The Soda Pop
iWin 472 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Game Bài đẳng cấp đã được chứng minh hỗ trợ mọi dòng máy, cộng đồng đông vui, cực khủng....
Thế giới truyện Mobi
WAP GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Sử dụng 0pera Mini hoặc Uc Browser để việc load trang được nhanh hơn.
GAME ONLINE HOT NHẤT
Khi nạp thẻ, card chơi game sử dụng các phiên bản gốc dưới đây để tránh mất tiền
* Bắn Súng Mobi Army 238
* Khí Phách Anh Hùng 160
* Game Nông Trại Avatar 245
* goPet 133 - Đấu Pet Hấp Dẫn
* Làng Xì Tin 120 - Mạng Xã Hội Cá Tính
TÌM KIẾM TRONG TRANG
TÌM VÀ TẢI NHẠC

Nội Dung:

hôm nào em chỉ cho cái bí mật của em..hihi, anh sẽ tin..
_Ờ..-Nó cũng không tò mò nữa vì mải suy nghĩ vì câu nói của em.. Em cũng im lặng theo, không biết nó có phải người như em nói không nữa.. Có thể em vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nó chăng? Không thể nào, nó sẽ khiến em phải tin tình yêu của nó dành cho em là chỉ có duy nhất mà thôi.. Nhìn trên trần nhà với một cái giường bên cạnh, nó nghĩ đây không phải là bệnh viện vì khác hẳn với lần trước nó vào, mùi thuốc sát trùng cũng không nặng lắm.. Có thể là một phòng khám tư nào đó, cũng phải cảm ơn thằng Tuấn, không có nó chắc tiêu rồi.. Mà theo như em nói nhiều người lo cho nó, ngoài em ra thì có ai nữa nhỉ.. Nó ngẫm mãi cũng chẳng có thêm ai ngoài chị, Có thể chị cũng biết nó nằm đây rồi.. Không hiểu thái độ chị với nó như thế nào đây.. Em cũng ngồi im lặng theo nó, có thể em đang theo một dòng suy nghĩ của riêng em.. Để ý khuôn mặt em, nước từ đôi mắt kia lại bắt đầu chảy.. Khổ quá mãi mới nín cho hix..
_Sao lại khóc nữa vậy nè..
Em im lặng, ngoảnh mặt đi, tiếng nấc cộng thêm đôi vai em run lên khiến nó khó hiểu.. Khóc dữ quá, vừa cười cơ mà..
_Thôi thôi… Đừng khóc nữa..
_Người ta lo cho anh..hức..Mà chẳng nói cái gì.. Cứ như không ý..hức..
_Anh xin lỗi..- Lấy bàn tay bị bỏng quấn băng chằng chịt lau nước mắt cho em.. Vừa hay băng bằng vải thấm được nước mắt.. Nó bị sao vậy nhỉ.. Người yêu nó thì nó vô tâm còn đứa con gái khác nó lại để ý.. Khốn nạn quá.. Chỉ biết lặng nhìn em khóc.. Em kéo cánh tay của nó gần em và hôn nó.. Nụ hôn say đắm này mang theo vị mặn của nước mắt.. Em luôn vậy, một người con gái tuyệt vời, hoàn hảo về mọi mặt.. Thậm chí em còn quan tâm đến nó hơn những gì một cô người yêu cần làm.. Nó đáp lại một cách nồng nhiệt nhất, không muốn buông em ra chút nào.. Tiếng bước chân bên ngoài khiến em giật mình.. Thả nó ra chỉnh sửa đầu tóc, ngồi ngay ngắn lên cái ghế..nhìn nó cười.. Hẫng chút.. Tiếc ghê, hix..
_Vừa khóc vừa cười..
_Thì sao hihi..
_Ăn mười cục..- Em bỗng lườm nó bằng ánh mắt sắc lẹm..
_Cục gì.. Bệnh vẫn trêu em được hả..
_Cục gì tự biết..hehe.
_Chờ đấy, khỏi em xử anh sau.. Giờ đói chưa..
_Ờ rồi..
_Như ông tướng.. Hihi, thôi em đi mua đồ ăn cho anh nha..
_Ừ.. Anh cảm ơn..
_Bày đặt, chờ em chút ..- Em chạy ra ngoài cửa đóng lại.. Để nó một mình nhìn lại cái người ê ẩm.. Đúng là bị thương hôm nay ngày mai mới thấm.. Nãy giờ nói chuyện với em quên cả đau.. Giờ thấy người mình mà ghê, đầu thì quấn một lớp băng phía sau, tay thì băng kín.. Trước có lần bị bỏng rồi nhưng không diện rộng như này, mặt nó thì toàn băng cá nhân, phòng khám quái gì mà đểu ghê.. Chắc vết thương nhỏ.. Ngồi tự kỷ cảm nhân cơn đau.. Thì tiếng bước chân bên ngoài ồn ào khiến nó hơi nhích người lên chút vì tò mò, tưởng là ai đó đi qua ..nhưng bỗng nhiên cánh cửa phòng nó mở ra.. Chị cùng nhỏ P.Anh, Chi, Mi với thằng Tuấn đi vào.. Mắt chị rưng rưng, đến gần nó ngồi vào giường.. Ôi trời ơi, lại khóc hix…. Còn mấy người kia nhìn nó im lặng.. Nó cũng không để ý nhiều, chỉ thấy hơi xúc động chút vì nhiều người đến thăm nó quá..
_hức hức.. Nhóc đau không nhóc hức.. Làm chị lo quá trời nè..hức hức..- Chị vuốt vuốt khuôn mặt nó mà không để ý tất cả đều nhìn.. Hồn nhiên quá làm nó ngại ngại..
_Không sao mà chị em khoẻ mà..
_Hức.. Khỏe mà băng bó khắp người thế này à..hức..
_Hehe.. May có tui không thì ông lên nóc tủ rồi nhé..- Thằng Tuấn nói một câu mà nhỏ Mi lườm..
_Thôi anh nói nhầm..- Anh nữa.. Kiểu này chắc tán được nhỏ Mi rồi.. Cặp này khó hiểu thật trước thằng này còn chê nhỏ cơ mà.. Nhưng thôi kệ thế cũng tốt..
_Ủa Minh làm sao mà bị người ta đánh vậy?- Nhỏ Chi nhìn nó mặt buồn buồn.. Lâu không gặp nhỏ, vẻ ngoài của nhỏ vẫn luôn cuốn hút nó vì đúng mẫu người nó thích..
_Đúng đúng.. Nhóc tồ sao bị đánh vậy..- Chị ngưng khóc ngước lên nhìn nó vẻ tò mò lắm..
_Thằng cướp chị trước em chặn đó..- Nó ghét phải giải thích nhiều lên nói thế thui, chắc mọi người cũng hiểu.. Mà người nó vừa đói vừa đau, sức đâu nữa.. Mong em về nhanh chút..hix
_Ủa.. Tội nhóc ghê, xui thiệt.. Cũng tại chị..- Chị nhìn nó cắn môi.. Điệu bộ này đúng là dễ thương không ai bằng.. Khổ, nằm bẹp một chỗ mà cái tính ngắm gái không chừa..@@
_Hâm vừa thui.. Đâu phải tại chị..
_Em cho bọn nó giống ông này hết rồi chị đừng lo..hehe-Thằng Tuấn nói mà nó hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ thằng này cũng quen luôn cả chị? Định thắc mắc nhưng lại thôi.. Để lần sau vậy, Nói chuyện với mọi người thêm chút nữa thì họ kéo nhau về mà để đầy bàn bệnh hoa quả với đồ ăn.. Hajz. Phiền họ quá. Duy chỉ có nhỏ P.Anh từ lúc đến không nói gì chỉ im lặng nhìn nó.. Giờ không chịu về.. Nhỏ tiến đến gần nó, một mùi nước hoa quen quen mộng mị.. Nó hơi ngại vì lần đầu gần với nhỏ như này ngoài lần trước nhỏ đèo nó khỏi viện.. Liền quay mặt đi.. Em mua đồ ăn bên quận khác hay sao ý..hix, để mình nó với nhỏ ở đây..
_Nè..
_Gì?
_Đau không..?
_Có.. Hơi hơi..-Oai chút hehe..nay nhỏ này quan tâm nó mới ghê.
_Ừ.. Đói không?
_Có.
_Ăn cái này nha..- Nhỏ chỉ vào đống đồ ăn mọi người mang đến.. Nhưng thôi nó đang đợi em mà.
_Thui, có người đang mua giùm rồi.
_Ai?
_Ly.
_Ừ..- Nhỏ nói bé bé.. cái giọng trong trẻo không còn thay vào đó là một giọng buồn.. Ánh mắt nhỏ cũng buồn nhìn nó.. Hơi khó chịu và chẳng hiểu gì, nhưng nó kệ.. Không cố tìm hiểu nhiều.. Mặc dù nó cảm thấy nhỏ hết lạnh đi nhiều rồi.. Nhất là với nó.
Chap 64
Hai đưa tiếp sau đó chỉ chìm trong im lặng.. Tuy đau nhưng cảm giác im lặng này còn khó chịu hơn cả bị đau, mùa lạnh mà nó cứ toát hết mồ hôi.. Lại còn nằm không dám cử động vì nhỏ đang ngồi sát bên cạnh, nó không nhìn nhỏ tại quay sang hướng khác, không biết nhỏ có đang nhìn nó không nữa..
_ Nè.. Đến đây chi vậy?- Dù biết hỏi câu này hơi vô tâm với lòng tốt của nhỏ nhưng nó muốn biết lý do, nhỏ với nó thân quen gì đâu. Nhỏ vẫn im lặng.. Chán, nó nằm im mong em về.. Lúc sau cái không khí chẳng thay đổi gì mấy thì có một chị ý tá bước vào.. Xinh phết cơ mà so với nhỏ này với em thì không bằng được hehe..
_Đến giờ thay băng rồi, chị là người nhà bệnh nhân à?
_Vâng.- Nhỏ này điêu.. Họ hàng quái gì mà nhận bừa =.=
_Vậy chị ngồi sang bên này để em thay băng cho bệnh nhân chút..- Chị y tá này xinh còn nhỏ nhẹ hệt nhỏ Chi, không biết tay nghề sao ta.. Nhỏ cũng sang chỗ khác đứng khoanh tay nhìn nhìn, kèm theo câu nói.. Lạnh, nhưng nó thấy ấm.. Cứ thế này thì nó chắc không kiềm lòng được mất..
_Chị làm nhẹ tay chút nha.. Kẻo anh ấy đau..
_Hihi vâng, chắc anh chị người yêu của nhau à?- Chị y tá tủm tỉm giáng một câu mà nó giật mình còn nhỏ vẫn vậy khuôn mặt không cảm xúc nhưng có vẻ đỏ lên thì phải.. Định phủ nhận cái thì chị y tá đã làm.. Từng mảng băng của cánh tay bị bỏng được bóc ra, phần thịt hồng cộng thêm những mảng da bị tróc khiến vết thương trông kinh tởm, chính nó còn thấy kinh.. Loang rộng phết, kiểu này tay lại có vết sẹo đẹp rồi.. May mà được bôi thuốc trước chứ không thì da chết dính vào băng được kéo ra khỏi cơ thể thì chắc nó xỉu vì đau mất, có khi bị chích xì bọc nước rồi hay sao ý, nên giờ chỉ thấy đau thường thường thôi.. Con nhỏ P.Anh hình như thấy kinh nên không dám nhìn nữa liền quay mặt đi chỗ khác.. Rồi đến những miếng băng đầu may mà vết thương bé không thì mái tóc của nó đi vào dĩ vãng rồi =.=, người ngợm cũng toàn băng hix.. Làm xong thì chị y ta thoa thuốc vào vết bỏng bằng bông mà xót cứng cả người, rồi chị băng lại.. Đến những vết thương khác thì nhỏ giành..
_Thôi chị để tui làm cho..- Chị y tá ái ngại nhìn nhỏ.. Còn nó trợn mắt lên ngạc nhiên..
_Chị yên tâm, tui từng làm nhiều rồi mà..
_Vậy thôi em ra, chị làm xong cứ để đấy tý em vào lấy sau..
_Ừ.. Chị y tá đi ra khỏi cửa nó vẫn chưa hết ngỡ ngàng, nhỏ tiến lại gần chấm thuốc thoa cho nó một cách nhẹ nhàng làm nó bối rối cực độ, chẳng nói được gì chỉ biết nằm im.. Nó sợ em về nhìn thấy thế này thì sẽ nghĩ sao.. Nhưng nhỏ quá quyết rũ, quá mê hoặc ở gần nó làm nó dường không thể từ chối lòng tốt này.. Ở gần mặt thì mới thấy, nhỏ còn rất đẹp nữa.. Kiểu này nó lại có lỗi với em rồi.. Bỗng nhiên nhỏ run lên tiến sát mặt nó hơn, nó giật mình.. Mắt nhỏ đỏ lên mọng nước..
_Ơ ơ.. Sao lại khóc, người ta làm gì đâu mà khóc..- Khổ sở, hôm nay ai cũng thích khóc hay sao ý, cứ loanh quanh với nó lại khóc, hết em rồi chị giờ thêm nhỏ này nữa.. Làm như nó sắp chết không bằng.. Nhỏ lắc đầu..
_Không..không, có gì đâu…- Chừng hửng chán chả thèm hỏi nữa.. Nhỏ vẫn cúi cúi mà băng vết thương ở bụng cho nó mà không ngại.. Một giọt nước mắt rơi xuống vạt áo nó.. Khó chịu quá.. Xong xuôi thì lại thế hai đứa hai chỗ, hai luồng suy nghĩ.. Chưa bao giờ nó nghĩ đến nhỏ nhiều như vậy, một sự rung động nữa với nhỏ.. Đập nhẹ vào chán, nó lắc đầu.. Chẳng nhẽ nó giống như em nói thật sao.. Không được, Minh ơi mày không được như thế.. Đừng tự biến mày thằng một thằng sở khanh.. Không được.. Thế nhưng, nhìn con nhỏ kia nó lại chạnh lòng.. Nhỏ vẫn thế, nhìn nó bằng con mắt đỏ mọng.. Hai tay thu vào bụng có vẻ lạnh.. Khổ, toàn mặc đồ linh tinh bảo sao không lạnh..
_ Nè..
_Gì?
_Lạnh hả?-Vẫn vậy thôi, thái độ nói chuyện và câu hỏi giống lần trước, rung động thì có, nhưng chẳng nhẽ thể hiện ra hết chắc, giải quyết cảm xúc này sau, giờ lo cho nhỏ đã..
_Ừh.. Không..- Đã ừ lại còn không là sao ta, khùng rồi chắc =.=..
_Không, sao co ro hết cả người kia..? Nhỏ chẳng nói gì im lặng..
_Nè choàng qua người tạm đi..-Nó chìa cho nhỏ cái chăn đang đắp, nãy giờ chảy hết mồ hôi rồi chắc là do nóng.. Vì nó không thấy nóng cũng không thấy lạnh.. Chẳng hiểu sao nữa..
_Không cần anh quan tâm..- Đáng ghét, nói một câu mà chỉ muốn đuổi luôn ra khỏi phòng.. Nó cáu..
_Thế quan tâm tôi làm gì, tôi làm vậy là để trả ơn thui.. Không cầm thì lần sau đừng đến nữa..
Nhỏ nhìn nó mắt lại rưng rưng cộng thêm sự uất ức làm nó bối rối nhưng mặt vẫn lạnh.. Nó giỏi thế này lắm.. Rồi nhỏ cũng miễn cưỡng cầm cái chăn ôm vào người chứ không choàng qua, thế cũng tốt rồi..
_Nếu không thích thì có thể về.. Tôi không làm gì mà phải khóc..-
Nhỏ lại nhìn nó ánh mắt buồn và uất ức nhưng không nói gì.. Khó chịu về cái thái độ này.. Nó tiếp..
_ Một nín hai đi về, tôi không thích nhìn thấy con gái khóc đâu..- Nhỏ lắc đầu, rồi lại gật.. Mặt như lo sợ một điều gì đó, tay quệt vội lên hai gò má để ngăn những giọt nước mắt đi..nhưng dường như, càng quệt lại càng chảy, Tự nhiên nó thấy quặn lòng, hệt lúc nhìn em khóc vậy, hôm nay nhỏ không biết có trang điểm hay không mà nó thấy dưới mắt nhỏ thâm xì.. Chắc đi chơi thâu đêm không thèm ngủ đây mà.. Nó nghĩ mình hơi quá lên cố rặn ra từ..
_Tôi xin lỗi..- Rồi quay sang hướng khác, không nhìn nhỏ nữa.. Tiếng nấc trong không gian im lìm cho nó biết nhỏ vẫn khóc.. Bực mình nó quay lại thì thấy bàn tay nhỏ đang ở gần đầu nó nhưng chưa chạm vào.. Khuôn mặt nhỏ trông rất khổ sợ nhìn nó.. Nó còn đang ngỡ ngàng, cánh cửa phòng mở ra.. Em tung tăng bước vào.. Nhỏ giật mình rụt tay lại..
_Hihi… Anh em về rồi n…è.. Ơ P.Anh cũng ở đây à?- Giọng em có vẻ ngạc nhiên.
_Ừ, mới tới.. Thui về luôn đây.. Mày coi anh ấy nhé?
_Ở thêm chút đã..hihi.
_Khỏi, còn phải đi học, thế nhé..- Rất nhanh nhỏ lấy lại vẻ lạnh lùng, ném trả cái chăn về phía nó rồi khoanh tay bước ra khỏi cửa bằng cái dáng đi kiêu sang của nhỏ, hình như mắt nhỏ vẫn mọng nước thì phải.. Cơ mà quan tâm chi. Em về rồi là có ăn đang đói hehe.
_ Em đi đâu mà lâu dữ vậy?
_Em về nhà nấu cháo.. Chứ người ta làm em sợ không đảm bảo..hihi- em Vừa nói vừa gỡ cái cặp lồng mang theo ra.. Thơm thế này thì chắc ngon rồi..
_Để em xúc cho hihi..- Em cười tít mắt, nó vẫn ngại khoản này..hix
_Thôi..để anh tự làm..
_Không, tay thế kia thì tự làm sao được.. Ngồi im mà ăn, không em đổ vào tai giờ..- Em lườm.. Cái câu dọa trẻ con này lại làm nó sợ chết khiếp mà răm rắp nghe theo luôn.. Cháo thịt bằm.. Rất vừa miệng nhưng hơi nóng, cơ mà em vừa xúc vừa thổi kiểu bón cho trẻ con ấy hix..
_Anh này..
_Ơi..
_Cái P.Anh đến một mình à?
_Không đến cùng chị cả mấy người nữa.
_Ừ.. Thế sao nó lại ở lại sau cùng vậy?
_ Anh không biết..- Em im lặng không nói gì nhưng vẫn xúc cháo và thổi cho nó.. Cái tính chu đáo này càng làm nó thấy điểm hoàn hảo của em.. Có vẻ em đang suy nghĩ gì đó.. Hết chỗ cháo, em đặt cặp lồng xuống bàn gọt đống đồ mọi người mang đến cho nó..
_Em bảo này…
_Sao?
_Lúc nãy sao cái P.Anh lại cầm chăn của anh?
_À.. Thấy nó có vẻ lạnh thì anh đưa vì anh cứ toát mồ hôi..
_Ừ, thế sao nó khóc.. Anh nói gì nó à?
_Ừ thì biết đâu.. Thấy khóc anh bảo không khóc nữa không thì về..
_Anh lúc nào cũng vậy.. Anh không biết cái P.Anh nó…- Em định nói cái gì đó nhưng tự nhiên dừng lại, điều này kích thích trí tò mò của nó..
_Làm sao?
_Thui.. Cái này anh tự tìm hiểu thì tốt hơn, mặc dù cái đầu ngốc nghếch của anh chắc chẳng bảo giờ hiểu được nhưng nhỡ có hiểu thì đừng làm ảnh hưởng đến anh và em đấy..- Em nói một lèo mà nó cũng chẳng hiểu gì hết trơn, cái gì mà ảnh hưởng..
_Là sao?
_Biết ngay mà..hihi, thui ăn táo nè..- Ui, đã thiệt.. Thấy táo lại quên xừ nó luôn..hehe, nó nhồm nhoàm nhai mặc kệ em bên cạnh.. Xưa nay nó đã ăn là không giữ ý gì hết, giữ là chỉ có hết @@.. May mà bị đánh không ảnh hưởng gì đến răng..
_Anh có thắc mắc gì khi thấy bạn em đi học mà em lại không đi không?- Em chợt hỏi nó câu hỏi mà nó muốn hỏi em trong suốt thời gian vừa qua.. Nhưng với tính cách này thì..
_Không.. Nếu em muốn nói thì em sẽ tự động nói với anh, còn em đã không muốn nói thì anh không muốn hỏi..- Lấy thêm miếng táo, nó chìa ra phía em nhìn em bằng con mắt thích thú.. Em lắc đầu cười buồn..
_Em sợ nói ra sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của chúng mình.. Em sợ, vì vậy em muốn giấu anh, nhưng em sợ hơn một ngày nào đó anh biết được thì chắc anh tự động rời bỏ em.. Mẫu con người vô tâm và luôn tự ti như anh thì chuyện gì chẳng dám làm đúng không..hihi..
_Anh không biết nữa..
_Nhưng em biết.. Tuy yêu em rồi nhưng cuộc sống nó vẫn ảnh hưởng đến anh nhiều lắm anh ạ..
_Có lẽ..
_Anh nghĩ có lúc nào anh sẽ tự động rời xa em không?- Em hỏi một câu làm nó chột dạ, hôm nay em sao vậy nhỉ?
_Anh xin lỗi.. Nếu điều đó tốt cho em, cuộc sống của em, hay tương lai của em.. Anh sẽ làm.
Nó cũng không hiểu sao nó lại nói được câu thiếu dũng khí như vậy, nhưng nó biết câu nói đó là từ đáy lòng của nó tất cả chỉ vì nó yêu em và lo cho em mà thôi..Em trầm ngâm khuôn mặt buồn lắm.
_Anh vẫn không hiểu à?
_Hiểu gì?
_Điều tốt nhất cho em là có anh bên cạnh mà.
_Nhưng đó là điều em nghĩ thôi, Còn anh lại nghĩ khác..
_Anh nghĩ thế nào?
_Anh chẳng là gì, chỉ là sinh viên nghèo chưa nghề nghiệp, chưa có gì.. Tương lai anh rất mờ mịt.. Anh yêu em vì mọi thứ em dành cho anh.. Cái cách em đến với anh đó cũng là một điều đặc biệt.. Cũng như em, anh yêu sự đặc biệt đó.. Nhưng anh nghĩ chỉ thế thôi chưa đủ để sống trong cái xã hội này..
_Vậy để giờ em nói cho anh hiểu.. Trước giờ em không đi học là vì em không cần thiết học nữa.. Em chỉ phải học tiếng Nhật để chuẩn bị sang sống với bố mẹ.. Nhưng em vẫn cố xin họ ở đây vì có anh đấy anh hiểu không.. Em còn có riêng một cửa hàng quần áo mà đi cùng anh, cũng không dám tự lấy đồ phải sang chỗ khác mua, sợ anh biết anh lại tự ti anh hiểu không.. Hiểu không hả..!!- Em dường như hét lên.. Những điều em vừa nói làm nó ngạc nhiên tột cùng.. Đúng như nó nghĩ, em không giống vẻ bề ngoài.. Em quá tài giỏi hơn nó về mọi mặt cuộc sống hai đứa quá khác nhau.. Bằng một cách nào đó, dòng đời này đưa em xen vào cuộc sống của nó cướp đi trái tim nó.. Nhưng nó vẫn sợ.. Sợ nhiều lắm..
_Vậy à..?- Sự bình tĩnh của nó được thể hiện trước mắt em.. Chẳng hiểu sao ở hoàn cảnh này nó lại có thể như vậy.. Như một sự vô cảm của một cỗ máy..
_Hức anh độc ác lắm.. Anh ngốc lắm..hức, anh không hiểu gì cả..hức..hức, Tại sao em lại đi yêu con người như anh chứ..
_Bốp…!!-Em tát nó, hơi choáng vì đau chắc do vết thương ở đầu.. Nó im lặng cúi mặt xuống..
_Hức.. Đồ yếu đuối..hức, em nghĩ anh đã thay đổi rồi cơ..hức..-Em che miệng khóc nấc lên, rồi cầm theo đồ chạy nhanh ra cửa, em giận rồi.. Bỏ lại cái xác đau đớn của nó.. Cộng thêm nỗi đau về tâm hồn.. Không cố gọi để giải thích hay làm một hành động gì cả, chỉ biết nhìn theo em.. Im lặng, nó ghê sợ cảm xúc của mình.. Thật sự. Chị y tá bước vào..Ái ngại nhìn nó chắc nghe thấy to tiếng lên nãy giờ không dám vào..
_Thuốc của anh này..
_Tôi cảm ơn..Chị lấy hộ tôi cái đồng hồ đeo tay kia được không?-nó chỉ chiếc đồng hồ cũ đang yên vị trên mặt bàn với cái ví cùng bộ quần áo dính máu..
_Cái này à anh?
_Ừ.
Nhận lấy chiếc đồng hồ từ tay chị y tá, rồi cầm cốc nước lên uống thuốc, chị y tá nhoẻn miệng cười xong bước ra đóng cửa vào..
Nó Ngả người xuống.. Không đeo chiếc đồng hồ như mọi khi, để lên cái gối, quay sang nhìn.. Lại ùa về những miền kí ức đã cố quên để rồi vẫn nhớ.. Nụ cười, lời hứa, tất cả như một thước phim quay chậm.. Rồi hình ảnh em chạy ra khỏi cửa khóc cũng đến.. Đầu nó như một kho lưu giữ những thứ khủng khiếp làm nó đau khổ nhất.. Mắt vẫn chăm chú nhìn chiếc đồng hồ, nước mắt nó chảy.. Tốt hơn hết vào lúc này nó nên ngủ thì hơn, vì những thứ trong đầu nó làm nó không muốn nghĩ đến nhưng vẩn cứ ám ảnh.. Nó nhắm mắt rồi thiếp đi lúc nào không hay.. Chắc nhờ tác dụng của thuốc.
.
.
.
Tỉnh dậy thì có vẻ đỡ đau hơn nhiều rồi, nhưng trong căn phòng trống rỗng này chẳng có ai chỉ mình nó nhìn loanh quanh cùng với đống bông băng trên người.. Không biết giờ là mấy giờ rồi nhưng qua lớp cửa sở bằng kính thì nó thấy trời tối.. Tự thấy mình dở hơi khi chiếc đồng hồ ngay bên cạnh.. 6h, chẳng biết là chiều hay sáng hôm sau nữa.. Thời tiết đông của HN rất khó để nhận biết mà.. Từng tiếng gió rít khiến nó thấy cô đơn lạnh lẽo trong căn phòng trống. Khẽ thu mình vào chăn nó nghĩ đến những việc vừa trải qua.. Là nó đã sai hay em sai.. Có vẻ là nó thì phải.. Nhưng em cũng phải nghĩ cho nó chứ, nó đâu thể cứ sống mãi với em mà không có mối lo toan nào được.. Chắc em chưa rơi vào hoàn cảnh thiếu thốn nên em sẽ không hiểu được.. Trước hết nó phải cần một sự nghiệp tước khi yêu.. Nhưng nó không hối hận khi đã yêu em, chỉ là tình yêu này đến quá sớm mà thôi.. Suy cho cùng em vẫn là một cô tiểu thư điều mà nó đã phủ nhận là đúng.. Cũng có thể giờ em giận mà sắp sửa chia tay nó cũng nên.. Chợt cười cay đắng, không sao đâu cứ lấy thêm đi, lấy hết đi, tao chịu được.. Chỉ là người số ba thôi mà.. Haha.. Có thể nó điên rồi, điên thật rồi. Không có em chắc nó chết mất. Cười rồi lại khóc. Khốn kiếp thật. Cái cảm giác bất lực xâm chiếm nó. Bỗng cánh cửa phòng bật mở ra.
Chap 65
Nhỏ P.Anh bước vào.. Mái tóc nhỏ phất phơ theo từng con gió lùa vào theo cửa.. Hình như, nhỏ đang ướt, chợt nhận thấy trời đã mưa từ lúc nào.. Không lẽ.. nó lật đật gượng ngồi dậy chạy ra đỡ nhỏ, dường như nhỏ rất mệt lên gần như tựa cả vào người nó.. Bế nhỏ P.Anh lên giường bệnh của nó.. Khuôn mặt nhỏ tái lắm.. Tại sao chứ.. Đừng như vậy nữa, cứ mỗi khi trời mưa lại có một người con gái đến với nó là sao?.. Nhỏ thiếp đi, để một cơn đau trong lòng nó.. Bộ quần áo vẫn vậy, khuôn mặt vẫn vậy, nhỏ không thay đổi gì.. Có thể lúc bước ra về.. Nhỏ đã không về, nắm lấy đôi bàn tay của nhỏ nó áp lên má mình và khóc.. Một lần nữa, nước mắt của thằng con trai lại rơi bởi một người con gái không thân quen nhưng lại vì nó.. Quan tâm một cách thầm lặng.. Dù biết việc này nó lỗi với em nhưng nó vẫn giữ nguyên đôi bàn tay nhỏ bé mịn màng bên má.. Bên ngoài trời vẫn mưa.. Trong này hai con người, người thiếp ngủ mà đôi môi nở nụ cười.. Người thức ngồi bên cạnh khóc vì đã trót thích thêm một người con gái.. Tĩnh lặng hòa cùng những tiếng gió rít bên ngoài.. Khiến nó cảm thấy phòng khám như có mỗi nhỏ và nó vậy.. Thật kì lạ.. Nhưng lúc sau một vị bác sĩ già bước vào..
_Ủa sao thế này..? Người nhà lại ngủ trên giường, bệnh nhân lại ngồi trông là sao?
_ Dạ.. Em cháu mệt quá, với cả cháu đỡ rồi nên không sao bác ạ..
_Vậy hả.. Ừ thôi cũng được, hết thuốc thì bảo em cậu gọi tôi nhé.. Tôi đi kiểm tra đây.
_Dạ vâng.. Của cháu bao nhiêu ạ?- Nó muốn tính tiền luôn chắc phòng khám tư cũng không câu nệ chuyện thanh toán ở đâu mà..
_À.. Con bé kia thanh toán từ nãy rồi..- Ông bác sĩ chỉ vào nhỏ P.Anh đang nằm trên giường nó..
_Dạ..?- Lại một điều nữa làm nó không thể hiểu nổi.. Khó chịu thật, mọi thứ cứ như được lặp lại lúc em đến với nó.. Tại sao nhỏ lại như vậy chứ.. Nó.. Nó làm sao bây giờ..? Ông bác sĩ đóng cánh cửa bằng một tiếng động khô khốc, để lại nó với những suy nghĩ cực kì hoang mang.. Nhỏ P.Anh đang làm gì thế này..? Nó nhìn nhỏ ngủ mà, sợ.. Không thể được, chẳng lẽ nhỏ thích nó? Không.. Nó lắc đầu như một thằng điên.. Bàn tay nó tự nhiên được giữ chặt lại.. Giật mình nhìn nhỏ..
_Đừng như vậy.. Vết thương rách ra đấy..- Đôi mắt lạnh lùng không còn, tảng băng không còn.. Tất cả còn lại chỉ là một nỗi buồn và sự ấm áp từ một giọng nói trong trẻo mà hiếm khi nó được nghe.. Nước mắt nhỏ giọt.. Nó run run..
_Tại.. Tại sao?- Bất giác câu hỏi ngu ngốc không đầu không đuôi được thốt ra.. Nó, không biết đang nghĩ gì nữa.. Chỉ muốn có một câu trả lời thích đáng mà thôi..
_Sao là sao?
_ Sao đến đây thăm tôi?
_Tôi muốn thôi.
_Vậy sao phải giả vờ đi về để rồi quay lại?
_Vì..vì..- Nhỏ có vẻ lúng túng.. Mặt đỏ hồng lên..
_Vì sao?
_ Vì em yêu anh..- Nhỏ ngước lên nhìn thẳng vào mắt nó, không còn ngại ngùng, một cách nghiêm túc.. Nó sững người, điều nó sợ đã xảy ra.. Nhỏ đã nói.. Yêu nó.. Không thể được..
_Tôi xin lỗi.. Nhưng tại sao?
_Hức.. Em sẽ không nói cho anh lý do đâu.. Huhu.. Hức, anh sẽ không bao giờ biết được..hức..hức.. Em đau khổ lắm anh ạ.. Anh biết không, nhìn người mình yêu thờ ơ lạnh nhạt với mình.. Hức, hức, rồi có người yêu.. Cảm giác đó đau lắm anh ạ.. Em yêu anh lâu rồi..hức.. Lâu lắm rồi.. Hức, nhưng anh đâu biết chứ hức.. Anh có biết em phải chịu lạnh đợi cả đêm rồi cả chiều nay.. Hức hức để được lên thăm anh không hả? Anh có biết hức hức.. Em có áo khoác nhưng không dám mặt vì cái áo khoác chết tiệt đó là của anh đưa không hả..hức hức.. Có lẽ em chậm chân hơn Ly bởi nghĩ tính cách mình sẽ gây ấn tượng với anh..hức, sắc đẹp của mình sẽ đưa sức đánh gục anh hức.. Hức, nhưng em sai rồi anh ạ.. Em sai rồi..huhu, hức hức..- Nghe nhỏ thổn thức, qua từng giọt nước mắt kia.. Nó cảm thấy lạc lõng, cảm xúc yêu đương với em như nhạt dần đi.. Nó.. Nó, không thể kiềm chế được khi bên cạnh nhỏ.. Tình cảm thật dễ phai.. Em đã đúng.. Nó quá dễ rung động dễ có người mới.. Chấp nhận sự thật, nó.. một thằng sở khanh.. Bởi hai cánh tay gầy gò của nó đã vòng qua bờ vai run rẩy yếu ớt của nhỏ tự bao giờ.. Bản năng che chở của nó thức dậy mạnh mẽ nhất là khi bên ngoài tiếng gió vẫn rít lên từng chập..
_Anh xin lỗi..
_ Không em mới phải xin lỗi.. Anh buông ra đi.. Ấm áp lắm nhưng nó không phải của em anh ạ.. Xin đừng gieo vào em hi vọng.. Người yêu của anh là Ly..
Nhỏ tự động gỡ tay nó ra trở về với vẻ lạnh lùng.. Thế cũng tốt vậy nên có lẽ nó phải dứt khoát..
Lạc lõng và vô vị.. Cảm xúc đi xuống một cách tệ hại. Có vẻ nó nuối tiếc bởi nhỏ, một cô gái đẹp vì nó mà chịu khổ, nhưng trong thâm tâm nó.. Em vẫn là người nó yêu, dù có thế nào đi chăng nữa..
_Anh hiểu rồi..
_Ừ.. Hiểu là tốt, em sẽ không nói cho ai biết đâu anh yên tâm.. Anh với Ly hạnh phúc nhé..- Giọng nói của nhỏ nhẹ nhàng nhưng vô hồn lạnh lẽo.. Như một mũi tên băng đâm vào lồng ngực nó, đau nhói.. Nó biết nhỏ đang rất buồn, cái vẻ ngoài giả tạo lạnh lùng này làm sao che giấu nổi ánh mắt đau khổ của nhỏ.. Cảm nhận được, nhưng bằng một cách nào đó, nó.. Một lần nữa trở lên lạnh lẽo không kém, vì nó biết nó vẫn chọn em.. Và vì quyết định của nhỏ..
_ Cảm ơn..
Nhỏ ngạc nhiên.. Cười buồn..
_có lẽ em còn thua Ly về khoản chịu đựng rất nhiều.. Tính cách của anh thật đáng sợ..hihi..thôi em về đây..
_Ừ..-Ngoài trời vẫn mưa, nhưng nó không cản nhỏ.. Tất cả phải trở về đúng quỹ đạo của nó.. Nhỏ và nó không là gì của nhau.. Mặc dù trái tim nó một lần nữa rỉ máu.. Cánh cửa không được sập vào bằng một tiếng quen thuộc mà.. Vẫn mở ra, tiếng chào hỏi, tiếng guốc xa dần. Nhưng một tiếng khác lại tiến đến cạnh nó.. Nó chẳng muốn biết là ai, cũng chẳng muốn để ý gì cả.. Đơn giản lúc này nó muốn ngủ tiếp.. Ngủ dậy mong mọi chuyện chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.. Tiếng “cạch”.. Như một đồ vật gì được đặt xuống kèm theo giường nó hình như có thêm người ngồi vào.. Nó biết, bàn tay ai đó đang vuốt mái tóc nó.. Nhẹ nhàng nhưng run rẩy..
_ Nhóc..nhóc..- Là chị.. Nó quay sang..
_Chị..à..- nó gượng dậy ngạc nhiên vì chị đến vào lúc này.. Mái tóc chị, vài lọn bết lại vì nước mưa.. Môi hồng Hồng mấp máy như muốn nói thêm điều gì đó..
_Nhóc buồn à..?
_Chị nghe hết rồi đúng không?- Chị dấu cảm xúc rất tệ.. Nó dễ dàng nhận ra chị đang cố một điều gì đó.. Chị run run mắt, đỏ lên..
_Chị..chị.. Xin lỗi, chị không cố ý.. Nhóc đừng giận chị..hức..
_Em đâu có giận chị..nín đi..hi..
_Thiệt..thiệt hôn..- Chị dụi dụi mắt..mặt mếu mếu..
_Thiệt mà.. Cười cái coi..- Nó phồng mũi ngoác miệng làm mặt hề.. Trêu chị.. Chị khúc khích.. Vừa mếu vừa cười..
_Hihi..hức..nhóc tồ..-Chị của nó luôn như vậy, trẻ con hồn nhiên.. Dù vừa như một cành hoa tàn úa nhưng với nó chị như một vị cứu tinh vậy.. Chị ban phát ánh sáng trong cái tâm hồn chứa đầy đau khổ của nó.. Giúp nó phần nào nhẹ nhõm, vơi đi rất nhiều..
_Nhóc ơi.. Chỉ hiểu nhóc đang nghĩ gì.. Đừng buồn nha nhóc..- Tiếng nói của chị như một chìa khóa mở bung cánh cửa.. Trong tim nó.. Gục mặt xuống đôi vai nhỏ nhắn của chị.. Nó òa khóc to hệt như một đứa trẻ…
_Chị ơi em đau khổ lắm..huhu.. Em phải làm sao bây giờ hả chị.. Huhu, làm sao bây giờ.. Những người đó quá tốt.. Quá tốt, em đâu xứng đáng được với họ chứ.. Tại sao họ lại đến với em..huhu.. Em làm sao có thể trả nghĩa đây..huhu..?- Chị im lặng lắng nghe, cho cái thằng trẻ con yếu đuối là nó khóc.. Giống như chị.. Nó cũng chẳng thể nào che dấu được cảm xúc của mình khi bên cạnh chị.. Chính nó mới là đứa trẻ con.. Chị xoa nhẹ vào mái tóc dài của nó.. Như một người mẹ vậy.. Dù gì thì chị cũng hơn nó nhiều tuổi và hiểu đời hơn nó mà..
_Hihi.. Nhóc tồ không được khóc.. Phải cười như chị này.. Dù thế nào nhóc cũng phải cố gắng lên.. Đàn ông con trai mà.. Nhóc ngốc lắm sao tự nhiên nay lại hiểu dữ vậy.. Cái cách suy nghĩ của nhóc đâu rồi.. Cái tính sắt đá, vô tâm đâu rồi.. Thể hiện ra đi chứ.. Nhóc đừng bi lụy nữa..- Từng lời nói của chị như thấm thẳng vào cái não.. Của nó.. Đúng rồi, trước khi yêu em nó khác cơ mà.. Tại sao nó lại tàn tạ như này.. Có thể tình yêu đã làm nó yếu đuối hơn.. Lo nghĩ nhiều hơn.. Nó phải trở về với vẻ bất cần sẵn có.. Không được như thế này nữa.. Cái tính làm lì ít nói đâu rồi.. Giờ lại mít ướt lắm mồm như thế này..
_Chị nói đúng.. Có thể em đã quá bị ảnh hưởng.. Em có lên chia tay không hả chị?- Câu hỏi của nó làm chính nó với chị ngạc nhiên.. Nhưng giờ có thể sự cô đơn hợp với nó hơn là rằng buộc một cách đau khổ.. Nó thì không sao, nhưng em thì sẽ thế nào đây.. Sẽ chẳng còn tương lai gì hết..
_Không được.. Chị hỏi nhóc.. Nhóc có yêu bé Ly thật ko?
_Thật.. Yêu hơn bất cứ thứ gì chị ạ.
_Vậy sao nhóc muốn chia tay khi hai người chỉ mới bắt đầu?
_Nhưng vì yêu Ly.. Em sợ Ly khổ và ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô ấy.. Em sợ em sẽ kéo cô ấy lại.. Như một trướng ngại vật cản đường cô ấy.. Em sợ lắm chị ạ.
Chị nhéo mũi nó lắc qua lắc lại.. Cười tươi..
_Ngốc lắm.. Nếu có thế nghĩ như vậy, tại sao nhóc lại không nghĩ rằng.. Nhóc sẽ cố gắng hơn trong tương lai nhóc sẽ thành đạt.. Sẽ lấy Ly làm..vợ..- Nói đến đây chị ngập ngừng.. Điều chị nói dường như trong một câu truyện cổ tích vậy.. Có mơ nó cũng không dám mơ nữa.. Cười nhạt..
_ Nhưng có thể em sẽ không thành công, có thể Ly không đợi được em thì sao..?
_Do nhóc cả thôi.. Còn chị chắc chắn Ly sẽ đợi nhóc mà… Nhóc cứ suốt ngày nghĩ linh tinh.. Hihi..
_Có cơ sở hết mà chị..
_Cơ sở gì..? Thế nhóc thấy hai đứa yêu nhau đã bao giờ thiếu thốn gì chưa..?
_Ý em là ở tương lai cơ mà..?
_Ui ui.. Nhóc tồ thì kệ tương lai đi.. Đến đâu đến, giờ nhóc cứ biết sống tốt và yêu em chị đi đã hihi..- Vẻ ngoài hồn nhiên của chị luôn làm nó thấy chị trẻ con.. Nhưng bên trong đó là một con người từng trải mà chị luôn cố che dấu.. Nó sẽ nghe chị..
_Ừ.. Được rồi, chị yên tâm.. Em không như vậy nữa đâu.. Bộ Ly có cửa hàng riêng sao không ai nói với em hết vậy?
_Thì bé Ly dặn, không được nói không nhóc lại suy nghĩ.. Với cả cửa hàng đó của ba mẹ bé Ly để cho bé Ly mà.. Chứ bé Ly không phải làm, chỉ quản lý thui.. Nên bé Ly nghĩ giấu nhóc sẽ tốt hơn..
_Ờ.. Ờ, chả tốt tẹo nào..
_Nhóc tồ, để bé Ly khóc từ chiều kia kìa.. Chị dỗ còn không thèm nín đó, cứ đuổi chị về.. Ghét nhóc ghê.. Lo mà xin lỗi đi..
_Rồi rồi..- Khổ lại mít ướt.. Thôi thì để ra khỏi đây tính sau.. Chứ nó là không khoái mấy kiểu xin lỗi lãng mạn.. Có gì nói toẹt ra nên chắc cũng nhanh.. Không việc gì phải vội.. Việc cần thiết bây giờ là “tra hỏi” chị đã..
_Mà nè, tự dưng đến nghe lỏm là sao?
_Thì bé Ly không vào nên chắc chẳng có ai chăm sóc cho nhóc tồ.. Nên chị mang cháo vào nè.. Thấy chị tốt hôn.. Hihi..- Chị cười tít mắt xoay xoay cái cặp lồng inox.. Đây mới là phong cách của chị..nó cười theo..
_Tốt quá hehe.. Đưa em đi, đang đói rồi nè..- Nó chìa tay ra, với ai chứ với chị thì không phải ngoại gì hết..
_Dễ gì.. Của ta nấu mà nhóc ăn dễ thế hả..hihi- Chị cười gian gian.. Có ăn thôi sao khó vậy trời @@..
_ Vậy giờ muốn sao?- Chị chống tay vô cằm, ngước nhìn lên trần nhà, điệu bộ đáng yêu này làm nó vui lắm.. Dường như nó đã hết buồn rồi.. Chị giỏi thật..
_ Khỏi bệnh là nhóc phải dẫn chị đi chơi một hôm..hihi
_Ui trời.. Đi cả tuần cũng được, càng đỡ phải làm… Nhưng đừng trừ lương em nhé..hehe
_Chỉ được cái thế là giỏi.. Hứa rồi đó nha..hihi
_Rồi. Đưa em nào..- Chị cười tươi rồi đưa cái cặp lồng cho nó..
_Ủa.. Thìa đâu..-Bộ tính cho nó húp sao trời =.=..
_Á.. Thui chết, chị quên mất tiêu..- Chị xụ cái mặt xuống, trông mà thương.. Cũng nể chị thật.. Lúc nào cũng quên được.. Nhưng nó không dám trách.. Dù sao chị cũng có ý tốt.. Chợt thấy cái thìa nhựa, gần đống trái cây.. Hên thiệt..
_A.. Có rồi nè.. Thui cười cái nào.. Mặt như bánh mì rớt cống thế?
_Nguội rồi chắc nhóc ăn không có ngon.. Chán quá..
_Ngon mà, yên tâm ăn nguội thích hơn ăn nóng em không ăn được..- Mặt chị vui lên một chút.. Mở cặp lòng ra.. Nó hơi hoảng hồn.. Cháo gì mà thịt nổi to tướng, màu xanh đặc thế này..
_Chị nấu hả?
_Ừ.. Mất cả tiếng của chị đấy, lần đầu chị nấu cháo cho người khác đó nha.. Nhóc phải vui vì là người đầu tiên ăn cháo chị nấu đó..hihi- Ôi mẹ ơi.. Đầu tiên.. Kiểu này không biết ngộ độc không ta..@@, thôi liều.. Ăn một miếng mà nó chảy nước mắt.. Gạo nguyên hạt, sượng cả mồm.. Thịt dai nhách, toàn mùi rau nữa chứ.. Vị thì mặn chát.. Hix, làm bánh thì ngon mà sao cái món này lại khủng khiếp thế chứ.. Không dám kêu lên, nó cố nuốt từng muỗng mà nín thở.. Sợ chị lại buồn vì là lần đầu tiên chị nấu mà..
_Ngon không nhóc..hihi?
_Dạ.. Ngon.. Ngon lắm..
_Hihi… Ủa, ngon mà sao nhóc nhăn nhó chảy nước mắt thế kia..?
_Dạ.. Chị tốt với..em.. quá..- trong cái lúc đang nghẹn vì miếng thịt to tướng.. Cố nín lắm để không oẹ.. Đầu nó đưa ra câu trả lời một cách vớ vẩn.. Ai ngờ, chị lại hiểu..
_ Hihi.. Nhóc thấy chị tốt quá nên xúc động hả..? Từ nay, nhớ phải nghe lời chị nghe chưa..hihi- Her.. Hơ, nghe thế mà nó suýt sặc.. Đâm ra trôi được miếng nghẹn.. Hên thật, nó phì cười..
_Nhớ.. Rồi..haha
_Nhìn cái mặt cười kìa.. Gian thấy khiếp.. Ăn mau chị còn về trông quán đây..
_Ủa thế nãy giờ ai trông?
_Bé Mi.. Bé ý cũng cứ hỏi thăm nhóc đó..hihi..
_Ừ.. Nói em không sao là được mà, chắc thiếu người làm nhỏ mới hỏi.
_Xì.. Nhóc toàn suy từ bụng ta ra bụng người thui.. Ăn Mau mau đi nào..hihi.
Chap 66
Tưởng cháo chị nấu dễ ăn lắm ý mà cứ giục..hix, nó múc nguyên miếng to cuối cùng nín thở mà nhai mà nuốt cho qua.. Cháo người ta thì không phải nhai.. Cháo chị nấu thì nhai hơn cả nhai cơm @@.. Xong, chị cầm cái cặp lồng lên cười cười.. Xoa đầu nó..=.=..
_hihi.. Chị về đây nhóc tồ, tẹo uống thuốc hen.. Nước chị để sẵn nè..
_Rồi em cảm ơn.. Chị về đi..
_Ừm..hihi.
Nhìn chị nhún nhún bước ra khỏi phòng rồi vẫy tay chào nó.. Một cảm giác bình yên đến lạ kì được hình thành lên, chị tốt thật.. Bên cạnh chị thì dù bất kì ai cũng không thể buồn nổi đâu, nó dám chắc như vậy.. Chị như một vị thiên sứ ban phát nụ cười vậy.. Khẽ mỉm cười, nó vớ lấy cái cốc uống thuốc luôn cho xong.. Ngồi nghịch viên kháng sinh đỏ trắng mà nhỡ tay kéo tuột hai đầu vỏ ra.. Rơi hết cả bột thuốc bên trong.. Xui thiệt @@.. Hình ảnh này làm nó nhớ đến trước kia.. Còn nhỏ, những lúc ốm.. Bố mẹ phải nghiền thuốc và pha với nước cho uống chứ không uống được cả viên như bây giờ.. Trẻ con bị đắng nên cứ dãy nảy lên làm hai người phải đè xuống dốc vào họng =.=. Hài thật.. Tự dưng lại nhớ gia đình nó quá.. Thui thì sắp hết kì rồi cố gắng hai tháng nữa là nghỉ tết mà.. Khi viên thuốc cuối cùng được trôi vào ruột nó.. Lại tẩn ngẩn ngồi một mình trong căn phòng trống, đau cũng bớt hơn.. Nó vớ tay lấy cái điện thoại kéo cái danh bạ xuống.. Ngón tay nó dừng lại ở cái tên ” Em “.. Có lên gọi cho em xin lỗi không ta.. Khó nghĩ thiệt, nó nhớ em.. Mới có nửa ngày không gặp mà đã nhớ rồi.. Chắc giờ em đang một mình ở nhà, chắc giờ em đang giận nó.. Làm sao đây? Một ý nghĩ đến trong đầu nó.. Thôi để sau đã, coi như quãng thời gian này để hai đứa suy nghĩ thêm chút về nhau.. Mới yêu nhau đã giận thế này thì sao bền được.. Khẽ đặt chiếc điện thoại xuống nó rúc vào chăn vắt tay lên trán nhìn cái trần nhà màu trắng.. Tĩnh lặng, không gian này chỉ có mình nó.. Đầu nó giờ không có một suy nghĩ gì, điều hiếm khi xảy ra.. Giờ nó chỉ biết cảm nhận mọi thứ âm thanh mà nó cố để nghe dù không có trong phòng.. Cái âm thánh đó là ở bên ngoài kia..Ồn ào.. Vi vút, tiếng gió mùa đông của HN.. Tiếng gió mùa đông bắc về, chỉ riêng ở HN này mà thôi.. Nơi mà nó có thể cảm thấy được.. Mùa đông, cái mùa mà nó thích đã ăn sâu vào HN rồi, không biết đông năm nay sẽ ra sao nhỉ.. Tuy không đoán được nhưng nó nghĩ sẽ khác nhiều đấy, vì năm nay có em rồi mà.. Cái ý nghĩ đó đưa nó vào giấc ngủ sâu, mặc dù hãy còn sớm.. Chắc do tác dụng của thuốc…
.
.
.
Sang hôm sau lúc mà chị y tá thay băng cho nó, từ sáng đến giờ chẳng ai đến cả.. Chán thiệt.. Cơ mà vừa nghĩ xong thì thằng Tuấn bước vào.. Bộ không đi học sao nhỉ..
_Hehe.. Nhìn sư huynh nát quá..
_Hờ hờ.. Cứ thử để năm thằng nó oánh xem biết nát hay cứng liền..
Thằng Tuấn không để ý đến lời nói của nó mà đang liếc chị ytá.. Đúng là hết thuốc chữa mà..=.=..
_ Chị ơi cho em xin số điện thoại..- Nó trợn mắt.. Thằng này định làm gì đây, y tá cũng không tha.. Có người yêu rồi còn.. @@.. Chị y tá tủm tỉm..
_Dạ em không có dùng điện thoại.. Hihi, thui em xin phép..- chị quấn nốt miếng băng ở tay rồi đi ra.. Thằng Tuấn nó gọi với theo..
_Khi nào dùng thì cho em nhé..!!
Rồi quay sang nó..
_Chị ý cười.. Chị ý thích tôi rồi ông ạ..hehe
_Ờ, giỏi.. Thế không đi học à?- Chán vì nói chuyện về gái với thằng ảo tưởng.. Nó trống lảng..
_ Thích thì đi không thích thì nghỉ có sao đâu..
_Ngon.. Rồi tui nghỉ có sao không?
_ Ông á, yên tâm.. Không sao đâu, không bị trừ điểm đâu mà lo.
_Sao lại vậy?
_Ông chỉ cần biết thế thui.. Cần chi biết nhiều..hehe.
Bày đặt bí mật, anh đây cũng chả thèm tò mò nữa.. Ngồi im im.. Rồi nói..
_ Ông bảo bác sĩ cho tui về đi..
_Băng còn một đống thế này về sao được..?
_Chán không muốn ở nữa, ra bảo đi không thì tý tui cũng bảo..- Thật sự bị đau nhưng nó chẳng bao giờ muốn nằm một chỗ, nó chỉ muốn đi lại tự do không gò bó thui chứ ở đây kiểu như bị giam lỏng ý..
_Còn đau không mà về?
_ Còn ít, với lại có bị ở chân đâu.. Đi được tốt.
_ Rồi ok.. Ông đợi tui chút nhé.
Thằng Tuấn đi lấp sau cánh cửa, nó vội vô WC thay quần áo luôn, quần áo này bẩn quá.. Nhưng thui còn hơn là mặc bộ quần áo bệnh nhân, mặc xong thì thấy toàn mùi mồ hôi và tanh tanh chắc do máu.. Nhưng nó không khó chịu, khoác thêm cái áo khoác và thu dọn nó ngồi nghịch điện thoại chờ đợi, sắp được về phòng trọ rồi vui thiệt.. Nhớ cây đàn quá đi thôi kaka..Một lúc lâu chán chê với chiếc điện thoại thì thằng Tuấn cùng ông bác sĩ tối qua mở cánh cửa đi vào phòng..
_Cậu muốn về à?
_Dạ vâng bác.
_Nhưng vết thương của cậu còn chưa lành.. Và vết bỏng này cần được thay băng thêm để cho lên da nữa.
_Dạ cháu tự làm được.
_Thôi được rồi.. Cậu nói vậy thì tôi không giữ nữa, thuốc của cậu đây.. Nhớ về dùng đều đặn, có hướng dẫn trong túi đấy.
_Dạ, cháu cảm ơn.
Ông bác gật đầu rồi đi ra khỏi phòng.. Thằng Tuấn cầm bọc thuốc đỡ nó ngồi dậy, không khó đi lại lắm.. Vì tối qua dù đau vẫn bế được nhỏ P.Anh cơ mà.. Đúng thật nhiều lúc nghĩ sức ở đâu ra.. Lo cho nhỏ mà cũng không tự lo được cho nó..
_ Bỏ ra đi.. Tôi tự đi được mà.
_Sợ ông cắm mặt xuống đất thôi hehe..- Cái kiểu ăn nói bộp chộp này tạo lên tính cách thật thà hài hước của thằng Tuấn, cũng may nó có người bạn này chứ nếu không thì giờ chắc đâu nằm đây..@@
_ Không sao..
Nó rút tay ra, để tự đi.. Cái phòng khám này cũng nhỏ lên qua một gian nữa là đến chiếc cổng rồi.. Trên cổng còn dính một chữ thập màu đỏ chứ.. Chắc để đánh dấu.. Đi qua quầy nhìn thấy chị y tá đã thay băng cho nó, nó chào chị.. Chị tủm tìm cười vẫy tay đáp lại..Còn thằng mãnh Tuấn thì..
_Chị nhớ phải cho em số đấy nhé..
_ Hihi.. Khi nào anh bệnh rồi vào đây em sẽ cho..hihi
Tưởng không có điện thoại mà chị.. Hơhơ, thằng cu bị trêu rồi.. Trèo lên cái xe máy đen xì của thằng Tuấn, lai nó về mà mồm cứ lảm nhảm.. Nó thì không quan tâm lắm vì đang thơ thẩn ngắm đường phố HN.. Cũng không biết phòng khám kia ở đường nào vì lúc ngất thì biết được ai đưa đi đâu.. Chỉ thấy con đường mà nó đi qua rất lạ thế thôi.. Không được ngắm bầu trời một ngày mà giờ được ngắm, thấy vui vui sao á.. Cứ cảm giác như là được thả tự do ý.. Cái tiết trời lạnh lẽo này khiến nó kéo chiếc áo khoác lên kín cổ, bầu trời âm u kèm theo từng cơn gió mùa khiến mọi thứ nhẹ hay rác bên đường tung bay lên.. Có lẽ lạnh này lao công nghỉ nên HN không được chăm sóc kĩ lắm thì phải.. Từng hàng quán sáng cũng bốc khói lên nghi ngút.. Làm cái bụng của nó réo lên nhưng chẳng muốn kêu thằng Tuấn dừng lại.. Chỉ đến khi về phòng nó mới nghe thằng Tuấn nói loáng thoáng gì đó..
_ Cái gì thế?
_ Ủa thế nãy giờ không nghe tui nói gì à?
_ Có, ông vừa hỏi tui có nghe ông nói gì không đúng không?
_Mẹ cha.. Đầu ông để đâu thế?
_À.. Trên cổ, thôi thôi.. Có gì nói nhanh cho tui vào phòng nào?
_Nhiều lúc tôi chỉ muốn đấm cho ông một phát thôi Minh ạ.. Dùng từ ngốc là hơi hoa mĩ nhưng ông ngu bỏ mẹ..
_Ơ.. Thế không nói thui nhá, đi vô đây, tưởng đèo về là được chửi người ta hả?- Nó lục cái chìa khóa trong ví mở cửa phòng ra.. Thầm rủa thằng dở hơi kia tự nhiên chửi nó.. Thằng này mà gặp thằng Long chắc có oánh nhau to.. Chỉ vì nó chả chửi ai bao giờ nên mới chơi được với thằng Long không thì chắc ăn đấm rồi vì thằng Long cực ghét mấy đứa hay chửi bậy mà..
_ấy ấy.. Từ từ, làm gì mà vội hehe, tối nay để mừng ông ra viện tui sẽ đãi ông chầu caphe..hehe
_Xui.. Đây không khoái caphe..
_ Nói thế thôi chứ, nước gì chả được.. Dốt..!
_Biến..!
_Đùa chứ, tôi có chuyện muốn nói với ông.
_chuyện gì, quan trọng không?
_Chuyện này liên quan đến ông thôi cũng chẳng quan trọng lắm.. Mà cứ đi đi rồi biết hehe.
_Ừ nhưng không có xe đâu, đi quán nào gần gần chút nhé.
_Không cần, tôi đến đón ông cho.
_Ừ, thôi về đi.
Nó cũng tò mò không biết thằng này có chuyện gì mà lại liên quan đến nó với lại tối rảnh lười học nên cũng muốn đi cho khuây khỏa.. Một tối không em thì cũng có sao.. Để chút thời gian với bạn bè cũng là một thú vui nó chưa từng trải mà.. Trước khi về, thằng Tuấn còn ném bọc thuốc trúng háng nó chứ.. Thằng mất dạy này..=.=..
_Ui kinh.. Không cảm giác gì luôn, chắc ông đắc đạo mẹ nó rồi haha..
Rồi rú xe vọt đi.. Ức quá mà chẳng làm gì được.. Bước vào căn phòng quen thuộc một cảm giác đầu tiên đến với nó là.. Thôi chết! Quên mất đầu tháng chưa đóng tiền nhà..hix, lại chạy sang nhà bà chủ đóng.. Hên là bà có nhà.. Bà chủ nhà tốt bụng này còn hỏi han xem nó sao vắng nhà mà về lại băng bó thế này.. Bà còn cho nó chai rượu thuốc con con để xoa vào vết bầm nữa.. Đúng là người với người sống với nhau bởi cái tình mà.. Một phần nó cũng may mắn bởi gặp được những con người tốt bụng như thế này.. Cảm ơn bà xong, nó rảo bước lại căn phòng trọ nhỏ của mình với một niềm vui nho nho trong người.
Só rì chap muộn
Chap 67
Đặt lưng xuống chiếc giường cũ kẽo kẹt nó muốn ngủ nhưng chẳng thể ngủ được vì cơn đói.. Sáng giờ ăn gì đâu.. Lục tủ bếp tìm được gói mì, hên thật.. Sẵn có cái nồi nó xào luôn.. Ăn úp nhiều chán, cũng phải cảm ơn chị vì không mang đống đồ này về nên bữa ăn nó mới được cải thiện.. Cái quãng thời gian này nói khổ thì cũng hơi quá vì nó còn được ăn một cách đầy đủ hơn mà.. Một phần cũng do em mang đến nữa.. Chả có mỡ hay dầu gì nên nó lấy đại cái gói chất lỏng như dầu nhớt trong gói mì để xào cũng đỡ xát hơn.. Ăn xong rửa bát đũa rồi lôi bọc thuốc ra uống.. Tiến tới cái bình nước vơi già nửa, nó vặn cốc nước lọc.. Mà thấy cứ vui vui, chẳng hiểu sao.. Cái tiếng gió cộng thêm không khí lạnh này làm nó thấy kích thích một cách lạ kì.. Uống thuốc mà cốc nước như bỏ đá, đúng là mùa đông HN thì cái gì cũng lạnh mà.. Yên vị, nó ngồi chơi đàn.. Được cái bàn tay không sao nên những phím đàn cùng những bản nhạc vẫn được vang lên một cách chau chuốt trong căn phòng chỉ mình nó.. Nhiều lúc tiếng đàn còn giúp nó có suy nghĩ khác đi khi hạ một quyết tâm hay suy sụp bởi một lý do nào đó.. Tiếng đàn như có hồn vậy, thậm chí nó thấy còn hay hơn lời nói của ai nếu muốn ảnh hưởng đến nó.. Nghiễm nhiên cây đàn trở thành “người yêu” của nó.. Hài thật, cây đàn đến với nó còn trước em cơ mà.. Tự cười cười như thằng điên, nó khẽ bỏ đàn vô bao rồi nằm ngủ..
.
.
.
Thức dậy chẳng biết làm gì, cũng chưa muốn ra quán.. Nó VSCN xong, dắt chiếc xe đạp của mình tìm một niềm vui khác.. Đó là đi dạo.. Khoác chiếc áo khoác còn sót lại, nó băng qua phố phường HN lác đác một vài người qua lại.. Chiều mà cứ như sáng vậy.. Những hàng gió nhẹ nhưng đủ để thằng như nó co người lại.. cứ thốc vào người nó vì nó là người đi ngược gió mà.. Dựng xe ở một công viên nhỏ gần đó, nó nằm dài trên hàng ghế đá ngắm nhìn mọi sự vật diễn ra như một nhà phân tích vậy.. Nhìn mặt hồ LĐ phẳng lặng, khiến tâm hồn nó cảm giác thư thái hơn.. Bỗng túi áo nó rung rung, lôi chiếc điện thoại ra.. Chị Huyền s2 đang gọi..
_Alo ạ?
_ Nhóc đang ở đâu..!- Giọng có vẻ bực bội.
_Ở công viên LĐ, sao hả chị?
_Nhóc về phòng đi..
_Ủa có chuyện gì à chị?
_ Hỏi nhìu, về đi chị đang ngồi trước cửa phòng nè..
_Hajz, đến làm gì? Được rồi đợi em chút..
Cụp máy lật đật, đạp xe về.. Đầu đầy những suy nghĩ, chị đến làm gì nhỉ.. Tại sao chị lại biết.. Hâm quá ,trời lạnh mà cứ thích đi lung tung.. Lắc đầu ngao ngán, nó đạp nhanh hơn.. Đến nơi thấy chị đứng dựa vào phòng, tay cầm một cái hộp.. Nhìn thấy nó chị cười tươi, rồi lập tức nhăn nhó.. Giọng phụng phịu..
_Còn đứng đó nữa.. Mở cửa đi.. Chị lạnh quá trời nè..
Thì ra chị đến phòng khám mang đồ ăn mà không thấy nó nên biết nó ra rồi.. Cầm hộp cháo xúc ăn.. Chị cười khì khì..
_Cháo ngon không hihi..
_Ngon.. Nhưng không phải của chị.
_Tinh ghê hen.. Đố nhóc biết chị mua ở đâu đó..hihi- Cái vị ngon quen quen này thì còn ai khác ngoài em..
_Ly nấu..
_Ủa ủa.. Sao nhóc biết vậy?- Chị tròn xoe mắt ngạc nhiên.. Nó chỉ lắc đầu cười, vì biết em vẫn quan tâm đến nó, chắc ngại vụ cãi nhau nên vờ để chị mang đến mà..Chị cứ nằng nặc đòi biết mà nó im im.. Chị mặt dỗi rồi đi về.. Nó cũng đoán vậy thôi mà trúng tùm lum..hehe
_Nhóc nhớ đấy..plè, đồ nhóc tồ..- rồi chị phóng xe đi.. Nó cũng chẳng lo nhiều vì với tính cách của chị thì mai quên luôn thui mà..
Đến tối thằng Tuấn qua, chở nó đi như đã nói.. Một quán caphe cũng hơi xa mặc dù nó muốn đến quán chị hơn.. Quán caphe này có vẻ sang trọng đối với một thằng nhà quê là nó, thằng phục vụ còn đeo nơ chứ.. Lịch sự quá, nó thì cũng chẳng muốn đặt chân và vào nơi kiểu này chút nào mà thằng Tuấn cứ..
_Thoải mái đe ông ơi..hehe
Nó chỉ im im gọi một bừa một cốc caphe mặc dù không muốn uống. Nhìn quanh quất cái không khí ấm ấm của quán caphe này, cũng không nhiều khách lắm mà cũng có thể nó không thấy hết vì ghế quán đặt tựa lưng vào nhau mà, ghế còn cao cao như kiểm đệm nữa..
_ Ừ nói gì nói đi..
_ Ok.. Tui nói nè, về người yêu ông nhé..
Bỗng tiếng cười nói đằng sau lưng nó khiến nó chú ý vì giọng cười này của em.. Hơi ngạc nhiên một chút, nó ra hiệu cho thằng Tuấn im lặng để nghe vì hình như em đang nhắc đến nó thì phải..

Đến trang:

 

BÌNH LUẬN
BẠN ĐÃ XEM CHƯA
Hồi ký dòng đời xô đẩy

Thể Loại: Truyện dài

Tôi viết nhưng dòng này là tình cờ tìm lại đươc quyển nhật ký trong kho đồ của nha tôi.khá cu kỹ.tôi muốn viết ra để giữ...

GAME HAY NÊN CHƠI
TÌM KIẾM TRONG TRANG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Hỗ Trợ Email: sm4u.hotro@gmail.com
Phát triển bởi: Văn Thành
Online: 1
Visit: 1
Copyright © 2015 sm4u.mobie.in