Ring ring
iWin 472 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Game Bài đẳng cấp đã được chứng minh hỗ trợ mọi dòng máy, cộng đồng đông vui, cực khủng....
Thế giới truyện Mobi
WAP GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Sử dụng 0pera Mini hoặc Uc Browser để việc load trang được nhanh hơn.
GAME ONLINE HOT NHẤT
Khi nạp thẻ, card chơi game sử dụng các phiên bản gốc dưới đây để tránh mất tiền
* Bắn Súng Mobi Army 238
* Khí Phách Anh Hùng 160
* Game Nông Trại Avatar 245
* goPet 133 - Đấu Pet Hấp Dẫn
* Làng Xì Tin 120 - Mạng Xã Hội Cá Tính
TÌM KIẾM TRONG TRANG
TÌM VÀ TẢI NHẠC

Nội Dung:

gọi em cơ à..?
_ Bé Yến chưa đến còn bé Mi không chịu vô lên chị mới vô đấy chứ..không thì còn lâu nha nhóc tồ..hihi- Thảo nào hôm nay bà vô gọi, hóa ra là không có ai để sai..
_ Uhm rồi, bỏ tay ra đi để em dậy nào..
_ Đầu nhóc, tóc dày, sờ thích thiệt á..hihi
_ Tự sờ đầu chị đi, bỏ ra nào..
_ Hông bỏ.. Nhóc làm gì được chị..hihi..- à làm gì được chị á? Để xem.. Nó làm cái mặt dê dê nhìn vào chân chị..
_ Chân trắng ghê nhỉ hêhê..
_ Á..á..á..- Chị dứt tóc nó một phát rồi chạy ra ngoài..
_ Au..- Xoa xoa cái đầu nhìn chị.. Haha, trông vừa dễ thương vừa buồn cười.. Người gì như trẻ con thế..không biết.,
Đeo cây đàn bước ra để ngoài quầy, xong vào WC rửa mặt. Vào khu thì thấy chị nhìn nhìn nó, mặt đỏ đỏ xong quay đi.. Dở hơi thế không biết, mặc cho cả đống người nhìn chả sao.. Nó mới trêu một tý đã xù hết cả lông lên rồi @@. Thấy nó nhìn, thì chị chạy luôn ra khu trước.. Hazzj, bày đặt tránh mặt mới chết.. Mà kệ bà cô này.. Muốn làm gì thì làm, nó vô phục vụ khách đã..
Việc cứ nhàn nhàn thôi, ba đứa nên không chạy xô nhiều.. Chỉ có việc thằng mãnh Tuấn nó đến nhỏ Mi vẫn ra đưa trà nước, nhưng lần này mặt nhỏ lạnh, cu cậu Tuấn cứ nhìn nó mặt mếu mếu trông thảm thôi rồi.. Đến lúc bớt khách thì nó bắt đầu đàn, giúp vui cho cái không khí tĩnh lặng này.. As long as you love me.. Chậc, nhạc hay nhưng không có lời.. Thôi kệ có là được rồi còn gì nữa.. Ít ra thì khách cũng lắng nghe nó đàn.. Thật sự nó chỉ biết tên bài hát chứ không để ý đến người hát lắm vì nhiều bài nó chơi của shane Filan hay shayne ward mà hai lão này giọng cứ hao hao giống nhau… Hát thì hay thật đấy nhưng nó chỉ chú ý đến beat để đàn thôi.. Lâu lâu nhờ thằng Long tìm cho mấy bài guitar của Nhật nữa vì ở đấy hay có nhạc không lời hơn là beat của những bài hát..
Ngồi chơi mà cứ nhìn đàn, chả thèm ngó lên làm gì lại mất tập trung.. Chơi xong một bản lại chạy xuống giao nước với tính tiền cho khách.. Tầm tối thì khách đến đông hơn.. Đang tiếp một bàn thì, nhỏ Ly ở ngoài bước vào khu nó.. Sợ quá.. Cứ mỗi lần nhìn thấy nhỏ này nó lại lạnh sống lưng, sao nhỏ không ở ngoài mà uống vô đây làm gì không biết..
_ Chị uống gì ạ?
_ Như cũ.- Thái độ hệt như hôm qua giống nhỏ Phương Anh.. Như tảng băng. Thôi thế cũng đỡ hơn là bị trêu, chạy vô lấy ly caphe sữa cho nhỏ.
_ Dạ chị cho em gửi nước.
_ Nè..
_ Sao ạ chị?
_ Anh không phải gọi chị nữa đâu..- Ôi trời ơi, nó có nghe nhầm không vậy, không phải gọi bằng chị nữa ư, khéo mai tuyết rơi ở HN mất.. Nó ngửi thấy mùi nguy hiểm.
_ Dạ, chị nói gì em không hiểu?-Nó vẫn thế, mặt lạnh không kém nhìn lại nhỏ.
_ Gọi chị Huyền ra đây giùm..- Không hiểu nhỏ này tính làm gì nữa, thôi vậy nhỏ là khách, mình là nhân viên.. Lại lừ lừ đi vào gọi chị Huyền.. Thấy nó chị lại quay mặt đi..
_ Thôi thôi, có gì mà ngại suốt nãy vậy, ai chả nhìn mà cứ tránh em thế?
_ Hứ nhóc dê chị, ứ thèm nói chuyện với nhóc nữa..
_ Dê gì mà dê.. Không nói chuyện với em thì ra nói chuyện với bà cô kia kìa.. Bảo em vào gọi chị đấy.
_ Ai vậy nhóc?
_ Nhỏ Ly á?
_ A hihi bé Ly hả.. Chị ra liền, đi nhóc..- Lại cười @@, chị thay đổi thái độ như chong chóng ý.
Bước ra bàn nhỏ với chị, nhìn cốc caphe còn nguyên, nhỏ khoanh tay, mặt thì nhăn nhó như khỉ ăn ớt.. Sao thế nhỉ..? Vừa thấy thế, chị nhảy vô bàn nhỏ ngồi cùng luôn..
_ Bé Ly sao thế..?
Nó kệ, đi trà bàn khác, xong lại ra ngồi đàn.. Thích thật, vừa hầu khách vừa được thể hiện đam mê..
Lúc sau thấy chị đi về phía nó..
_ Nhóc ơi.
_ Sao chị?
_ Từ giờ nhóc thấy bé Ly thì không phải kêu chị nữa đâu?- Gì thế này, nhỏ này điên hay sao ý, có việc này cũng gọi chị ra nhắc.
_ Ơ thế không gọi thế thì gọi thế nào hả chị, người ta là khách mà.
_ Nhóc cứ xưng anh đi, không sao đâu.. Bé Ly bảo thế mà..hihi, sướng nha.- Cái vụ này lạ à nha, chắc không có chuyện dễ như thế được.. Sợ dính bẫy lắm, ai chứ nhỏ Ly thì không tin được.
_ Thôi.. Khách thì sao nói được vậy.
_ Chị không biết đâu, nhóc phải gọi đấy.. Mà ra bé Ly bảo gì kìa..- Bà là quản lý còn không biết thì ai biết đây, mà tự nhiên nhỏ Ly kia gọi nó ra làm gì không biết? Cảm giác như bị đá qua đá lại ý @@.
_ Dạ chị gọi em?
_ Nghe chị Huyền bảo gì chưa?
_Dạ rồi chị.
_ Nghe rồi sao chưa thực hiện đi, nhân viên mà thế à?
_ Dạ nhưng, với khách hàng em buộc phải như thế chị ạ.
_ Không sao, em cho phép anh gọi như vậy đấy..- Her, nhỏ này có vấn đề hay sao nhỉ, sao hôm nay tử tế vậy.. Mong đừng có bẫy gì cả. Nó lúng túng..
_ Ơ….dạ..vâng ạ.
_ Anh không thể nói chuyện mà không có chữ “ạ” được à.
_ Dạ được.
Nhìn mặt nhỏ đỏ gay lên, trông xinh thiệt.. Nhưng chắc tức lắm rồi.
_ Xin lỗi em, bọn anh quen rồi.
_ Quen cũng phải sửa, anh làm được không?
_ Dạ được.-Nó vẫn quen mồm.@@
_ Người đâu mà nhát vậy thế không biết..? Thôi anh vào trong kia đi, chán quá..
_ Cảm ơn em.
Nó lúng túng đi vào, tại nhỏ hôm nay bị khùng bất chợt làm nó quên luôn mang cái vẻ ngoài làm lì với nhỏ.. Chả hiểu, tự nhiên đòi làm em mới chết, mọi hôm thì xưng chị luôn mồm cơ mà, nhỏ uống lộn thuốc rồi chăng?
Chap 33
Kệ, chắc nhỏ muốn thế.. Cũng phải quen dần thôi, gọi chị mãi rồi.. Bằng vai phải lứa mà bày đặt ngôi trên suốt..hay nhỏ hối hận vì trêu nó nhỉ..@@ với tính cách của nhỏ Ly thì không đời nào.. Vậy thì tại sao nhỉ? Nó đi trà nước mà đầu óc cứ suy nghĩ để tìm một lý do nhỏ Ly thay đổi, mà mãi không ra.. Chán chả buồn nghĩ nữa..
Bỗng thêm lúc nữa khách kéo vô lườm lượp.. Đâu mà lắm thế không biết, làm nó chạy bở hơi tai.. Hai nhỏ Yến với Mi cũng thế không khá hơn gì cả.. Lại là mấy cặp tình nhân vô ôm ấp.. Mà kì lạ, nhỏ Ly ngồi một mình ở cái bàn giữa quán vẫn chưa thèm về.. Trời cũng muộn rồi còn gì.. Đường tối kiểu này đi nguy hiểm, mà nhỏ lại là còn gái.. Tự nhiên lại thấy bứt rứt lo cho nhỏ..hazzj. Đôi lúc đi quanh chỗ nhỏ đưa trà cho khách thì nó lại liếc nhìn nhỏ..Và thấy nhỏ cũng nhìn nó một cách chăm chú..không e dè.. Cái ánh mắt đó làm nó vội quay đi, tiếp tục vào công việc.. Mà đầu óc cứ nghĩ ngợi về nhỏ nhưng không định hình được là nó nghĩ cái gì.. Nó bị khùng rồi chăng.
Đến lúc vắng khách, chập tối thì nhỏ cũng về.. Trước khi về còn nhìn nó, nói..
_Em về đây..- Giọng nói nhỏ nhẹ nhàng, không chanh chua cạnh khoé nó như mọi hôm? Chẳng lẽ sau một tuần nhỏ thay đổi thật rồi sao.. Càng ngày nó càng không thể hiểu nổi nhỏ Ly này, mặc dù nó vẫn tự hào là người nắm giữ nỗi tâm người khác khá tốt nhưng trước nhỏ thì vô dụng.. Thật khó hiểu.
_Ừ..-Nó vẫn giữ thái độ đó, dửng dưng, không quan tâm.. Nhưng vẫn không quá bất lịch sự vì dù sao nhỏ cũng là khách.
Xong ca rồi thì nó cũng vác theo cây đàn để về, hai nhỏ kia thì về trước lúc nào rồi, ra kêu chị một tiếng vậy..
_ Chị.. Em về đây.
_ Ùm, chị cũng chuẩn bị về đây.. Giờ này để anh Vinh là được rồi.
_ Vâng.
_ Hihi.. Mà nhóc ghê thật.. Được người ta để ý rồi đấy nhá..
_ Ủa, ai vậy chị?-Nó ngơ ngác.. Trước kia học cấp ba thằng nào mà bị để ý là xác định đi học về ăn đấm..@@ nó chột dạ.
_Xì, cái đồ nhóc tồ ngốc xít.. Tự tìm hiểu đi, chị ứ nói.. Ai bảo chiều trêu chị à cưng..hihi
_ Không nói thì thôi, em không cần.. Mà em bảo này…-Nó ghé vô tai chị.
_ Sao sao nhóc..?- Cái mặt ngây thơ trắng bóc của chị hiện lên vẻ tò mò.. Chị thơm quá làm nó suýt quên phải nói gì @@.
_ Từ mai đừng mặc đồ ngắn nữa nha..hehe..- Xong nó té, luôn ra cửa.
_ Á..á..nhóc con dê già đứng lại!!.. Chưa xong với nhóc đâu nhá!- Chị nhăn nhó, xong dẫm chân xuống sàn.. Đáng yêu lắm nhưng vô khéo bà này xé xác mất.. Ra bãi chào anh Vinh rồi, về luôn.
Đạp xe trên đường HN về đêm, đúng là mang thêm cho con người ta một cảm giác thoải mái.. Đỡ hẳn ngột ngạt so với những giờ cao điểm.. Nhiều người còn nói HN vào ban đêm là đẹp nhất, có khi đúng thật.. Đèn đường lung linh, hắt xuống mặt sông TL gần chỗ nó chọ.. Chưa kể đêm nay còn có gió nữa, thành ra cảnh đẹp còn có một khí hậu tuyệt vời.. Đêm nay dễ ngủ rồi.
Về căn phòng thân quen, làm mọi việc thân quen rồi đi ngủ @@. Trở lại với loại mì tôm thần thánh rồi, ăn nhiều cũng chán nhưng đâm ra quen.. Mà ăn xong nó không bị mụn mới sướng..
Nằm lên giường mở nguồn chiếc điện thoại để xạc pin từ tối qua quên không đem đi.. Thấy có một đống tin nhắn với cuộc gọi đến.. Của ai mà lắm vậy trời.. Xem thì thấy của ” Chị Huyền s2 ” chả hiểu S2 là gì nhưng nó nhìn kĩ là hình trái tim.. Cái này thì là chị lưu lên nó chịu.. 5 cuộc gọi nhỡ.. 3 tin nhắn..
_” Nhox về quê vui hôn? “
_” Nhox bận à? Sao không tl chị vậy?”
_” Nhớ mua quà cho chị đó nha ^^”.. Her bà chị quí hóa quá.
Hai tin nhắn của thằng Tuấn.
_” Ông nghỉ không đi theo lớp à? “
_” nhà chán vãi, có chỗ nào đi tôi đi với “.
Một tin nhắn từ Chi..
_”M về quê mau ra để chơi đàn cho quán nha, không có nhạc chán lắm hihi.”
Một của nhỏ Mi.
_” Tôi Mi đây, cậu về quê mà không nói gì vậy hả, tính để hai bọn tui làm hết à?”- Con nhỏ xấu bụng, mà sao nhỏ này biết số nó nhỉ. Lạ thật.. Mà nó cũng thắc mắc, ngoài ra còn có hai số lạ nhắn tin cho nó..
_” Tên kia, đi đâu mà không phục vụ quán thế? Về mau lên “.
_” Về quê rồi à, sớm lên nha.”
Đó, chả biết hai người nào mà rảnh dữ vậy, trên đây thì nó quen biết ai đâu nhỉ.. Mà thôi, quan tâm làm gì.. Máy đang hết tiền, có muốn cũng chả nhắn lại được.. Ngủ đã, hôm nay không phải bật quạt vì trời mát, đỡ tốn tiền điện..hehe.
Sáng sau dậy thì vẫn vậy mọi cái hành động như đã được lập trình sẵn trong một thằng sinh viên là nó.. VSCN, ăn uống lên trường.. Chả có gì đặc biệt ngoài việc qua nhà bà chủ đóng tiền phòng.. Được cái rẻ, ở một mình trên HN này thì kiếm đâu ra một chỗ rẻ như vậy.. Thời tiết hôm nay mát mẻ lên nó cũng thất vui vui.. Nó ghét mùa hè.. Phải công nhận là vậy.. Đi qua mấy hàng cây trên vỉa hè mà nó thắc mắc.. Nhiều cây như này mà HN vẫn bị ô nhiễm khói bụi nặng là sao?..@@. Sau khi đóng tiền phòng xong, nó lên trường.. Đi vào cổng thì thấy một đám sinh viên đông đức đứng gần khu để xe.. Chắc tụi này đi thực tập ấy mà, trông mặt ai cũng háo hức, nhưng nó chả quan tâm.
Lên lớp chưa kịp ngồi xuống thì thằng Tuấn đã sáp vô..
_Này ông.. Em hôm qua, nói chuyện với ông là ai thế, sao xinh dữ vậy?
_ Em nào?
_ Em ngồi giữa quán é..?-Nhỏ Ly, her thằng này lại ngu rồi, nhỏ này thì còn kinh khủng hơn nhỏ Mi.
_ Ừ, chỉ biết tên Ly thôi.
_ Thật không? Chỉ biết tên mà đứng nói chuyện mãi hả? Hay định ăn mảnh hehe..
_ Đây chả thèm, nó còn ghê hơn cả nhỏ Mi.. Nên không muốn bị trường hợp như nhỏ Mi thì đừng manh động nữa..
_ Nghe ông kể mà tôi nản.. Chả lẽ quán ông không có ai dành cho tôi sao..- Thằng này giả vờ ôm đầu mếu mếu.
_ Mấy con bé cấp ba chiều nào chả đến..
_ Bọn ý thì ai mà chiều được.?
_ Thế thì chịu.. Học đê, gái gú suốt.
_ Hehe, phải thế mới là con trai.. Ai như ông..
_ Im nhá.- Ông mãnh kia chán cũng chả thèm nói gì nữa..
Học xong về thay đồ,lấy thêm cây đàn rồi lên quán luôn.. Giờ nó có thêm thói quen này.. Lên mua cơm, với lấy ở quán cốc nước lọc rồi vào khu nó ăn cho mát.. Đang ăn thì..
_ Á à.. Nhóc đây rồi.. Giờ hết chạy nhá.. Ăn mảnh hử?- Giật cả mình, suýt nghẹn, quay ra thì thấy chị Huyền đang chống hông nhìn nó.. Lườm lườm..
_ Hé.. Em chào chị.
_ Hé này..!- chị véo tai nó xách lên..
_ Áiiii! Đau- Dở hơi thế không biết, trời đánh tránh miếng ăn.. Cái bà này.
_ Chừa chưa.. Trêu chị à nhóc..hihi
_ Rồi rồi.. Bỏ ra em ăn nốt đã..
_ Ăn xong đi ra đây với chị, không được ngủ trưa nay..hihi
_ Đi đâu, giận gì dai vậy trời.. Em có trêu xíu.. Đừng hành em mà.. Mệt lắm.
_ Không giận, nhưng nhóc đi mua bột cùng chị.. Chị không đi một mình được..hihi, phải mua nhiều.
_ Mua làm gì?
_ Mua làm bánh.
_ Bảo cô đầu bếp đi mua được rồi mà.
_ Không.. Bánh của chị, cô ý không biết đâu..
_ Thế rủ Mi hay Yến ý.
_ Đã ai đến đâu mà rủ.. Thế giờ nhóc có đi không?- Chị chống hông, sờ vô tai nó..@@.
_ Không! Chết cũng không đi, đi giờ làm sao chiều làm được.
_ Hức.. Nhóc không muốn đi với chị chứ.. Gì?- Chị xụ mặt xuống dụi mắt.. Ôi trời ơi.. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.. Mà nó đâu phải anh hùng chứ? @@.
_ Rồi rồi đi ạ.. Ra trước đi em ăn nốt đã nào?
_ Hihi.. Nhóc cứ ăn đi chị chờ mà..- Hóa ra bà này giả vờ..@@.
_ Chỉ được cái giả vờ ăn vạ là giỏi thôi.
_ Ai bảo nhóc tồ dễ lừa quá chi..hihi, không được nuốt lời á. Nhanh lên.- Xong chị nhảy chân sáo ra khỏi khu @@. Như trẻ con ý, không cao hơn nó thì nó đã trêu rồi.. Hận cái chiều cao khiêm tốn..hix. Ăn xong uống nước rồi ra cổng.. Thấy chị đang nói chuyện với thằng cu bảo vệ ở ngoài.. Không phải anh Vinh, vì ca chiều mới là của anh cơ mà.. Thằng này thì cứ khen chị xinh, làm chị cười tít mắt, hồn nhiên dễ sợ luôn.. Tự nhiên nó thấy hơi khó chịu..
_ Đi chị..!- Nó kêu to.
_ À ùm.. Nhóc ra rồi à, hihi.. Thôi chào em chị đi đây..-Với đứa khác chị gọi em, riêng nó thì suốt ngày nhóc này nhóc lọ.. Bộ nó bé lắm sao trời..
_ Em đi xe đạp đấy, đi không?
_ Vẫn đi, nhưng đi xe chị.. Đi xe nhóc để tối mới về à nhóc tồ..hihi.
_ Nói vừa thôi nhá.. Ai bị mà nói suốt thế?
_ Nhóc bị.
_ Sao biết em bị?
_ Vì chị bảo nhóc tồ là nhóc sẽ tồ..hihi.- Gì vậy trời, nói thế thì chịu..ngang như cua.
_ Ờ.
Thằng cu bảo vệ dắt xe của chị ra còn nhìn chị cười nữa.. Đeo mũ bảo hiểm cho nó với chị xong, nó phóng đi luôn.. Chả hiểu chị nghĩ gì mà đi vào cái tầm trưa này, không có nắng nhưng mà oi bỏ xừ.. Nó còn không được ngủ nữa.
_ Sao lại đi tầm này hả chị? Để chiều đi cho mát có hơn không?
_ Bây giờ siêu thị vắng.. Với lại còn làm để chiều mang cho khách nữa..nhóc chả biết gì cả..hứ..
_ Thôi thôi.. Giờ ra siêu thị à?- Trong đầu nó lúc ấy nghĩ siêu thị chắc là một khu chợ trong nhà thôi.. Thế thì thà ra chợ sướng hơn @@.
_Ùm nhóc đi đi.. Chị chỉ đường cho hihi.
_ Rành quá ha.
_ Chị mà lại hihi.. Ai như nhóc, chả chịu đi đâu thì làm sao biết được đường..?
_ Ừ.
Chap 34
Phải công nhận chị nói chuẩn thật.. Ngoài ba cái nơi, trường, phòng, quán thì nó chẳng đi đâu mấy.. Ít ra còn hơn thời cấp ba, có đầy nơi để đi nhưng chả có ai chơi cùng.. Nhưng giờ khác.. Nó có quán, với một cái khu vườn riêng rồi.. Nghĩ cũng thấy vui vui, thậm chí còn có chị thân với nó nữa chứ.. Thôi thì cứ để cuối tuần nghỉ thì khám phá HN sau.. Chứ giờ nhiệm vụ quan trọng nhất là đưa bà cô này đi mua bột đã.. Mà cũng thấy buồn cười với chị, ngồi sau không ôm cũng không hẳn là bám vào nó.. Một tay chị để lên vai nó, tay còn lại giữ vô hông nó.. Chả hiểu kiểu gì. Đi trên đường đi thì cứ chỉ chỏ, hát gì mà xì xồ.. Chả có nghĩa gì cả.. Cơ mà giọng chị như trẻ con nên cũng êm tai.. Ít ra thì cũng nghe được cái giai điệu.. Có lúc hỏi đường chị chả thèm trả lời.. Phải hỏi đến câu thứ hai, trả lời xong thì lại đập vô vai nó..
_ Nhóc này..! Chị đang hát hay.. Tụt cả hứng.
_ Hát lúc nào chả được, em phải hỏi thì mới biết đường chứ.
_ Ừ ha, chị quên.. Đến rồi kìa nhóc..hihi.- Trước mặt nó là một siêu thị, đúng hơn là cái nhà to tướng.. Để biển tên ở trên thôi, nó thì chưa vào siêu thị bao giờ, chỉ thấy trên tivi.. Chắc bên trong cũng toàn hàng hóa ý mà.
Dựng cái xe, xong lấy vé.. Chị hồn nhiên khoác tay nó đi vào phía cổng.. Bước vào thì thấy không khí mát hơn bên ngoài.. Chắc có máy lạnh, cũng như nó nghĩ, trong siêu thị.. Toàn hàng hóa bày la liệt, khác ở chợ mỗi cái không có người bán hàng thôi.. Vừa vào thì chị chạy mất hút vô phía giá toàn đường, bột ngọt,.. Lục xục.. Xách ra hai gói bột to tướng..@@.
_ Nhóc ơi, cầm hộ chị với, nặng quá..hihi.- Hóa ra đi cũng chỉ làm chân khuân vác cho chị, chứ làm gì đâu, người nó thì bé.. Cầm hai túi bột đó, kiểu bế em bé ý.. Đến khổ.. Chưa hết, chị còn đặt thêm cả mấy thứ lên nữa, toàn là hoa quả.. @@. Nặng khiếp.. Loanh quanh một vòng, chị nói một câu mà nó thấy sướng hết cả người..
_ Tầm này đủ rồi, thui về nào nhóc tồ hihi..
Bê cái đống ra quầy thanh toán mà chị chỉ, nó đặt xuống, trong ánh mắt ngạc nhiên của con bé thu ngân..
_ Anh chị bán bánh à?
_ Ui bé này đoán chuẩn ghê nhóc nhỉ hihi.- Hồn nhiên dễ sợ, chị ơi là chị, nhiều lúc nó không thể tin chị hơn tuổi nó cơ @@.
Nó chỉ lắc đầu cười cười với con bé thu ngân, vì chả biết nói gì hơn nữa. Sau khi nghe giá tiền thì nó tính móc vì ra trả, cái định nghĩa đi với con gái con trai phải “ga-lang” là lẽ đương nhiên.. Cái gì không biết thì thôi, riêng cái này thì nó biết.. Ấy vậy mà chị, không cho nó trả.. Ờ thì thôi, nó cũng đâu phải đại gia gì mà oai chứ.. Tuỳ chị..hehe.
Khuân cái đống đồ ý ra ngoài, thì chị cứ giục..
_ Nhóc ơi, về mau thôi muộn rồi á.. Chị còn làm nữa..
_ Bộ ai lúc nãy cứ chọn tới chọn lui không quyết.. Lại còn.
_ Thôi thôi, về đi nhóc ha.. Về chị đền cho..hihi- Đền cái gì vậy nhỉ, tò mò quá.
_ Rồi đi..- Đội chị leo lên xe, nó phóng về quán.. Chị vẫn ở tư thế cũ, kiểu bám kì lạ. Được cái nó nhớ đường với lại chỗ này cũng gần quán lên đi một lúc là về thôi.. Về thì thấy anh Vinh ngồi ngoài như mọi hôm, chắc đến ca anh rồi.. Thấy anh, nó và chị cùng chào.. Xong chị còn nhờ anh mang cái đống kia vào bếp hộ nữa chứ.. Sướng, nhưng nó cũng bê vì nhiều, hai anh em mỗi đứa một nửa.. Cho đỡ áy láy.. Vừa vào trong bếp, anh Vinh nói.
_ Cu M, bây giờ anh có việc chút, mày ra trông hộ anh một lúc được không?
_ Dạ được anh, giờ này trong khu cũng ít khách mà.
_ Uhm, anh đi tý rồi về thôi.. Thế nhé.
_ Vâng.- Trông anh có vẻ vội vã lắm, cũng không sao, giúp được ai thì giúp, dù sao.. Anh với nó cũng thân hơn so với mấy thằng đực trong quán mà.
Anh Vinh bước ra cổng, nó cũng đi theo luôn.
_ Ủa nhóc đi đâu vậy?- Chị từ ngoài vô hỏi nó.
_ À, anh Vinh có việc, nhờ em trông chút mà.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
_ Thế hả, hihi.. Nhóc cứ trông đi nhá..hihi.- cười gì mà dữ vậy, lạ thật, chả hiểu chị sao nữa..@@.
Xong chị chạy vô bếp luôn.. Rồi nó lại thấy nhỏ Mi đi vào, chắc vừa đến.
_ Đến giờ rồi, lại đi đâu đấy, không làm à?- Chế độ lạnh đang sử dụng rồi, hazzj.. Dạo này toàn thế, ai làm gì nhỏ đâu chứ, giá như nhỏ cứ hiền như nhỏ Yến phải tốt không?
_Ra ngoài coi xe giùm, anh Vinh đi có việc.- Nhỏ như thế, nó cũng thế.. Chả cố tỏ ra thân thiện làm gì, cứ lạnh mà sống, mấy ngày nay nhỏ không cười với nó.. Chắc ghét nó rồi, càng tốt.. Không quan tâm
_ Ừ- Xong nhỏ vào khu, còn nó ra ngồi cái ghế, đang bỏ trống của anh Vinh, ông này đi đâu mà vội thế không biết?
Ngồi ngoài mới thấy chán, công việc này cũng nhẹ nhàng… Khách đến, chào một cái rồi dắt xe hộ người ta thôi.. Tầm này ít khách lên cũng nhàn. Nó ngồi trên ghế phía ngoài mà nhìn quanh con đường.. Mọi người dường như rất tấp nập đi đâu đó.. Không khí HN thì thường là vậy, vội vã lắm.. Đôi khi, một chiếc ôto vụt qua mang theo làn gió mát với cái mùi khó chịu của xăng dầu..@@. Được lúc thì chị đi ra, kèm theo một cái đĩa.. Trên đó là…bánh. Lại được ăn rồi, hehe.
_ Đền cho nhóc nè..hihi.
_ Hì, em xin nha.- Nó cầm luôn cái đĩa của chị đưa, hóa ra lúc nãy tính đền cái này đây.. Gì chứ, ăn thì duyệt.
_ Nhóc vô đây ăn đi, kẻo bụi á.
_ Thôi, em ăn ở ngoài này được rồi, chị cứ vào đi, còn phải trông nữa mà..
_ Uhm, vậy chị vào nha nhóc..hihi, đừng ăn tham khéo nghẹn á..hihi.
Xong chị chạy vô luôn.. Ai ăn như bà mà sợ nghẹn chứ @@. Ngồi ăn ngoài cũng hơi ngại, cơ mà quan tâm quái gì.. Ăn là phúc rồi.. Miếng đầu tiên theo cảm nhận của nó, bánh chị làm rất ngon, kiểu này mở tiệm cũng được đấy chứ.. Chợt nó thấy có một đôi mắt đang nhìn mình, đúng hơn là nhìn vào đĩa bánh của nó.. Một cách thèm thuồng.. Hai đứa trẻ, một trai một gái.. Đứa con gái đang gối đầu lên đùi đứa con trai.. Chắc chúng là hai anh em.. Nó tiến đến gần.. Thằng bé hoảng sợ, lay lay con bé..
_Em ơi dậy mau..!
_Dạ, em xin lỗi anh.. Em đi ngay đây ạ, em gái em nó mệt quá nên nằm nhờ.. Anh đừng đánh..-thằng bé quay sang nó, mếu máo và tiếp tục nay con bé.
_ Không sao đâu,em cứ nằm đấy.. Anh cho hai đứa cái này nè..- Nó chìa cái đĩa bánh của chị cho hai đứa bé, có lẽ chúng cần thứ này hơn là nó.
_ Dạ..dạ anh cho em thật à?- Thằng bé hướng cái mặt lem luốc kèm theo ánh mắt ngạc nhiên.
_Uhm, hai em ăn đi.
Thằng bé đỡ em nó dậy ăn.. Nhìn con bé ăn trong khi khóc thút thít mà nó chạnh lòng.. Còn thằng bé thì không ăn, chả hiểu sao nữa?.. Vài người đi qua còn buông những câu nói..
_ trông quán caphe mà bày đặt, giúp ăn xin..
_ Mẹ cái loại đạo đức giả..
À ừ phải, nó đạo đức giả..còn các người đạo đức thật thì có đành lòng đứng nhìn hai đứa trẻ gầy gò này lả đi vì đói không,hay các người không có đạo đức, chắc các người chưa bao giờ phải ăn cơm với nước sôi và lạc muối.. Còn đây, chúng không có gì để ăn cơ.. Lúc đưa bánh, thằng bé còn nói một câu mà nó thấy sống mũi mình cay cay.. Và cũng là lý do thằng bé ngần ngại chưa ăn.
_ Em cứ ăn đi, thừa đâu anh ăn..
Ấy vậy mà con bé không chịu, cứ nó một miếng, anh nó một miếng. Đó, một đứa trẻ còn có tình cảm như thế.. Những người qua đường liệu đã bằng chúng chưa? Nhìn hai đứa ăn ngon lành mà nó thấy thương hai đứa.. Trên đời này cuộc sống của nó, vẫn còn sướng hơn rất nhiều mảnh đời bất hạnh khác.. Nó cũng không phải nhân ái hay tốt bụng gì cả, nhưng thật sự nó không đứng yên nhìn cái cảnh này được, nếu có ngày nó như vậy thì sao nhỉ? Nó có chịu đựng như hai em không?.. Hai đứa ăn xong thì trả nó cái đĩa..
_ Dạ..em cảm ơn anh..nhiều lắm..- Thằng bé khóc, rồi cúi đầu trước nó lia lịa. Thằng bé này chắc tầm mười hai mười ba tuổi, còn con bé em tầm tám chín tuổi thôi.. Nó xoa đầu hai đứa bé..
_ Không có gì đâu em..
Bỗng con bé em giật giật cái áo nó.
_ Anh là người tốt, tặng anh này hihi..- con bé cười típ mắt, móc ra cho nó một cái kẹo mút giấy bọc kẹo đen đen… Rồi hai anh em chúng dắt nhau đi sau khi chào nó.. Nhìn theo hai đứa trẻ, mà nó ước.. Giá như nụ cười đó xuất hiện ở một gia đình khá giả hơn thì thật tốt.. Nhưng đời mà, nhiều thứ chúng ta không thể ngờ được..
Mỉm cười vì nó vừa làm một việc tốt đấy là với riêng nó. Cầm theo chiếc kẹo của em về với chiếc ghế của anh Vinh.. Chợt, ba nhỏ Chi, Phương Anh, Ly.. Không biết đâu ra mà tất cả đều đứng ngoài cửa quán nhìn nó, với ánh mắt kì lạ. Gì vậy trời.. Đi uống caphe mà suốt ngày kéo đội đi @@. May mà nó đang ngồi trông xe, đỡ phải tiếp mấy nhỏ này. Ngồi xuống cái ghế, nó làm như không có mặt mấy nhỏ.. Thong thả nhìn đường tiếp, Vì cũng không thấy xe mấy nhỏ đâu mà dắt.. Chắc mấy nhỏ tự làm rồi, càng đỡ mệt. Ông Vinh đi đâu mà lâu vậy nhỉ..
_ Ủa M không làm à?
_ Không, mình trông xe giúp anh Chút.
_ Vậy bọn mình vào nha.
_Ừ..- Với nhỏ Chi, thì nó vậy thôi.. Ít ra còn có cảm tình chút, chứ hai người kia thì chịu.. Một như không biết nói.. Một thì như quỷ.. Nó sợ @@.
Xong ba nhỏ đi vào trong quán, nó ngồi bóc kẹo của em cho ra ăn, ngon thật, không được ăn bánh thì ăn kẹo vậy hehe.
Chap 35
Nó chỉ ngậm thế thôi chứ không dám cắn.. Đơn giản là nó thấy cái kẹo mút này ngon hơn những chiếc khác.. Có lẽ vì trong đó có chứa tình cảm hồn nhiên của một cô bé dành cho nó.. Bất giác, nó bật cười..” Anh là người tốt..” Thật ư?.. Cảm ơn em nhé cô bé.
Ngồi tự kỷ thêm lúc nữa mới thấy ông Vinh về.. Mà đèo thêm nhỏ Yến mới lạ chứ.. Nghi lắm nha, nó phải trêu mới được..
_ Hehe, hai anh chị đi đâu mới về vậy? Làm em phải trông lâu ơi là lâu nè.
_ Anh đi đón Yến, thôi chú vào được rồi mà.
_ Đi đón.. Bộ hai người..?
_ Ừ.. Từ mấy hôm M về quê á..hi- Nhỏ Yến đỏ mặt lí nhí. Hơ thế là chuẩn rồi, ông Vinh trông lù khù thế mà tán được cả nhỏ này. Siêu thật @@.
_ Chưa đánh đã khai..hehe, thôi em vào đây anh Vinh.
_ Ok.. Cảm ơn chú nha.
_ Cậu vào luôn không.?
_ Có..- Rồi nhỏ vô luôn, nó cầm đĩa bánh rồi cũng vào nốt.. Anh Vinh và nhỏ Yến hợp thật.. Hai người đều tốt, nhỏ Yến xinh.. Còn anh cũng không phải xấu trai gì.. Còn to cao hơn nó nữa chứ.. Đáng mừng cho họ, nó mỉm cười vô bếp để cái đĩa vào chậu xong ra chỗ ngồi quen thuộc của mình trong quầy, với cây đàn.. Quán giờ đông khách nhưng ai cũng ổn định hết rồi, không phải tiếp nữa.. Không khí im lặng vẫn bao trùm khi nó bước vào.. Có lẽ họ đang chờ một bản nhạc, hay dù họ không chờ nó cũng chơi cho có tiếng chút chứ @@. Lướt một vòng quanh khu, nó đụng phải những ánh mắt ở bàn nhỏ Chi từ hai nhỏ còn lại.. Chắc là vẫn lạ vụ lúc nãy nó rảnh giúp người ta.. Đầu óc mấy chị tiểu thư thì thường là vậy thôi, nó phớt lờ những ánh mắt đó để chăm chú vào cây đàn qua một bản nhạc.. Hôm nay tâm trạng nó rất lạ, lên bản nhạc mà nó chọn cũng sẽ lạ không theo phong cách nó thường chơi trong quán.. Bản rivers flows in your.. Một bản nhạc trong số những bản của Nhật mà thằng Long cho nó nghe.. Hình như của Yiruma thì phải.. Tiếng đàn của nó, nó luôn là đứa cảm nhận tốt nhất.. Chắc chắn cũng không thể coi là chuyên nghiệp được.. Nhưng đủ cho người nghe thấy hay và thấy đúng nhạc khi nghe nó đàn.. Bản này đôi lúc còn thêm một nốt dừng, như để lắng đọng.. Mọi cảm xúc đang cao trào vậy.. Nó cảm thấy thật thích thú.. Khi được chơi bản nhạc này.. Kết thúc thì nó lại chạy xuống dọn bàn cho một số vị khách đi về.. Mà hôm nay nhỏ Ly cũng không trêu nó nữa.. Kì lạ quá , mong là nhỏ thay đổi thật.. Ba nhỏ vẫn còn ngồi đó, mãi sau khách đã về gần hết rồi mới chịu về.. Nó chạy ra tính tiền mà chỉ.. Nhìn nhỏ Chi.. Mặc kệ hai nhỏ kia nghĩ gì. Lúc sau thì nó cũng về phòng luôn..
Đang ngồi xơi mì tôm thì, thấy máy có tin nhắn.. Từ một số điện thoại nó thấy quen mà không có lưu.. Tin nhắn trước cũng xóa hết rồi @@.
_” Anh ơi đang làm gì vậy?”-Đó, chả hiểu ai nhắn, mà ngoài anh Cương thì nó làm gì có người thân nào trên này mà “anh” nhỉ. Lúc sau hết bát mì lại có thêm một tin nhắn nữa từ số đó..
_” Người thì xấu mà còn kiêu thế anh? “- Đứa nào nhỉ, còn dám chê nó xấu.. Nó cũng muốn nhắn tin hỏi ai, nhưng căn bản là máy hết tiền.. Nên chịu @@.
Ăn xong ưỡn ẹo bên ngoài tý cho tiêu rồi về phòng học chút rồi đi ngủ..@@ hôm nay có tiến bộ thật.
.
.
.
Sáng sau dậy thấy người hơi mệt chút.. Nhưng không sao.. Ăn rồi lên lớp học ngồi tự kỷ với ông mãnh Tuấn.. Đến lúc tan, trên đường về nó mới thấy cơ thể mệt mỏi hơn kèm thêm cảm giác khó chịu nôn nao..chắc do trời nắng mà nó không mang mũ, cái thời tiết khỉ gió. Về phòng, nó lấy cây đàn rồi vòng ra quán luôn.. Có lẽ cái không khí của khu vườn sẽ giúp nó bớt mệt hơn chăng?.. Ngồi vào một chiếc ghế dành cho khách trong khu mà nó cảm thấy không ổn chút nào.. Cơ thể dường như mất sức rồi.. Mà nó lại không muốn ăn gì, nên nó vô kho ngủ luôn… Thôi thì dậy đến chiều, ăn vụng bánh của chị ăn cũng được @@.. Giờ nó cần là nghỉ ngơi, có khi nó đã ốm.. Vì thể trạng của nó từ bé đã yếu rồi, nên có hay bị bệnh do thời tiết thay đổi.. Nhưng chắc lần này chắc không sao đâu, ngủ dậy là lại hết ý mà.
Ấy vậy mà không phải.. Ngủ dậy thấy người nó toát hết mồ hôi.. Nôn nao mệt mỏi.. Cố lếch và WC để rửa mặt cho tỉnh.. Hôm nay ngủ sớm lên tự dậy được không cần ai gọi, bụng thì đói mà đầu thì đau như búa bổ.. Khó chịu thật, thôi thì tý xin chị về sớm một chút vậy.. Bước ra ngoài thì chị chạy vô gần nó..
_ Hihi.. Nhóc tồ hôm nay dậy sớm hen?
_ Vâng…
_ Ơ nhóc làm sao mà mặt mày nhợt nhạt thế kia?
_ Dạ không sao chị, em hơi mệt chút thôi.
_ Hơi mà như thế này à, hay chị cho nhóc về nghỉ nha..- Mặt chị hiện lên vẻ lo lắng nhìn nó.
_ Thôi không cần tý cho em về sớm chút là được rồi..
_ Thật không sao không nhóc?
_ Thật mà, chị cứ ra ngoài đi.. Trong này em lo được..- Dù nó đã rất mệt rồi.
_ Ừ, có gì kêu chị nha.- Nó gật đầu, thật sự không cất nổi cái miệng lên nữa..khó chịu thật, mong trụ đến chiều tối rồi về ngủ.
Lúc sau thì hai nhỏ Mi với Yến cũng đến, nó chỉ chào hỏi qua loa rồi ai vào việc người ấy.. Đi bê nước mà mắt cứ hoa hết cả lên.. Người thì run, khéo vỡ hết cốc chén giờ, đành chạy ra chỗ nhỏ Yến nhờ..
_ Hôm nay cậu chạy giúp mình với nhé, mai mình làm bù cho.. Nay mình mệt quá, chắc chỉ ngồi trên kia đàn được thôi.
_ Uhm..hihi, không sao mà.. Nhưng mặt cậu xanh xao nhợt nhật vậy làm nổi không, hay xin chị Huyền về?
_ Ngồi một chỗ đàn thì có gì không được, thôi cậu giúp mình thế nhé.
_Uhm.
Nó ngồi trên mà chơi đàn dù khách quán giờ không đông lắm, chắc nhỏ Yến nói cho nhỏ Mi rồi lên nhỏ Mi chỉ hỏi han chút rồi vào làm tiếp.. Mặc kệ nó với thân thể khó chịu mệt mỏi và những ngón tay run run… Đàn hôm nay không được chuẩn lắm vì nó mệt. Tầm tối.Nó thấy trong người không chịu đựng được nữa rồi, tính xin chị Huyền về..thì Nhỏ Ly bước vào khu,vẫn là cái chỗ ngồi trung tâm thu hút ánh nhìn từ mọi phía bởi phong cách cá tính của nhỏ.. Cái này thì nó đã quen rồi, hai nhỏ kia bận giao cho những bàn khác nên dù rất mệt nó vẫn ra bàn nhỏ..
_Dạ chị dùng gì ạ?
_Không dùng gì cả..
_ Ơ..? À quên, em dùng gì ạ?
_ Anh không thể nói chuyện bình thường được à?
_ Được..- Nếu nhỏ muốn vậy thì nó chiều.
_ Vậy cho em ly caphe sữa như mọi hôm nha, hihi..- Nhỏ cười mà người nó đang nóng bỗng nhiên lạnh hết cả lưng.. Nụ cười xinh đẹp nhưng có mùi nguy hiểm.
_Ừ.
_ Mà nè.
_ Sao?
_ Ăn nói với khách thế à?
_ Thì em muốn anh nói chuyện bình thường mà.
_ Với ai anh cũng vậy à?
_ Ừ.- Nó định quay vào phục vụ cái bàn này cho xong rồi xin chị Huyền về vì giờ mệt lắm rồi, nhỏ lại giật lại.
_ Mà anh ơi.
_ Gì nữa?
_ Sao tối qua không trả lời tin nhắn?- Thấy kiểu nhắn tin nó đã ngờ ngợ rồi, chắc nhỏ nhắn trêu nó đây mà.
_ Biết được ai mà trả lời?
_ Thì cũng phải nhắn hỏi xem ai chứ?
_ Máy hết tiền.. Được chưa?
_ Ơ được..- mặt nhỏ thoáng chút lúng túng và ngạc nhiên.. mấy cô tiểu thư này thì chả việc gì phải dấu diếm có sao nói vậy, nghĩ sao thì tuỳ, nó không quan tâm.. Việc nó quan tâm giờ là một chỗ để nghỉ.
Đi vô lấy cho nhỏ ly caphe, nhỏ lại gọi..
_ Anh M..
_Gì?
_ Lấy em thêm miếng bánh nữa nha.
Rồi lại miếng bánh nữa.. Mệt quá mà nhỏ này chơi ác thật. Lấy miếng bánh cho nhỏ.. Ra ngồi nghỉ, bỗng..
_ Anh ơi.
Chả hiểu nhỏ gọi ai, quay sang thì thấy nhỏ đang nhìn nó..
_ Đúng rồi anh đó..
Lại lếch ra chỗ bàn nhỏ.. Người nó giờ đổ mồ hôi liên miên rồi.. Thật khó chịu.
_ Sao?
_ Lấy em cái rĩa khác đi.. Cái này bị bẩn rồi..hihi.
Điên thật, nhỏ bày trò đây mà.. Nhưng nó là nhân viên nên phải chịu thôi..hazzj. Lấy ra cho nhỏ cái rĩa khác… Nhỏ lại giả vờ đánh rơi cái thìa.. Nhờ nó vào lấy, nó thì giờ đang nóng gáy lắm rồi nhưng vẫn nhịn.. Đưa nhỏ cái thìa.
_ Hihi, em cảm ơn.. Thôi anh dọn bánh đi.. Em không ăn nữa đâu..- Không ăn mà lại làm thế, chắc muốn trêu nó đây mà..
_ Không ăn mà lại sai người ta đi lấy đủ thứ hả?- Người nó còn đang mệt nữa chứ.
_ Thì sao? Em thích đấy..-Giờ lộ bản chất rồi, tưởng tử tế lắm.. Hazzj.. Không thèm trả lời nhỏ nữa.. Nó nhìn nhỏ bằng ánh mắt tức giận lầm lì của nó.. Khiến nhỏ hơi ngạc nhiên rồi quay đi..
Bê đĩa bánh của nhỏ vào, đến gần bàn đầu tiên bỗng nhiên nó cảm thấy hoa mắt và chóng mặt.. Người nó loạnh choạng đổ xuống như không còn tý sức lực nào cả..
_ Rầm…! Choang..!! Đó là những thứ âm thanh nó nghe được trước khi thấy mặt mũi tối sầm lại và nó lịm đi..
Chap 36
Từ bé giờ nó chưa bao giờ bị thế này.. Có chăng ốm suốt cũng chỉ liệt giừơng chưa đến nỗi ngất.. Vậy mà giờ nằm một đống.. Mắt không tài nào mở ra được.. Người thì không cử động được.. Ít ra, cơ thể còn chút cảm giác.. Nó nghe thấy chị hét to, rồi hai bàn tay nhỏ nhắn lay lay nó..
_Huhu..nhóc ơi! Nhóc tỉnh lại đi.. Nhóc sao thế này..hức..- Chị khóc vì nó sao, khổ quá.. Giờ chỉ muốn ngồi dậy nói “em không sao..” mà không còn chút sức lực nào.. Chán thật.. Chị vẫn gọi nó..
Bỗng một bàn tay khác cũng lay người nó.. Giọng hoảng hốt..
_ Anh ơi.. Anh dậy đi.. Hức.. Hức.. Đừng làm em sợ mà..hức.- Nhỏ Ly thì phải.. Việc gì nhỏ phải khóc chứ.. Chính nhỏ “giúp “nó thành như này mà.. Nhỏ phải vui mới đúng chứ nhỉ? Hay trò vui của nhỏ kết thúc rồi nên nhỏ buồn.. Chắc vậy rồi. Một bàn tay khác chạm vào trán nó..
_ Sốt cao quá.. Mấy người tránh ra chút cho có thêm không khí nào.. Hai bàn tay kia buông nó ra.. Nhưng tiếng khóc nho nhỏ ở đâu nó vẫn thấy.. Nó cảm giác mình được nhấc bổng lên xe.. Rồi cơ thể không còn chút nhận thức nào nữa..
.
.
.
.. Lâu lắm.. Cảm giác khi người nó nhận thức được thì xung quanh không còn gì cả.. Tối om vì mắt nó vẫn không tài nào mở được.. Mùi thuốc sát trùng.. Của bệnh viện sộc vào mũi nó.. Ai cho nó vào đây nhỉ, giờ thật sự chỉ muốn về phòng vì người nó cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi.. Bỗng một tiếng động, tiếng guốc bước trên sàn nhà, tiến đến gần nó.. Mùi thơm của nước hoa nó từng thấy, ai mà nó không tài nào nhận ra nổi.. Mông lung lắm.. Mái tóc ai đó rủ xuống mặt nó.. Mùi con gái, một bàn tay vuốt lên má nó nhẹ nhàng.. Tiếng nức phát ra.. Ai vậy? Mà dù có là ai thì xin đừng khóc.. Nó không muốn ai khóc vì nó đâu.. Lúc sau, bàn tay mềm mại đó rời khuôn mặt nó ra.. Tiếng guốc xa dần.. Nó cũng thiếp đi ngủ. Đầu óc muốn nghĩ mà không tài nào nghĩ được, những truyện gì vừa xảy ra.. Nó đang nằm mơ chăng?
Kết thúc đêm đầu tiên tại bệnh viện @@.
.
.
.
Sáng sau dậy, mở được mắt ra.. Chỉ ti hí rồi mở dần dần..vì mắt nó chưa kịp quen với ánh sáng..sau một thời gian nhắm để ngủ.. Chói thật.. Tay nó hơi buốt.. Hóa ra nó được tiếp nước @@. Nó thấy một cánh tay vắt ngang qua bụng nó, quay sang thì thấy chị, ngồi trên ghế cạnh giường nó ngủ gục.. Thương chị quá, sao chị lại tốt với nó vậy nhỉ, nó đâu là cái gì đâu.. Thật áy náy. Khuôn mặt chị trắng bóc.. Ánh sáng chiếu vào trông như một thiên thần vào buổi sớm.. Đẹp lắm, có lẽ nó đã rung động trước chị, trước người con gái đẹp như thế này.. Nhưng nó lại tự dặn lòng mình không được vậy, vì nó chỉ là thằng sinh viên quèn, là nhân viên của chị.. Đừng có mơ cao.. Và cái sự rung động đó chỉ là giữa con trai với gái đẹp thôi.. Định lý muôn thủa của nó. Tính để chị ngủ nhưng với tư thế này chị dậy sẽ mỏi lên nó gọi chị luôn..
_ Chị ơi..chị.. Dậy đi.. Sáng rồi..
_ Không được.. Nhóc để chị ngủ đi.. Mà..- Lần môi hồng của chị cong lên, mặt xụ ra, mắt vẫn nhắm nghiền.. Đáng yêu lắm, nó chỉ muốn ngắm khuôn mặt này mãi thôi..
_ Chị ơi.. Em thấy khó thở quá..- Đành chơi hạ sách này thì bà cô này mới dậy được @@.
_ Ủa ủa sao…? Để chị đi gọi bác sĩ!!..- Chị hốt hoảng mở to mắt vùng dậy..
_ Hề.. Em đùa đấy..
_ Á..á.. Nhóc khùng này.. Làm chị giật mình. Không thèm chơi với nhóc nữa..hứ.- Chị quay mặt đi dỗi.
_ Ai bảo gọi không dậy.. Thăm bệnh mà ngủ luôn thế à ?
_ Ừ ha chị quên..hihi, nhóc cảm thấy sao rồi?
_ Em đỡ rồi, giờ về được chưa hả chị?
_Không được.. Nhóc phải ở đây, còn kiểm tra nữa mà.
_Nhưng..
_ Thôi, nhóc kiểm tra rồi chị với nhóc về..hihi giờ nhóc muốn ăn gì hôn?
_ Dạ không..- Đói thì đói nhưng chả lẽ sai chị mua đồ, thấy ngại ngại sao á.
_ Vậy hở.. Sao mà bụng réo to thế kia..?hihi..- Nhục không để đâu hết @@. Đành trống lảng..
_ Ủa ai cho em vô đây vậy?
_ Anh Vinh á nhóc, hôm qua nhìn nhóc như cây bị đốn á.. Đổ tự do hihi..- Chị so sánh hay thật.
_ Mệt quá mà chị, mà chị ở đây với em từ qua đến giờ à..
_ Không, chị còn phải ra quán.. Rảnh đâu mà ngồi trông nhóc tồ..hihi- Vậy người tối qua là ai nhỉ? Hay nó mơ thiệt.
_ Hôm qua lúc nhóc chưa tỉnh.. Bé Ly với bé Phương Anh vô trông nhóc á, hai đứa đổi ca nhau..lúc chị đến bảo bé Ly mãi mới chịu về á..hihi nhóc sướng đó nha.. Nhiều người quan tâm..ghê.- Lạ thật, sao lại vậy nhỉ..? nó đâu thân thiết gì với hai nhỏ đâu.. Việc gì hai nhỏ phải vậy, nhỏ Ly thì có thể nói là chắc áy náy.. Còn nhỏ Phương anh, thì tại sao
Ngồi nghĩ tẹo thì.. Chán chả buồn nghĩ nữa, ra sao thì ra.. Chị thì vẫn ngồi đó nhìn nó..
_ Sao hai người đó lại thăm em nhỉ, nhỏ Ly ghét em lắm mà chị..?
_ Xì nhóc thì biết gì.. Mấy đứa đâu ghét bỏ gì nhóc đâu mà.
_ Không ghét mà hôm qua làm em chạy tới chạy lui.. Thành ra thế này đây.
_ Hihi.. Bé Ly tính trêu nhóc ấy mà, ai ngờ nhóc yếu quá.. Lúc nhóc gục xuống bé Ly khóc mãi đó, chị dỗ đến lúc gần tối mới chịu nín á..- Thật sao? Nhỏ gây ra cho nó rồi lại khóc vì nó.. Chả hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
_ Vậy à?
_ Ừ, nhóc tồ.. Hiểu sao được..hihi-có lẽ nó không hiểu được thật, bọn con gái quá rắc rối.
_ À mà quần áo em đâu rồi, đồng hồ đeo tay, với điện thoại em đâu chị..?- Nó hơi hoảng hồn vì không thấy chiếc đồng hồ kỷ niệm của em tặng đâu cả..
_ Kia kìa nhóc..- Chị chỉ mấy thứ trên cái bàn cạnh nó, ví, điện thoại, đồng hồ. Nó cầm lên đeo vô tay luôn..
_ Cái đồng hồ cũ này mà nhóc thích thế.. Hôm nào đi mua cái mới không, chị biết chỗ đấy hihi..
_ Không, chiếc đồng hồ này là.. Báu vật của em .. Không thể bỏ được.
_ Vậy à, chắc nhóc có kỷ niệm gì với nó à hihi..
_Uhm..
_ Thế kể chị nghe đi..-Mặt chị tỏ ra háo hức.
_ Không.. Để khi khác.
_ Thôi mà nhóc kể chị nghe đi mà..- Chị bắt đầu mè nheo @@.
_ Em mệt lắm khi nào rảnh em kể cho.. Chị mua đồ ăn giùm em đi.
– Đành phải nói vậy cho bà cô này thôi chứ biết sao giờ, nó không muốn nhớ lại kỷ niệm buồn này tý nào.. Nó đã chịu phải hai vết thương trong quá khứ một là vì em, hai là về chị Thủy.. Giờ chắc chắn nó sẽ rất đau nếu nhắc lại.
_ Vậy nhóc nhớ đấy.. Thôi chị đi mua cháo cho nhóc nha..
_ Vâng.. Em cảm ơn.- Nó thuộc loại dễ nuôi, cái gì người ta ăn được nó cũng ăn được.. Chỉ sợ không có cái mà ăn thôi @@.
Chị vừa bước ra thì cánh cửa phòng nó mở.. Nhỏ Ly và nhỏ Chi bước vào..
_ A hai bé vô thăm nhóc này..hihi- Chị quay sang nó, trông nhỏ Chi có vẻ ngạc nhiên hơi hốt hoảng chút.. Còn nhỏ Ly thì trông mặt có vẻ buồn buồn.. Nhỏ mà diễn kịch thì nó đảm bảo thuộc dạng xuất sắc, vì trông mặt nhỏ thật sự buồn.. Nhưng nhỏ buồn gì.. Buồn vì nó chăng? Nực cười.. Nó không phải thù dai nhưng cũng không có tình cảm gì với nhỏ cả nên không bận tâm lắm..
_ M.. Ơi cậu sao vậy? Xin lỗi nha.. Hôm qua mình bận không vào thăm cậu được, cậu khoẻ chưa?
_Uhm..không sao mà.-Nó nhìn lướt qua nhỏ Ly, tay nhỏ có cầm bọc gì đó và nhỏ cũng đang ái ngại nhìn nó, mà không nói gì.
_ Hai con mắm này.. Thấy người ta lo quá quên chào chị hử..hihi- Hai nhỏ vội quay sang chào chị.. Đến giờ nó không biết mấy nhỏ này với chị có quan hệ gì nữa.. Chắc là quen nhau bạn bè gì đó. Xong ba người ngồi nói chuyện bỏ mặc nó với cái bụng đói meo.. Có ăn thôi sao khó vậy trời @@.
Ngồi tám chán chê. Chị mới hỏi..
_ Ủa mà bé Ly có gì kia..hihi
_ Dạ cháo cho anh M đó chị.. Từ hôm qua anh chưa ăn gì đúng không?- Sao mà dịu dàng vậy trời , có đúng nhỏ Ly không ta. Còn tốt bụng mang đồ cho nó nữa..@@.
_ À …um..- Nó lúng túng.
_ Trộ ôi, sướng nhất nhóc nhá.. Chi ra đây với chị..hihi- Nhỏ Chi cười híp đôi mắt nâu rồi đi luôn ra ngoài với chị.. Gì vậy trời.. Nó chỉ kịp..
_ Ơ kìa….. Này..này!!- Sao lại bỏ nó lại với nhỏ Ly chứ.. Nó giận thì giận nhưng không ghét gì nhỏ, Nó chỉ thấy sợ nhỏ Thôi @@.
Còn mỗi hai đứa trong căn phòng viện. Nó nhìn nhỏ, đỏ mặt lúng túng, nhỏ thì nhìn nó như chả có việc gì cả.. Nó vội quay đi chỗ khác nghĩ ngợi..nhưng không thành hình gì cả.. Mỗi khi lúng túng nó thường vậy..
_ Anh..- Nhỏ Ly gọi nó.
_ Sao?
_ Anh ăn cháo nha..?
_Ừ, cảm ơn..- Chả nhẽ mang đến rồi lại bắt nhỏ mang về, thôi thì ăn vậy hehe. Nhỏ tiến đến giường nó, đặt cái bọc đó xuống, mở ra một chiếc cạp lồng.. Rồi cậy nắp ra..
_ Để em xúc cho nha..?
_ Thôi không cần đâu, a..nh tự làm được mà..- Xưng hô thế này không quen nên nó ngại càng ngại hơn khi nhỏ muốn xúc cho nó nữa chứ.. Cầm cái cặp lồng lên với lấy cái thìa thì nhận ra nó vẫn dính kim.. Nước thì hết rồi, bọn bệnh viện làm ăn chán quá, nó rút kim ra luôn, hơn nhói.. Nhưng kệ..
_ Anh làm gì vậy..!?- Nhỏ Ly hốt hoảng.
_ Rút kim.
_ Sao anh lại rút ra..!?
_ Hết nước thì rút, với lại nó vướng..
_ Thì để em xúc cho lại còn lắm chuyện, nhỡ bị gì thì sao..?
_ Không cần đâu mà..
_ Nằm Im..!!- Nhỏ quát, nó giật mình.
_ Đây..đây.- Nó sợ nhỏ theo đúng nghĩa đen, nên nằm im luôn..hix @@.
Chap 37.
Nhỏ xúc một thìa cháo lên thổi thổi.. Mái tóc nhỏ tuy cắt ngắn nhưng mái vẫn để dài.. Thành ra che hờ một bên mắt.. Nó nhìn nhỏ và cảm thấy một chút gì nó đang hấp dẫn nó.. Có lẽ tại phong cách kì lạ này của nhỏ..
_ Há miệng ra..!- Nhỏ Ly nói như ra lệnh ý.. Mất hẳn vẻ dịu dàng nó thấy đượcbên nó chả muốn gây gì với nhỏ.. Nó chỉ biết làm theo để nhỏ xúc từng thìa cháo vô cái miệng khô khốc đắng ngắt của nó..
_ Có thế mà cũng phải bảo, người gì như trẻ con thế..-Nhỏ phụng phịu.. Những lúc này sao nó chả cảm thấy ghét nhỏ tý nào.. Ngược lại trong người nó có nhen nhóm một chút gì đó với nhỏ, qua từng cử chỉ quan tâm đến nó từ nhỏ Ly.. Quả thật, một thằng ít được bạn bè chăm sóc như nó.. Rất dễ rung động.. Nó thiếu thốn về mặt tình bạn. Nó vẫn im lặng ăn.. Cháo gì mà màu xanh lá.. Nhìn trông mất cảm tình.. Cơ mà ăn vô lại thấy ngon phết @@. Tự hỏi rằng tại sao nhỏ lại đối xử với nó như vậy.. Một cốc cafe đầu tiên sẽ là đắng.. Rồi khi uống xong cổ họng sẽ lưu dữ được chút vị ngọt.. Nó thấy nhỏ với nó như một cốc cafe vậy.. Nhưng quan trọng nó không thích cafe.. Quá nhiều chất có hại và không tốt, không hợp với một thằng thích nước lọc như nó tý nào.. Cốc cafe là nhỏ, dường như sẽ không đem lại điều nó muốn là giải khát.. Nếu nó thích cốc caphe khó hiểu này sẽ chỉ làm mọi chuyện phức tạp hơn mà thôi.. Vì vậy, nó quyết định ngưng mọi suy nghĩ về nhỏ.. Trở về với khuôn mặt không bộc lộ cảm xúc.. Dù điều đó có gây khó chịu cho nhỏ.. Lại tiếp tục lặng lẽ ăn cho đến khi hết cháo và nhỏ dọn.. Hai đứa không nói với nhau một lời nào.. Mồm nó ít ra cũng rặn được vài từ..
_ Cảm ơ..n..
_Uhm.. Không có gì, em về đây..- Nhỏ trở về với khuôn mặt lạnh băng, rồi xách cặp lồng đi về.. Áy náy thật..
.
.
.
Nhắn một tin nhờ thằng Tuấn hôm nay điểm danh giùm nó.. Rồi nó lại nằm tự kỷ.. Chị bỏ nó trong đây với nhỏ Ly.. Chắc giờ chị đã ra quán, còn nhỏ Chi với nhỏ Ly chắc cũng về rồi.. Chán thật, giờ chả còn ai ở đây với nó cả.. Đang bấm bấm nghịch điện thoại thì cửa phòng nó mở ra.. Cái dáng cao cao nhỏ nhắn, khuôn mặt lạnh băng với chiếc cằm nhọn, mái tóc dài màu bạch kim… Nhỏ Phương Anh bước vào phòng tiến đến gần chỗ nó..
_ Ơ..?- Nó ngạc nhiên mặc dù chị bảo hôm qua nhỏ cũng đến rồi, cơ mà nó ngạc nhiên nó với nhỏ quen biết gì nhiều đâu mà lại đến thăm rồi trông nó hazzj.. Khó hiểu quá.
_ Đến thăm không được à?- Nhỏ cất cái giọng nói trong trẻo của nhỏ lên, gặp nhỏ thì nhiều lần rồi nhưng nghe nhỏ nói được vài có vài lần nên nó thấy lạ..
_ À Ừ..được..- Nó lúng túng.
_ Ăn gì chưa?
_ Rồ..i.
_ Gì?
_ Cháo.
_ Của ai mua?
_ L..y.
Xong nhỏ không hỏi nữa, rồi nhìn quanh người nó.. Ánh mắt lạ lắm, không tài nào hiểu được ẩn chứa sau con mắt kia.. Là nỗi niềm gì, cố gắng lắm nó mới đọc được nhưng mới chỉ thấy một nỗi buồn được băng giá bao phủ thôi.. Mùi thuốc sát trùng làm nó khó chịu, giờ nó rất muốn ra khỏi đây..
_ Nè.
_ Sao?
_ Tìm bác sĩ giùm được không?
_ Làm gì?
_ Muốn ra viện. Mùi này không quen.
_ Đã khỏe chưa?
_ Rồi mà.
_ Uhm.. Chờ chút.- Nhỏ đứng dậy.. Bước ra ngoài cửa.. Không thể tin là nó được nói chuyện với nhỏ nhiều đến vậy.. Người gì kì lạ, có tốt thì cứ phô ra.. Việc gì phải tốt theo kiểu dấu thế.. Được cái giờ mái tóc bạch kim của nhỏ không làm nó thấy ác cảm vì thật sự nó giúp nhỏ đẹp hơn và quan trọng nhỏ quan tâm đến nó.. Điều đó làm nó thấy nhỏ tốt.. Tính cách nó là vậy, rất dễ đánh giá con người dù chỉ qua một hành động.. Dĩ nhiên là ở trong đầu thôi, mong lần này nó đánh giá đúng về nhỏ Ly và Phương Anh, hai cô tiểu thư này..
Lúc sau nhỏ đi vô phòng, theo sau là một ông bác già có vẻ trung niên.. Ông ấy cũng chỉ khám qua loa rồi kết luận nó khỏi rồi.. Hôm qua chỉ cảm sốt thông thường thôi.. Giỏi thật @@. Thay xong bộ quần áo của mình, nó bước ra vẫn thấy nhỏ Phương Anh ở phòng đang nhìn nó.. Tưởng nhỏ về trước rồi chứ nhỉ..
_ Sao chưa về?
_ Đợi..
_ Ai?- Nhỏ chỉ tay vào nó, cái hành động này tuy rất hồn nhiên nhưng trong đó vẫn chứa sự lạnh lẽo vốn có của nhỏ, nhưng với vẻ đẹp mê hồn này thì dù có lạnh đến mấy cánh đàn ông cũng muốn làm tan chảy.. Riêng nó chắc không, vì nó hiểu mình là ai và địa vị gì @@.
_ Vậy à.. Giờ về được chưa?
Nhỏ không nói gì chỉ gật đầu.. Rồi bước ra khỏi phòng trước nó, nó lấy đồ rồi đi theo sau.. Có phần người hơi cảm thấy xuống sức nên nó chỉ đi từ từ với lại cũng không dám đi gần nhỏ.. Đã cao còn thêm đôi guốc kia thì giỏi lắm nó đến tai nhỏ là cùng @@. Thành ra nhỏ ra ngoài viện trước nó.. Mà quên mất còn viện phí chưa đóng nữa..hazzj, không biết hết nhiều không đây, may mà nó đem theo ví. Tiến đến quầy của con thu ngân hỏi, đọc rõ cả số phòng mà nó bảo có người đóng viện phí rồi.. Lạ thật, ai mà có lòng tốt giúp nó nhỉ..
_ Ủa chị biết ai không nhỉ?- Nó hỏi nhỏ thu ngân một câu như kiểu nó đang thiếu iốt ý @@.
_Không anh ạ.. Một chị gì đó cao cao.. Hình như lúc anh nhập viện chị ấy có đi theo thì phải..- Lúc đó thì ngất rồi còn biết quái gì đâu, thôi để hỏi chị Huyền sau.. Giờ về đã, kiểu này lại mang ơn người ta rồi..
Ra khỏi bệnh viện mới thấy sảng khoái, đúng là cái mùi khó chịu kia làm con người ta muốn bệnh luôn ấy.. Càng nằm trong viện khéo có khi càng bệnh cũng lên. Cũng không thấy

Đến trang:

 

BÌNH LUẬN
BẠN ĐÃ XEM CHƯA
Hồi ký dòng đời xô đẩy

Thể Loại: Truyện dài

Tôi viết nhưng dòng này là tình cờ tìm lại đươc quyển nhật ký trong kho đồ của nha tôi.khá cu kỹ.tôi muốn viết ra để giữ...

GAME HAY NÊN CHƠI
TÌM KIẾM TRONG TRANG
Trang chủ Sm4u BLOG | CỔNG GAME | APPS ANDROID
Hỗ Trợ Email: sm4u.hotro@gmail.com
Phát triển bởi: Văn Thành
Online: 1
Visit: 8
Copyright © 2015 sm4u.mobie.in