em..
_Ơ..òap.. Mấy giờ rồi anh?
_Ừ.. 7 giờ kém
_Trời ơi…! muộn vầy sao hông kêu em dậy..?
_Bữa nay để em nướng thêm chút, trời rét mà cứ ngủ đi..
_Ủa thế anh đi học thế nào?
_Nay nghỉ..hì..
Lý do rất đơn giản là lúc này em cần người bên cạnh.. Em đâu phải tuýt người dễ quên một thứ gì đâu.. Tỏ ra vầy nhưng nó biết em rất buồn mà..
_Lý do?
Em nheo mắt nhìn nó soi xét..
_Ừ.. Rét nên ngại, thôi đi ăn sáng đi..- Trống lảng chút, em mà truy ra thì thế nào cũng bắt đi học mà xem..
_Điêu.. Lo cho em thì nói đại cho rồi, yêu anh lắm hihi.. Nhưng sắp thi rồi thì phải đi học.. Không được bỏ dở..
_Đâu có đâu..
_Thế nghĩa là anh không lo cho em..?
Toàn bị bắt thóp đến chán nản, lúc đầu thì nghịch ngợm không sao.. Càng lúc càng khôn, cái gì cũng đoán được.. Có người yêu thông minh chẳng sướng gì cả..
_Thì có mà..- Nó xìu mặt..
_Thui.. Em biết Minh thương em nhưng giờ phải học để thi.. Qua thi em dành hết thời gian với Minh ha..hihi.. Rớt môn nào em giết đó..
Nó ỉu xìu vì em chơi đòn này, cái kiểu ăn nói dễ thương lại còn hôn nó một cái nữa thì ai chịu được, gật đầu ngay tắp lự..
_Hihi.. Giờ ăn sáng đã, nay em phải làm nhiều việc lắm..
Cái từ nhiều việc này nhằm che giấu cho nỗi buồn đang hiện hữu trong em, chắc em chẳng muốn nhắc lại nỗi buồn đó tý nào.. Thôi thì xong an ủi em vậy, chính nó còn chẳng thể tin nổi nhỏ Chi đi, nó lại còn có chút gì đó tiếc nuối nữa.. Hajzz..
_Uhm.. Thay đồ đi rồi đi.. Chờ anh chút nhé..
_Vâng..
Cũng chẳng lâu la để một thằng như nó VSCN, còn em chẳng biết làm gì mà mãi chưa thấy xuống. Đứng ngoài sân đợi lâu quá trời, đi dép rồi chẳng muốn vô lại nhà, tưởng em ra luôn. Nhìn mấy bông lau được trồng ở chỗ rải tường bên của nhà em mà cứ thấy chút gì đó lo lắng. Chúng nghiêng ngả vì gió lạnh. Cửa mở em bước ra. Vẫn luôn sành điệu như bình thường, phong cách của em là như vậy, hợp mốt mà vẫn đủ ấm siêu quá, đúng là chủ shop quần áo có khác. Nhưng nhìn mặt em nó lại nhăn nhó.. Hình như em thấy..
_Anh sao vậy..?
_Có sao đâu?
_Em bực rồi đó nha.. Người ta bôi ít xáp nẻ mà cũng nhăn nhó..
_Xáp gì môi đỏ chót thế kia?
_Ngốc ơi là ngốc, nhìn môi ai bị nẻ không đỏ hả?.. Anh soi gương xem anh kia kìa.- Nó ngó vô cái gương xe thì chuẩn thật..
_Ừ..ừ.
_Đuối lý không cãi được xong toàn ừ là xong đấy..
_Hì thôi đi..
Nhìn em hôm nay đẹp lắm nên nó thấy ái ngại kiểu gì đó mặc dù mọi hôm không sao..
_À, đi xe em được không..?
_Không.. Đừng làm em bực, em không nghĩ tại sao anh cứ nghĩ nhỉ.. Anh chưa bỏ được cái bệnh như vậy à.. Anh biết như vậy sẽ làm tổn thương em không.. Anh nghĩ em là đứa con gái như nào..?- Em có vẻ bực.. Tất nhiên em đến với nó chẳng vì cái gì, nhưng một người đẹp ăn mặc sành điệu, lại ngồi đằng sau một thằng mặc áo khoác rách thủng ở ngực, chân thì đi dép quai hậu không tất và con xe cà tàng wave bị cạo mất chữ “w” thì thiết nghĩ không hợp lắm.. Nó vẫn ngần ngại..
_Thế giờ anh có muốn đưa em đi hay không?
_Có..
_Thì đi thui..
_Nhưng…
_Mệt anh quá à.. Người đâu hơi một tý lại tự ti thì sao khá hơn được?
Nghĩ em nói cũng có lý, nhưng nó cũng có lý của nó chứ bộ.. Thôi thì im lặng là kim cương.. Tính nó vầy, lạnh lùng thì không phải lạnh lùng toàn tự tỏ ra thế, vì bé anh nó có dặn “…Đã không biết chọc tụi con gái cười thì thui im luôn nghe mày, tự động tụi nó sẽ thích mày, con gái không thích những thằng lắm mồm trừ phi nó nói chuyện có duyên, còn cái dạng như mày thì thôi..” Ngẫm lại cũng đúng, chả phải mẫu người lý tưởng gì đó, không đẹp trai, không giỏi, không giàu, ít nói.. Như vậy mà em vẫn yêu nó đấy thui.. Tình yêu là thứ gì đó chẳng đoán trước được.. Ai chứ nó tín lắm nên tin ai có duyên thì tự động đến với nhau thôi..
Nó đèo em ra một hàng phở gần dãy hàng phố cổ, từ lúc lên đây lại cứ khoái đến đó vì thấy cứ thích thích kiểu nhà quê lên tỉnh.. Tiền hết nhưng em đòi ăn thì nó chiều .. Em vẫn cầm ví nó mà.. Đang từ từ nuốt cái món đặc chưng của người VN mình vô bụng thì em gõ nhè nhẹ đôi đũa nó vừa lau cho em vô thành bát..
_Anh..anh..
_Á hả..?
_Tiệc chia tay thì làm gì những gì nhỉ?.. Em muốn cái Chi đỡ phần nào khi đi..
Em có vẻ nghiêm túc lắm vì em buồn thiệt mà..
_Em tính làm bao giờ..?
_Dạ.. tối anh ạ..
_Mỗi Chi thôi hả?
_Không.. Mời thêm một vài người bạn em chơi cùng nữa chứ, sợ nó tủi thân lắm anh..
_Ơ ùm.. Thì làm nhiều món mặn nhưng đơn giản thôi.. Cả làm món gì Chi thích nữa.. Chắc em biết chứ?
_Vâng.. Đành vậy, nhưng nghĩ vẫn buồn quá anh ạ..
_Anh cũng vậy..
…
Chở em qua chợ thì em đuổi nó đi học bảo tý bắt taxi về vì cần mua nhiều thứ để chuẩn bị.. Ờ thôi, đuổi thì đi vậy.. Em còn trả nó ví nữa. Thấy cứ lạ lạ. Về phòng giở ra xem thì biết em bỏ thêm tiền vô. Cảm giác vừa vui vừa buồn.. Em lo cho nó quá mà chẳng hiểu sao nó thấy có lỗi.. Tủi nhục thế nào ấy, ai là con trai chắc sẽ hiểu cảm giác này.. Thành ra nó hơi bực nhưng chẳng dám giận em.. Cất kĩ vào ngăn tủ để có cơ hội sẽ trả em.. Nó đi học.. Muộn thế nào mà được nửa tiếng mới chết.. Đỗ xe chạy lên lớp mà cứ thập thò ngoài cửa.. Thằng Tuấn thấy thế ném cả quyển sách vào cửa sổ…
_Bụp…!!
Ông giáo giật mình chạy ra nhặt quyển sách, nó liền lẩn vào.. Ổng bực hét lên mà chẳng đứa nào nhận.. Cả lớp đứa nào cũng cười rúc rích..
_ Hè tưởng đêm qua quá sức ngủ quên mẹ rồi còn đi học hả..?
_ Im.. Điểm danh giùm tui chưa?
_Rồi..
_Cảm ơn..
_Ừ.. Tý nghỉ xuống căng tin nhé..
_Làm gì?
_Đếu biết..hehe..
_Thì thui ở trên cho lành.. Rét lắm..
_Anh Quân bảo xuống, ai biết đâu..
_Ờ ờ..
…
Nghỉ giờ, xuống cùng thằng Tuấn.. Mẹ cha nó đi mà cứ cười tủm tỉm ghê chết đi được.. Vừa vô căngtin thì…
_Hú…hú..òa…!!!!
Nó bị một đám đông chùm khăn vô đầu nhấc lên.. Thôi chết hình như bị đánh hội đồng.. Ý không phải … Lúc sau im im khăn được bỏ ra.. Lại bắt đầu..
_Hu raaaaa…!!!
_Yeah…!!yeah..!!
Tiếng hò hết của cả nam lẫn nữ nó thấy rất nhiều thành viên của lớp nó đứng đầy cả căngtin.. Chưa hiểu cái gì thì..
_Nghệ sĩ.. Nghệ sĩ.. Nghệ sĩ…!!!!
Tiếng gào liên tiếp bởi cái biệt danh, điếc cả tai.. Anh Quân đến gần..
_Thả Minh xuống.. Haha..
Cả bọn tản ra nó ngã nhào xuống đất..
_ Á.. Ui da..!
_Anh em đỡ nó dậy.. Thằng này phê nên ngã kia haha..
_Nó sướng quá ấy mà..haha
Mấy thằng vừa thả nó trêu trêu cười nham nhở lũ khốn nạn.. Nó vẫn chưa hiểu gì hết..
_Hehe.. Nay thầy bảo tiết mục hai đứa hôm qua rất hay và truyền cảm.. Được đánh giá cao.. Nếu thích thì có thể thi miss hè tới đấy. Nên anh tổ chức liên hoan chúc mừng haha..
_Liên hoan..!! liên hoan..!! Liên hoan..!!- lại tụi nói đồng loạt lên giờ thì thêm bọn con gái nữa.. Không khí diễn ra rất vui vẻ ăn uống cười nói, nó thấy vui và có cảm giác lạ.. Lần đầu tiên nó nhiều bạn như vậy.. À, thêm nữa nhỏ Linh được tụi con gái dẫn ra.. Lại bắt đầu gào..
_ Ca sĩ..!! Ca sĩ..!! Ca sĩ..!!
_Chị làm em nhớ bố..- Một thằng phán hệt hôm qua làm tất cả mọi người cười to.. Thì ra tình sinh viên như vậy.. Vui lắm.. Đang nhai viên kẹo dẻo thì anh Quân đến gần vỗ vai..
_À của Minh này..
Anh đưa nó một cái phong bì.. Tiền, nó hơi ngạc nhiên..
_Dạ gì đây anh..?
_À.. Thầy thưởng..
Nó chẳng hiểu, ông này thừa tiền hay sao ấy có thế mà cũng được thưởng.. Dù sao cũng đang nghèo, thôi thì cứ nhận..
_ Vâng em xin.. Thế còn Linh thì sao hả anh?
_À.. Ban nãy anh đưa rồi.. Thế nhé..
_Vâng..
Cười nói, đùa cợt với cả lớp, tụi con gái cứ trêu nó.. Còn tụi con trai cứ trêu tụi con gái.. Hài.. Nó cứ im ỉm thôi.. Lúc sau rồi rủ thằng Tuấn đi về vì muộn.
Chap 86
Cũng phải vất vả vật lộn với gió ngoài đường mãi mới về đến nhà, đã rét còn gió nữa thì chịu sao nổi.. Tay tê cứng hết cả rồi.. Rét lại “thèm” đến em. Cái cảm giác chuộng hơi ấm của em hình thành ở nó từ lúc nào chẳng hay.. Mà tự nhiên được tiền trên trời rơi xuống đang muốn khoe.. Bỗng dưng em gọi..
“_A lo..
_Anh có sang em hông..?
_Đây anh sang đây đợi chút ha..
_Hay thui để tối sang.. Giờ nhà em mua nhiều đồ lu bu quá anh ạ..- Giọng em kì thiệt.. Cứ ngập ngừng..
_Thế hả.. Anh sang giúp được mà..?
_Ừ..thì có người rồi anh..
_Ai?
_Dạ bạn em.. Mấy con bé hay đi chơi cùng, em sợ anh không hợp.. Tụi nó quậy nên..
_Không sao.. Làm tốt nhé, tối anh qua..
_Dạ.. Anh đừng giận em..- Cũng chỉ vì em nghĩ cho nó thui, một thằng nhà quê như Đường Tăng thế này rơi vô ổ yêu quái nhện chỉ có mất xác.. Tất nhiên trừ thiên thần của nó rồi kaka.. Làm sao giận em được.. Vậy mà em giọng em có vẻ sợ.. Chắc chừa mấy vụ bị nó bơ rồi.
_Hâm.. Giận gì đâu..
_Vâng.. Yêu anh..hi
Cụp máy, vẫn mê mẩn bởi lời nói ngọt ngào của em.. Trời.. Yêu vào là như thằng điên.. Ngồi nhâm nhi cốc nước lọc mà cứ cười một mình.. Nay ăn toàn bánh kẹo nên lửng dạ chả đói tẹo nào.. Tính nằm chút rồi qua quán với chị.. Vì từ hôm chị ốm, hai đứa chẳng nói chuyện với nhau một lần tử tế, thấy cứ bứt rứt.. Cũng tại chị trẻ con quá, không đỡ nổi hix.. Với lại nay cần qua em sớm để phụ, dù sao nó với nhỏ Chi nhiều ấn tượng.. Ngẫm cũng lạ, lúc đầu gặp nhỏ Chi trên xe khách thấy nhỏ rất lém lỉnh, tinh nghịch đó chứ mà từ đợt gặp ở quán thấy nhỏ hiền hơn chính vì vậy mà nó mới có cảm tình với nhỏ trước.. Con gái thật kì lạ.. Đang thiu thiu thì cửa phòng nó đánh rầm một phát,, giật cả mình.. Chạy ra mở cửa..
_Ủa.. Anh Cương..?
Anh đến phòng nó, ngồi trên chiếc xe máy với lớp áo khoác rét.. Nó vẫn không khỏi ngạc nhiên..
_Mày cho anh đứng ngoài à?.. Rét quá..- Anh xuýt xoa trêu nó.. Mặt nó nghệt ra.. Chả biết nói sao chỉ thấy rất vui vì lâu lắm mới gặp lại anh.. Có phần gầy hơn trước..
_Ơ.. Không không.. Anh vô đi..
Dắt chiếc xe máy anh vô, nó ngồi đối diện cười tít mắt.. Vui ghê..
_Nay rồng đến nhà tôm thảo nào giảm độ.. Hehe
_À.. Mẹ tôm gửi đồ nên rồng mang qua..
_Mẹ em gửi tiếp hả anh?
_Ừ.. Trong túi kia á, mày không nói cho thím địa chỉ, làm thím lọ mọ lên tận phòng tao..
Mắt nó nhòe đi.. Cảm giác như thằng bất hiếu vậy.. Mấy tháng không về không liên lạc cho mọi người..
_Tao đập vỡ mặt mày giờ.. Khóc lóc gì..- Anh Cương có vẻ dữ dằn hơn thì phải..
_Dạ không…
_Ừ.. Anh đến đưa thôi, có cả số điện thoại bàn của nhà mày nữa đấy.. Chú thím mới lắp kêu mày gọi về.. Đi mấy tháng trời..
_Em biết rồi..
Đợt về quê trước bố mẹ có đồng ý nhưng chưa lắp được.. Giờ mới có.. Nó mừng lắm.. Anh Cương đứng dậy luôn..
_Anh bận nên phải đi luôn.. Mày sống hẳn hoi đấy nhé.. Vớ vẩn chết với anh.. Nghĩ cho chú thím nữa..
_Dạ..
Nó ngỡ ngàng anh qua thăm được có tý, chán chẳng nói chuyện được chút nào..
_ À Minh.. Anh bảo?
_Gì anh?
_Tối qua mày có đi đâu không?
_ Đi đâu hả anh?
_Cái chương trình ở trường cũ mày làm mày có ra đấy không..?
_Tâm nhờ anh hỏi đúng không?Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
Nó thấy giọng nói anh có phần lúng túng nên có phần đoán được.. Vậy là hôm qua Tâm thấy nó thật..
_À.. Ờ.. Nó nhờ anh hỏi nhưng không được nói cho mày biết là nó nhờ.. Mà anh chẳng hiểu hai đứa mày như nào nữa..
Tâm.. Ngốc, em làm nó day dứt đau đớn bởi mọi thứ, dằn vật như đang gậm nhấm con người nó.. Buồn thêm buồn..
_Anh về cứ vờ nó là em bảo không đi nhé..
_Được rồi.. Chán thật, anh thấy nó yêu mày lắm rồi đấy.. Mày mà nhìn nó bây giờ chắc sẽ nghĩ khác ngay.. Tội nghiệp, chẳng hiểu hai đứa mày như nào nhưng thấy con bé giờ trầm lắm.. Hôm nào về thăm cái cho nó vui..
Anh Cương chắc không biết hôm qua nó thấy Tâm rồi.. Chính vì vậy nó mới tệ thế này, nó sợ đối mặt với sự thật phũ phàng.. Sợ gặp lại em.. Cũng chỉ biết ợm ờ..
_Được rồi anh..
_Ừ mà mẹ mày lên có vẻ thích con bé đấy, khen nó ngoan….
_Thôi được rồi..!!..
_Ừ..ừ anh đi nhé..
_Dạ..
Tự nhiên thấy bực.. Anh Cương đi ra khép cửa vô, nó chẳng để ý gì nữa lục cái túi anh mang đến để quên.. Vừng lạc, áo bông của anh, có cả tiền mẹ cuộn bằng trun.. đếm từng đồng tiền một nghìn hai nghìn mà nó chảy nước mắt, chẳng thể kiềm được nữa.. Thương mẹ quá mà không thể làm gì được.. Đủ hai trăm bằng những tờ tiền lẻ mẹ kiếm hàng ngày, càng gạt nước mắt đi càng chảy.. Nhớ gia đình..
Vội vàng lục mẩu giấy số điện thoại bàn của nhà mà anh Cương đưa.. Vui sướng và hồi hộp khi sau hai tiếng tút là mẹ bắt máy.. Giọng mẹ nghẹn ngào qua điện thoại khi biết là nó.. Dặn dò nhiều lắm, nó không nhớ hết được.. Chỉ biết vâng dạ vì chính nó cũng đang khóc thút thít.. Mẹ bảo gia đình vẫn khỏe, cứ an tâm học khi nào nghỉ rồi về.. Rồi nói chuyện với anh, với bố.. Hai người nó kính trọng.. Động viên, khuyên nhủ nhiều.. Ứa nước mắt.. Cuối cùng không chịu được nữa.. Nó khóc thành tiếng.. Mẹ lại nghe..
_”Con trai không được khóc.. Mày đi học có phải đi chơi đâu.. Ráng lên nha con..
_Dạ..dạ..- Bỗng nhiên chẳng hiểu suy nghĩ gì.. Nó nói..
_Mẹ ơi.. Con có bạn gái rồi..
Những tưởng sau câu đó mẹ sẽ mắng cơ.. Nhưng mẹ tủm tỉm..
_Chết dở.. Giống y sì đúc bố mày.. Có thì không sao nhưng không được làm bậy rồi khổ con bé nhớ chưa.. Rồi tết dẫn nó về.. Học xong mẹ cho cưới..- Mẹ trêu nhưng cũng an tâm hơn trước.. Nó chẳng giấu mẹ điều gì, có sao kể vậy.. Nên hai mẹ con thường tâm sự với nhau.. Đôi khi thấy mình giống con gái thiệt.. Xấu hổ quá đi..
_Dạ con biết rồi.. Mẹ nhắc mọi người giữ ấm cả siêng qua nội nha mẹ.. Nội nhiều tuổi rồi..
_Ừ.. À. Hôm nọ gửi đồ thằng Cương mày lấy được chưa?
_Dạ rồi.
_Con bé nhà gần đó là bạn gái mày đúng không.. Đúng thì mẹ duyệt luôn.. Ngoan ngoãn, xinh gái, ăn nói lễ phép.. Còn siêng việc nữa.. Bố nó mời mẹ sang nói chuyện mà thấy nó đảm quá lại còn đòi mẹ kể về mày nữa đó.. Nghe vẻ mẹ đoán đúng nhỉ..? Mẹ làm một tràng.. Người miền bắc thật thà chất phác ăn nói bộp chộp nhưng chân thành, mẹ nó y vậy mắc bệnh nói nhiều.. Mà đúng đâu mà đúng chệch tùm lum..
_Đâu.. Không phải.. Người khác Tâm là bạn thui mà mẹ..- Nói vậy tuy vô tình nhưng phải dứt khoát cho mẹ hiểu không sinh chuyện.. Ấy thế mà mẹ hiểu sai ý.. Gần 50 tuổi lúc đó mà vẫn còn thích đùa..
_ Tiên sư bố mày còn nữa à.. Vớ vẩn là chết với mẹ đấy.. Tao không biết, tao là tao chấm nó rồi.. Chưa kể tên Tâm là rất hợp.. Về sau dễ nói chuyện với mẹ chồng hơn mày bỏ con bé kia đi cưa con Tâm cho mẹ, đảm bảo đổ..- Lo xa với mê tín ghê gớm.. Thành ra nó cũng chột dạ.. Buôn với mẹ chắc cả ngày không hết chuyện.. Với lại cái gì cũng có giá của nó tiền chắc hết mất tiêu rồi còn đâu mà gọi..
_Dạ dạ.. Bàn sau nha mẹ.. Con cúp máy nha..
Nói vậy cũng biết mọi người khỏe rồi, nó đỡ áy láy hơn chút..
_Ừ.. Thôi lại hết tiền.. Giữ cẩn thận khéo mất là xong đấy.. Mẹ không gửi nữa đâu..
Mẹ đùa vậy thui.. Chứ chẳng bao giờ thế.. Chào mẹ xong nó cụp máy thở dài thườn thượt.. Nhiều điều phải nghĩ, tình yêu, cuộc sống, gia đình tiền bạc.. Chán quá.. Giờ nó bị căng thẳng nặng.. Chả suy nghĩ nhiều nữa.. Lúc như thế này thì chỉ có một người làm nó khá hơn đó là chị.. Lóc cóc đạp xe sang quán.. Điếng người vì rét.. Mỗi lần bước chân ra khỏi phòng là cả một hành trình dài của tất cả người miền Bắc vì không khí khắc nhiệt.. Giả sử bắt một thằng ở châu Phi sang đây chắc nó ngỏm luôn quá .. Vi vu ù tai vì gió mới đến.. Anh Vinh rét quá chui luôn vô trong ngó xe qua cửa kính, ngồi run cầm cập mà thấy tội.. Nó cũng vầy nhưng vừa cải tiến được cái áo bông của anh mẹ gửi nên đỡ.. Chân thì có tất nhưng không giày nhìn hãm thế nào ấy.. Mà rét đến nỗi không cảm giác luôn..=.=..
Loanh quanh luẩn quẩn mãi với khách thì mới được thả, chẳng hiểu sao dân VN mình kì ghê.. Hôm nào rất nóng hay rất lạnh thì đến đông thấy ớn.. Làm nó chạy bở hơi tai.. Người bắt đầu ra mồ hôi dù đang là mùa đông.. Nhỏ Mi thấy vậy vẫn bình thản đứng khoanh tay nhìn..
_Giúp mình với..
_Ngại lắm Minh làm đi mai mình làm..
Con nhỏ độc, ác nó cau có..
_Không làm thì đến đây làm gì..?
_Đến coi cho vui đấy.. Rồi sao?
Tức ói máu.. Gân trên thái dương giật liên hồi.. Nhìn nhỏ bằng con mắt rực lửa.. Vậy mà nhỏ vẫn đứng yên vênh mặt lên.. Chịu thua, bệnh nhỏ nặng lắm rồi..
_Trời ơi.. Mấy người một ngày không cãi nhau thì không chịu được à..?- Nhỏ Yến hôm nay cũng đổ quạu, chỉ thấy không khí nóng làm người ta căng thẳng thui chứ lạnh thì chẳng bao giờ, ấy thế mà người như nhỏ Yến cũng bực thì chắc do nhiều khách quá rồi.. Im lặng ba đứa tản ra mỗi đứa một việc..để ý thấy cây ghitar trên quầy chắc thằng Tuấn gửi, nhưng nay chẳng có hứng chơi.. Bỗng nhiên nó nhìn chăm chăm vào chiếc bàn trung tâm quán.. Nghĩ mông lung điều gì đó chẳng định hình được.. Định thần, nó chạy đi kiếm chị.. Khó chịu lắm rồi..
Chap 87
Đi hết quán, bếp rồi khu ngoài, khu trong chả thấy bà chị của nó đâu cả.. Lúc cần thì như mất tích vầy hix.. Đang tính hỏi anh Vinh thì đi qua nhà kho, chỗ nó ngủ trước kia.. Lò dò bước vào.. Ui trời, chị nó đang nằm trên chiếc ghế xếp.. Chăn đắp kín mít, đang ngủ.. Đến gần.. Ngắm chị thêm chút trước khi kêu, hiếm thấy chị ngủ lắm mà.. Chị đẹp thế này mà cứ ngủ vạ vật hajzz đến nản..chắc rét quá.. Nó nhéo mũi chị..
_Ư..ứ.. Không phá..- Mắt vẫn nhắm nghiền mè nheo..
_Dậy đi lười quá..
Chị ti hí mắt nhìn nó..
_Ủa nhóc hả.. Chị mệt quá nằm chút nên ngủ quên..
_Ừ.. Ngủ này tối ngủ sao được.. Gần 7h rồi đó..
Chị ngồi dậy ngơ ngác..
_Muộn thế à?.. Hix.. Nay chị phải qua nhà bé Ly sớm..
_Ừh, Chi đi đúng hông?
_Nhóc biết à..?
_Ly nói..
_Ừ.. Buồn thiệt, nhưng bé Chi đi sẽ có tương lai hơn nhóc nhỉ?
_Vâng..
Không khí bỗng nhiên trầm xuống, im lặng.. Chị đứng dậy vươn vai.. Giả cười..
_Hihi.. Chỗ ngủ này của nhóc ấm ghê..
_Ừ..
_Nhóc sao vậy..?
_Em hỏi chị chút được không?
Đầu nó nghĩ chị sẽ biết nó nên làm gì bây giờ, ít ra con gái tâm lý hơn và chị còn hơn nó mấy tuổi liền.. Nhưng dĩ nhiên nó sẽ không hỏi trực tiếp vì ngại..
_Bày đặt hihi.. Nhóc hỏi đi..
_Em có thằng bạn thân.. Nó thích một con bé gần nhà nhưng nó phải chuyển đi.. Con bé kia bảo sẽ đợi nó một năm sau quay về và hứa với nó sẽ thay đổi mọi thứ vì nó, con bé này bảo yêu nó.. Nhưng thằng bạn em trót yêu một người khác mất rồi vì người này tốt với nó quá nhiều.. Rồi đến một hôm thằng bạn em thấy con bé gần nhà kia đã thay đổi đúng như lời hứa nên nó cắn rứt và muốn tìm lời khuyên, nó hỏi em nên thế nào chị ạ..- Nó nói sạch với chị cũng hơi lo chị biết nhưng kệ giờ nghe ý kiến mới là điều đáng quan tâm.. Chị có vẻ chăm chú lắm vào câu chuyện nó kể, chắc không nghi ngờ gì rồi..
_Ừ.. Nghe lãng mạn ghê nha nhóc hihi..
_Chị bảo nó phải thế nào hả chị..
_À..hihi, thời gian.. Hết một năm thui.. Theo chị thì cứ để thời hạn một năm thử thách cả ba người.. Nếu một năm sau bạn nhóc vẫn đang yêu người này và cô bé kia vẫn yêu bạn nhóc thì hãy tính tiếp.. Chứ giờ mà quyết định vội vã sai lầm, thì chỉ có 3 người mỗi người một nơi thui..hihi..
Chị nói làm nó bớt khó chịu đôi chút.. Ờ thì thời hạn đã đến đâu mà cứ lo, chắc gì em hay Tâm còn yêu nó sau một năm.. Nó sẽ có sự lựa chọn.. Tuy biết là tồi tệ nhưng nó vẫn có lòng tham.. Lòng tham về một người con gái bên mình.. Cái quan trọng đó là tình yêu.. Với nó tình yêu rất dễ trao nên không lo.. Nghe có vẻ bất công với em.. Nhưng sự thật là vậy.. Tính cách trước đến nay đã như vậy rồi.. Nó gật gù với cái lời khuyên của chị.. Bỗng chị không cười nữa.. Nhìn nó..
_ Vì là nhóc hỏi nên chị mới nói thôi.. Chứ bạn nhóc là một tên lăng nhăng đào hoa.. Chị ghét nhất những tên nào như vậy.. Cơ mà xui xẻo chị đang thích một tên đào hoa.. Đúng là ghét của nào trời trao của ấy mà.. – Chị thở dài.. Nó thì giật mình chột dạ và tò mò.. Khổ.. Nếu vậy khác gì chị ghét nó chứ.. Nhưng cái này mới hay nè..
_Ủa thiệt hả.. Anh nào có diễm phúc đó thế chị..- Chị chẳng nói gì chỉ biết đỏ mặt rồi đẩy nó ra..
_Thui thui.. Ra trước đi.. Không có ai đâu mà.. Chị gấp chăn đã.. Rồi qua bé Ly nha..
_Ơ vâng..
Ra đến cửa mà nó chẳng hiểu gì hết.. Chỉ cảm thấy đỡ đỡ ít nhiều.. Tìm chị đúng là chuẩn thiệt.. Nhưng thái độ của chị là gì nhỉ.. Lạ ghê gớm.
.
Muộn rồi.. Hai nhỏ kia cũng về, khu trong tắt đèn.. Nó vác cây đàn trong quầy đứng đợi.. Khách cũng hết, thế này để mình anh Vinh trông cũng ổn nhưng áy láy quá..
_Nay rét anh nhỉ..
Ngồi xuống cạnh cốc caphe nóng của anh.. Anh Vinh đang nhìn gì đó ngoài lớp của kính đen sì kia..
_Minh à.. Ừ rét thật.. Cái Huyền đâu em?
_Dạ đang trong kho gấp chăn.. Nãy chị ngủ quên đó anh..
_Ừ.. Tính nó trẻ con quá..
_Vầy mà hơn em mấy tuổi liền đó anh..hehe..
Hai anh em cười cười.. Nó nghĩ về chị.. Nụ cười toả nắng trong mùa đông lạnh giá.. Vui.. Chị quan tâm nó chẳng khác gì em.. Nhưng chỉ những lúc nó thật sự cần.. Cái gì cũng có giới hạn của nó thôi.
_Ừ.. Huyền nó kể gì cho chú không Minh?
_Dạ kể gì..?
_Ừ nếu nó không nói thì thui anh chả dám nói đâu..hehe.. Chú cứ từ từ biết..
_Dạ được rồi anh..- Nó lại một lần nữa tò mò, đút tay ào túi áo nghĩ ngợi.. Vì không muốn hỏi những gì người khác không muốn nói..
_Chú nghĩ gì về xã hội VN..- Anh triết lý.. Nó thì không thích về vấn đề này lắm nhưng vẫn trả lời..
_Theo em thì, lạc hậu, người dân có suy nghĩ cổ hủ, áp đặt.. Xã hội sống bằng quan hệ và tiền..- Có vẻ công nhận, anh Vinh cười rồi gật đầu..
_Đúng rồi.. Cổ hủ.. Anh ghét điều này.. Tội cái Huyền..
_Dạ tại sao anh?
_À.. Thôi không có gì..
Hồi ký dòng đời xô đẩyThể Loại: Truyện dài
Tôi viết nhưng dòng này là tình cờ tìm lại đươc quyển nhật ký trong kho đồ của nha tôi.khá cu kỹ.tôi muốn viết ra để giữ...